Đế hỏa 101-105

839710

101. Bách hợp hoa hồng (một)

Nhưng sau đó, hoàng hậu Samantha và Olivia không hề nhắc lại về Kastalon II, như thể lão chỉ là một câu chuyện cười trà dư tửu hậu, cười xong liền không còn giá trị nhắc tới nữa.

Hai người tán gẫu về đủ các loại tin đồn thú vị xảy ra trong lúc hoàng hậu Samantha tĩnh dưỡng.

Từ sau khi hoàng thái tử tiền nhiệm qua đời, Olivia vẫn luôn lo lắng cho tinh thần của hoàng hậu Samantha, tuy hai người thường xuyên viết thư cho nhau, nhưng trên thư chỉ có từ ngữ , bà chỉ có thể suy đoán về vui buồn hờn giận của đối phương, nay được chứng kiến tận mắt thần thái sáng láng của hoàng hậu Samantha, có thể nói có thể cười, bà mới yên lòng.

Đến bữa tối, hoàng hậu Samantha đương nhiên giữ Soso lại cùng ăn.

Món chính trong bữa tối là đặc sản của Kanding Đế Quốc, mì hải sản trộn gia vị và thịt dê nướng.

Ciro lấy cớ không thích thịt dê, đưa thịt dê của mình cho Soso, đổi lấy phần mì của cậu.

Trên bàn cơm thực im lặng.

Cả Olivia và hoàng hậu Samantha hình như đều không có thói quen nói chuyện phiếm trên bàn ăn.

Bữa tối rất nhanh đã kết thúc trong yên tĩnh.

Sau khi ăn xong, trên mặt hoàng hậu Samantha hiện lên vẻ mệt mỏi khó giấu, Ciro sai Gallon đưa Soso về học viện ma pháp hoàng gia trước. Olivia cùng đi với Soso, Ciro ở lại.

Từ khi Soso trở lại Kanding Đế Quốc tới nay, đây là lần đầu tiên ngủ một mình ban đêm.

Trong bóng đêm chiếc giường có vẻ vô cùng rộng lớn, như thể lần mò thế nào cũng không ra tới rìa.

Kim đồng hồ tích tắc, Soso nằm trên giường không ngừng thay đổi tư thế và góc độ, nhưng sau khi quay đủ một vòng đặt đầu vào gối, cậu không thể không thừa nhận – cậu lại mất ngủ.

Sau khi tiễn bước Olivia và Soso, hoàng hậu Samantha trở về phòng thay đổi quần áo rồi mới xuống lầu.

Ciro đang đứng trước cửa sổ, thân ảnh cao lớn kiêu ngạo đắm chìm trong màn đêm, như thể tùy thời sẽ xuyên qua cửa sổ, rơi vào bóng tối.

Hoàng hậu Samantha đứng cạnh cửa một lát, rồi chậm rãi đi qua, ngồi xuống sô pha phía sau hắn, “Ta nhớ con không thích ăn mì.”

Ciro từ từ xoay người. Cửa sổ phản chiếu ngũ quan lạnh lùng của hắn, “Khẩu vị sẽ thay đổi.”

Hoàng hậu Samantha mỉm cười,“Đúng vậy.”

Ciro đột nhiên qùy một gối, ngẩng đầu lên, nghiêm túc nhìn nụ cười nhạt trên gương mặt hoàng hậu Samantha, “Đây là lần đầu tiên con muốn ở bên một người đến vậy.”

Hai tay hoàng hậu Samantha đan chéo, trong mắt tràn ngập lo lắng, dịu dàng nhìn hắn: “Ta rất tiếc phải nói, ta còn chưa hiểu rõ cậu ta. Hơn nữa, cậu ta cũng không phải mẫu người ta sẽ chọn.”

Mày Ciro hơi nhăn lại. Chỉ duy nhất trước mặt hoàng hậu Samantha, hắn mới không che dấu cảm xúc của mình.

Hoàng hậu Samantha cười: “Ý ta nói, nếu xét theo tiêu chuẩn bạn đời.”

Ciro: “Trước kia con cũng cho rằng em ấy không phải mẫu người con sẽ chọn.”

“Điều gì đã thay đổi con?” Hoàng hậu Samantha vươn tay, kéo hắn lại gần.

Ciro thuận thế ngồi bên cạnh nàng, “Hồn nhiên, đáng yêu, thiện lương? Những từ này đều có thể dùng để miêu tả em ấy, có điều con nghĩ đúng nhất phải là… ấm áp.”

Hoàng hậu Samantha cười yếu ớt: “Ấm áp, toàn bộ đại lục ngoại trừ vong linh pháp sư, ta nghĩ không ai đủ sức kháng cự điều đó.”

“Con hy vọng có thể nhận được sự đồng ý của mẫu hậu.”

Hoàng hậu Samantha chậm rãi đứng lên, rút từ trong bình hoa cạnh cửa sổ một đoá hoa bách hợp, đặt trước mũi khẽ ngửi, “Con có biết tại sao ta thích hoa bách hợp không?”

“Nó tượng trưng cho thuần khiết.”

“Không. Bởi vì nó là loài hoa mà mối tình đầu tặng cho ta.” Hoàng hậu Samantha nghiêng đầu, trên mặt lộ ra vẻ e lệ và ngượng ngùng chỉ thiếu nữ mới có, “Bởi vì anh ấy tặng cho ta, cho nên trong lòng ta, trong mắt ta nó mới tượng trưng cho sự thuần khiết, bởi vì nó tượng trưng cho tình yêu thuần khiết của ta.”

Ciro có chút kinh ngạc. Hắn biết người trong miệng nàng chắc chắn không phải là Kastalon II. Kastalon II chỉ tặng duy nhất hoa hồng, đó là loài hoa lão yêu thích. Sự cố chấp đối với hoa hồng cũng giống y như chỉ số thông minh của lão, hết thuốc chữa.

Hoàng hậu Samantha nói: “Mỗi người đều có định nghĩa riêng của mình về ái tình, cho nên tuy tạm thời ta còn chưa hiểu được lựa chọn của con, nhưng không ảnh hưởng đến việc ta ủng hộ con. Ta sẽ dành thời gian để tìm hiểu cậu ta, bởi vì ta tin tưởng ánh mắt của con ta.”

Ciro lộ ra nụ trẻ con hiếm có.

“Tin rằng trước khi con quyết định như vậy thì đã hiểu được đây sẽ là một trận đánh ác liệt.” Hoàng hậu Samantha nói,“Hoàng đế bệ hạ sẽ lấy chuyện này để đả kích tư cách làm người thừa kế của con, nghị viện sẽ lo lắng về người thừa kế trong tương lai, Quang Minh thần hội sẽ dùng thân phận vương tử Julan của cậu ta để gây khó dễ, vị quốc vương Julan danh bất chính ngôn bất thuận kia sẽ vì chuyện này mà nổi trận lôi đình. Con sẽ phải đối đầu với rất nhiều vấn đề, lại nhận được rất ít.”

Ciro nghiêm mặt: “Con đã nghĩ rất rõ ràng.”

Hoàng hậu Samantha đưa đóa bách hợp trong tay cho hắn,“Vậy thì nghỉ ngơi sớm chút đi, dưỡng đủ tinh thần để chống đỡ trận đánh ác liệt này.”

Tin hoàng hậu Samantha trở về trong nháy mắt nhấc lên sóng to gió lớn ở chốn đế đô.

Phu nhân Rachel đang ngồi vững trên ngai vàng nữ vương giới xã giao đế đô bỗng từ trên rớt xuống, đám quý phu nhân vốn đi lại chặt chẽ với nàng đều co đầu rụt cổ mà ngồi yên xem kịch hay.

Cho dù trong lời đồn, hoàng hậu Samantha và Kastalon II đã chuyển từ vợ chồng ân ái sang hai kẻ xa lạ thủy hỏa bất dung, nhưng nàng là hoàng hậu, nàng có bối cảnh gia thế hiển hách, nàng là mẫu thân của người thừa kế đế quốc tương lai. Chỉ cần có một trong ba điều này đã đủ để nàng ngạo thị toàn giới quý tộc, huống chi nàng có được cả ba?

Đủ lời mời vũ hội rơi xuống như mưa lên biệt thự của Ciro, đối tượng mời từ hoàng hậu Samantha cho đến Ciro, Olivia, Gallon… thậm chí cả Soso, gần như tất cả những người có thể mời đều được đưa vào danh sách, nhưng hoàng hậu Samantha trước sau đều không đáp ứng lời mời nào.

Mãi đến một ngày, một lời mời thực đặc biệt được gửi đến.

Người gửi chính là một nhân vật khác đang được cả đế đô nhìn vào — phu nhân Rachel.

“Nếu cậu không muốn đi, tớ có thể trực tiếp dùng ma pháp cấm chú khiến cho hết thảy bọn họ câm miệng.” Olivia đang cùng nàng tản bộ trong hoa viên.

Hoàng hậu Samantha đột nhiên dừng bước.

Olivia nhìn theo ánh mắt nàng, trên mặt cỏ, Ciro đang chỉ dạy Soso ma pháp hỏa hệ.

Hoàng hậu Samantha mỉm cười: “Tớ bắt đầu hơi thích cậu ta rồi.”

Olivia: “Chỉ bắt đầu hơi thích thôi ư?”

Hoàng hậu Samantha: “Trong mắt bà mẹ nào con mình cũng là người ưu tú khó ai xứng với.”

Olivia: “So với Ciro, tớ thích Soso hơn.”

Hoàng hậu Samantha nghiêng đầu, sợi tóc rối tung đảo qua khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần của nàng, không sao tả xiết phong tình vạn chủng, “Cậu định làm tình địch của con tớ à?”

Olivia: “Câu nói đùa này rất không buồn cười.”

Hoàng hậu Samantha nhếch môi, nhẹ nhàng chớp mắt, “Xin lỗi.”

Olivia mất tự nhiên quay mặt,“Cậu thật sự chuẩn bị tham gia yến hội sinh nhật Rachel?”

Hoàng hậu Samantha: “Tớ đang rất phiền muộn không biết nên tặng lễ vật gì.”

Olivia: “Tớ đề nghị cho ả một thanh đao hoặc một ma pháp cấm chú.”

Hoàng hậu Samantha lựa chọn bỏ ngoài tai, mở túi không gian lôi một chiếc hộp âm nhạc ra hỏi: “Cái này thế nào?”

Olivia liếc mắt một cái, “Được đấy. Nếu Soso đem cái hộp của trò ấy ra thì chính là một đôi tín vật đính ước.”

“Nếu tớ không chỉ có một đôi?”

“Tớ sẽ không phân biệt được ai là bạn đời của ai.”

Hoàng hậu Samantha: “Thế thì không xong rồi.”

Yến hội sinh nhật của phu nhân Rachel. Tất cả những người nàng phát thiệp mời đều đến tham dự .

Lễ phục màu trắng trước đó Ciro chọn cho Soso rốt cục cũng phát huy công dụng, Ciro mặc bộ lễ phục cùng màu, giống như cố tình im lặng tuyên cáo quan hệ của hai người.

Có điều hôm nay bọn họ không phải nhân vật chính, mọi người chú ý nhiều hơn vào vị nữ nhân tiến vào cùng họ – hoàng hậu Samantha.

Nàng mặc một thân váy dài đen tuyền vô cùng bắt mắt, tóc bới cao, lộ ra cái cổ xinh đẹp. Trong đám lễ phục đủ mọi màu sắc, lễ phục đen của nàng vừa cao quý tao nhã, lại nghiêm túc trang trọng.

102. Bách hợp hoa hồng [ hai ]

“Hoàng hậu bệ hạ giá lâm” tiếng thông báo cuối cùng cũng vang lên.

Phu nhân Rachel mặc váy dài màu tím nhạt, đuôi váy dài thượt uốn lượn như con rắn nước, từ trong đám người chậm rãi bước ra tiếp đón.

Bởi vì khi phu nhân Rachel xuất hiện, quan hệ giữa hoàng hậu Samantha và Kastalon II đã xấu đến không mức không thể xấu hơn. Cho nên chính xác mà nói, đây là lần đầu tiên hai đại mỹ nhân hàng đầu trứ danh đế quốc mặt đối mặt trước công chúng.

Sẽ xảy ra chuyện gì đây?

Gần như trong lòng mỗi người đều không hẹn mà cùng hiện lên một dấu chấm hỏi.

“Hoàng hậu bệ hạ.” Phu nhân Rachel quỳ gối.

Hoàng hậu Samantha mỉm cười,“Sinh nhật vui vẻ.”

Phu nhân Rachel đứng thẳng dậy, hai vị mỹ nhân cùng xinh đẹp đến mức khiến người ta khó dời tầm mắt đang đánh giá nhau, giống như kỵ sĩ cân nhắc đối thủ trước khi quyết đấu.

Chắc chắn sẽ xảy ra chuyện gì đó!

Tầm mắt mọi người đều gắt gao nhìn chằm chằm hai bóng dáng một đen một tím giữa sân.

Lễ phục màu đen của hoàng hậu Samantha đã biểu lộ bất mãn của nàng. Đây chính là trận đấu giữa người đàn bà tôn quý nhất đế quốc và người đàn bà được người đàn ông tôn quý nhất đế quốc sủng ái!

Mọi người đều nín thở chờ đợi.

Nhưng tình tiết lại không diễn ra như đa số người ở đây tưởng tượngn

Hoàng hậu Samantha khẽ gật đầu, rồi lướt qua người phu nhân Rachel.

Phu nhân Rachel nửa ngồi, điệu bộ khiêm tốn đến cực điểm.

Nhìn khoảng cách giữa hai người càng lúc càng xa, khán giả gần như bị thất vọng trong lòng kích động. Chờ mong bắt đầu từ lúc phu nhân Rachel đưa thiếp mời cho hoàng hậu Samantha cứ như vậy bị bóp chết.

Có điều thất vọng chỉ là tạm thời , bọn họ rất nhanh đã phát hiện mục tiêu mới. Bởi vì hoàng hậu Samantha đang hướng thẳng về phía Kastalon II.

Từ khoảnh khắc hoàng hậu Samantha bước vào, ánh mắt Kastalon II chưa từng rời khỏi người nàng. Cho dù vẻ mặt của lão rất bình tĩnh, cho dù tư thế ngồi của lão từ đầu tới cuối đều thật trấn định, cho dù trên mặt lão không có nửa điểm thay đổi, nhưng bàn tay gần như lún vào tay vịn đã thoáng tiết lộ chút khẩn trương lão che giấu.

“Bệ hạ.” Hoàng hậu Samantha đến trước mặt lão, quỳ gối hành lễ. Tuy người hành lễ là nàng, nhưng trong mắt mọi người ở đây bao gồm cả Kastalon II, nàng đang nhìn xuống lão bằng ánh mắt ngạo mạn bẩm sinh.

Vì hành động này của nàng mà nỗi vui sướng nhảy nhót trong lòng Kastalon II nháy mắt tuyệt diệt.

“Nàng đã trở lại.” Lão nhạt nhẽo nói một câu.

Hoàng hậu Samantha thẳng người, ngồi xuống bên cạnh lão.

Ánh mắt của Kastalon II nhịn không được dịch chuyển theo hành động của nàng, “Không ngờ nàng sẽ tham gia yến hội sinh nhật Rachel do ta tổ chức.”

Hoàng hậu Samantha: “Bởi vì ta muốn gặp bệ hạ.”

Tuy “muốn gặp bệ hạ” và “nhớ bệ hạ” vẫn có chút khác biệt, nhưng hô hấp của Kastalon II rõ ràng bởi vì câu này mà dồn dập hẳn lên.

“Ta cho rằng việc bệ hạ nhượng bộ Quang Minh thần hội sẽ khiến cho người ta chê trách.” Hoàng hậu Samantha không chút để ý đổ xuống xô nước lạnh thứ hai.

Hầu kết Kastalon II giật giật, mắt cứng ngắc rời khỏi sườn mặt gần như hoàn mỹ của nàng.“Vậy sao?” Lão điều chỉnh lại cảm xúc, tình yêu nảy mầm từ thuở thiếu niên, tình cảm mãnh liệt sau khi thành hôn đều bị lão bóp chết dưới đáy lòng.“Hoàng hậu định lần nữa trở lại trung tâm triều chính?”

Hoàng hậu Samantha: “Trước sau như một, ta chỉ muốn dốc sức ngăn cản bệ hạ đưa đế quốc vào con đường sai lầm.”

“Ngăn cản đế quốc đi vào con đường sai lầm?” Kastalon II hừ lạnh,“Tại sao không nói trước sau như một ngươi đại biểu cho ba đại gia tộc?!”

Hoàng hậu Samantha hạ mắt, chẳng chút sợ hãi nói: “Hiểu lầm của bệ hạ khiến cho ta cảm thấy vô cùng đau lòng.”

Kastalon II oán hận nghiến răng: “Không so được với nỗi đau lòng của ta!”

Dàn nhạc diễn tấu chuẩn bị vào chỗ, đàn violon cất tiếng đầu tiên, xua tan không khí cứng nhắc.

Quan lễ nghi bên người Kastalon II nhỏ giọng nhắc nhở: “Bệ hạ, ngài nên mở đầu khai vũ.”

Ánh mắt mọi người trong yến hội đều hàm súc nhìn về phía đế hậu.

Tuy cuộc gặp giữa hoàng hậu Samantha và phu nhân Rachel đã không có kèn chiến đấu nổi lên, nhưng bạn nhảy khai vũ với hoàng đế chỉ có một. Hoàng hậu Samantha và phu nhân Rachel cuối cùng vẫn phải phân thắng bại.

Kastalon II đứng lên. Mọi ánh mắt đang tập trung trên người lão cũng ngước lên theo.

Vẻ mặt hoàng hậu Samantha ung dung nhàn nhã, như thể chẳng thèm để ý gì đến cục diện khẩn trương trước mắt.

Kastalon II đi từng bước một về phía trước……

Là phu nhân Rachel?!

Mọi ánh mắt chuyển sang hướng Kastalon II đang đi tới.

Tuy rằng đây là tiệc sinh nhật của phu nhân Rachel , tuy rằng toàn đại lục đều biết quan hệ giữa phu nhân Rachel và hoàng đế, tuy rằng… còn rất nhiều cái ‘tuy rằng’ khác nữa, nhưng nếu trong khi có hoàng hậu mà hoàng đế lại lựa chọn một phụ nữ khác, không nghi ngờ gì chính là quăng một bạt tai vang dội vào mặt hoàng hậu! Thậm chí có thể nói, hoàng đế đã đem trận chiến giữa phụ nữ chuyển đến trên thân hai người tôn quý nhất đế quốc.

Soso cảm thấy thân thể Ciro căng lên, ánh mắt bén nhọn nhìn về hướng hoàng hậu Samantha và Kastalon II. Cậu có dự cảm, nếu lựa chọn của Kastalon II không phải Samantha hoàng hậu, Ciro nhất định sẽ lao ra. Cho dù cậu còn chưa nghĩ đến Ciro lao ra sẽ làm gì, nhưng trong lòng cậu rất chắc chắn với kết quả này.

Kastalon II đột nhiên dừng bước, lưu loát xoay mình, dưới cái nhìn chăm chú của mọi người, đưa tay cho hoàng hậu Samantha.

Hoàng hậu Samantha chậm rãi thu hồi ánh mắt tản mạn, tao nhã đứng dậy, đặt tay lên bàn tay của Kastalon II.

Ngón tay Kastalon II bỗng siết lại, kéo nàng đến trước người, thấp giọng nói: “Lần nào hành động của ta cũng nằm trong dự đoán của nàng đúng không?”

Hoàng hậu Samantha lạnh nhạt ngước mắt, “Tại sao bệ hạ lại cảm thấy ta sẽ đoán rằng trượng phu của mình sẽ mời người phụ nữ khác khiêu vũ?”

Kastalon II nghẹn.

Bọn họ nói chuyện có lẽ không quá vui vẻ, nhưng bước nhảy rất ăn ý. Nhiều năm cùng trải qua những điệu nhảy tương tự khiến cho bọn họ hoàn toàn có thể không cần suy nghĩ mà phối hợp theo động tác của đối phương.

Sau khi đế hậu mở màn, theo sau chính là hoàng thái tử.

Những người khác lại bắt đầu tò mò về lựa chọn của Ciro.

Mọi người đều biết, hoàng thái tử đã từng có vẻ bệnh tật, trước đây không lâu lại khỏi hẳn một cách thần kỳ, mở ra con đường tươi sáng cho trận chiến tranh đoạt đế vị mù mịt. Hơn nữa, vài lần hiếm hoi tham dự yến hội Ciro cũng không có bạn nhảy cố định, cho nên rất có khả năng hắn sẽ thay thế phụ thân vãn hồi thể diện cho phu nhân Rachel.

Cảm giác được bốn phía đang như có như không chăm chăm quan sát, Soso theo bản năng lùi nửa bước, lại nhìn thấy một bàn tay đưa ra trước mặt cậu.

“Có thể khiêu vũ cùng ta không?” Ciro xoay người, mỉm cười hỏi.

Soso: “…”

Âm thanh nghị luận giống như gợn sóng lăn tăn trên mặt hồ, từng vòng từng vòng lan tỏa, chuyện xảy ra ở học viện ma pháp hoàng gia rất nhanh lại bị đào lên. Tình nhân bí mật của hoàng thái tử, Soso nhanh chóng bị gán cho danh hiệu này.

Soso liên tục chớp mắt.Cậu loáng thoáng nghe thấy tên mình truyền đến từ miệng một người nào đó.

Ngón tay Ciro ngoắc một cái, kéo lại sự chú ý của cậu.

Soso lo lắng: “Em không biết bước nhảy ở đế quốc.”

Ciro cười dắt tay cậu vào sàn khiêu vũ, “Vậy cứ giẫm chân ta cho thỏa thích.”

Diễn tấu tiến hành đâu ra đấy.

Càng ngày càng nhiều người gia nhập, nhưng vị trí chính giữa vẫn do Kastalon II , Ciro và bạn nhảy của họ chiếm cứ .

Thừa dịp xoay người, Kastalon II nhẹ giọng thì thầm bên tai Ciro: “Đây là hành động một người thừa kế đế quốc nên có sao?”

Ciro nhướng nhướng mày, chớp chớp mắt với hoàng hậu Samantha.

Hoàng hậu Samantha trả lời bằng nụ cười yếu ớt.

Ciro đột nhiên kéo Soso lại gần, thấp giọng bảo: “Kế tiếp phải trao đổi bạn nhảy .”

“A?” Soso kinh hãi, lại giẫm lên chân Ciro.

Ciro: “Không cần lo lắng, cứ duy trì phong cách vốn có của em là được.”

Diễn tấu dần tiến vào cao trào.

Ciro nâng tay.

Soso vừa chuyển, lập tức cảm thấy độ ấm trong lòng bàn tay biến mất, trước mắt hiện ra khuôn mặt khác.

Kastalon II chán ghét trừng mắt với cậu.

Soso mờ mịt quay đầu tìm kiếm bóng dáng Ciro, lại nhìn thấy hắn đang cùng hoàng hậu Samantha khiêu vũ.

Bởi vì xảy ra hành động thình lình trao đổi bạn nhảy này, không ít người đều dừng khiêu vũ , tò mò nhìn xem hoàng đế đế quốc sẽ tỏ thái độ gì với người yêu trong truyền thuyết của con trai .[Thấy mấy bác quý tộc ở đây cũng hóng dễ sợ.Đúng là không việc gì nên mới để ý việc của nhà người ta chứ không phải vì theo dõi tình hình của đế đô đâu nhỉ? ^_^]

Nhưng mười giây trôi qua, Kastalon II vẫn đứng nguyên tại chỗ, cùng Soso mắt to trừng mắt nhỏ.

Soso cắn môi dưới, đột nhiên đưa tay cho lão, “Có thể cùng ngài khiêu vũ không ạ?”

Kastalon II: “…”

Từng tiếng hít vào liên tiếp vang lên!

Bệ hạ tôn quý của bọn họ , Kastalon II vĩ đại, nhận được động tác mời khiêu vũ của thiếu niên đối với bạn gái!

103. Bách hợp hoa hồng [ ba ]

Sắc mặt Kastalon II chợt xanh chợt trắng, tin rằng nếu không phải giữ gìn phong độ hoàng đế trước mặt công chúng, rất có khả năng lão sẽ phất tay bỏ đi.

Tay Soso hơi mỏi, ngón tay vô thức học theo Ciro ngoắc một cái.

Kastalon II: “…”

Lại từng tiếng hít khí dâng lên như sóng biển.

Soso đột nhiên hoàn hồn, cũng phát giác ra động tác này không ổn, mặt thoáng chốc đỏ bừng.

Dây thần kinh mang tên lý trí trong đầu Kastalon II đứt đoạn! Lão há miệng, những lời răn dạy nhục mạ và ngôn từ ác độc đang vận sức chờ chui ra. Nhưng trước mắt đột nhiên hoa lên, Soso đang ngoan ngoãn đứng đó đã bị Ciro kéo về, thay vào đó là bóng dáng Samantha hoàng hậu.

“Ngươi…” Kastalon II vừa mới nói được một từ, tay đã bị hoàng hậu Samantha nhẹ nhàng nắm lấy. Bàn tay mềm mại không xương dán vào lòng bàn tay lão, thân thể không tự chủ được đong đưa duyên dáng theo tiếng nhạc, giống như điệu nhảy đầu tiên trong đại điển thành hôn của bọn họ.

“Bệ hạ.” Hoàng hậu Samantha nâng khóe môi, ngữ điệu mềm nhẹ.

“Ừ?” Vẻ mặt của Kastalon II nhịn không được dịu đi.

“Chuyên tâm một chút.” Nàng tiến đến sát gần lão, hương thơm thanh nhã trên người xông vào mũi.

Kastalon II kín đáo khẽ ngửi, lửa giận sắp bùng nổ bị áp xuống.

Cho dù toàn bộ thân mình Soso đã được Ciro ôm vào ngực , nhưng tầm mắt cậu vẫn dính chặt trên người Kastalon II và hoàng hậu Samantha.

“Ta sẽ ghen đấy.” Ciro cúi xuống, ghé vào lỗ tai cậu nửa thật nửa đùa thấp giọng lên án.

Soso nghiêng đầu.

Môi Ciro mổ nhẹ một cái lên khuôn mặt mềm mại của cậu, rồi nhanh chóng đứng thẳng người.

Soso cuống quít nhìn bốn phía.

Những người đứng xem cảm nhận được ánh mắt đảo qua mang theo cảnh cáo của hoàng thái tử, rất thức thời quay đầu đi chỗ khác.

“Chuyên tâm một chút.” cổ tay Ciro dùng lực kéo một cái.

Thân thể Soso bị kéo về trước, chân giẫm mạnh lên chân Ciro.

“Thực xin lỗi.” Soso lúng túng.

Ciro đùa: “Nếu chân ta có thể gọi lại sự chú ý của em, vậy cũng đáng giá .”

Soso không yên lòng hỏi: “Bệ hạ có tức giận không ?”

“Tại sao?”

“Em ngoắc tay với ngài ấy.” Soso không biết lúc ấy mình nghĩ thế nào mà lại làm ra hành động như vậy. Có lẽ động tác này của Ciro đã để lại ấn tượng quá sâu trong đầu cậu.

Ciro: “Đáng lẽ em phải lo lắng xem ta có tức giận hay không chứ.”

“A?” Soso sửng sốt, rồi lập tức tỏ vẻ sáng tỏ nói,“Thật xin lỗi. Làm ra hành động thất lễ như vậy với phụ thân của anh.”

“Không phải vì nguyên nhân đó, ý ta nói,” Ciro thấp giọng,“Về sau động tác này chỉ có thể làm với ta.”

Soso vẫn nghĩ chệch hướng như trước,“Đúng vậy. Không thể thất lễ với bệ hạ như thế được.”

“…”

Kết thúc điệu nhạc, những cặp đôi trên sàn khiêu vũ hành lễ với nhau xong, đều tách ra chuẩn bị tìm bạn nhảy kế tiếp. Trong vũ hội của đế quốc, cho dù là vợ chồng cũng thường xuyên nhảy với người khác, thứ nhất để mở rộng quan hệ xã giao, thứ hai để chứng minh bản thân cho dù kết hôn cũng không giảm mị lực.

Kastalon II vừa tách khỏi hoàng hậu Samantha, lập tức hướng về phía phu nhân Rachel.

Ciro mang theo Soso đến bên người Samantha hoàng hậu, các tân khách dần dần tụ tập lại. Ở yến hội phân ra ba phe rõ rệt — Kastalon II, hoàng hậu Samantha và phe trung lập.

Lại một điệu nhảy mới bắt đầu.

Kastalon II và phu nhân Rachel phu nhân đã vào sàn khiêu vũ.

“Bệ hạ.” Một người đàn ông tóc xám nho nhã lễ độ tuổi chừng năm mươi đi tới, đưa tay cho hoàng hậu Samantha,“Hy vọng được vinh hạnh mời ngài khiêu vũ.”

Hoàng hậu Samantha mỉm cười đặt tay lên tay ông ta, “Ta đang chờ lời mời của ông.”

Hai người tay trong tay bước đi.

Ciro giới thiệu cho Soso: “Đó là ông nội của Frank.”

Soso: “Trông ông ấy vẫn rất khỏe mạnh.”

Ciro: “Đúng vậy. Ông ta là người chống đỡ toàn bộ gia tộc Charlie.”

Soso bắt đầu cảm thấy vô cùng kính nể ông ta. Chống đỡ một gia tộc tuyệt đối không phải chuyện dễ dàng,  huống chi là một trong ba đại gia tộc của đế quốc – gia tộc Charlie.

Lục tục có người đến chào hỏi Ciro.

Ciro nhất nhất giới thiệu cho Soso, Soso cố gắng nhớ kỹ.

Sau khi hai điệu nhảy chấm dứt, không khí yến hội dần dần trầm xuống, nhóm khách mời rốt cục khôi phục bộ dáng thong dong thường ngày.

Hoàng hậu Samantha ung dung rời đi, chỉ để lại bóng dáng màu đen thần bí cao quý như bóng tối.

Sau tiệc sinh nhật của phu nhân Rachel, số lần hoàng hậu Samantha được nhắc tới trong giới quý tộc nhiều hơn rõ rệt. Các phu nhân và tiểu thư quý tộc vừa mới tiến vào vòng xã giao bắt đầu tranh nhau mua quần áo và đồ trang sức giống như của nàng.

Dù không thể không kiêng nể gì mà mặc váy đen tham dự các loại yến hội như hoàng hậu Samantha, nhưng các nàng rất tận tình bắt chước phong cách ăn mặc và nụ cười của hoàng hậu. Trong nhất thời, trên yến hội vắng bóng những tiếng cười lanh lảnh của các tiểu thư, chỉ thấy từng nhóm thiếu nữ thiếu phụ mang theo nụ cười kín đáo rụt rè vài phần xa cách.

Nhưng còn đang phiền não vì cuộc thi cuối kỳ ở học viện, Soso hoàn toàn không cảm nhận được trào lưu này, hiện tại trong óc cậu chỉ suy nghĩ làm thế nào để vãn hồi hình tượng của mình trong cảm nhận của các đạo sư.

Patrick vô cùng nghiêm túc cho cậu biết, số lần cậu lên lớp quá ít, đạo sư rất tức giận, quyết định để cậu lưu ban một năm.

Soso lo lắng không phải việc lưu ban một năm, mà là đạo sư rất tức giận. Nhớ tới nụ cười hòa ái dễ gần và sự động viên của thầy Danton, cậu liền thấy mình rất có lỗi với tâm huyết và sự kỳ vọng thầy đã đặt lên người mình. Để vãn hồi hình tượng trong cảm nhận của đạo sư, để không phụ sự kỳ vọng của đạo sư đối với mình , để đạt được thành tích tốt trong kỳ thi, cậu hoàn toàn giam mình trong phòng học. Vài lần Ciro muốn hẹn cậu cùng ăn trưa, đều bị cậu lấy lý do biệt thự quá xa, đi lại quá lãng phí thời giờ mà từ chối.

Tuy Ciro rất quan tâm đến chuyện này, nhưng có lòng mà không có sức. Hội nghị bỏ phiếu sắp tới gần, cuộc đua về số phiếu giữa các thế lực lớn đã tiến vào giai đoạn gay cấn, hắn đang cố gắng lần cuối để thuyết phục gia tộc Dana. Từ sau khi gia tộc Charlie công khai ủng hộ hoàng hậu, gia tộc Dana liền bộc lộ ý tứ sẵn sàng góp sức cho hoàng đế, chuyện này tương đối bất lợi cho họ. Bởi vì số phiếu bầu trong tay gia tộc Dana nhiều hơn gia tộc Charlie.

Lại là một ngày ôn tập đến tối tăm trời đất.

Soso ăn qua loa xong bữa tối, đang chuẩn bị lên lầu học chú ngữ, chợt nhìn thấy Gallon vội vàng đi từ ngoài vào, hành lễ với Soso: “Điện hạ, hoàng hậu bệ hạ mời ngài cùng ăn bữa tối.”

“Hoàng hậu bệ hạ?” Soso ngẩn người. Từ sau yến hội sinh nhật của phu nhân Rachel, cậu chưa từng gặp lại hoàng hậu, lời mời này thật sự quá đột ngột.

Gallon: “Hoàng thái tử điện hạ và thiếu gia Frank đã ở đó.”

Soso càng không hiểu. Song cậu vẫn chạy nhanh lên lầu thay một bộ lễ phục vàng nhạt, đi theo Gallon lên xe ngựa. Để có chỗ đặt đống quần áo hắn mới tặng, Ciro dành riêng cho cậu một căn phòng chứa quần áo, cho nên, hiện tại không bao giờ cậu phải buồn rầu vì không có quần áo phù hợp đi yến hội.

Như trước vẫn là biệt thự của Ciro.

Khi cậu đến, trời đã gần tối, ngọn đèn trên cửa lớn của cung điện hắt ra ngoài, như trải ra một tấm thảm màu vàng nhạt.

Soso xuống xe, chờ người hầu dẫn vào.

Tiếng nhạc êm dịu từ hành lang thẳng tắp vọng ra, như dòng suối nhẹ nhàng lướt qua nội tâm.

Tới cửa, cậu nghe thấy tiếng cười nói của Olivia, Ciro và Frank . Trong nháy mắt, trong đầu cậu đột nhiên sinh ra ý nghĩ… kỳ thật bản thân chỉ là người ngoài.

Người hầu đẩy cửa, cậu liền nhìn thấy Ciro đứng lên khỏi bàn ăn, mỉm cười bước tới.

Có lẽ do tươi cười của Ciro quá sáng lạn, ý nghĩ vừa nảy sinh trong khoảnh khắc của Soso tức thì bị nụ cười này bị phá thành trăm mảnh, rơi rụng tan rã.

“Tự dưng ta có xung động muốn ngồi một mình một bàn.” Ciro ghé vào lỗ tai cậu thì thầm.

Soso chủ động nắm tay hắn.

Trong mắt Ciro hiện lên chút kinh ngạc, rồi rất nhanh biến mất..

Soso đến trước bàn ăn , hành lễ với hoàng hậu Samantha.

Hoàng hậu Samantha nửa thật nửa đùa hỏi Olivia: “Nghe nói Soso đang phiền não vì cuộc thi, có phải học viện chấm thi cho học sinh khắt khe quá không?”

“Vấn đề này cậu phải hỏi tớ sau khi cuộc thi kết thúc.” Olivia cười,“Hiện giờ tớ chưa biết cần dùng đặc quyền viện trưởng để cho trò ấy thêm bao nhiêu điểm.”

104. Bách hợp hoa hồng [ bốn ]

Soso được xếp ngồi cạnh Ciro, Frank ngồi cạnh Olivia, mặt đối mặt với cậu.

Tuy trước khi đến đây Soso đã ăn tối, có điều xuất phát từ lễ phép, cậu vẫn cố gắng ăn hết thức ăn trong đĩa.

Hoàng hậu Samantha và Olivia tiếp tục tán gẫu, trên bàn ăn gần như chỉ có tiếng hai người nói chuyện, Ciro thỉnh thoảng thêm vào hai ba câu, Frank và Soso chỉ phụ trách mỉm cười.

Vất vả lắm mới ăn xong món chính, Soso lại  nhìn thấy người hầu đem điểm tâm ngọt lên.

Pudding trắng đỏ đan xen giống như nàng mỹ nhân thẹn thùng, kín đáo ngoắc ngoắc với cậu, nhưng bụng Soso không còn chút chỗ trống nào. Cậu thực ưu sầu nhìn “mỹ nhân”, vô cùng muốn lén trộm nó về làm bữa ăn khuya.

Ngay khi cậu đang rối rắm, Olivia đột nhiên chuyển đề tài tới tình hình phiếu bầu tại hội nghị, bầu không khí đang hoà thuận vui vẻ bỗng chốc trở nên nặng nề.

Frank hợp thời bày tỏ thái độ: “Gia tộc Charlie nhất định sẽ toàn lực ủng hộ hoàng thái tử điện hạ.”

Kỳ thật đối với việc gia tộc xoay chuyển nhanh như vậy , trong lòng cậu không phải không kinh ngạc . Dù sao trước đó gia tộc Charlie và gia tộc Dana vẫn luôn cùng chung quan điểm, khư khư giữ mình duy trì vị trí trung lập. Nhưng sau khi hoàng hậu Samantha trở về thì tất cả liền thay đổi, sương mù trường kỳ bao phủ trên người ông nội cũng không còn, như được ánh mặt trời nóng cháy từ tầng tầng mây mù trên cao chiếu xuống, khiến toàn thể tinh thần toả sáng.

Cậu từng hỏi ông nội nguyên nhân, ông chỉ hồi đáp đầy thâm ý: “Đã đến thời điểm lựa chọn.”

Là thời điểm lựa chọn Ciro?

Mặc dù giữa Ciro và Kastalon II, cậu cũng có khuynh hướng lựa chọn hoàng thái tử. Nhưng cậu cảm thấy thời cơ còn chưa đủ chín muồi, Kastalon II vẫn là hoàng đế đế quốc, thân thể khỏe mạnh, nắm quyền tối cao. Trong vòng mười năm nữa, Ciro cũng chưa có khả năng kế thừa ngôi vị hoàng đế, trừ phi…

Con ngươi cậu đột ngột phóng đại. Chẳng lẽ, đây là nguyên nhân hoàng hậu vội vã trở lại đế đô?

“Frank?” Olivia thấy cậu ta không có phản ứng, nâng cao âm lượng gọi, “Frank · Deroh · Charlie?”

Frank cuống quít hoàn hồn, “Dạ, viện trưởng!”

Olivia: “Trò đang suy nghĩ gì vậy?”

Frank: “Con đang suy nghĩ, làm thế nào mới có thể khiến cho gia tộc Dana đứng về phe chúng ta.”

Đúng vậy, cậu không nên hoài nghi quyết định của gia tộc, việc cậu phải làm là tìm cách hoàn thành mục tiêu gia tộc đặt ra. Cậu là thành viên gia tộc Charlie, từ thời khắc cậu sinh ra, tương lai, vinh quang và lý tưởng suốt đời của cậu đã bị cột vào cỗ chiến xa mang tên Charlie, phương hướng của nó cũng là phương hướng của cậu, bất kể kẻ địch phía trước là ai. Kỳ thật qua nhiều năm như vậy, nhiều vị hoàng đế đều tồn tại kiêng kị đối với các đại gia tộc, khác biệt ở chỗ có người biểu hiện ra ngoài như Kastalon II, có người giấu kín trong lòng âm thầm đề phòng. Nhưng sự thật chứng minh, hoàng đế lo lắng không phải không có cơ sở, bởi vì ngay bên trong gia tộc Charlie cũng có một tôn chỉ đại nghịch bất đạo không thể nêu ra ngoài ánh sáng– ngay cả khi đế quốc diệt vong, cũng phải bảo đảm gia tộc mãi mãi tồn tại.

Trong cảm nhận của bọn họ, gia tộc chỉ phụ thuộc vào đế quốc để tồn tại, chứ không phải lệ thuộc vào sự tồn tại của đế quốc. Khi lợi ích giữa đế quốc và gia tộc nhất trí, bọn họ sẽ dốc toàn lực nguyện trung thành với đế quốc. Nhưng khi lợi ích gia tộc và lợi ích đế quốc sinh ra xung đột , bọn họ sẽ không chút do dự lựa chọn gia tộc của mình.

Tuy Frank không biết tôn chỉ của hai đại gia tộc kia có giống bọn họ không, nhưng nhìn từ quyết định và hành động của bọn họ, chắc là không khác biệt lắm. Đây cũng là nguyên nhân tại sao khi đa số các gia tộc khác lụi bại, ba đại gia tộc vẫn sừng sững như cũ, thậm chí không ngừng lớn mạnh.

“Ngươi nghĩ ra cách nào khiến cho gia tộc Dana đứng về phe chúng ta chưa?” Hoàng hậu Samantha cảm thấy hứng khởi.

Frank hàm súc hồi đáp: “Tôi nghĩ có lẽ chúng ta nên đề xuất một phương thức hợp tác mà bọn họ cảm thấy hứng thú.”

Hoàng hậu Samantha mỉm cười: “Ví dụ như?”

Frank bị hỏi đến ngẩn người.

Olivia giải vây thay học sinh của mình: “Quang Minh thần hội tham dự quá nhiều vào sự vụ đế quốc, chẳng khác nào làm suy yếu sức mạnh của ba đại gia tộc, ta không nghĩ gia tộc Dana sẽ vui vẻ gì khi thấy chuyện này.”

Hoàng hậu Samantha: “Nhưng có đến ba đại gia tộc. Bệ hạ hoàn toàn có thể đồng ý với bọn họ, chỉ làm suy yếu lực lượng của hai gia tộc còn lại. Như vậy, gia tộc Dana có khả năng sẽ trở thành gia tộc đứng đầu ba đại gia tộc, thậm chí là đại gia tộc duy nhất.”

Olivia nhíu mày. Đó đúng là điều kiện phi thường hấp dẫn .

Frank để tay lên ngực tự hỏi, nếu được ra điều kiện như vậy, gia tộc Charlie có nhận không?… Ít nhất chắc sẽ do dự. Chẳng lẽ đây là nguyên nhân gần đây gia tộc Dana đứng về phe Kastalon II?

Ciro nói: “Nghe có vẻ rất tốt đẹp, nhưng để làm được thì rất gian nan.”

Olivia và Frank nhất thời tỉnh lại khỏi lời của hoàng hậu Samantha. Đúng vậy, sự đồng ý của Kastalon II không có gì đảm bảo. Dã tâm của Quang Minh thần hội tuyệt đối không chỉ dừng ở chèn ép gia tộc Charlie và Telozzo.

Olivia tựa người về sau, tựa tiếu phi tiếu nói: “Chuyện này còn phải trông vào chỉ số thông minh của Murdoch.”

Murdoch · Dana, tộc trưởng gia tộc Dana .

Ciro thấy Soso nhấm nháp từng chút từng chút pudding, vẻ rất lưu luyến, liền đẩy điểm tâm của mình qua,“Không sao, vẫn còn đây.”

Mặt Soso hơi nhăn lại, ánh mắt tràn ngập do dự.

Ciro cúi đầu, phát hiện một tay cậu đang đặt trên bụng, không khỏi lo lắng hỏi: “Khó chịu à?”

Soso mếu máo,“Ăn nhiều quá.”

Olivia nhướng mày: “Tham ăn thành như vậy? Đồ ăn học viện kém ngon đến vậy sao?”

Ciro đứng lên, nói với hoàng hậu Samantha và Olivia: “Con dẫn em ấy đi tản bộ.” Hắn đến phía sau Soso, nhẹ nhàng kéo ghế dựa cho cậu, dắt Soso đang xấu hổ muốn chết ra ngoài.

Olivia đột nhiên cảm khái: “Thằng bé thay đổi nhiều quá.”

Hoàng hậu Samantha uống một ngụm nước, lạnh nhạt nói: “Nó không thay đổi, chỉ đổi đối tượng thôi.”

Olivia thấp giọng cười cười, “Con người rất khó gặp được đối tượng khiến mình thay đổi.”

Hoàng hậu Samantha lắc chuông.

Quản gia tiến vào, khoanh tay chờ đợi mệnh lệnh.

“Khách còn chưa tới sao?” Hoàng hậu Samantha bình tĩnh hỏi.

Frank lại cảm thấy một trận áp lực không lời đang bức bách chính mình, cho dù vô tình, nhưng cậu cảm thấy bản thân hình như đã nhìn thấy một góc sâu trong tâm linh của hoàng hậu Samatha mà không ai biết đến.

Olivia đặt khăn ăn xuống bàn, thi thi nhiên nhiên đứng lên nói :“Chúng ta đổi chỗ ngồi chờ đi.”

Ánh trăng chiếu xuống, đụng phải nhánh cây, ngã nhào trên mặt đất.

Hai bóng dáng đi chậm rì rì đạp trên những mảnh vỡ ánh trăng.

Ciro kéo tay Soso hỏi: “Đỡ hơn chút nào chưa?”

Soso gật đầu,“Cám ơn. Thật có lỗi, em lại thất lễ .”

Ciro: “Không. Mẫu hậu biết em thích, sẽ rất là vui.”

Soso nghĩ nghĩ, cuối cùng quyết định thẳng thắn,“Thật ra trước khi đến đây em đã ăn tối rồi.”

“A. Hóa ra là thế.” Ciro không hỏi tại sao cậu đã dùng cơm rồi mà không nói, bởi vì đáy lòng hắn biết rõ đáp án. Tuy sau khi trở lại Fariel, Soso chưa từng nói muốn ở lại, cũng chưa chấp thuận lời cầu hôn của hắn, nhưng từ hành động của cậu, không chỗ nào không cho thấy cậu đang tranh thủ để hiểu thêm về đế quốc . Đây không phải chứng tỏ thâm tâm cậu cũng đã bị chiếc nhẫn trói buộc giống như ngón tay sao?

“Soso…” Hắn nghiêng đầu, lại thấy Soso đang không yên lòng nhìn phía xa, hắn nhìn theo ánh mắt cậu, vừa lúc thấy một chiếc xe ngựa chạy dọc theo con đường chính từ hoa viên tới cung điện. Cho dù còn cách một khoảng, nhưng quý tộc có thân phận ở đế đô đều thích thiết kế kiểu dáng xe ngựa độc đáo để chứng tỏ thân phận mình. Nếu hắn không nhìn lầm, cỗ xe ngựa này đến từ gia tộc Dana.

Murdoch được mời đến?

Ciro lôi kéo Soso nhanh chóng trở về.

Soso thấy hắn gấp gáp, bèn hỏi: “Chúng ta dùng phong hệ ma pháp đi?”

Ciro sửng sốt , dừng chân lại.

Soso ôm lấy hắn, miệng lẩm bẩm.

Hỏa nguyên tố hội tụ thành gió nháy mắt đã đưa bọn họ đến cửa, vừa lúc nhìn thấy Audis bước từ trên xe xuống.

“Điện hạ.” Khuôn mặt lạnh lùng của Audis giống như hàn băng ngàn năm không đổi, cho dù nhìn thấy người thừa kế đế quốc tôn quý cũng không biểu lộ cảm xúc gì.

Ciro mỉm cười :“Đáng nhẽ ngươi nên đến sớm một chút, thịt bò hôm nay rất không tệ.”

“Thật đáng tiếc.” Audis lạnh như băng nói lời xã giao, rồi đi theo Ciro hướng vào bên trong.

Hoàng hậu Samantha và Olivia xác thực đã dời trận địa, từ trong phòng chuyển ra bên ngoài.

Người hầu thắp nến trên giá bạc, xung quanh muôn đóa hoa bách hợp nở rộ, cùng vị phu nhân mỹ lệ, nữ ma pháp sư tiêu sái, thiếu niên ôn nhã quý tộc hợp thành một bức tranh sống động lạ thường.

“Thật xin lỗi không thể đến đúng hẹn, bỏ lỡ bữa tối của ngài.” Audis đứng sau hoa bách hợp, mặt mày lãnh đạm.

Ciro và Soso tự tìm hai vị trí ngồi xuống quanh chiếc bàn tròn màu trắng chạm trổ hoa văn.

Ngón tay hoàng hậu Samantha bao lấy tách cà phê, chậm rãi nói: “Xem ra ta phải chỉnh đốn lại đầu óc của mình. Ta tưởng vị khách ta mời là Murdoch chứ nhỉ?”

Audis không kiêu ngạo không siểm nịnh đáp: “Ông nội tiến cung yết kiến bệ hạ.”

Nhắc tới Kastalon II lúc này tuyệt đối không phải chuyện sáng suốt. Frank đột nhiên có xúc động muốn xông lên bắt hắn nuốt những lời này trở về.

Song hoàng hậu Samantha vẫn chưa tức giận. Nàng tỏ vẻ đã hiểu gật gật đầu: “Vậy không còn cách nào. Mời ngồi đi.”

Audis có chút do dự khi chọn chỗ ngồi. Cho dù cái bàn hình tròn, nhưng Frank và Soso không ngồi thành một vòng, mà giữ song song với Olivia và Ciro, như vậy, Audis chỉ có thể lựa chọn ngồi ở bên cạnh Soso hoặc Frank.

105. Bách hợp hoa hồng [năm]

Hắn chỉ do dự trong nháy mắt, nhìn bước chân của hắn, tuyệt đối sẽ không nhận ra hắn từng phiền não về vấn đề này.

Audis ngồi xuống bên người Soso, đối diện với Frank.

Hoàng hậu Samantha hỏi: “Ngươi định khi nào sẽ tham gia sự vụ trong gia tộc?”

Ánh mắt lạnh như băng của Audis chỉ đảo qua Frank mới toát ra một chút ấm áp, rồi trong nháy mắt lại không thấy đâu. Hắn cung kính trả lời: “Hiện giờ tôi chỉ cảm thấy hứng thú với ma pháp, thưa bệ hạ.”

Hoàng hậu Samantha nhìn về phía Olivia cười cười: “Mị lực của ma pháp luôn khiến cho người ta mê luyến đắm đuối quên cả đường về sao?”

Olivia đầy thâm ý nói: “Tớ cũng có nghi ngờ tương tự về chính khách.”

Khóe miệng hoàng hậu Samantha hơi cong lên, như cười như không.

Frank nói tránh đi: “Tôi nghe nói mấy ngày trước ở nhà Gusfa đã xảy ra một chuyện rất thú vị.” Thấy hoàng hậu Samantha và Olivia đều không có ý ngắt lời, cậu mới yên tâm tiếp tục nói.

Sau đó, hoàng hậu Samantha không hỏi Audis câu nào nữa.

Trên đường về, Soso đột nhiên hỏi Ciro: “Gần đây có phải anh đang gặp phiền toái gì không?”

Ciro: “Nếu nói đến phiền toái, không phải gần đây ta mới gặp được .”

Soso buồn rầu: “Không phải là em chứ?”

Ciro ngẩn người, cười đáp: “Nếu như coi em là phiền toái, ta cầu còn không được.”

Soso: “Có gì em có thể giúp đỡ không?”

Ciro ôm chầm lấy cậu, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc vàng.

Soso ngoan ngoãn ngồi yên.

“Là về cuộc chiến giữa ta và cha.” Về chuyện này, Ciro chưa từng kiêng dè cậu, nhưng cũng chưa từng giải thích tỉ mỉ kỹ càng. So với việc để Soso biết được chân tướng qua những lời đồn nhảm nhí hoặc mấy câu truyền miệng vớ vẩn, còn không bằng để hắn đích thân đến nói, “Phụ thân và mẫu hậu kết hôn từ tình yêu, là chuyện cực kì hiếm thấy trong khi hôn nhân chính trị là thủ đoạn tất yếu để củng cố đế vị. Thế nhưng, khởi đầu tốt đẹp này lại không có kết quả tốt đẹp. Bọn họ cuối cùng cũng vì bất đồng lập trường chính trị mà sinh ra chia rẽ không thể vãn hồi.”

Soso nghi hoặc: “Hoàng đế và hoàng hậu không phải nên nhất trí trên lập trường chính trị sao?”

“Mẫu hậu là người thừa kế của một trong ba đại gia tộc, còn phụ thân lại muốn làm suy yếu thậm chí hoàn toàn tiêu diệt ảnh hưởng lâu đời của ba đại gia tộc đối với đế quốc. Bọn họ thường xuyên vì chuyện này mà khắc khẩu, thậm chí phụ thân bắt đầu lui tới với người đàn bà khác.”

Soso nhè nhẹ vỗ đùi hắn.

Ciro nắm chặt tay cậu, “Mẫu hậu một mực yên lặng chịu đựng, thậm chí có một thời gian ở đế đô còn lưu truyền lời đồn phu nhân Rachel sẽ thay thế mẫu hậu trở thành quốc mẫu, người lại chưa từng bước ra chỉ trích phụ thân, không, thậm chí người còn chưa từng tranh luận với lão về chuyện này. Mãi cho đến khi… anh trai ta bị phu nhân Rachel hạ loại độc không có thuốc chữa, mẫu thân mới hoàn toàn cắt đứt với lão.”

“Có lẽ ông ấy cũng không biết.”

“Đó là loại độc dược đặc biệt chỉ hoàng cung đế quốc mới có, chỉ có phụ thân và mẫu hậu có chìa khóa mở cánh cửa kia.” Ciro hít một hơi thật sâu, “Sau khi anh trai qua đời, mẫu hậu liền rời khỏi đế đô. Ta nhận được tin tức liền trở về từ St Paders, lão đã dùng trăm phương nghìn kế cản trở ta, bởi vì lão muốn đưa đứa con giữa lão và phu nhân Rachel lên kế thừa ngôi vị hoàng đế.”

Soso cảm thấy ngón tay Ciro cầm lấy tay cậu chậm rãi siết lại.

“Nhưng ta sẽ không để lão thành công!” Trong mắt Ciro hiện lên hàn quang âm lãnh, “Ta sẽ gạt bỏ mọi chướng ngại ngăn cản ta lên đế vị, cho dù lão là phụ thân của ta! Vì ngôi vị hoàng đế không chỉ là của một mình ta, mà còn là của anh trai ta!”

Xe ngựa chầm chậm dừng lại, Gallon mở cửa từ bên ngoài.

Mưa bụi tí tách bay trong màn đêm.

Ciro giật mình hoàn hồn, phát hiện tay Soso bị mình nắm đến trắng bệch, sau khi buông ra, nháy mắt lại đỏ bừng.

“Xin lỗi.” Hắn thấp giọng nói, đi thẳng xuống xe ngựa.

Soso cúi đầu nhìn bàn tay mình, lại nhìn bóng dáng của hắn trong mưa, đột nhiên từ trên xe lao xuống, chạy nhanh trên mặt cỏ ướt sũng.

Tựa hồ nghe thấy tiếng bước chân dồn dập phía sau, Ciro dừng bước xoay người. Trong ngực đột nhiên bị một hình bóng nhào vào, Soso ngẩng đầu, mắt bị mưa rơi xuống có chút không mở ra được, “Em sẽ ở bên anh.” Cậu nghe thấy mình nói như vậy. Giờ khắc này, bàng hoàng, nghi ngờ, mê man đều bị đánh bại bởi một nỗi đau lòng mãnh liệt không thể làm ngơ! Dilin để cậu tự tìm kiếm đáp án của mình, cậu không biết đây có phải đáp án hay không, hoặc là nói, đây có phải đáp án vĩnh cửu hay không, nhưng giờ này khắc này, toàn bộ cảm xúc và ý chí của cậu đều đầu hàng vì Ciro.

Trong mưa, không biết là hắn cúi đầu trước, hay là cậu ngẩng đầu lên trước, khi phát giác ra, môi bọn họ đã dính sát vào nhau, răng lưỡi nhiệt liệt dây dưa, thiêu đốt mưa bụi lạnh như băng, cũng thiêu đốt hai trái tim cô độc.

Từ sau đêm mưa tỏ rõ nỗi lòng trong yên lặng, tầng ngăn cách như có như không giữa Ciro và Soso rốt cục bị phá vỡ.

Tuy Ciro biết đây là thời cơ hoàn hảo để tiến thêm một bước, nhưng bọn họ đều quá bận rộn. Soso cuối cùng cũng nghênh đón cuộc thi đầu tiên ở học viện ma pháp hoàng gia. Khác với cuộc thi ở St Paders, cuộc thi ở học viện ma pháp hoàng gia rất bảo thủ rất truyền thống. Thi lý thuyết yêu cầu viết câu trả lời vào đề thi, thi thực hành là đề thi phụ thuộc hệ ma pháp của học sinh, đạo sư sẽ căn cứ vào biểu hiện của học sinh mà chấm điểm.

Cuộc thi kéo dài tổng cộng hai ngày, chấm xong thành tích ở cuộc thi thực hành thì công bố kết quả.

Soso đã nhận được sự đền bù xứng đáng, điểm lý luận tốt, điểm thực hành xuất sắc. Frank hai môn đều xuất sắc, Patrick hai môn đạt tiêu chuẩn.

Bất kể thế nào, ba người bọn họ đều tránh được kiếp lưu ban.

Vì thế, Patrick đề nghị triệu tập đoàn viên quân đoàn Tulip tổ chức ăn mừng một phen. Trải qua nguy cơ suýt nữa bị Frank giải tán, sĩ khí trong quân đoàn Tulip bị đả kích nghiêm trọng. Dưới sự cố gắng của Patrick và trong thời điểm bóng ma kỳ thi biến mất, chuyện này rất ít khi bị nhắc tới, dù vậy vẫn lưu lại dưới đáy lòng nhóm đoàn viên nỗi khúc mắc không phải một sớm một chiều có thể xóa bỏ. Vì vậy, Patrick muốn lợi dụng lần ăn mừng này, kéo lại tình cảm bên trong quân đoàn, làm dịu đi mối quan hệ giữa Frank và các đoàn viên khác.

Đề nghị của hắn được đa số người trong quân đoàn Tulip đồng ý, thời gian địa điểm được quyết định vào ngày nghỉ đầu tiên sau cuộc thi, ở trong nhà ăn.

Có lẽ là cố ý, có lẽ là vô tình. Sau khi quân đoàn Tulip truyền ra tin tức muốn tổ chức tiệc mừng vào ngày nghỉ đầu tiên ở trong nhà ăn của học viện, quân đoàn ma thú cũng truyền ra tin tức tương tự, hơn nữa thời gian địa điểm còn giống nhau như đúc.

Patrick biết tin liền nổi trận lôi đình, “Đây là khiêu khích! Khiêu khích trắng trợn!”

Soso an ủi: “Cũng có thể là trùng hợp.”

Patrick: “Hừ, không cần hỏi, nhất định lại là Kenneth!”

Frank: “Chỉ cần chúng ta làm tốt hơn bọn hắn là được.”

“Đúng vậy!” Patrick tức thì hứng khởi, “Frank, Soso, lần này cần các cậu hỗ trợ!”

Ngày mai chính là ngày hội nghị chính thức bỏ phiếu, nghe nói đặc sứ của Quang Minh thần hội đã lén vào hoàng cung, thế cục trước mắt đến cùng sẽ ra sao vẫn là điều bí ẩn. Thái độ của gia tộc Dana tuy vẫn mờ ám, nhưng từ việc mấy ngày trước ông ta từ chối lời mời của hoàng hậu, lại tiến cung gặp mặt Kastalon II, xem ra có thể đoán được chút tin tức.

Bề ngoài Ciro không tỏ vẻ gì, nhưng đã ngầm phái không ít người đi thuyết phục vây cánh của hoàng đế, song hiệu quả cho đến giờ rất nhỏ. Hoàng hậu Samantha ngược lại rất lãnh tĩnh, hoàn toàn không có dấu hiệu sẽ xuất hiện. Nhưng hắn biết rõ mẫu thân mình, cho dù sự tình tồi tệ đến không thể tồi tệ hơn, cũng đừng mơ tưởng nhìn ra dấu vết gì từ trên mặt nàng.

Từ biệt thự trở lại học viện, vừa vào cửa hắn đã ngửi thấy mùi thức ăn thơm nức.

Quản gia cuống quít đi ra nghênh đón: “Soso điện hạ đang thử đồ ăn.”

Ciro: “Thử đồ ăn?”

Quản gia: “Quân đoàn Tulip của điện hạ sắp tổ chức tiệc mừng, cậu ấy và thiếu gia Frank phụ trách phần đồ ăn.”

Ciro tò mò đi vào nhà bếp, nhìn thấy Soso gần như bị bao phủ giữa một bàn đầy mỹ thực.

Soso ngẩng đầu thấy hắn, ánh mắt tức thì sáng lên, “A, Ciro, anh cũng đến thử xem, rốt cục là salat hoa quả ngon hơn hay salat rau củ ngon hơn?”

Ciro bước tới.

Soso chờ mong đưa dĩa ăn cho hắn.

Ciro cười cười, xoay người há mồm.

Soso sửng sốt , sau đó đút cho hắn một ngụm lớn.

Ciro đưa tay lau gia vị dính trên khóe miệng, gật đầu nói: “Không tệ.”

“Còn một loại nữa.” Soso đổi loại khác cho hắn.

Ciro nhấm nháp xong, ngẫm nghĩ rồi kết luận: “Hoa quả ngon hơn.”

“Vâng. Em cũng thấy thế.” Soso lại ăn một ngụm salat hoa quả.

Ciro thấy cậu không chú ý tới cái dĩa mình đang dùng chính là cái hắn từng dùng qua, lẳng lặng cầm lấy thìa của Soso ngồi xuống, ăn salat rau củ.

Soso nghi hoặc: “Không phải anh thích salat hoa quả sao?”

Ciro: “Ta chọn theo theo khẩu vị của em.”

Soso: “Vậy khẩu vị của đa số người thì sao?”

Ciro: “Cái đó không nằm trong phạm vi chú ý của ta.”

Ánh mắt Soso đảo qua môi Ciro, mím môi, lập tức lại mở ra.

“Cuộc thi thế nào?” Ciro hỏi.

“Lý luận tốt, thực hành xuất sắc.” Soso có chút phiền muộn, “Em phụ lòng thầy Danton.”

Ciro cười khẽ: “Em chỉ cần không phụ lòng ta là được.”

“A?”

Ciro vội ho một tiếng: “Ta nói, ông ấy không phải người hẹp hòi, sẽ không để ý đâu.”

This entry was published on 04/10/2013 at 5:55 Chiều. It’s filed under Đế hỏa and tagged . Bookmark the permalink. Follow any comments here with the RSS feed for this post.

(━┳━ _ ━┳━) | (¬_¬) | (; ̄Д ̄)| 凸(`0´)凸 | o(≧o≦)o | ಠ_ಠ | m(_ _;;m |(◎_◎;) | ⁀⊙﹏☉⁀ | (。⌒∇⌒)。 | 〜( ̄▽ ̄〜) | (#+_+) | (ノ ̄д ̄)ノ | ψ(`∇´)ψ | ヾ(^∇^) | ( ̄ー ̄)| O(≧∇≦)O | (∩_∩) | (。♥‿♥。) | づ ̄ ³ ̄)づ | (⌒▽⌒)| ┐( ̄ー ̄)┌ | (;へ:)| ╥﹏╥ | (︶︹︺) | ∑(O_O;) | \(//∇//)\ | ヾ( ̄□ ̄;)ノ | ( ̄^ ̄) | (^_−)☆ | ⊙﹏⊙ | ●ω● |≧▽≦ | |  

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: