Đế hỏa 106-110

869891796_Natsume.Yuujinchou.full.1041283_122_529lo

106. Bách hợp hoa hồng [sáu]

Rốt cục đã đến ngày bỏ phiếu cho [ Đề án cuối cùng về việc giáo hoàng Quang Minh thần hội cử hành lễ đăng cơ cho hoàng đế đế quốc]. Ngày hôm nay, sắc trời u ám, mây đen nặng nề bao trùm toàn bộ bầu trời đế đô. Mọi con phố đều vắng vẻ, người qua đường mặc áo khoác, cảnh tượng vội vàng, mặt như sương lạnh, tựa hồ tùy tiện run lên vài cái là có thể vẩy ra một tầng hàn khí.

Trên đường lớn, không ngừng có xe ngựa qua lại, chiếc nọ nối chiếc kia, đều hướng về một phía —

Tòa nhà đại hội của đế quốc .

Quanh cửa tòa đại hội đã tụ tập không ít người. Bọn họ không vội vã đi vào, mà túm năm tụm ba đứng ở trước cửa. Nội dung tán gẫu của họ không hề có chuyện bỏ phiếu ngày hôm nay, bởi vì việc này đã không cần phải thảo luận nữa.

Qua một lúc, thời tiết thoáng ấm áp hơn, ánh mặt trời từ phía đông chiếu lại, mây đen bắt đầu tản ra.

Liên tiếp mấy cỗ xe ngựa xuất hiện thu hút sự chú ý của mọi người.

Các nghị viên vốn đang chuẩn bị đi vào trong cũng dừng bước.

Cửa xe bật mở, những gương mặt quen thuộc xuất hiện trong tầm nhìn của bọn họ — đoàn nghị viên gia tộc Charlie. Sau khi xuống xe, bọn họ đều cung kính khoanh tay chờ cỗ xe ngựa ở chính giữa, khung cửa tím làm bằng vàng khiến cho này cỗ xe ngựa có vẻ cao quý mà không phô trương.

Cửa từ từ mở ra, một người đàn ông tóc xám tuổi tác không còn trẻ từ trên xe chậm rãi bước xuống. Vẻ mặt ông ta ôn hòa, mỉm cười chào hỏi mọi người.

“Hopkin · Charlie.” Các nghị viên nhẹ giọng nghị luận tại chỗ, sự xuất hiện của nhân vật quan trọng chốn đế đô này khiến cho người ta vừa cảm thấy bất ngờ, vừa cảm thấy không ngoài dự đoán.

“Suốt ba năm ông ta chưa từng bước vào cửa lớn tòa nhà đại hội, chỉ sai thư ký đến thay mặt mình thực hiện quyền lợi và nghĩa vụ trong nghị viện. Tôi còn tưởng ông ta quên đường đến tòa nhà này rồi chứ.”

“Có lẽ do hoàng hậu Samantha hoàng hậu trở lại, ai mà biết được? Hắc.”

Trong đám người phát ra vài tiếng cười không rõ ý tứ, sau đó đi vào trong.

Đám đông nhất loạt bước theo.

Tự cho là tới rất sớm, đến phòng họp các nghị viên mới phát hiện ra nhân vật chính đầu tiên của ngày hôm nay, hoàng thái tử, đã ngồi trên chiếc ghế chuyên dụng của mình. Bên người hắn còn có một bóng dáng quen thuộc, những nghị viên từng tham gia tiệc sinh nhật năm nay của phu nhân Rachel rất nhanh đã nhận ra thiếu niên tóc vàng chói mắt ngồi sau Ciro chính là vương tử lưu vong của Julan gần đây bị quý tộc đế đô sôi nổi nghị luận.

Trong trường hợp này mà xuất hiện một vị vương tử nước khác, hiển nhiên rất không thích hợp, bọn họ còn chưa kịp biểu lộ sự không vui lên nét mặt, chợt chú ý thấy chiếc nhẫn cực đại trên ngón tay vương tử Julan.

Bọn họ có mờ mắt cũng không nhìn lầm chiếc nhẫn đầu ưng tượng trưng cho người thừa kế đế quốc!

Chẳng lẽ, điện hạ định lập vị vương tử nước ngoài này làm phi? Dù bọn họ đã nghe qua không ít lời đồn về hoàng thái tử và vương tử Julan, nhưng trăm nghe không bằng mắt thấy, quá chấn động!

Soso cảm giác được ánh mắt sắc bén của họ, vô thức ưỡn ngực.

Ciro cúi đầu nhìn bản [Đề án cuối cùng về việc giáo hoàng Quang Minh thần hội cử hành lễ đăng cơ cho hoàng đế đế quốc] trên tay. Bản đề án này được Kastalon II phân phát đến tận tay hắn và mỗi nghị viên vào mười ngày trước. Đề án cuối cùng đại khái chẳng có gì khác đề án ban đầu, chỉ thay đổi tinh vi rất nhiều điều khoản để gây khó khăn cho hắn kế thừa đế vị, tỷ như người thừa kế đế quốc phải là nam giới, phải mang họ Kastalon, phải yêu người khác phái, phải sinh hạ người thừa kế, vân vân.

Tuy hiện nay nhân khẩu của gia tộc Kastalon đông đúc, nhưng không ai có thể cam đoan sự đông đúc này duy trì được bao lâu, nếu có một ngày, dòng họ Kastalon chỉ còn lại một nữ thừa kế, thậm chí không có người thừa kế, Quang Minh thần hội hoàn toàn có thể dùng điều khoản đó để chỉ định người thừa kế theo ý bọn họ! Điều khoản kiểu này quả thực là bóp chết sự thống trị của gia tộc Kastalon đối với đế quốc.

Ciro khép quyển đề án lại, trong nỗi giận dữ chán ghét còn mang theo một chút khó hiểu. Chẳng lẽ Kastalon II đã đến nông nỗi vì ngăn cản hắn đi lên đế vị mà không tiếc hy sinh hết thảy, bao gồm cả tương lai đế quốc?

Soso phía sau đột nhiên nhẹ nhàng đẩy vai hắn.

Ciro ngẩng đầu, Hopkin · Charlie đang đi về phía hắn. Các nghị viên lơ đãng nói chuyện với người bên cạnh, nhưng ánh mắt lại chặt chẽ chú ý về hướng này. Tuy gia tộc Charlie gia nhập hoàng thái tử đảng đã là sự thật chắc chắn, nhưng hai người họ chưa từng có bất cứ tiếp xúc thân mật nào.

Ciro muốn đứng lên, nhưng Hopkin bước nhanh hai bước, trước khi hắn đứng vậy, vỗ vỗ bờ vai hắn, sau đó xoay người về vị trí của mình.

Vỗ vai là động tác đơn giản, nhưng đằng sau lại mang ý nghĩa phi phàm.

Nhìn đủ loại tiếp xúc giữa gia tộc Dana và hoàng đế, lần bỏ phiếu này xem ra không cần tiến hành đã biết kết quả. Cái gọi là tự do bỏ phiếu chẳng qua chỉ là một loại hình thức, giao dịch và thỏa hiệp dưới đài mới là quá trình thực tế thúc đẩy kết quả.

“Đứng!” Quan lễ nghi cung đình xuất hiện ở cửa phòng họp, căng họng hô, “Hoàng đế bệ hạ Kastalon II giá lâm!”

Tất cả mọi người đứng lên, cúi đầu hành lễ.

Tiếng bước chân càng lúc càng gần, Kastalon II ngẩng đầu ưỡn ngực đi tới, tựa như một tướng quân đến nghiệm thu chiến lợi phẩm.

Murdoch · Dana đi theo sau hắn.

Quan lễ nghi cung đình thấy Kastalon II đã ngồi trên ngai vàng, mỉm cười khoát tay: “Hoàn lễ!”

Mọi người lần nữa ngồi xuống.

Murdoch ngồi đối diện Hopkin, đặt tay trên ghế. Hai người bạn già từng lấy sự ăn ý không lời mà hợp tác vô số lần giờ phút này lại giống như người xa lạ, mỗi người nhìn một mặt bàn của mình.

Vẻ mặt Kastalon II đắc ý cười cười: “Ta biết rất nhiều người đã chuẩn bị cho kết quả hôm nay, ta cũng vậy. Mỗi một chữ trong đề án đều là tâm huyết của ta. Quang Minh thần hội là giáo hội lớn nhất Mộng đại lục, tín đồ của họ có đến trăm vạn người, bao gồm cả thần dân đế quốc, bao gồm cả ta. Quang Minh thần là vị thần tối cao của Mộng đại lục, ta tin tưởng dưới sự che chở của nàng, đế quốc nhất định sẽ càng thêm phồn vinh giàu mạnh.” Nói xong, ánh mắt lão như hữu ý vô tình mà nhìn về phía Ciro.

Ciro một tay chống má, như đang ngẩn người

Trong mắt Kastalon II hiện lên chút không vui, nhưng rất nhanh lại hớn hở nói: “Vì vậy, không phải ta giao đế quốc vào tay Quang Minh thần hội, mà là xin Quang Minh thần đặt đế quốc vào dưới đôi cánh che chở của ngài. Giáo hoàng Quang Minh thần hội đã trịnh trọng đồng ý với ta tuyệt đối sẽ không can thiệp vào bất kỳ chính sách và quyết sách nào của đế quốc, lại càng sẽ không tạo ra bất cứ mối đe dọa nào cho chính quyền đế quốc. Cho nên, đây chính là mối hợp tác nhất hạng, chỉ có lợi chứ không có hại.” Lão dừng giây lát, rồi nói. “Vì vậy, tất cả những người phản đối đề án này, ta tán thưởng sự quan tâm rất mực của các ngươi dành cho đế quốc, nhưng thực tế sẽ chứng minh sự quan tâm đó là dư thừa đến mức nào.”

Phòng họp lặng ngắt như tờ.

Kastalon II nhìn Murdoch.

Murdoch mỉm cười trả lại.

Kastalon II gật đầu với trưởng nghị viện Lutherking.

Lutherking đứng lên, tuyên bố: “Còn người nào muốn lên tiếng không?”

Kastalon II đánh mắt về phía Ciro và Hopkin.

Ciro vẫn ngẩn người, còn Hopkin mặt không đổi sắc nhìn tay mình.

Kastalon II đột nhiên hỏi: “Không giới thiệu người phía sau ngươi sao?”

Soso một mực yên lặng không hé răng ngồi phía sau Ciro, muốn làm cho mình trở nên vô hình, nghe thấy thế liền bắt đầu khẩn trương. Cậu vừa đứng lên, bóng dáng cao lớn của Ciro đã chắn trước mặt cậu, “Ta nhớ đã từng giới thiệu cho ngài, đây là hoàng thái tử phi tương lai của ta.”

Kastalon II cười lạnh: “Nếu ngươi đã đọc kỹ [Đề án cuối cùng về việc giáo hoàng Quang Minh thần hội giáo hoàng cử hành lễ đăng cơ cho hoàng đế Kanding Đế Quốc], hẳn là biết, ngươi sắp sửa phải lựa chọn rõ ràng giữa ngôi vị hoàng thái tử và hoàng thái tử phi.”

Ciro lạnh nhạt: “Đó mới chỉ là đề án.”

Kastalon II: “Rất nhanh ta sẽ thực hiện nó.”

Ciro nhún vai ngồi xuống, cười cười với Soso.

Trong lòng Soso vô cùng bất an, nhưng vẫn ép mình lộ ra tươi cười.

Lutherking nói: “Nếu như không có ai lên tiếng, chúng ta trực tiếp tiến vào khâu bỏ phiếu.” Nói xong, ông ta nhìn quanh bốn phía, thấy mỗi người đều ngồi yên, liền vứt một ánh mắt ra hiệu cho người hầu đứng bên cạnh.

Đám người hầu bắt đầu phát giấy.

Đây là giấy đặc biệt, mặt trên tẩm thuốc nước ma pháp đặc thù, do nghiệp đoàn ma pháp điều chế, mỗi lá phiếu đều khác nhau, hơn nữa số lượng cố định. Dù là Kastalon II cũng không có cách nào làm bừa trên đó.

Giấy rất nhanh đã phân phát xong, đám người hầu bắt đầu phát bút.

Màu bút do Lutherking mời nghiệp đoàn ma pháp tùy tiện điều phối ra, có thể là vàng lục, cũng có thể là lam tím… Điều này có một ưu điểm, chính là một người dù cao minh đến đâu cũng khó chế được màu sắc y hệt trong thời gian ngắn. Nghị viên viết xong kết quả trên phiếu phải đặt bút lên bàn trước mặt mình, hơn nữa trước khi có kết quả bỏ phiếu, bất kỳ kẻ nào cũng không được phép rời đi, vì vậy căn bản không thể động tay động chân vào kết quả bỏ phiếu.

Giấy bút phát xong, Lutherking nghiêm mặt: “Bắt đầu bỏ phiếu.”

Mọi người hết nhìn đông lại nhìn tây, ngòi bút viết ra đáp án gì bọn họ đã sớm có tính toán trước.

Bọn họ nhanh chóng viết xong. Lutherking bảo đảm mọi người đều đã viết xong đáp án, đều đã đặt bút lên bàn, mới lôi một cái rương nhỏ từ phía sau ra, sau đó đặt ở giữa bàn. Các nghị viên tự giác bỏ lá phiếu trong tay vào, rồi đẩy thùng đến người kế tiếp.

Lutherking di chuyển theo thùng, ánh mắt dính chặt vào nó. Cho dù nhờ giấy bút rất khó có người động tay động chân, ông ta vẫn không dám có chút lơi lỏng.

Đến khi nghị viên cuối cùng bỏ phiếu vào thùng, Lutherking mới thở phào một hơi. Ông ta lấy ra một cái kìm rất lớn kẹp chặt thùng, sau đó chậm rãi kéo lê trên bàn hội nghị đến trước mặt Kastalon II.

Lutherking thu hồi cái kìm, khom người nói với Kastalon II: “Thỉnh cầu bệ hạ cho phép bắt đầu kiểm kê số phiếu.”

Kastalon II gật đầu.

Lutherking cởi áo choàng rộng thùng thình trên người, lộ ra áo trong không tay, chứng minh trên người ông ta không giấu bất kỳ thứ gì, sau đó đưa tay vào thùng…

“Đồng ý, một phiếu.”

“Đồng ý, hai phiếu.”

“Phản đối, một phiếu.”

“…”

“Đồng ý, năm mươi bốn phiếu.”

“Phản đối, năm mươi bảy phiếu. Bệ hạ, kiểm kê xong.” Lutherking thu tay, cúi đầu đứng đó, như thể đang chờ đợi chỉ trích.

Quả nhiên —

“Không thể nào!” Kastalon II phẫn nộ vỗ bàn!

Lutherking không kiêu ngạo không siểm nịnh nói:“Nếu bệ hạ hoài nghi tính công chính của việc bỏ phiếu, có thể yêu cầu nghị viện tiến hành công khai biểu quyết. Nhưng cần một phần ba số nghị viên cho phép.”

107. Bách hợp hoa hồng [ bảy ]

Kastalon II nhìn về phía Murdoch, ánh mắt dữ tợn như thanh đao nhiễm máu. Nếu không phải gian lận, vậy thì lý do tạo thành cục diện trước mắt duy nhất chỉ có thể là — gia tộc Dana lâm trận phản chiến.

Lão biết rõ, trong tay mình nắm giữ năm mươi hai phiếu, gần bằng một nửa số nghị viên. Còn đứng ở bên Ciro, bao gồm gia tộc Telozzo, tổng cộng là hai mươi chín phiếu. Gia tộc Charlie và gia tộc Dana chiếm mười ba phiếu và mười bảy phiếu.

Lần trước bởi vì gia tộc Charlie và gia tộc Dana ăn ý chia đều số phiếu cho hai phe, cho nên mới có kết quả sáu mươi bảy và bốn mươi bốn. Trong trường hợp này, muốn thắng hắn, trừ phi toàn bộ gia tộc Charlie và gia tộc Dana đứng sau lưng Ciro!

Kỳ thật trong khi Ciro và hoàng hậu Samantha hết sức mua chuộc phiếu bầu, lão cũng ngấm ngầm mượn sức nhân mã của Ciro, khiến cho công sức Ciro bỏ ra trở thành tốn công vô ích, dưới sự cưỡng bức dụ dỗ của lão, đã ngầm lôi kéo được hai phiếu từ tay đối phương. Lão vốn định dùng hai phiếu này để hung hăng làm nhục Ciro, mở mắt cho hắn thấy ai mới là chúa tể chân chính của đế quốc. Nhưng lão thật sự không ngờ tới, khi đã tự cho rằng bản thân nắm chắc phần thắng, tình thế lại phát sinh nghịch chuyển như vậy!

Lão chỉ đạt được năm mươi bốn phiếu. Không cần nghĩ cũng biết năm mươi bốn phiếu này bao gồm —

Năm mươi hai phiếu lão vốn nắm chặt trong tay, cùng với hai phiếu vừa mới lôi kéo được.

Không có gia tộc Dana!

Áp lực trong không khí khiến cho tất cả ngồi đây đều câm như hến.

Lutherking chần chờ muốn mở miệng, nhưng thấy sắc mặt hoàng đế rét lạnh căm căm, âm trầm như thể tùy thời sẽ rút dao giết người, ông ta thức thời ngậm miệng lại.

“Dưới nhiều con mắt thế này, có các giám sát viên theo dõi trận pháp cảm ứng tinh thần dao động, phụ thân cho rằng ai có thể làm bừa đây?” Ciro chậm rì rì mở miệng.

“Ai biết!” Kastalon II giống như con sư tử bị thương, đột nhiên quay đầu hung tợn nhìn hắn.

Ciro lạnh nhạt ngước mắt, “Thỉnh giữ gìn phong độ, phụ thân.”

Kastalon II yên lặng nhìn sự trào phúng không chút che dấu trong mắt hắn, ngón tay chậm rãi nắm chặt. Cảm giác thất bại từ trên trời rơi xuống bùn sâu đã đánh đổ tất cả lý trí và kiêu ngạo của lão, lão phải dùng tiếng rít gào để lần nữa khôi phục uy phong, lần nữa tìm lại uy nghiêm tối cao của mình, lại phát hiện làm như vậy càng khiến cho mình thêm chật vật!

“Bệ hạ.” Lutherking khẽ gọi.

“Ta muốn biểu quyết công khai!” Kastalon II chậm rãi ngồi xuống, hai tay thô bạo đập lên bàn, cả người hơi ngả về trước, bày ra tư thế tấn công.

Lutherking lĩnh mệnh, quay đầu nhìn về phía các nghị viên,“Bệ hạ yêu cầu tiến hành biểu quyết công khai, các nghị viên có quyền đồng ý hoặc từ chối. Nếu đồng ý, xin hãy giơ tay, nếu từ chối, xin hãy để tay dưới bàn. Nếu có một phần ba số nghị viên đồng ý biểu quyết công khai, chúng ta sẽ hủy bỏ kết quả bỏ phiếu lần một, tiến hành giơ tay biểu quyết lần cuối về bản đề án. Nếu mọi người đã nghe rõ, xin hãy để tay dưới bàn.”

Các nghị viên yên lặng dời tay từ trên bàn xuống dưới bàn.

Lutherking nhìn sắc mặt Kastalon II.

Kastalon II khẽ gật đầu.

“Bệ hạ yêu cầu bỏ phiếu lần thứ hai bằng hình thức giơ tay biểu quyết, nếu đồng ý yêu cầu này mời các nghị viên hãy nhấc tay, nếu không đồng ý, xin để tay ở chỗ cũ.”

Các nghị viên kiên định đứng trong trận doanh của hoàng đế nhanh chóng giơ tay.

Kỳ thật lần biểu quyết này là dư thừa, xét đến việc Kastalon II nắm trong tay năm mươi hai nghị viên thân tín mà nói, quá nửa là chuyện dễ dàng.

Kastalon II oán hận trừng mắt nhìn Murdoch không nhúc nhích, như thể muốn khoan vào mặt ông ta hai cái lỗ.

Murdoch bỗng cười cười. Ông ta quay đầu nhìn Kastalon II, chậm rãi hỏi: “Bệ hạ, ngài cảm thấy việc này cần thiết sao?”

Ngực Kastalon II giống như bị giáng một quyền, sắc mặt trắng bệch, môi dưới run run, toàn thân tức giận đến cơ hồ ngồi hết nổi.

“Bệ hạ.” Lutherking tiến lên, đỡ lấy cánh tay lão.

Kastalon II đột nhiên gạt cánh tay định đỡ lão của ông ta, nói từng chữ từng chữ: “Cần thiết!”

“… Xin hãy để tay xuống dưới bàn lần nữa.” Lutherking thở dài, thế cục trước mắt đã rất rõ ràng, có bỏ phiếu lại cũng không thể thay đổi kết quả  “Bây giờ chúng ta sẽ tiến hành biểu quyết lần cuối cho [ Đề án cuối cùng về việc giáo hoàng Quang Minh thần hội cử hành lễ đăng cơ cho hoàng đế Kanding đế quốc]. Nếu đồng ý đề nghị này thì xin hãy giơ tay.”

Từng cánh tay lục tục giơ lên.

Kastalon II nhìn Murdoch chằm chằm, Murdoch nhìn mặt bàn chằm chằm.

Lutherking hỏi: “Bệ hạ, xin cho phép tôi bắt đầu tính toán.”

Kastalon II không có phản ứng.

Lutherking chầm chậm vòng quanh phòng họp, mọi người đều nhìn thấy và nghe được từng tiếng kiểm kê nhân số.

“Năm mươi mốt… năm mươi hai.” Lutherking đến bên Ciro và Kastalon II, dừng chân,  không dám nhìn sắc mặt hoàng đế,“Bệ hạ, đã kiểm kê xong. Tổng cộng có năm mươi hai người đồng ý đề án này.”

Năm mươi hai!

Còn ít hơn hồi nãy hai người.

Kastalon II ngẩng đầu, mắt lạnh như băng nhìn lướt qua hai nghị viên vừa mới dụ dỗ được giờ đã đầu nhập trở lại về phe hoàng thái tử .

Hai nghị viên đồng thời cúi đầu.

“Tốt lắm.” Kastalon II chậm rãi đứng lên khỏi chỗ ngồi, hơn một giờ bỏ phiếu giống như tiêu hao hết sạch khí lực của lão, khiến lão trông vô cùng tiều tụy. Ánh mắt lão thong thả mà thâm trầm đảo qua gương mặt mỗi người đang ngồi đây, cuối cùng dừng lại ở Ciro.

Ciro rất bình tĩnh, không có biểu cảm cao hứng phấn chấn sau khi thắng lợi, cũng không có lộ ra kinh hoảng bởi ánh mắt lạnh lẽo của lão.

Kastalon II đột nhiên phát hiện kẻ trước mắt này tuy là con lão, nhưng khoảng cách giữa bọn họ đã sớm bị kéo đến xa lắc xa lơ giữa bao đấu tranh không ngừng, bao đề phòng và nghi kỵ lẫn nhau. Không biết bắt đầu từ khi nào, đứa con trai rõ ràng mang theo dòng máu của lão trong thân thể đã bị lão coi là đối thủ, thậm chí là đối thủ nhiều lần muốn tàn nhẫn diệt trừ!

“Ngươi đi theo ta.” Sau một lát đứng yên, lão khôi phục chút sinh khí, chậm rãi đi ra ngoài.

Murdoch và Hopkin đều nhìn Ciro, thấy hắn đứng dậy, cũng đứng lên theo.

“Điện hạ.” Hopkin vừa mở miệng, đã bị hắn giơ tay ngăn lại.

“Đây là chuyện ta và phụ thân phải đối mặt.” Ciro rời khỏi chỗ ngồi, Soso đứng ở sau lo lắng nhìn hắn .“Ta sẽ sớm trở lại.” Hắn nhẹ cầm tay Soso, khẽ khàng ấn xuống một nụ hôn trên chiếc nhẫn.

Soso trở tay nắm lấy tay hắn: “Em chờ anh về.”

Ciro cười cười, lại ôm đầu hôn lên tóc cậu, sau đó không quay đầu lại đi ra ngoài.

Nếu như trước đó quan hệ giữa Soso và Ciro còn bị mọi người đoán già đoán non, vậy thì những động tác liên tiếp vừa rồi đã đủ cho bọn họ nhận định phán đoán của mình là sự thật.

Hopkin dẫn đầu chào hỏi Soso, “Rất vui được gặp ngài, thưa điện hạ.”

Những người thuộc đảng Hoàng thái tử đều nhao nhao hùa theo.

Kastalon II không rời khỏi tòa nhà đại hội, mà đi vào phòng khách tầng hai.

Trước cửa phòng khách, hắn nhìn thấy Keane.

Keane cung kính hành lễ với hắn, ngăn lại Gallon phía sau: “Thành thật xin lỗi, bệ hạ muốn nói chuyện với một mình điện hạ.”

Ciro khoát tay.

Gallon lui về sau một bước, nhìn cửa chằm chằm giống như môn thần.

Keane lúc này mới đẩy cửa ra.

Mặt trời đã lên, mây đen bị xua đến phía tây. Ánh mặt trời chiếu trên tấm thảm đỏ sẫm, hình diều hâu thêu bằng tơ vàng trên thảm trông có chút cổ xưa, cho dù duỗi cánh cũng khiến cho người ta có cảm giác khó có thể bay lượn.

Ciro tiến thẳng vào, nghe thấy tiếng cửa đóng lại sau lưng.

Kastalon II ngồi trên sô pha đối diện tấm thảm, hai mắt vô thần nhìn ra ngoài cửa sổ, tựa hồ đang ngẩn người. Tiếng đẩy cửa bước vào và tiếng đóng cửa đều không thể cắt ngang suy nghĩ của lão.

“Phụ thân.” Ciro đi đến trước mặt.

Kastalon II hoàn hồn, đưa mắt đánh giá hắn từ dưới lên trên, bỗng nói: “Trước kia ngươi gọi ta là phụ hoàng.”

Ciro bất động thanh sắc.

Kastalon II: “Ngươi cảm thấy ta không xứng làm hoàng đế đế quốc?”

Ciro lạnh nhạt: “Phụ thân là hoàng đế đế quốc.”

“Nhưng ngươi và mẫu thân ngươi lại dùng trăm phương nghìn kế muốn kéo ta từ trên vị trí này xuống!” Kastalon II như bị kích động thần kinh, cả người nóng nảy hẳn lên, “Trong mắt và trong lòng nàng chỉ có lợi ích gia tộc! Có khi nào nàng nhớ tới sau tên của nàng là Kastalon không!”

Ciro: “Có lẽ mẫu hậu thấy để cái họ này đằng sau tên nghe có vẻ rất nữ tính .”

Kastalon II đột nhiên trầm tĩnh lại, sau một hồi trầm ngâm, nhẹ giọng hỏi: “Mẫu thân ngươi nói như thế?”

“Ngài biết mẫu hậu, người chưa bao giờ nói tới việc này.” Dù hắn có bao nhiêu huynh đệ tỷ muội, dù Kastalon II có bao nhiêu nhân tình bên ngoài, nàng đều mắt điếc tai ngơ, coi như không thấy. Xét trên cách cư xử với sinh hoạt cá nhân của trượng phu, nàng được xem là vị hoàng hậu khoan hồng độ lượng nhất từ trước đến giờ trong lịch sử.

Mặt nạ bình tĩnh Kastalon II vừa mang lên chưa đầy một phút đồng hồ lại vỡ vụn,“Đúng vậy, nàng chưa bao giờ nói tới việc này. Từ trước đến giờ nàng chưa bao giờ nói với ta bất cứ chuyện gì ngoài chính sự!”

Ciro: “Đã từng là người yêu nay lại bước đến tình cảnh này, ngài không thấy rằng nên tìm kiếm vấn đề từ bản thân sao?”

“Người yêu.” Kastalon II chậm rãi đứng lên, đi đến trước cửa sổ, nhìn ra ngoài, “Đúng vậy, chúng ta từng là người yêu.”

Có lẽ do ánh mặt trời bên ngoài quá mức chói mắt, khiến cho bóng dáng lão trong ánh nắng có vẻ điêu tàn khác thường.

“Ciro.” Lão trầm giọng,“Ta có thể chấp nhận truyền đế vị cho ngươi.”

Trong mắt Ciro lóe lên chút tinh quang.

“Nhưng mà, phải là sau khi ta diệt trừ ba đại gia tộc!” Đây là lần đầu tiên Kastalon II biểu lộ lòng căm hận của mình đối với ba đại gia tộc rõ ràng đến thế. Có lẽ hành động phản bội của gia tộc Dana đã khắc sâu thêm cừu hận của lão đối với các gia tộc.

Ciro lạnh nhạt: “Ngài quên rồi sao? Ta vốn là người thừa kế danh chính ngôn thuận của ngài.”

Kastalon II bỗng nhiên xoay người,“Nhưng ta còn tại vị, bất cứ lúc nào cũng có thể phế bỏ ngươi!”

Ciro: “Giống như [Đề án cuối cùng về việc giáo hoàng Quang Minh thần hội giáo hoàng cử hành lễ đăng cơ cho hoàng đế Kanding đế quốc]?”

Mặt Kastalon II đỏ bừng, quát to:“Bidelica!”

Tấm thảm đỏ sẫm đột nhiên nát vụn, trong không trung thình lình nổi lên một trận gió xoáy, những mảnh thảm vụn bị thổi bay tán loạn, lộ ra một ma pháp trận đại hình trên mặt đất.

108. Bách hợp hoa hồng [tám]

Chính giữa ma pháp trận là một người, chuẩn xác mà nói, là một lão già nhỏ gầy toàn thân được bọc trong áo bào ma pháp sư. Miệng lão không ngừng niệm chú ngữ, ma pháp trượng trong tay liên tục lóe ra ánh sáng đỏ.

“Gallon!” Ciro vừa hướng ra ngoài cửa la lên, vừa lấy ma pháp bổng ra. Hơn mười hỏa tiễn rít gào bắn về phía lão già! Hắn nhân cơ hội phóng ra cửa.

Cùng lúc đó, ngoài cửa truyền đến tiếng binh khí giao tranh, ván cửa bị nặng nề đụng vào, không chút sứt mẻ.

Phụt.

Hỏa tiễn cách lão già nửa thước liền bị dập tắt.

Ma pháp trận phát ra ánh sáng quỷ dị.

Ciro thấy hoa mắt, cảnh sắc chung quanh dần dần vặn vẹo .

Kastalon II đứng ngoài ma pháp trận, thân thể mập mạp dựa vào khung cửa. Lão nhìn Ciro bằng ánh mắt phức tạp, thấp giọng nói:“Một ngày nào đó ngươi sẽ biết, ngươi sẽ hiểu được hành động của ta.”

Ciro cảm thấy dưới chân bị hút thật mạnh, cả người sắp bị kéo vào.

“Ma pháp trận truyền tống không gian!”

Hắn biến sắc, đột nhiên nhớ tới ma pháp truyền tống trận bị động tay động chân ở thành Jeno. Ma pháp sư và ba thị vệ đi dò đường vì vậy mà biến mất đến nay vẫn chưa tìm ra tung tích, sau đó Olivia từng đoán bọn họ rất có thể bị truyền tống tới một không gian ảo cảnh do nguyên tố tạo nên. Nếu quả thật là vậy, chứng tỏ Kastalon II muốn giam cầm hắn!

Lực hút càng lúc càng lớn, Ciro chỉ có thể dùng phong hệ ma pháp gắng sức kéo mình lại.

Không gian vặn vẹo càng lúc càng nghiêm trọng, hắn gần như không còn thấy rõ cảnh vật thật sự bốn phía, còn thân thể thì bị kéo xuống từng chút từng chút.

— cũng giống như con tim hắn.

Bang.

Hắn mơ hồ nghe thấy một tiếng nổ thật lớn.

Gallon đả bại Keane xông vào?

Tinh thần Ciro hơi hơi thả lỏng, lập tức liền cảm thấy thân thể bị người ôm lấy. Đối phương tựa hồ muốn kéo hắn lên, nhưng ma pháp trận đã hoàn toàn khởi động. Nguyên tố giống như những hạt gạo, bay lên xoay vòng quanh bọn họ, Ciro vô thức bắt lấy cánh tay đang ôm chặt mình.

Không biết qua bao lâu, nguyên tố chậm rãi tán đi.

Ciro vội vàng xoay người,“Soso?” Đây là cái ôm hắn tuyệt đối sẽ không nhận sai.

Soso vẫn không nhúc nhích ôm chặt hắn, trên thực tế, không phải cậu không muốn buông tay, mà là vừa rồi bám chặt quá, cho nên cánh tay rút gân luôn rồi.

Ciro nhìn khuôn mặt nhăn lại vì đau của cậu khi cố gắng dịch chuyển cánh tay, lập tức nhớ ra cầm lấy cánh tay cậu nhẹ nhàng mát xa.

Soso cảm thấy thoải mái hơn một chút, bắt đầu hết nhìn đông tới nhìn tây,“Nơi này là chỗ nào?”

Ciro: “Nơi giam cầm ta.”

Soso cả kinh. Vừa rồi cậu cảm giác được hỏa nguyên tố dao động mãnh liệt, sợ Ciro gặp chuyện không may, cho nên trực tiếp xông lên lầu, căn bản chưa nghĩ đến nguyên nhân hậu quả, hiện tại nghe hắn nói vậy, cậu mới cảm thấy sự tình không thích hợp. “Có kẻ đánh lén hai người sao?” “Hai người” trong lời cậu đương nhiên là tính cả Kastalon II.

Ciro: “Là phụ thân ta.” Nói xong, hắn lại cảm thấy dùng hai chữ “phụ thân” để hình dung Kastalon II thật sự quá vũ nhục chính mình.

Soso lúng ta lúng túng: “Sao lại như vậy?”

“Đây không phải lần đầu tiên lão muốn làm thế.”

Soso: “Nhưng ông ấy là phụ thân của anh, tại sao…” Cậu bị Julan truy nã, bởi vì quốc vương Julan là chú của cậu, không phải cha cậu. Nhưng Kastalon II là cha đẻ của Ciro a. Cậu không thể hiểu nổi.

Ciro im lặng buông cánh tay cậu, nắm lấy bàn tay Soso, bắt đầu tìm kiếm đường ra.

Đây là một hầm tối, cây đuốc gắn trên vách tường hiển nhiên không đủ chiếu sáng, vì vậy bọn họ chỉ có thể nhìn được một phần ba căn hầm.

Ciro giơ tay, một hỏa cầu xuất hiện. Hắn ném mạnh hỏa cầu về phía trước.

Hỏa cầu trong không trung bay theo một đường cong duyên dáng, chiếu sáng cảnh vật xung quanh, cuối cùng dừng lại ở đầu kia hầm tối. Căn hầm rốt cục lộ ra hình dáng nguyên bản, đây là một căn hầm bình thường đến không thể bình thường hơn, trống rỗng , chủ nhân hiển nhiên chỉ định dùng để giấu người. Có điều đầu kia có một thềm đá hướng về phía trước, nó đại khái là vật nhìn đáng vui mừng nhất trong tất cả mọi thứ ở đây

Soso: “Đây là đâu?”

Ciro: “Ít nhất không phải trong ảo cảnh.” Ở trong ảo cảnh mới thật sự khó giải quyết. Bởi vì hắn không phải cao thủ ma pháp sư không gian, còn Soso tuy có được lửa giận tinh linh, nhưng lý luận ma pháp của cậu quá ít, ngoại trừ phá hủy mọi thứ ra thì không thể ứng phó được cục diện trước mắt.

Soso: “Chúng ta đi lên không?”

“Đó là con đường duy nhất.” Ciro một tay kéo Soso, tay kia nhanh chóng ngưng tụ một hỏa cầu, chuẩn bị dùng để đối phó với những tình huống có thể đột ngột phát sinh.

Thang lầu kết thúc.

Ciro thu hồi hỏa cầu, tay chậm rãi cào vào tấm ván gỗ trên đỉnh đầu.

Song không đợi hắn đẩy tấm ván gỗ đó lên, tấm ván đã bị kéo ra.

Ciro theo bản năng niệm chú ngữ, chợt nghe thấy một tiếng thét kinh hãi,“Điện hạ!”

Đứng ở ngoài chính là ma pháp sư và ba thị vệ bị mất tích khi trước .

Khi Ciro và Soso đi từ trong ra, bọn họ kiềm chế không nổi kích động thốt lên: “Điện hạ. Cuối cùng ngài đã đến!”

“…” Tuy hiểu ý tứ thật sự của họ, nhưng Ciro vẫn nhịn không được nghĩ theo hướng khác.

Soso: “Các anh có biết làm thế nào để ra ngoài không?”

Tươi cười trên mặt bốn người nhất thời cứng đờ.

Ma pháp sư dè dặt hỏi:“Chẳng lẽ điện hạ cũng xông lầm vào?”

Ciro:“Có thể nói như vậy. Nơi này rốt cục là nơi nào?”

Ma pháp sư thở dài: “Chắc là một pháo đài.”

Ciro chờ hắn nói câu kế tiếp. Nếu chỉ là một pháo đài bình thường thì chắc chắn không có khả năng vây khốn bọn họ .

Quả nhiên, ma pháp sư tiếp tục nói: “Nhưng bên ngoài đều là cây cối, giống như khi chúng ta gặp phải trong rừng ấy. Chúng tôi từng muốn lao ra mở một con đường máu nhưng đều thất bại. Một cành bị chém đứt sẽ điên cuồng mọc ra mười cành khác. Chúng tôi chém càng mau, chúng mọc càng nhanh. Gay go nhất là chúng tôi không biết nó rốt cục dày chừng nào.”

Ciro nhớ tới những chiếc lồng bằng gỗ không ngừng điên cuồng sinh sôi trong khu rừng kia, chân mày hơi nhíu lại. Khi đó, cứu bọn họ ra là Soso đang bị lửa giận tinh linh khống chế. Hiện tại Soso miễn cưỡng khống chế được lửa giận tinh linh, nhưng chỉ miễn cưỡng mà thôi. Muốn lợi dụng lửa giận tinh linh phóng ra ma pháp lớn mạnh như vậy gần như là nhiệm vụ bất khả thi.

Soso thấy họ cau mày, an ủi: “Có lẽ viện trưởng Olivia rất nhanh sẽ tìm đến đây.”

Bốn người liếc mắt nhìn nhau, không lên tiếng.

Nếu tìm được đơn giản như vậy, Ciro đã không xuất hiện bằng hình thức này.

Bụng Soso đột nhiên vang lên hai tiếng ùng ục. Cậu ngượng ngùng cúi đầu. Trong thời khắc căng thẳng thế này, cơ thể cậu thật sự là quá đáng thất vọng.

Ciro cúi đầu nhìn cậu, tâm trạng cuối cùng cũng tốt hơn một chút. Ít nhất lúc này, bọn họ vẫn ở bên nhau, chưa phải tình huống xấu nhất.

Ma pháp sư ý tứ nói: “Dù chúng tôi bị giam trong này, nhưng đồ ăn không thiếu.”

Một thị vệ bổ sung: “Ngoại trừ phải tự nấu ra.”

Ma pháp sư nhìn gã một cái.

Thị vệ nhanh chóng câm miệng.

Ma pháp sư nói với Ciro: “Điện hạ, mời ngài và điện hạ Soso đến nhà ăn chờ trước, tôi lập tức đi chuẩn bị cơm trưa.”

Dưới tình cảnh không lối thoát thế này, nấu chút đồ ăn hoặc ăn chút gì đó để dời đi sự chú ý của mình là biện pháp tốt nhất

Cơm trưa rất nhanh đã nấu xong.

Ciro và Soso ngồi trong nhà ăn âm u, bắt đầu dùng bữa cơm đầu tiên kể từ khi bị giam cầm.

“Điện hạ, đây là nước tương tôi tự làm, có lẽ chấm một chút ăn sẽ ngon hơn.” Ma pháp sư ân cần.

Đang đói bụng, dưới sự chờ đợi của y, Ciro rốt cục nếm thử một chút, sau đó hắn liền hiểu ra tại sao thị vệ kia lại cường điệu mấy chữ “tự nấu”, bởi vì kết quả của nó đúng là khiến người ta tương đối không thoải mái.

Ciro hỏi đám thị vệ, “Các ngươi không biết nấu ăn à?”

Ba thị vệ vô cùng ăn ý lắc đầu.

Ciro quay đầu hỏi Soso, “Trong túi không gian của em có đồ ăn không?”

Rất nhanh Soso lấy ra một đống.

Ánh mắt ba thị vệ rõ ràng sáng lên.

Ma pháp sư xấu hổ hỏi: “Điện hạ, tay nghề của tôi không hợp khẩu vị ngài sao?”

Là hoàng thái tử, Ciro không cần giấu diếm cảm nghĩ của mình. Nhưng trong tình huống cùng chung hoạn nạn thế này, hắn vẫn lựa chọn một phương thức biểu đạt khéo léo, “Ngươi là một ma pháp sư xuất sắc, vậy là đủ rồi.”

109. Bách hợp hoa hồng (chín)

Ăn xong đồ ăn, Ciro và Soso đi theo bọn họ ra cửa xem xét hoàn cảnh xung quanh. Nếu lấy biệt thự ở học viện ma pháp hoàng gia làm tiêu chuẩn 100%, pháo đài này hiển nhiên chỉ có thể tính 30%. Cây cối lần lượt thay đổi đan chéo bên ngoài chẳng những chiếm cứ vị trí hoa viên, ngay cả ánh mặt trời trên đầu cũng bị che khuất, chỉ còn lại những điểm nhỏ dày đặc.

Giống y hệt lần bị nhốt trong rừng!

Trong mắt Ciro tràn ngập tức giận. Điều này chứng tỏ chủ mưu đứng sau vụ việc muốn đẩy hắn vào chỗ chết trong rừng quả nhiên là Kastalon II! Dù lần  này lão thật “nhân từ” mà áp dụng thủ đoạn giam cầm, nhưng chưa chắc do lão đột nhiên tốt bụng nương tay, có lẽ lão muốn dùng mình để áp chế mẫu hậu.

“Điện hạ.” Ma pháp sư nhìn về phía Soso.

Nói thật, tình huống trước mắt so ra còn hung hiểm hơn cả khi ở trong rừng rậm. Bởi vì nhân thủ của bọn họ thiếu sót nghiêm trọng. Y là ma pháp sư thổ hệ, khả năng cống hiến sức lực trong trường hợp này gần như bằng không. Điều duy nhất khiến y vui mừng chính là, Soso lần trước giải cứu bọn họ nay cũng ở đây.

Ciro trầm ngâm: “Để ta suy nghĩ một chút.” Nếu có thể, hắn muốn tìm biện pháp khác. Tuy Soso tạm thời khống chế được lửa giận tinh linh, nhưng nhận thức của cậu với ma pháp chưa cao, cảm giác với nguyên tố và tinh thần lực hiện nay đều không đủ để hoàn toàn sử dụng lửa giận tinh linh. Nếu lửa giận tinh linh lại bộc phát giống như lần trước ở trong rừng, Soso rất có thể sẽ bị nó phản phệ, thậm chí vì hao tổn quá độ tinh thần lực mà trở thành ngớ ngẩn. Đây là chuyện rất mạo hiểm.

Soso nói: “Lửa có thể thiêu cháy gỗ, có lẽ chúng ta nên dùng lửa thử xem?”

Ma pháp sư nghe xong lời cậu nói, ánh mắt sáng lên, đang muốn nói điều gì, chợt thấy Ciro mở túi không gian lấy ra một quyển trục truyền tống ma pháp không gian.“Dùng biện pháp cũ đã.”

Mặt ma pháp sư lộ vẻ khó xử,“Điện hạ, trước mắt chúng ta chưa thể xác định bên ngoài đám cây cối này là nơi nào, có khả năng là bẫy rập.”

Ciro: “Ta sẽ sử dụng phong hệ ma pháp, giữ cho chúng ta đứng giữa không trung .”

Ma pháp sư thấy ý hắn đã quyết, đành không nói gì đứng sang bên.

Soso động viên tinh thần: “Tôi cũng có phong hệ ma pháp, không cần lo lắng.”

Ma pháp sư gật đầu, lấy ma pháp bổng ra tùy thời chuẩn bị tư thế chiến đấu.

Ciro rót tinh thần lực vào quyển trục ma pháp không gian, nghĩ đến vị trí cách tường hai mươi mét. Chú văn trên quyển trục sáng lên, ngay lập tức, cảnh vật bốn phía biến đổi trong nháy mắt. Không thấy cây, chút ánh sáng trên đỉnh đầu không còn, biến thành một mảnh tối om.

Soso và Ciro dùng phong hệ ma pháp đưa mọi người di chuyển trên không trung, lắc lư trái phải.

“Đây là đâu?”

Soso chớp mắt, thị lực thoáng thích ứng với bóng tối.

Một ánh lửa đột nhiên xuất hiện trên tay Ciro.

Ma pháp sư nhìn trái nhìn phải: “Nơi này hình như là hành lang lầu hai.”

Phong hệ ma pháp thu hồi, vài người đặt chân xuống mặt đất.

Ma pháp sư lúng túng: “Chúng tôi sợ dùng hết dầu thắp, cho nên không mấy khi thắp hết đèn đóm.”

Ciro không quá quan tâm đến chuyện này. Hắn nói: “Xung quanh pháo đài cũng có ma pháp không gian.” Giống như lần trong rừng rậm, dùng ma pháp không gian vây bọn họ vào một chỗ, sau đó giam giữ bằng lồng gỗ.

Ma pháp sư chờ mong nhìn hắn, ý tứ trong mắt quá rõ ràng. Tình huống tương tự chỉ có thể dùng biện pháp tương tự giải quyết.

Ciro nhìn Soso hỏi: “Sau khi trở lại Fariel, em có gặp phải lửa giận tinh linh lần nào nữa không?”

Soso lắc đầu.

“Hỏa hệ ma pháp em đang nắm giữ, uy lực mạnh nhất là gì?”

Soso nghĩ nghĩ: “Em thử cho anh xem.”

Ma pháp sư chấn động, cùng đám thị vệ che trước người Ciro.

Soso: “A, đúng rồi, nơi này quá nhỏ , chúng ta vào phòng khách biểu diễn đi.”

Biểu diễn?

Ma pháp sư cùng đám thị vệ lòng đầy nghi hoặc đi vào phòng khách.

Soso lấy ra ma pháp bổng, nghiêm túc nhớ lại chú ngữ, sau đó vung ma pháp bổng, miệng thì thầm:“sasapurol-vid.”

Những đốm lửa nhất thời bay tán loạn như những trang giấy từ trên trời giáng xuống.

Ma pháp sư cùng đám thị vệ ngơ ngác nhìn.

Đốm lửa rớt xuống, biến mất không tăm tích.

Soso giải thích: “Đây là hỏa hệ ma pháp có diện tích che phủ lớn nhất của tôi.”

“Nhưng mà, hình như không có lực sát thương gì cả?” Ma pháp sư khéo léo đưa ra ý kiến.

Soso vò đầu: “Thầy Danton nói học kỳ sau sẽ dạy tôi ma pháp biến đốm lửa thành hỏa cầu, đến lúc đó uy lực sẽ lớn hơn nhiều, nhưng học kỳ này thì chưa.”

Không khí không hiểu sao lại nặng nề hơn.

Ma pháp sư cười gượng: “Đúng là đáng tiếc. Dù chúng ta đợi tới học kỳ sau, tôi nghĩ Danton đạo sư cũng không tìm tới nơi này để giảng bài đâu.”

Ciro im lặng đến bên cửa sổ.

Những cái cây quấn quanh tường chính là ngục giam, còn bọn họ chỉ có thể hoạt động trong giới hạn.

Soso nhìn ma pháp sư, lại nhìn Ciro, trong thoáng chốc hình như hiểu ra điều gì đó. Cậu lặng lẽ đến sau lưng Ciro, vươn tay muốn ôm hắn từ phía sau, lại thấy khoảng cách giữa thân người và cánh tay đang đút túi quần không lớn, muốn xuyên tay qua hình như có chút khó khăn, nhưng nếu ôm cả cánh tay Ciro, cậu lại không xác định hai tay mình có thể ôm xuể không.

Ciro nhìn trên cửa sổ thấy một đôi cánh tay sau lưng đang không ngừng rối rắm nâng lên hạ xuống, yên lặng nhếch khóe môi, chậm rãi quay đầu lại.

Soso đang nghiên cứu tư thế cả kinh, vội vàng buông tay.

Đầu Ciro lại quay trở về, rút tay từ trong túi quần ra, yên lặng nâng lên.

Soso đỏ hồng mặt, nhưng vẫn rất phối hợp vươn tay ôm lấy thân mình hắn.

Ciro hạ tay xuống, nắm chặt tay cậu.

“Ciro.” Mặt Soso dán vào lưng hắn, nhỏ giọng gọi .

“Ừ.”

“Ngoại trừ phụ vương mẫu hậu và Dilin ra, anh là người tốt với em nhất.”

“…” Chỉ ở vị tri thứ tư?

Soso: “Em rất muốn làm chút gì đó cho anh.”

Ciro: “Em đã đứng bên cạnh ta, không phải sao?”

“Em muốn làm được nhiều hơn.” Cánh tay Soso nắm chặt, “Anh đã nói, chúng ta phải cùng nhau bảo vệ Kanding Đế Quốc, mang lại cho dân chúng hòa bình và hạnh phúc .”

Ciro ngây ngẩn cả người. Đây là những lời hắn nói lần đầu tiên cầu hôn, không ngờ Soso chẳng những nhớ rõ, mà còn khắc sâu đến vậy.

Soso nhẹ nhàng vuốt ve chiếc nhẫn đầu ưng trên ngón tay, “Nó là vinh quang, cũng là trách nhiệm. Em nhận được vinh quang rồi, đương nhiên cũng phải tiếp nhận trách nhiệm.”

Ciro chậm rãi xoay người.

Soso ngẩng đầu nhìn hắn.

Trong ánh mắt đối phương đều thấy được bóng dáng của mình.

Ciro cúi đầu.

Soso vô thức nhắm mắt lại.

Nhưng Ciro chỉ hạ xuống trán cậu một nụ hôn nhẹ nhàng.

“Nếu em chết, ta sẽ không chết cùng em.” Hắn ôm cậu, thấp giọng nói,“Nhưng vĩnh viễn không ai có thể thay thế em, vô luận là vị trí trong lòng ta, hay vị trí trong lòng đế quốc.”

Soso đứng trước đám cây cối dày đặc trên tường thành.

Ciro và ma pháp sư đứng sau, cầm trong tay đủ loại quyển trục kết giới. Từ sau khi gặp được phục kích trong rừng rậm, hắn thả vào túi không gian rất nhiều quyển trục ma pháp nhằm phòng ngừa bất cứ tình huống nào.

Soso lấy ra quyển [ Những điều huyền bí tối cao của hỏa hệ ma pháp] mà Hydeine cho mượn, mở đến trang sáu đếm ngược từ dưới lên, sau đó đọc từng lời từng lời chú ngữ trên mặt giấy. Đây là cấm chú hỏa hệ ma pháp — liệt hỏa phần thành. Tuy thầy Danton từng nói qua, cấm chú này chính là tập hợp vô số hỏa cầu vào cùng một chỗ , nhưng thật sự đọc chú ngữ mới biết, những lời của thầy Danton chỉ dùng để gạt người.

Đầu tiên, độ dài của nó so với hỏa cầu thuật phải nhiều hơn mấy trăm lần!

Tiếp theo, hình dạng của nó tuy giống hỏa cầu, nhưng uy lực lại mạnh hơn mấy vạn lần!

Cuối cùng, độ khó của nó tuyệt đối không chỉ đơn giản dừng lại ở việc tập hợp nhiều hỏa cầu vào cùng một chỗ như lời thầy Danton nói.

Ước chừng hai giờ sau Soso mới nhớ được chú ngữ. Cậu nhẩm trong đầu hết lần này đến lần khác, gần như thuộc làu làu.

“Được rồi.” Cậu thở sâu.

Ciro đột nhiên bước qua, tháo xuống vòng tay phòng ngự hỏa hệ đeo lên tay cậu.

Soso vừa định đẩy ra, lại bị hắn giữ tay, “Nếu lửa giận tinh linh phản phệ, cái này có thể ngăn cản được một lát.”

“Vậy các anh thì sao?” Soso lo lắng nhìn hắn. Nếu không phải vì lửa giận tinh linh là biện pháp duy nhất hiện nay, cậu thật sự không muốn làm thế này, không phải vì cậu sợ chết, mà vì cậu sợ liên lụy Ciro. Tuy đã rất cố gắng học tập ma pháp, nhưng đến giờ cậu mới phát hiện, tốc độ học tập của cậu kém xa nhu cầu.

“Ta đã chuẩn bị mấy trăm quyển trục ma pháp, không cần lo lắng.” Ciro xoa xoa đầu cậu, như trước kia đã làm cả trăm nghìn lần.

“Em bắt đầu đây.”

“Ừ.” Ciro thối lui đến bên người ma pháp sư.

Soso hít sâu một hơi, miệng chậm rãi niệm chú ngữ,“diree-fanakwai……”

Tất cả nguyên tố xung quanh đều không an ổn mà bắt đầu xao động, bao gồm mộc nguyên tố.

Hỏa nguyên tố giống như nước sôi, điên cuồng di chuyển kịch liệt.

Ciro và ma pháp sư đồng thời khởi động kết giới.

Cảnh sắc chung quanh đột nhiên biến thành màu đỏ.

Ma pháp sư và đám thị vệ chấn động, đây là lần đầu tiên bọn họ nhìn thấy hỏa nguyên tố bằng mắt thường… nếu đám màu đỏ đó là hỏa nguyên tố.

Chú ngữ đã đọc được hơn phân nửa, mồ hôi trên trán Soso chảy càng xuống nhiều. Cậu cảm giác được lửa giận tinh linh đang ở phía sau, nôn nóng không yên mà vũ động. Hỏa nguyên tố giống như bị con thú bị vây hãm, không ngừng đập vào phạm vi khống chế của cậu. Soso cắn môi dưới, liều mạng kéo về hỏa nguyên tố đang dần dần mất đi khống chế.

“zieladuot-heelo!”

Vô số hỏa cầu từ giữa không trung rơi xuống, đập vào mặt đất.

Tầng kết giới ngoài cùng của Ciro và ma pháp sư chỉ chịu được hai cú đánh liền bị phá vỡ.

Ma pháp sư hoảng sợ: “Phương hướng sai!”

Môi dưới bị Soso cắn càng mạnh, trên mặt chợt đỏ chợt trắng. Ma pháp bổng cầm trong tay không ngừng rung động chỉ thật mạnh về phía trước. Kỳ thật cậu cũng không biết dùng phương pháp này để đổi hướng ma pháp liệu có được không, liệu có khi nào biến lợn lành thành lợn què.

Nhưng sự thật chứng minh, dùng được .

Một hỏa cầu thật lớn bay vụt về tường gỗ phía trước!

Từng mảng tường rốt cục tan rã nát bấy.

Ma pháp sư chưa kịp kinh hô, chợt thấy Soso đột nhiên quỵ xuống.

Thân thể Ciro chấn động, ánh mắt gắt gao theo dõi bóng dáng cậu, ngón tay nắm chặt quyển trục ma pháp đến mức gần như muốn bẻ gẫy nó.

Uy lực lớn nhất của Liệt hỏa phần thành không phải ở số lượng hỏa cầu, cũng không liên quan hỏa cầu lớn hay nhỏ, mà nằm ở chất lượng hỏa cầu — không chỗ nào không đốt.

Ma pháp sư cùng đám thị vệ nhìn hỏa cầu thiêu đốt một vùng rộng lớn phía trước, hơn nữa không ngừng lan tràn ra mọi phía.

Soso đột nhiên đứng lên, ma pháp bổng trong tay cậu rơi xuống mặt đất. Cậu bay lên không trung, đột nhiên lao về phía đống lửa.

Trước khi Ciro ý thức được, hắn đã đuổi theo sau cậu xông ra ngoài.

Ma pháp sư và đám thị vệ không dám chậm trễ, nhanh chóng bảo vệ xung quanh hắn.

Song Soso cũng không dấn thân vào biển lửa như tưởng tượng. Lửa bốn phía đều tránh khỏi cậu, giống như đám chuột nhìn thấy mèo. Cho nên Ciro theo sau cậu cũng được lợi, cả đường không tốn bao nhiêu sức lực.

Ánh lửa thiêu đốt trong mười phút mà dài lâu tưởng như mười năm.

Một khắc kia khi bọn họ lao ra khỏi tường gỗ, hỏa cầu lại giống như gợn sóng, từ tứ tán đi bốn phía, sau đó biến mất không còn bóng dáng.

Soso ngã xuống từ không trung, Ciro xông lên dùng phong hệ ma pháp đỡ được cậu.

Ma pháp sư và đám thị vệ quay đầu nhìn con đường vừa đi qua, chỉ còn một mảnh đen sì cháy khét và pháo đài chiếm cứ một góc tầm  nhìn.

Đám thị vệ nhẹ nhàng thở ra.

Ma pháp sư cau mày, lẩm bẩm: “Tại sao liệt hỏa phần thành này không giống như trong sách miêu tả?”

Không ai trả lời câu hỏi của y.

Trừ y ra,  hai vị ma pháp sư còn lại, một người đã lâm vào trạng thái hôn mê, còn một người đang ôm lấy vị hôn mê.

Đám thị vệ tự giác đi tìm người trong vùng, hỏi thăm vị trí hiện giờ. Ma pháp truyền tống trận của nghiệp đoàn ma pháp là đại hình ma pháp trận, chúng có khả năng truyền tống tương đối xa, cho nên rất khó nói nơi này rốt cục là nơi nào.

Ma pháp sư canh giữ bên người Ciro và Soso. Lấy sự âm hiểm của Kastalon II, khó đảm bảo lão sẽ không chuẩn bị người phục kích.

Qua một hồi lâu, Soso rốt cục khôi phục thanh tỉnh.

Ciro khẩn trương hỏi: “Em có biết mình là ai không?”

Soso đột nhiên trừng to mắt.

Ciro càng khẩn trương. Chẳng lẽ, thật sự đã hao tổn tinh thần lực quá độ?

“Ciro,” Soso gian nan mở miệng, “Anh mất trí nhớ à?”

“…” Ciro cúi đầu, dùng sức vừa ấn vừa hôn lên môi cậu.

Ma pháp sư quay nhanh nhìn bốn phía. Được rồi, dưới tình huống này còn không hiện thân, chứng tỏ không có ai mai phục xung quanh cả.

Ciro hỏi: “Vừa rồi em làm sao vậy?”

Soso giãy dụa đứng lên, ấn đầu nghĩ ngợi: “Em sử dụng cấm chú, nhưng dùng sai hướng, em không biết sửa sai thế nào, đành phải vừa đi ra phía trước, vừa dùng tay ra hiệu…”

“Em thành công rồi.” Ciro xoa đầu cậu.

Soso: “Nhưng mà sau đó, ý thức của em bắt đầu dần mơ hồ, chỉ có thể lờ mờ cảm thấy rất nhiều hỏa nguyên tố tụ tập xung quanh, thân thể di động, còn có… a, còn có lửa giận tinh linh. Nó ở phía sau em, nhẹ nhàng ôm em, cảm giác hơi nóng, nhưng rất ấm áp.”

Ciro yên lòng, “Trước kia chúng ta hiểu lầm nó. Trên thực tế, nó là tinh linh vừa dịu ngoan vừa nhu thuận.”

Soso gật đầu: “Em cũng cảm thấy vậy.” Lần đầu tiên sử dụng cấm chú dù gì cũng tiêu hao rất nhiều tinh thần lực, cho nên cậu không thể không dựa vào Ciro để chống đỡ thân thể mình.

Thị vệ đi tìm hiểu vị trí đã trở lại, “Nơi này là chân núi Romanice cực tây Kanding Đế Quốc, xung quanh không có thành trấn lớn, chỉ có mấy hộ dân chúng rải rác. Ma pháp truyền tống trận gần nhất nằm trong thành Romagni cách đây một trăm dặm.”

Ma pháp sư nhíu mày: “Xa quá.”

Ciro lôi ra một đống truyền tống trận ma pháp không gian ,“Chỉ cần phương hướng không sai, ta nghĩ chúng ta có thể đến nơi trước khi mặt trời xuống núi.”

110. Bách hợp hoa hồng [ mười ]

Cảm giác về phương hướng của thị vệ không tồi, thái dương vừa mới khuất bóng, bọn họ đã tới thành Romagni.

Đây là một tòa thành nhàn nhã, không phồn hoa như Fariel, cũng không vội vàng ồn ào náo động như Fariel.

Thị vệ hỏi thăm đường đến phân bộ của nghiệp đoàn ma pháp, nhưng hỏi ba người cả ba đều không biết.

Ma pháp sư than thở: “Dân chúng nơi này quá ngu muội ! Ngay cả nghiệp đoàn ma pháp cũng không biết.”

Ciro đột nhiên lên tiếng: “Đối với bọn họ, ma pháp chắc là sự tồn tại dư thừa.”

Ma pháp sư rất muốn phản bác lời hắn, bởi vì câu nói này vô cùng vũ nhục tôn nghiêm của ma pháp sư. Nhưng nghĩ đến thân phận của hắn, tháng này còn chưa nhận được tiền lương, cuối cùng ma pháp sư đành kiềm chế xung động.

Một thị vệ nói: “Khi ta còn là dân thường, ma pháp đối với ta là sang quý, nguy hiểm và không thể lý giải .”

Ma pháp sư: “Ngươi chắc chắn không phải sinh ra ở đế đô.” Ở Fariel, tất cả mọi người tôn kính ma pháp sư, tôn trọng ma pháp.

Thị vệ: “Đúng vậy. Ta không phải, nhưng toàn bộ đế quốc có được mấy người sinh ra ở đế đô?”

Ma pháp sư nghẹn lời, sau một lúc lâu mới nói: “Học viện ma pháp hàng năm đều tuyển rất nhiều học sinh đến từ khắp nơi trong cả nước, chứng tỏ ở phần lớn địa phương dân chúng vẫn có nhận thức chính xác về ma pháp sư. Bọn họ khát vọng được xưng là ma pháp sư, khát vọng nắm giữ ma pháp, khát vọng được người tôn kính!”

Thị vệ: “Nhưng không phải ai cũng có thiên phú ma pháp xuất sắc .”

Ma pháp sư nhíu mày: “Rốt cục ngươi muốn nói gì?”

“Công bằng, hoặc là, cái gì đó?” Thị vệ nhún vai ,“Kỳ thật ta cũng không rõ.”

Ma pháp sư: “Ngươi là kỵ sĩ, thời điểm ngươi cầm kiếm chiến đấu với người cầm dao thái rau, ngươi cảm thấy công bằng lắm sao?”

“Không, tuyệt không.” Thị vệ ngừng một chút, “Bởi vì quy tắc kỵ sĩ ràng buộc chúng ta không được ra tay với kẻ yếu.”

Ma pháp sư: “…” Ma pháp sư chưa từng có quy tắc này.

Ciro: “Ta nghĩ chẳng qua cậu ta cảm thấy ngươi dùng hai chữ ngu muội để hình dung dân chúng nơi đây thì không quá thỏa đáng.”

Ma pháp sư: “…” Tuy y và thị vệ không có tâm linh tương thông, nhưng y có thể khẳng định trăm phần trăm rằng suy nghĩ kia tuyệt đối không phải của thị vệ, cho nên, nó chỉ có thể là suy nghĩ của hoàng thái tử. Y rất thức thời khiêm tốn nói: “Là ma pháp sư, tôi chỉ muốn khiến cho nghiệp đoàn ma pháp nổi tiếng hơn chút.”

Thị vệ đi hỏi đường rốt cục đã trở lại. Có điều không phải hỏi được đường, mà là tự mình tìm được.

Phân bộ của nghiệp đoàn ma pháp nằm trong một cái ngõ nhỏ phi thường phi thường nhỏ hẹp âm u, bảng hiệu bám đầy bụi, cửa sổ bám đầy bụi, căn nhà bám đầy bụi, nếu không phải thị vệ đi theo một ma pháp sư lang thang, gã nhất định không tìm thấy nơi đó.

Bố trí trong phòng sạch sẽ hơn bên ngoài nhiều, mặt bàn bị lau đến sáng bóng trong suốt, một mỹ nữ tóc đỏ dáng người cao gầy đứng ở sau bàn, con ngươi xanh đậm khi nhìn thấy Ciro tiến vào thì hơi sáng lên, khóe miệng nhanh chóng trưng ra một nụ cười sáng lạn, “Hi. Có gì cần tôi hỗ trợ sao?” Nói xong, nửa người trên cố ý vô tình hơi ngả về trước, bộ ngực đầy đặn nhẹ nhàng cọ cọ mặt bàn, giống như tùy thời sẽ từ trong quần áo bắn ra.

Nhưng ngoại trừ Soso, mọi người đều rất trấn định, chỉ có Soso hơi mất tự nhiên quay mặt đi chỗ khác.

“Chúng tôi muốn sử dụng ma pháp trận không gian.” Ma pháp sư lấy ra từ túi không gian huân chương ma pháp sư của mình, cái này đại biểu cho cấp bậc ma pháp của y .

Mỹ nữ tóc đỏ đảo mắt qua tấm huân chương, “A. Hóa ra là ma pháp sư cấp bảy các hạ, thật thất lễ.” Tuy nói vậy, nhưng vẻ mặt cô nàng giống như đang bảo hôm nay thời tiết thật tốt, rất thích hợp đi chơi ngoài thành.

Ma pháp sư có chút xấu hổ, “Có thể nhờ cô đưa chúng tôi đến truyền tống trận không?”

“Cái đó vô dụng từ lâu rồi.” Mỹ nữ tóc đỏ phất tay.

Thị vệ đi tìm đường lúc trước nói: “Lúc nãy tôi nhìn thấy một vị ma pháp sư lang thang bước vào đây, xin hỏi ông ta hiện giờ ở đâu?”

Mỹ nữ tóc đỏ liếc mắt nhìn gã một cái, tựa tiếu phi tiếu hỏi: “Anh đang chất vấn tôi hả?”

Thị vệ nhíu mày.

Ciro nói: “Nêu điều kiện xem.”

Ánh mắt mỹ nữ tóc đỏ đánh giá hắn từ trên xuống dưới vài lần, “Anh có biết phiền não lớn nhất của một mỹ nữ là gì không​? Chính là đang tuổi thanh xuân như hoa như ngọc lại không tìm được bạn đời xứng đôi . Nếu tôi nói tôi vừa ý anh, anh có thể lưu lại vì tôi không?”

Thân mình Soso vô thức dịch sát về phía Ciro.

Một tay Ciro ôm vai cậu. Nếu không phải thời gian quá mức cấp bách, hắn rất sẵn lòng lưu lại nghe cô nàng huyên thuyên, để cho bất kể thân thể hay tâm linh Soso đều gần hơn chút nữa, có điều hiện giờ hiển nhiên không phải thời cơ thích hợp. Hắn nắm tay Soso, nâng lên đặt trên mặt quầy.

Ánh mắt mỹ nữ tóc đỏ lơ đãng đảo qua, lập tức nụ cười cứng đờ, “Nhẫn đầu ưng? Hoàng thái tử?” Cô nàng đánh giá Soso, như thể muốn tìm ra trên người cậu dấu vết tương tự với hoàng thái tử tóc đen mắt đen trong lời đồn.

Ciro nói: “Em ấy là vị hôn phu của ta, vương tử Julan Soso.”

Mặt mỹ nữ tóc đỏ nháy mắt đỏ bừng. Cô nàng đột nhiên hiểu ra mình vừa đùa giỡn ai.

Ciro nhắc nhở: “Truyền tống trận?”

Cho dù trên mặt hắn mang theo mỉm cười, nhưng mỹ nữ tóc đỏ không dám khiêu chiến giới hạn của hắn, lập tức xoay người đi trước dẫn đường.

Ciro nắm tay Soso đi theo cô nàng, thờ ơ hỏi: “Nơi này có nhiều ma pháp sư xuất nhập không?”

“Không, bình thường thành Romagni giống như đứa trẻ bị vứt bỏ trong giới ma pháp, ờ, có điều trước đó có một đám ma pháp sư vừa đến đây.” Cô nàng dừng một chút, đột nhiên dùng ánh mắt kỳ dị quay đầu nhìn Ciro.

Ciro: “Là ma pháp sư hoàng gia đế quốc ?”

Mỹ nữ tóc đỏ “a” một tiếng,“Quả nhiên là thật sao? Tôi không cẩn thận nhìn thấy huân chương bọn họ giấu dưới ma pháp bào.” Cô nàng quay đầu, vô thức ưỡn ngực, lại nhìn thấy Soso đang nhìn nàng, lưng đang thẳng tắp lập tức khom lại, giấu ngực đi.

Ma pháp truyền tống trận nằm trong một gian phòng trống của phân bộ nghiệp đoàn ma pháp.

Có lẽ cảm nhận được bản thân là dư thừa, mỹ nữ tóc đỏ đưa họ tới cửa rồi nhanh chóng rời đi.

Đứng ở chính giữa ma pháp trận, ma pháp sư đột nhiên nói: “Lần này sẽ không phải lại bị đưa đến một nơi quái dị nào nữa chứ?”

Ciro ngẫm nghĩ: “Chúng ta có thể truyền tống đến một thành thị khác.”

Ma pháp sư: “Trước tiên loại bỏ thành Jeno.” Trải qua sự kiện vừa rồi y rất có thể sẽ có bóng ma tâm lý đối với thành Jeno đến lúc cuối đời.

Ciro: “Đến thành Althu đi.” Thấy Soso ngẩng đầu nhìn mình, hắn nhịn không được xoa xoa đầu cậu, “Đó là nơi mẫu hậu tĩnh dưỡng, cũng là địa bàn của gia tộc Telozzo.”

Ma pháp sư: “Được, tôi dẫn đường.”

Ba thị vệ đồng thời nhìn y.

Ma pháp sư bất mãn: “Thu lại nghi ngờ trong mắt các ngươi ngay, ta nói rồi, lần trước là cạm bẫy. Chẳng qua ta xui xẻo dẫn các ngươi cùng đi vào.”

Ciro: “Để ta đến đi.”

Ma pháp sư buồn bực: “Điện hạ, lần trước thật sự là…”

“Ta biết. Nhưng ta cho rằng đối với thành Althu chắc là ta quen thuộc hơn.” Ciro đã nói vậy, ma pháp sư đương nhiên không có lý do phản đối.

Ma pháp trận truyền tống bọn họ đến phân bộ của nghiệp đoàn ma pháp trong thành Althu.

Vừa đến nơi, bọn họ liền phát hiện chung quanh im ắng, toàn bộ phân bộ nghiệp đoàn ma pháp giống như bị dọn sạch.

“Điện hạ, nơi này là thành Althu sao?” Thị vệ hỏi.

Ciro đáp: “Phải.” Hắn cau mày, trong lòng ẩn ẩn có dự cảm bất hảo. Hắn vốn định từ nơi này đi thẳng tới Fariel, nhưng tình cảnh trước mắt lại khiến hắn nhịn không được muốn tìm hiểu đến cùng.

Đoàn người chậm rãi đi ra ngoài, còn chưa tới cửa, đột nhiên có một đám người xông vào, trong tay cầm trường kiếm, nhanh chóng bao vây bọn họ vào giữa.

Thị vệ và ma pháp sư bên người Ciro đều tiến vào trạng thái chiến đấu.

“Các ngươi là ai?!” Bọn họ đề phòng .

Ciro không nói gì, Soso tự giác giơ nhẫn ra.[=)). Em nó ý thức quá nha]

“Điện hạ?!”

Trên mặt mọi người viết rõ hai chữ khiếp sợ.

Chỉ chốc lát sau, một lão giả râu bạc trắng vội vàng chạy tới .

“Hoàng thái tử điện hạ.” Vừa nhìn thấy Ciro, ông ta lập tức hành lễ.

“Thúc công.” Ciro mỉm cười, đưa tay ôm lấy ông ta.

Lão giả ôm lại, hỏi: “Điện hạ sao lại đến thành Althu?”

Ciro: “Nói ra rất dài, nghiệp đoàn ma pháp thành Althu sao lại biến thành như vậy?”

Lão giả: “Không chỉ nghiệp đoàn ma pháp, hiện giờ toàn bộ thành Althu đều đang giới nghiêm! Không, phải nói là, hơn phân nửa thủ đô đế quốc đều đang ở trong tình trạng giới nghiêm!”

Advertisements
This entry was published on 07/10/2013 at 9:47 Sáng. It’s filed under Đế hỏa and tagged . Bookmark the permalink. Follow any comments here with the RSS feed for this post.

2 thoughts on “Đế hỏa 106-110

  1. Tem! >\\\\\\\\\\\<

  2. (。⌒∇⌒)。… *giựt tem*…*xé xé*

(━┳━ _ ━┳━) | (¬_¬) | (; ̄Д ̄)| 凸(`0´)凸 | o(≧o≦)o | ಠ_ಠ | m(_ _;;m |(◎_◎;) | ⁀⊙﹏☉⁀ | (。⌒∇⌒)。 | 〜( ̄▽ ̄〜) | (#+_+) | (ノ ̄д ̄)ノ | ψ(`∇´)ψ | ヾ(^∇^) | ( ̄ー ̄)| O(≧∇≦)O | (∩_∩) | (。♥‿♥。) | づ ̄ ³ ̄)づ | (⌒▽⌒)| ┐( ̄ー ̄)┌ | (;へ:)| ╥﹏╥ | (︶︹︺) | ∑(O_O;) | \(//∇//)\ | ヾ( ̄□ ̄;)ノ | ( ̄^ ̄) | (^_−)☆ | ⊙﹏⊙ | ●ω● |≧▽≦ | |  

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: