Đế hỏa 56-60

98

56. Thực hiện hiệp nghị (sáu)

Đường phố rất đông đúc.

Đang là thời điểm họp chợ, một phần ba dân cư trong thành đều đang tụ tập bên ngoài. Dù Keane đã cầm đầu đoàn kỵ sĩ giúp mở đường, nhưng bốn phía vẫn đứng đầy dân chúng nghe tin tới vây xem.

Cửa khẽ mở ra.

Xe vẫn đang lăn bánh, Gallon lưu loát nhảy lên xe ngựa. Khi y tiến vào mang theo gió lạnh, khiến Ciro khẽ nhíu mày.

“Thật có lỗi, điện hạ.” Gallon nhanh chóng nhận ra sai lầm.

Ciro hỏi: “Người đâu?”

“Đã được đội buôn che giấu đưa ra khỏi thành.”

Ciro gật đầu, bả vai đang siết chặt thoáng thả lỏng, ngón tay theo bản năng vuốt ve chiếc vòng trên cổ tay.

Động tác này gần đây Gallon thường xuyên thấy nhưng không hề nói gì, cho nên y không bị thay đổi lực chú ý: “Thành chủ mời điện hạ cùng đi ăn tối.”

Ciro thản nhiên: “Là người bệnh, ta cần tĩnh dưỡng.”

Gallon tỏ vẻ đã hiểu.

“Thư có thể đưa ra ngoài.” Ngón tay Ciro rời khỏi chiếc vòng, đặt trên đầu gối, “Ta hy vọng kế hoạch hoàn thành trước khi Soso đến biên cảnh.”

“Rõ.”

Ánh mắt Ciro chợt rơi xuống trang phục kỵ sĩ màu đỏ ẩn hiện xung quanh. So với bộ quần áo bó sát của kỵ sĩ, hắn cảm thấy áo bào ma pháp sư rộng thùng thình hợp mắt hắn hơn.

Chuyện Keane khiến cho tất cả mọi người từ trên xuống dưới trong đội buôn Telozzo đề cao cảnh giác.

Bọn họ dường như nhận ra gia huy Telozzo cũng không thể giải quyết mọi vấn đề.

Dilin và Soso không hay biết, Ivan và những nhân vật nòng cốt trong đội buôn đã cử hành một cuộc họp. Quá trình họp không nhắc tới, nhưng kết quả rất rõ ràng, chính là chạy, chạy, cố gắng chạy.

Phụ tá Pan của Ivan đã từng đề nghị để Dilin và Soso rời khỏi đội buôn, phái cao thủ khác hộ tống, bọn họ sẽ làm bia ngắm để thu hút sự chú ý của đối phương. Nhưng Ivan suy xét đến bối cảnh của Dilin và thân phận đặc biệt của Soso, bác bỏ lời đề nghị này.

Cứ như vậy, bắt đầu những ngày thống khổ.

Thời gian thưởng thức phong cảnh mỗi buổi chiều của Soso bị tước đoạt. Thời gian cảm thụ nguyên tố dao động hàng ngày của Dilin bị hủy bỏ.

Mọi người nếu không phải làm tổ trong xe thì chính là oằn mình trên ngựa, chạy như điên về phía trước.

Trong khi chạy, Dilin thu được một phong thư, gửi đi một phong thư. Bởi vì thư tín có thể qua lại bằng ma pháp truyền tống trận dưới sự khống chế của Kastalon II, cho nên gửi nhận đều rất tiện lợi.

Thư gửi đến là của Andre.

Ciro đã báo kế hoạch cho ông. Giống như bọn họ phỏng đoán lúc trước, mục tiêu quả nhiên là Quang Minh thần hội. Nhưng một nửa kế hoạch lại nằm ngoài dự kiến của bọn họ. Trên đó viết rõ Hayden Navister sẽ sắm vai người giải cứu Quang Minh thần hội khỏi sự tiến công của Shamanlier.

Thực hiển nhiên.

Ciro vừa muốn củng cố sự hợp tác với Shamanlier, vừa muốn khôi phục mối quan hệ với Quang Minh thần hội.

Dilin không biết Andre sẽ quyết định thế nào, cậu chỉ hồi âm cho ông thật chi tiết tình cảnh hiện nay của mình và Soso.

Thư mãi không được trả lời.

Cho đến khi tới biên cảnh.

Soso không phải lần đầu tiên tới biên cảnh Kanding đế quốc, nhưng tâm tình lần này hoàn toàn khác với lần trước.

Dilin chú ý thấy cảm xúc gần đây của cậu có chút sa sút, rất ít khi mở miệng nói chuyện, nhịn không được xoa đầu cậu nhóc hỏi: “Mệt lắm rồi sao?”

Soso gật đầu, lại lắc đầu.

Dilin cười: “Rất nhanh sẽ về đến nơi rồi. Raymond và Kevin nhìn thấy em sẽ vui lắm.”

Soso giật giật đầu, vẻ mặt có chút tịch liêu.

Dilin hỏi: “Em có tâm sự gì à?”

Soso buồn rầu: “Hình như em thấy khó chịu.”

“Khó chịu?” Dilin lo lắng sờ trán bé, “Khó chịu ở đâu? Có muốn anh nhờ Ivan tiên sinh tìm thầy thuốc cho em không?”

“Không phải khó chịu kiểu ấy.” Soso trầm tư thật lâu, “Nghĩ đến phải rời Kanding đế quốc, em thấy hơi buồn.”

Dilin cười: “Xem ra nơi này để lại cho em nhiều kỷ niệm tốt đẹp ha.”

Soso gật đầu.

“Người nào cũng sinh ra cảm xúc quyến luyến với thứ sắp mất đi. Lúc này, cách tốt nhất là nghĩ đến những thứ em sắp có được.”

“Thứ sắp có được?”

“Cuộc sống vui vẻ ở St Paders. Còn có, chương trình học ma pháp thổ hệ. Sau khi em rời đi, thầy giáo vẫn nhớ em lắm đó.”

Soso lập tức lộ vẻ mặt hoài niệm, “Em cũng rất nhớ thầy.”

“Nhanh thôi.” Dilin ôm vai cậu, nhìn phần đuôi dài thượt của đội buôn, lại quay đầu nhìn chốt biên giới của Kanding đế quốc đằng trước, mỉm cười, “Có thể gặp lại nhanh thôi.”

Hydeine, chắc là về rồi nhỉ?

Phần đuôi đội buôn, có một chiếc xe ngựa khác hẳn của đội.

Ivan và Gallon đang đứng bên xe ngựa trao đổi tin tức.

Ciro ngồi trong xe, cách cửa kính nhìn hai bóng dáng đứng sóng vai đằng xa.

Tay Dilin khoát trên vai Soso, vô cùng tự nhiên. Tóc đỏ và tóc vàng hòa cùng nhau, cực kỳ hài hòa. Không cần đến gần, hắn cũng có thể tưởng tượng ra vẻ mặt thỏa mãn của Soso giờ phút này. Trước kia khi còn ở học viện, Soso thường xuyên lộ ra vẻ nhớ nhung khi nghĩ tới Dilin.

Ngón tay vuốt ve chiếc vòng dừng lại. Ciro cúi đầu, mặt không đổi sắc nhìn dấu tay không biết xuất hiện từ lúc nào trên cổ tay.

Cửa bị gõ nhẹ hai cái, Gallon bước vào.

Ivan đứng ở ngoài xe hành lễ với Ciro.

Ciro khẽ gật đầu.

Cửa xe đóng lại, Ivan làm bộ đang tuần tra đội ngũ, điềm nhiên như không đi về phía trước.

Gallon thấp giọng: “Hết thảy đã được chuẩn bị tốt. Hàng hóa Ivan sẽ giao cho thương nhân Sangtu, tuyệt đối không lộ ra bất cứ dấu vết gì.”

Ciro yên lặng nghe, từ chối cho ý kiến.

“Công tước Bassekou theo đúng hẹn tập kích tổng bộ Quang Minh thần hội, có điều bọn họ che mặt. Tổng bộ Quang Minh thần hội bị tập kích trở tay không kịp, suýt nữa kinh động đến giáo hoàng đích thân ra mặt. Tại thời khắc mấu chốt nguyên soái Hayden kịp thời dẫn quân đánh lui bọn họ, hiện ngài ấy đang được mời làm khách ở tổng bộ Quang Minh thần hội.”

Trên mặt Ciro rốt cục có chút ý cười, “Không ngờ, công tước Bassekou sư tử Shamanlier cũng sẽ che mặt.”

“Tuy Quang Minh thần hội tổn thất không lớn, nhưng cực kì mất mặt. Công tước Bassekou mà không che mặt, Quang Minh thần hội và Shamanlier đều khó tiếp tục yên bình.” Dù quan hệ giữa Quang Minh thần hội và Kanding đế quốc, Shamanlier đã tồi tệ đến mức giáo hoàng và hai vị hoàng đế chỉ hận không thể cho đối phương một dao vào bụng, nhưng ngoài mặt, bọn họ không thể không duy trì quan hệ, tránh tạo thành cục diện không thể cứu vãn.

Hiện nay quan hệ giữa Shamanlier, Kanding đế quốc và Quang Minh thần hội chính là kiềm chế lẫn nhau. Còn mục đích của Ciro là muốn chiếm cứ địa vị chủ đạo trong cuộc chiến kiềm chế này.

“Thật không?” Ciro mỉm cười, “Giáo hoàng chưa bao giờ tha thứ cho bất cứ sự xúc phạm nhỏ bé nào, càng chưa bao giờ cảm kích một ân huệ nào.” Nói đơn giản, giáo hoàng là một tên trừng mắt tất báo và lấy oán trả ơn.

Hiển nhiên Gallon cũng không có thiện cảm với nhân phẩm của giáo hoàng, trên mặt lộ vẻ đồng tình.

Thùng xe yên tĩnh, ánh mắt Ciro không tự chủ được lần nữa liếc ra ngoài cửa sổ.

Dilin và Soso đứng ngoài một lát, chuẩn bị về xe ngựa.

Ánh mặt trời chiếu rọi bóng dáng thân mật khắng khít của hai người, mãi đến khi bọn họ biến mất trong xe .

“Điện hạ?” Gallon thấp giọng gọi.

Ciro hạ mắt: “Nói cho Ivan, đưa Dilin và Soso đi Sangtu.”

Gallon không lập tức trả lời như thường lệ, mà im lặng nhìn Ciro. Luận tuổi tác, y hơn Ciro bảy tuổi. Dù đại đa số thời điểm, Ciro hành xử giống như người cùng lứa tuổi với y, nhưng luôn có những lúc y không tự chủ được mà nhớ tới tuổi thật của thanh niên bề ngoài chững chạc trước mắt này.

Mãi không nghe thấy tiếng trả lời, Ciro sốt ruột ngẩng đầu.

“… Rõ.” Gallon tránh ánh mắt hắn.

Ciro lạnh lùng: “Chúng ta trở về được rồi chứ?”

“Dạ.” Gallon đẩy cửa, bước ra điều khiển xe ngựa.

Ciro thấy y biến mất khỏi cánh cửa vuông vắn xong, mới chậm rãi thả lỏng thân thể, dựa lưng vào chỗ ngồi.

Đột nhiên hắn rất không muốn nhìn thấy Gallon.

Bởi vì ánh mắt của y giống như đang vạch trần sự chật vật mà mình vô thức che giấu.

57. Thực hiện hiệp nghị (bảy)

Cành lá trong rừng đan cài vào nhau tạo thành một vùng trời rậm rạp xanh biếc, ánh sáng khẽ khàng tiến vào qua những khe hở, đáp xuống mớ hỗn độn trên mặt đất, vẽ ra bức họa lốm đốm sắc màu.

Xe ngựa lắc lư chạy.

Gallon đột nhiên cứng người, vểnh tai tập trung lắng nghe động tĩnh xung quanh.

Ciro ngồi đọc sách trước mặt y ngước mắt lên.

Bàn tay Gallon đặt trên chuôi kiếm.

Ciro gật đầu.

Gallon vèo một cái mở cửa, đi ra ngoài, đóng cửa, động tác liền mạch lưu loát.

Ciro chỉ cảm thấy trên mặt chợt lạnh, một người to như vậy đã biến mất khỏi thùng xe.

Tốc độ xe ngựa chậm lại.

Ciro tiếp tục đọc sách.

Mỗi hàng chữ nhìn một phút đồng hồ, Gallon vẫn chưa trở về. Hỏa nguyên tố bốn phía bắt đầu dao động kịch liệt.

Hắn khép sách lại, bỏ vào ngăn tủ bên cạnh, sau đó lấy ma pháp bổng từ túi không gian ra.

Sóng nhiệt từ đằng trước quét tới!

Ngựa hí dài!

Sáu gã ma pháp sư đột  nhiên hiện thân từ một chỗ bí mật, nhất tề đứng trước xe ngựa ngăn ngọn lửa vọt đến như thác lũ.

Cây cối cháy trụi, tiếng gió hòa cùng tiếng thiêu đốt.

Ciro bước xuống xe.

Trong đám ma pháp sư âm thầm đi theo bảo vệ hắn có hai ma pháp sư thủy hệ, hai ma pháp sư hỏa hệ. Hai người lấy nước dập lửa, hai người cố gắng phân giải ngọn lửa thành hỏa nguyên tố. Ma pháp sư mộc hệ và thổ hệ còn lại, một người chỉ huy cây cối tạo thành vòng tròn bảo vệ bọn họ, một người tạo ra tường đất, hình thành phòng tuyến thứ hai.

Đoàn kỵ sĩ vẫn giấu mình trong bóng tối.

Ciro nheo mắt.

Gallon còn chưa trở về.

Lửa vẫn đang thiêu đốt, nhưng không có hành động tiếp theo.

“Không ổn.” Ma pháp sư mộc hệ đột nhiên kêu lên.

Ciro liếc gã.

Ma pháp sư mộc hệ khẩn trương xoay người, cúi đầu bẩm: “Tôi cảm thấy mộc nguyên tố trong rừng phát triển quá mức.”

Ciro hỏi: “Có ma pháp sư mộc hệ khác?”

“Không chỉ một người.” Ma pháp sư mộc hệ nhắm mắt, cảm ứng một lúc lâu, tái mặt mở to mắt, “Rất nhiều rất nhiều. Mộc nguyên tố đang điên cuồng sinh trưởng!”

Trời càng lúc càng tối.

Ciro ngẩng đầu.

Rừng cây vốn rậm rạp càng thêm dày đặc, ra sức lấp đầy mỗi khoảng cách và khe hở. Cành nhánh xung quanh cũng dần dần di động, kết thành một tấm lưới khổng lồ.

So ra, kết giới mộc hệ ma pháp sư vừa tạo thật sự có chút khó coi.

Ma pháp sư thổ hệ kinh hãi: “Đây, đây là muốn giam giữ chúng ta sao?”

Đoàn kỵ sĩ xuất hiện. Giống như chui từ dưới đất lên, cầm trường kiếm trong tay, nhanh chóng múa lượn. Kiếm quang đến chỗ nào, cành lá chỗ đó bay tán loạn.

Ciro lẳng lặng nhìn.

Cuối cùng đã hết chịu nổi phải ra tay sao? Có điều, đây là chủ ý ngu xuẩn của ai?

Howl? Kastalon II? Hay là… phu nhân Rachel?

Gallon phát hiện mình bị giữ chân. Ngay khi rời xe không bao lâu.

Thực vật trong rừng giống như có ý thức, không ngừng quỷ dị di động, chắn hết đường về của y. Có điều nếu ma pháp sư mộc hệ có đủ thông minh, không nên che hết đường về như vậy. Có đôi khi, tận lực che dấu giống như ám chỉ.

Y nhảy lên cành cây, còn chưa đứng vững, liền cảm thấy phía sau vọt tới một luồng sát ý mãnh liệt!

Nhanh nhẹn rút kiếm, xoay người.

Hai thanh kiếm chém vào nhau giữa không trung.

Gallon mặt không đổi sắc nhìn đối phương.

Đối phương giấu mặt trong mặt nạ bảo hộ – một cái mặt nạ bảo hộ sơ sài.

Gallon lạnh lùng gọi: “Keane.”

Căn cứ vào hiệp nghị, công tước Bassekou phối hợp với Hayden tấn công, Ciro trả Soso về. Các loại giao dịch và điều kiện đều được hoàn thành trong sự tín nhiệm lẫn nhau đôi bên cùng có lợi.

Hiện thực cũng tiến hành như vậy.

Ivan được Ciro cho phép, tỏ vẻ chỉ cần Soso bằng lòng, bọn họ lúc nào cũng có thể rời đội buôn. Có điều, ông ta rất chân thành đề nghị họ lưu lại đến khi tới Sangtu. Dù sao gần đây địa phận biên giới giữa Sangtu và Kanding đế quốc không được thái bình cho lắm.

Từ sau khi Shamanlier và Kanding đế quốc liên thủ, Quang Minh thần hội tổn thất nặng nề, cho nên âm thầm sử dụng các kiểu thủ đoạn quấy rầy hai nước. Giả trang thành giặc cướp là trò sở trường của chúng. Để tránh Dilin và Soso bị thương, khiến quan hệ giữa Shamanlier và Kanding đế quốc trở nên căng thẳng, Ivan hy vọng từ đáy lòng có thể đích thân hộ tống bọn họ tới quân doanh công tước Bassekou.

Dilin tiếp nhận sự giúp đỡ chân tình này.

Cậu không sợ mạo hiểm, nhưng không thể để Soso lần nữa rơi vào cảnh khốn cùng.

Trông Soso có chút không yên lòng. Chờ Ivan giãi bày hết ý kiến, cậu nhẹ giọng hỏi: “Ciro không đến sao?”

Ivan ngẩn người, “Điện hạ đã trở về.” Trước đó Ciro vì giải vây cho bọn họ mà gióng trống khua chiêng tiết lộ hành tung, cho nên không cần giấu diếm nữa.

Soso gục đầu xuống. Mái tóc vàng dường như trong nháy mắt mất đi hào quang.

Ivan nói: “Có điều điện hạ để lại một phong thư bảo ta đưa cho cậu.” Ông ta lấy từ trong ngực ra một bức thư đưa cho cậu bé.

Soso kinh ngạc nhận lấy, nhanh chóng mở ra.

Thư rất ngắn.

Câu đầu tiên đến câu thứ ba đều nói về dong binh đoàn Charlotte.

Fiona và Settons đã tách ra.

Olof đang lưu lạc.

Dong binh đoàn Charlotte bình an vô sự.

Chỉ có câu cuối cùng nhắc tới Soso —

Chúc thuận buồm xuôi gió.

Đội buôn Telozzo nhanh chóng thông qua trạm gác của Kanding đế quốc, tiến về Sangtu.

Dilin chú ý thấy Soso gần đây có chút thất thần, không, kể từ khi nhận được thư của Ciro. Khuôn mặt tròn trịa thường xuyên nhăn lại ngẫm nghĩ.

“Đang nghĩ gì thế?” Cậu nhìn Soso đang bó gối.

Soso chần chờ ngẩng đầu, đôi mắt to tròn mang theo mê man, “Em không nghĩ ra.”

“Không nghĩ ra?” Dilin nghi hoặc.

“Vâng. Em thấy khó chịu.”

“Bởi vì Ciro?”

Soso không chút do dự gật đầu, “Nếu anh ấy có thể làm hàng xóm của chúng ta thì tốt biết bao.”

Dilin: “…”

Mắt Soso buồn bã: “Em biết không có khả năng đó.” Ciro là hoàng thái tử của Kanding đế quốc, là người thừa kế tương lai của đế quốc, không giống cậu và Dilin.

Dilin xoa đầu bé: “Nhìn trên bản đồ, chúng ta chỉ cách anh ta một nước Sangtu thôi.”

Soso chớp chớp mắt, “Nhưng mà vẫn không tiện đi lại, cũng không tiện ngủ chung.”

“…” Dilin im lặng một lúc lâu, dùng giọng điệu hết sức bình tĩnh hỏi, “Ngủ?”

Soso vô tội nhìn cậu.

Dilin nghĩ tới chuyện gì đó, bên tai đỏ ửng, ánh mắt mất tự nhiên đảo đi, có chút khó mở miệng nhưng không thể không hỏi: “Ngủ thế nào?”

Soso lăng lăng nhìn cậu.

Màu đỏ bên tai Dilin dần dần lan tràn đến trên mặt.

Soso vươn tay, ôm lấy cậu, sau đó tựa vào vai cậu, “Như vầy nè.”

Dilin sợ bé con mệt, trở tay ôm lấy, “Chỉ có vậy thôi?”

“Còn chuyển động nữa.” Tuy cậu rất cố gắng ôm Ciro, nhưng gần như mỗi buổi sáng bọn họ đều sẽ tỉnh lại ở một góc khác.

“Chuyển động?!” Sắc mặt Dilin bỗng thay đổi.

Thình thình.

Tiếng đập cửa.

Dilin mở cửa, trên mặt vẫn mang theo màu đỏ không biết vì giận hay vì xấu hổ.

“Thư của ngài.” Pan đưa thư cho cậu.

Dilin nghi hoặc nhận thư, nhìn thấy nét chữ đường hoàng ở trên, khóe miệng siết chặt vô thức cong lên.

“Thư của dượng ạ?” Soso đứng bên hỏi.

Dilin nhớ tới việc trước đó, tươi cười nhanh chóng biến mất, cảm ơn Pan xong, đóng cửa lại, nghiêm túc nhìn Soso: “Chuyển động như thế nào?”

Soso không ngờ đề tài xoay chuyển nhanh như vậy, nhất thời chưa kịp hoàn hồn.

“Không phải em nói là chuyển động sao?” Dilin khẩn trương đến toát mồ hôi.

Soso nghĩ nghĩ: “Chính là ôm nhau…”

Máu trên mặt Dilin rút đi.

“Rồi đột nhiên chuyển động.” Soso cũng không biết giải thích thế nào, ra sức khoa tay múa chân ra hiệu.

Dilin như lọt vào sương mù, cuối cùng hỏi thẳng: “Hắn ta có… quấy rối em không?”

Soso ngơ ngác, hiển nhiên không hiểu ý của hai chữ quấy rối.

“Chính là…” Dilin lại khó mở miệng, nhưng không hỏi không được, đành phải từng bước hàm súc hỏi: “Hắn ta có cởi quần áo của em không?”

Soso lắc đầu: “Không. Tại sao lại muốn cởi quần áo của em?”

Dilin khẽ thở phào: “Cũng không làm việc gì kỳ quái với em chứ?”

“Tướng ngủ của anh ấy không tốt lắm, đôi khi tỉnh lại chúng em sẽ phát hiện ra đang nằm dưới đất. Như vậy có tính là kỳ quái không?” Soso hỏi.

Dilin cố tưởng tượng ra tướng ngủ “không tốt lắm” của Ciro, rốt cuộc phải thừa nhận trí tưởng tượng của bản thân kém cỏi. “Chỉ có thể tính… là một người kỳ quái. Anh nói đến anh ta ý.”

Soso cúi đầu, “Nhưng mà anh ấy tốt với em lắm.”

“Anh tin mà.” Dù Ciro lấy Soso làm lợi thế, ép bọn họ ký kết hiệp ước đồng minh, nhưng hắn không bạc đãi Soso.

Soso cảm thấy tâm trạng tốt hơn một chút, ánh mắt rơi vào thư trong tay Dilin, “Dượng nói gì thế ạ?”

“Không phải phụ thân, là Hydeine.”

“A. Anh ta lấy được kiếm về chưa?” Soso hỏi.

Dilin mở thư, nhìn một lát, mắt không giấu nổi ý cười, “Chưa.”

Soso kinh ngạc. Trong mắt cậu, tuy Hydeine không phải không gì không làm được, song cũng gần như thế, không ngờ có người có thể để anh ta về tay không.

Dilin nói tiếp: “Trên thư nói người kia thình lình mất tích, có thể do liên quan đến bí mật nào đó của truyền tống trận không gian. Anh ấy đang nghiên cứu.”

“Nghiên cứu? Nghiên cứu ở đâu?”

“Sangtu.”

Soso mở to hai mắt: “Thế thì rất nhanh có thể gặp mặt rồi.”

Dilin nhẹ ừ một tiếng, cất thư đi.

Xe ngựa đang chạy đến trạm gác giữa Kanding đế quốc và Sangtu, bốn bề hoang vắng, hai bên có hơn mười ngọn núi cao vút nhấp nhô. Ánh sáng trên cửa sổ lần lượt thay đổi, thỉnh thoảng phản chiếu cảnh trong xe.

Mơ mơ hồ hồ, khóe miệng Dilin khẽ nhếch.

Giữa tiếng bánh xe, trạm gác Sangtu lờ mờ hiện trong tầm mắt.

Một kỵ sĩ cưỡi ngựa từ phía sau lao tới cực nhanh, phóng sát qua mặt Soso bên cửa sổ, khiến nhóc cả kinh nhảy dựng.

Dilin vỗ lưng cậu trấn an, chân mày hơi nhíu.

Trước khi đến được Sangtu, biến cố gì cũng có thể xảy ra. Hiện giờ thứ cậu không muốn gặp nhất chính là biến cố.

Nhưng không có gì thay đổi??

Đội buôn vẫn đi theo con đường đã định trước, kỵ sĩ cứ thế mà biến mất giữa đội ngũ đông nghịt, tựa như đá chìm xuống đáy biển, không chút động tĩnh.

Đến tối, đội buôn dựng lều nghỉ chân ngoài một trấn nhỏ của Sangtu. Nhân số bọn họ đã nhiều, hàng hóa còn nhiều hơn, nếu vào thôn trấn thì trái lại rất bất tiện.

Soso và Dilin dùng xong bữa chiều thì nhìn thấy Ivan và Pan vội vàng đi vào trong một cái lều.

Khoảnh khắc cửa lều nhấc lên, Soso nhìn thấy một kỵ sĩ đang ngồi bên trong, hình như là kỵ sĩ lướt qua cửa xe xế chiều hôm nay. Cậu kể cho Dilin, Dilin mỉm cười: “Có lẽ là việc ở đế quốc.”

Soso lo lắng: “Liệu có phải Ciro đã xảy ra chuyện gì không?”
Dilin nhìn vẻ mặt khẩn trương của nhóc, an ủi: “Yên tâm. Anh ta là hoàng thái tử đế quốc, người bảo vệ rất đông, không sao đâu.”

“Nhưng tình cảnh của anh ấy hình như rất nguy hiểm.” Soso nhớ tới pháp sư vong linh tên Mundra kia, trong lòng hơi hơi bất an.

Dilin nhẹ xoa đầu nhóc, thở dài: “Nếu anh ta thật sự gặp phải chuyện không may, chúng ta có đến cũng không giúp được.” Cậu sớm nghe nói về cuộc đấu giữa các phe phái trong hoàng thất Kanding đế quốc, có điều người ngoài không thể nhúng tay vào loại chuyện này, huống chi cậu đến từ Shamanlier.

Soso rầu rĩ không vui trở về lều.

Dilin ở bên ngoài chờ một lát, mãi đến khi Ivan và Pan đi ra.

Cảm thấy cậu đang nhìn chăm chú, Ivan quay sang bên này.

Ánh mắt chạm nhau, Dilin điềm tĩnh như không.

Ivan do dự, đi về phía cậu, “Chúng ta chỉ có thể đưa các cậu tới thành thị kế tiếp. Nơi đó có ma pháp truyền tống trận, các cậu có thể đến bất cứ nơi nào mình muốn.”

“Xảy ra chuyện gì sao?” Dilin chần chờ hỏi ra miệng.

Ivan biến sắc.

Tuy rằng từ khi bọn họ quen biết tới nay, quan hệ vẫn luôn thân mật hài hòa, nhưng không thể trốn tránh sự thật bọn họ đến từ hai quốc gia đối địch trên Mộng đại lục. Câu hỏi của Dilin hiển nhiên là vượt quá ranh giới.

Dilin thản nhiên: “Thật xin lỗi đã hỏi một câu thiếu lễ độ như vậy, tại Soso quá lo lắng cho sự an nguy của Ciro.”

Ivan giật mình, ánh mắt không tự chủ được nhìn về phía lều trại của Soso. Kỳ thật giữa Dilin và Soso, ông ta thích Soso hơn. Không phải vì Soso từng là học sinh học viện ma pháp hoàng gia Kanding đế quốc, mà bởi vì suy nghĩ của nhóc đơn thuần, so với Dilin khôn khéo từng trải thì có vẻ chân thành hơn. Đương nhiên, ông ta cũng không ghét Dilin. Dilin tao nhã lễ độ, tiến lùi đúng lúc, tuổi trẻ xuất sắc, không kiêu không ngạo, là tấm gương sáng nhất trong đám con cháu thế gia. Chẳng qua dưới tình huống hai phe đối địch, ở chung với Soso vẫn thấy thoải mái hơn.

“Đúng là điện hạ đã gặp phải chút phiền toái.” Ông ta nói.

Dilin hơi kinh ngạc, không hiểu do bản thân tin tức, hay là do Ivan chịu cho cậu biết.

“Ngài mất tích trong một khu rừng nhỏ ngang dọc không quá năm nghìn thước.” Ivan tiếp lời.

Dilin nhíu mày, “Một mình anh ta mất tích?”

“Không, mọi người. Bao gồm cả các ma pháp sư và kỵ sĩ bảo vệ dọc đường.” Ông ta vừa nói, vừa đánh giá biểu cảm của Dilin, như đang muốn nhìn ra dấu vết gì đó trên mặt cậu.

“Khẳng định là mất tích trong rừng?”

“Đúng vậy. Bảo vệ điện hạ tổng cộng có hai nhóm người, cự ly xa và cự ly gần. Nhóm cự ly gần mất tích, nhóm cự ly xa tận mắt thấy bọn họ đi vào nhưng chưa hề đi ra. Trong rừng không có một bóng người.”

Dilin nhớ ra vị đại sư Aberna chuyên nghiên cứu ma pháp trận mình từng gặp. Cậu thấp giọng: “Ma pháp không gian.”

58. Thực hiện hiệp nghị (tám)

Dilin phát hiện tâm trạng mình hiện giờ thật khó nắm bắt.

Ciro bị nhốt trong ma pháp trận không gian, kỳ thật có thể xem là một tin tốt với cậu.

Dù là bạn bè hay kẻ địch, Ciro đều không phải một lựa chọn tốt. Làm bạn, lòng dạ hắn quá sâu, không đủ đáng tin. Làm kẻ địch, lòng dạ hắn càng sâu, quá mức khó chơi. So với hắn, phụ thân hắn Kastalon II còn là kẻ địch đáng yêu hơn. Điều ấy có thể thấy rõ từ việc trong chiến dịch Nanyon, ông ta kiên quyết không phái ma pháp sư ra trận, khiến cho tám mươi vạn quân đế quốc bại trong tay năm vạn quân của phụ thân.

Cho nên mới nói, nếu đế quốc mất đi Ciro, đối với Shamanlier và phụ thân chắc chắn là chuyện tốt.

Dù hiệp ước ký kết giữa cậu và Ciro còn nóng hầm hập trong túi không gian, nhưng ai cũng biêt, hiệp ước này vẻn vẹn chỉ có hiệu lực khi hai bên cùng có lợi. Nếu như Quang Minh thần hội hoàn toàn bị diệt trừ, hoặc Kanding đế quốc và Shamanlier xung đột lợi ích, hiệp ước này sẽ chẳng khác gì tờ giấy lộn.

Cho nên, kết luận như trên, Ciro gặp nguy đích đích xác xác là chuyện tốt đối với cậu.

Nhưng mà…

Có lẽ chỉ là đối với cậu mà thôi.

Đội buôn tới trạm gác Sangtu, Ivan đang giao giấy thông hành.

Dilin ngồi trong xe có chút không yên lòng, Soso trông còn không yên lòng hơn. Ngón tay cậu vuốt ngực, như đang vuốt ve thứ gì đó. Dilin biết, nơi đó giấu một vòng cổ thạch anh màu vàng. Cậu từng nhìn thấy nó khi Soso tắm rửa.

Do Ciro tặng sao?

Trong óc Dilin đã nhiều lần bật ra suy nghĩ như vậy. Dù vương quốc Julan giàu có, nhưng rất keo kiệt với Soso. Kể cả lúc lão quốc vương còn sống, bởi vì vương hậu Marina mà vô cùng ngặt nghèo đối với mọi vật dụng của Soso, càng không cần phải nói đến vòng cổ thạch anh vàng có thể tăng cường cảm giác lực với thổ hệ này. Cho nên, nghĩ tới nghĩ lui, người có khả năng tặng vòng cổ nhất chính là… Ciro.

Hắn có đủ tài lực, mà từ lời Soso nói có thể nhìn ra, Ciro đối xử với cậu bé rất tốt.

Nhưng càng như vậy, Dilin càng không biết mình có nên kể cho nhóc nghe việc Ciro gặp nguy hay không.  Kể hay không kể cho Soso là lựa chọn của cậu. Nếu cậu lựa chọn không kể, Soso hoàn toàn không biết gì cả, sẽ không có hậu quả gì hết. Nhưng một khi cậu đã kể, Soso cũng sẽ phải lựa chọn.

Dilin thở dài. Dù lựa chọn của Soso là gì cũng không phải điều cậu muốn thấy.

Soso trộm nhìn Dilin thật lâu, rốt cục nhịn không được hỏi: “Xảy ra chuyện gì sao?”

“Tại sao hỏi vậy?” Mắt Dilin chợt lóe.

“Trông anh như có tâm sự. Bởi vì sắp gặp được Hydeine há?”

Dilin sửng sốt, lập tức cười có lệ: “Đại khái thế.”

Soso chống má: “Chắc Hydeine sẽ tức giận nhỉ?”

Dilin phát hiện hóa ra mình cũng không hiểu Soso như bản thân tưởng, hỏi lại, “Tại sao?”

“Bởi vì em làm phiền anh phải tới Kanding đế quốc giải cứu.” Cậu đương nhiên biết, xét đến quan hệ của Kanding đế quốc và Shamanlier, xét đến thân phận của Dilin, đây là việc nguy hiểm cỡ nào. Cho nên sau đó cậu từng nghĩ không chỉ một lần, may mà không có chuyện gì, may mà người họ gặp được là Ciro.

Dilin xoa xoa đầu nhóc, “Đừng nghĩ nhiều, anh tình nguyện làm vậy vì em mà.”

Soso cọ cọ đầu vào tay cậu, đột nhiên cười: “Trước kia ở Fariel, Ciro cũng xoa đầu em như vậy. Khi đó em cảm thấy tay anh ấy dịu dàng lắm, giống hệt như anh.”

“Thật à?” Dilin cảm thấy tay mình có chút cứng đờ.

“Em sẽ học ma pháp cho tốt. Chờ đến ngày ma pháp thổ hệ của em lợi hại rồi, em sẽ dùng ma pháp thổ hệ đào một cái hầm ngầm đến vương cung gặp anh ấy.”

Dilin thu tay.

Xe ngựa lần nữa chuyển động, lướt qua trạm gác Sangtu ngoài cửa sổ.

Soso rung rung chân, “Anh còn nhớ Patrick bạn em không?”

“Nhớ. Thành viên quân đoàn Tulip, người sùng bái nguyên soái Hayden.”

Soso cười: “Em đã đồng ý với cậu ấy, nhất định sẽ quay lại.”

Dilin kinh ngạc, dưới đáy lòng âm thầm thở dài.

Bọn họ cùng nhau lớn lên, Soso có thói quen theo sau cậu, làm theo mọi quyết định của cậu. Thói quen đó khiến cậu vô thức cho rằng mình đương nhiên phải gánh vác tương lai của Soso, phụ trách sinh hoạt của Soso, thậm chí là quyết định thay Soso.

 

Nhưng Soso dù sao cũng là Soso, cậu bé có suy nghĩ độc lập của riêng mình, cũng có tương lai thuộc về bản thân. Giống như việc nhóc sẽ có những người bạn cậu không biết, sẽ làm rất nhiều việc cậu không làm, cũng sẽ có một vài quyết định… không liên quan đến cậu.

Không ai có quyền can thiệp vào cuộc sống của người khác, dù bản thân đúng hay sai, dù người khác đúng hay sai. Có thể quyết định đời mình, phải là bản thân mới đúng.

“Soso.”

Soso quay đầu nhìn cậu.

Dilin thấp giọng: “Ciro gặp chuyện.”

Mắt Soso bỗng trợn to.

Ivan rất nhanh đã đến thành thị gần biên cảnh Sangtu và Kanding đế quốc nhất.

Dilin xuống xe.

Ivan nghi hoặc nhìn Dilin và Soso cáo biệt.

Dilin nhẹ giọng: “Em ấy quyết định cùng ngài đi cứu Ciro.”

Ivan trợn to mắt: “Này, điều này sao được?” Tình huống trước mắt thật sự hơi bị cổ quái. Con tin quyết định lưu lại cứu kẻ bắt cóc, người đến cứu con tin thế mà không phản đối, người phản đối biến thành thủ hạ của tên bắt cóc. Ivan ù ù cạc cạc, nhưng trong đầu còn nhớ rõ mệnh lệnh của Ciro, nhất định phải đưa người kia về nhà.

Soso nói: “Có lẽ cháu không giúp được gì, nhưng ngài chỉ cần để cháu tạm thời ở gần chỗ của Ciro là được. Có lẽ, có lẽ, có thể giúp đỡ.”

Ivan nhìn về phía Dilin. Ánh mắt giống như đang hỏi tại sao người lớn là cậu không trông coi trẻ nhỏ trong nhà hả?

Dilin cười khổ: “Tôi khuyên bảo rồi, nhưng em ấy khăng khăng đòi lưu lại, cho nên… tôi tôn trọng quyết định của em ấy.”

Ivan đáp: “Nhưng tình thế hiện nay không không rõ ràng chút nào, còn không biết cụ thể đã xảy ra chuyện gì, có khả năng sẽ rất nguy hiểm.” Không phải chỉ có khả năng không thôi đâu, là khẳng định. Bởi vì theo ông ta biết, Vincent vẫn luôn theo bên người Ciro. Nếu Ciro gặp chuyện không may, chứng tỏ Vincent cũng gặp phiền toái. Ông chưa bao giờ gặp Vincent, nhưng đã nghe nói ma pháp của ông ta còn lợi hại hơn cả Olivia.

Nếu vậy, chắc chắn Ciro đã gặp phải phiền phức lớn. Ông ta đến thật ra chưa chắc đã giúp được gì, nhưng là người gia tộc Telozzo, đó là trách nhiệm không thể thoái thác. Còn Soso…

Dilin nói: “Tôi sẽ nhanh chóng đi tìm mọi người. Ngài có thể cho tôi một tấm bản đồ không?” Đương nhiên cậu muốn đi cùng Soso, nhưng nơi này trừ cậu ra, chỉ sợ chẳng ai có cách nào tìm được Hydeine. Dù không muốn thừa nhận, nhưng lời Hydeine nói sẽ có hệ số an toàn cao hơn của cậu nhiều… hoặc cứ cho là rất rất nhiều đi.

Hydeine?

Nếu có thêm Hydeine, đương nhiên… sẽ hơi khác.

Giống như sợ Dilin đổi ý, Ivan lập tức lôi bản đồ ra, đánh dấu vị trí khu rừng vô cùng cụ thể.

Dilin cất kỹ bản đồ, sau đó quay đầu nhìn Soso: “Nhất định phải cẩn thận.” Cậu không hối hận đã quyết định như vậy, nhưng không thể không lo lắng cho nhóc.

Soso gật mạnh đầu.

Dilin bỗng thực vui mừng. Cảm giác này giống như nhìn thấy đứa nhỏ nhà mình sau một đêm đã trưởng thành. “Tuy quyết định của em làm anh bất ngờ lắm, nhưng đây là lần đầu tiên em tự mình quyết định một việc, anh ủng hộ em.”

Nếu có thể, cậu đương nhiên muốn đánh tan suy nghĩ của Soso, đưa bé con quay về Shamanlier hoặc St Paders, để nhóc vĩnh viễn sống ở một nơi an toàn, thậm chí yên ổn chết già. Nhưng đó chỉ là ý nguyện của cậu. Cậu không thể quyết định cuộc đời Soso, chỉ có thể giúp bé sống cuộc đời của mình. Trước đó Soso bị đưa đến đế quốc ngoài ý muốn, cho nên cậu mới chạy tới cứu nhóc rời đi, nhưng nay quay đầu tìm Ciro là quyết định của bé con, cho nên cậu sẽ ủng hộ.

Soso gật mạnh đầu: “Em nhất định sẽ tự bảo trọng!”

“Ừ. Nếu có cơ hội, có khi cứu được Ciro đấy.” Đương nhiên Dilin đang nói giỡn.

Nhưng Soso lại nghiêm túc đồng ý.

Hai người chia tay ngoài thành.

Đội buôn chia làm hai đường, một đường mang hàng hóa vào thành giao dịch, một đường khác thì quay đầu chạy về Kanding đế quốc.

Dilin đứng tại chỗ, nhìn Soso lên xe biến mất khỏi tầm mắt mới xoay người vào thành.

Soso tình nguyện đi cùng khiến cho Ivan càng thêm có cảm tình với cậu. Đương nhiên, ban đầu ông ta cũng từng hoài nghi Soso lưu lại thám thính tin tức, nhưng ngay lập tức sau đó ông ta phát hiện mình sai rồi. Bởi vì khi ông ta và Soso cùng nói chuyện được một lúc, người thám thính tin tức lại chính là ông ta.

Dilin rời đi, Soso hiện nay tính là người phe mình, Ivan không che dấu vội vàng nôn nóng nữa, mang theo đội buôn đi gấp ngày đêm, chạy tới nơi Ciro gặp nạn. Tuy hộ vệ của Ciro đưa tin cho ông ta đồng thời cũng đưa tin về Fariel, nhưng Fariel cách khu rừng đó quá xa, chắc chắn không thể đến sớm bằng ông. Là đội cứu hộ đầu tiên, đành bụng làm dạ chịu.

Soso chịu xóc nảy đến khổ cực, nhưng cậu rất hiểu chuyện không kêu ca câu nào, thậm chí khi nôn đến mức dạ dày trống trơn, không còn muốn ăn, vẫn ép buộc bản thân phải ăn chút gì đó. Cậu biết, mình đã lựa chọn như vậy, làm gì còn tư cách oán giận?

Khi sắp đến được khu rừng, nhóm Ivan bị tấn công.

Đội tấn công không quá mạnh, chỉ có vài kỵ sĩ bịt mặt, kiếm pháp và đấu khí không cao cường lắm.

Ivan cảm thấy đây chỉ là đội quân tiền trạm.

Quả nhiên, đợt sóng công kích đầu tiên vừa rút không lâu, đợt sóng công kích thứ hai đã bắt đầu.

Khi hỏa cầu từ trên trời giáng xuống, Ivan biết đối phương đã xuất toàn quân.

Quả nhiên sau quả cầu lửa, kỵ sĩ bịt mặt lần thứ hai phát động tấn công, kiếm thuật thân pháp đều rành rành cao minh hơn trước rất nhiều.

Tinh anh trong đội toàn thể ra trận.

Pan và một người tên Mike bị phái đến bảo vệ Soso.

Soso bị Pan kéo lên ngựa.

“Đi!” Pan vỗ mông con ngựa của Soso.

Soso nhanh chóng cúi người nằm sấp, nắm chặt dây cương, đầu chúi về phía trước. Là thành viên của vương thất, cưỡi ngựa là môn học bắt buộc.

Pan và Mike một trái một phải chắn bên người cậu.

Một hỏa cầu lao xuống trước mặt Soso.

Ngựa chấn kinh, nhấc cao móng trước lên, hí dài.

Chân Soso kẹp chặt thân ngựa, hai tay nắm chắc dây cương.

Pan và Mike ở bên cạnh nhìn mà kinh hồn bạt vía, rất sợ cậu trượt tay ngã từ trên xuống. Trước khi bị tấn công, Ivan đã dặn dò hàng vạn lần với họ, Soso là khách quý, phía sau có Julan, Shamanlier, học viện ma pháp St Paders, nếu cậu bị làm sao, gia tộc Telozzo sẽ gặp phiền phức lớn.

Lúc này, chẳng còn nhớ được thứ gì khác, chỉ có ba chữ phiền phức lớn là không ngừng vang lên trong óc.

Vất vả chờ ngựa bình tĩnh lại, Pan thả người nhảy đến phía sau Soso, ôm thắt lưng cậu, tiếp tục giục ngựa về trước.

Như vậy tốc độ có chậm nhưng mà tiện bảo vệ Soso, không cần phải duỗi tay mới ngăn cản được công kích như lúc nãy, nếu thật sự không xong còn có thể lấy thân mà đỡ.

Mike cũng xuống ngựa, chân chạy như điên, khi thì ở bên trái khi thì ở bên phải bọn họ. Được Ivan và những người khác cố ý vô tình phối hợp che dấu, họ dần thoát khỏi chiến trường, đi vào bìa rừng.

Mike đầu đầy mồ hôi, nhìn Pan, “Chúng ta làm sao bây giờ?”

Pan cau mày. Nhiệm vụ của bọn họ là bảo vệ Soso, nhưng rừng cây ở ngay trước mắt, nói cách khác, hoàng thái tử lúc này vô cùng có khả năng đang ở trong rừng chịu khổ… “Chờ Ivan đại nhân phá vòng vây đã.”

Tuy gã rất muốn chui vào rừng cứu thái tử ngay, nhưng tính mạnh của Soso cũng rất quan trọng.

“Ciro ở ngay trong rừng sao?” Soso lấy từ túi không gian ra một cái khăn tay, vừa lau mặt vừa hỏi.

Pan đáp: “Đúng vậy.”

Mike hỏi: “Vương tử muốn vào cứu người sao?”

“Mike!” Pan quát khẽ.

“A?” Soso quay đầu nhìn hắn.

Pan nói: “Thật có lỗi, dọa đến ngài, tôi đang gọi Mike.”

“… A.” Soso kịp phản ứng, bây giờ cậu là Soso, không phải Mike.

“Chúng ta vào xem đi.” Soso bỗng nói.

Pan và Mike liếc mắt nhìn nhau một cái. Mike vui mừng, Pan chần chờ.

“Tôi sợ không quá thích hợp.” Pan khéo léo từ chối.

“Tại sao?” Soso nhíu mày, “Không phải chúng ta tới cứu Ciro sao?”

Pan đáp: “An toàn của ngài cũng rất quan trọng.”

Soso ngẫm nghĩ: “Nếu kẻ địch của Ciro rất mạnh, chúng ta hiện đi vào, khả năng sẽ chịu chết. Nhưng ngược lại, có lẽ Ciro và đối phương đã chiến đấu đến kiệt sức, có lẽ chỉ cần một chút nữa thôi là có thể phân thắng bại. Nếu vậy, chúng ta mà không vào bây giờ thì sau đó sẽ hối hận.”

Pan im lặng.

“Không ai có thể biết trước nên quyết định ra sao. Có lẽ về sau xét lại quyết định này chưa chắc đã đúng, nhưng ít nhất ở thời khắc này nó đúng đắn, nên làm theo. Không phải sao?”

Pan thẳng lưng, “Nguyện ý nghe điện hạ sai bảo!”

Mike đứng bên cạnh, nhanh chóng nói y hệt.

Soso kết luận: “Chúng ta đi vào thôi!”

59. Thực hiện hiệp nghị (chín)

Ánh mặt trời thưa thớt xuyên xuống mặt đất.

Pan và Mike đều cẩn thận phòng bị bốn phía.

Rừng cây thực an tĩnh, an tĩnh đến quỷ dị.

Mike bỗng thấp giọng: “Tôi nhớ rõ nhóm thị vệ bảo hộ hoàng thái tử ở cự ly xa không bị mất tích, bọn họ đâu rồi?”

Pan lắc đầu: “Sau khi đưa tin xong bọn họ liền cắt đứt liên hệ.” Người mang tin đến vẫn ở trong đội buôn.

Mike nói: “Tôi cảm thấy rừng cây này rất cổ quái.”

Pan đáp: “Bất kỳ rừng cây nào khiến người ta mất tích đều có thể xưng là cổ quái.”

Soso tiếp lời: “Dilin nói đây có thể là ma pháp trận không gian.”

Pan và Mike liếc mắt nhìn nhau. Tình hình không ổn. Bọn họ phát hiện trong cả ba chỉ có một ma pháp sư – Soso.

Soso lấy một tờ giấy từ trong túi không gian trải ra. Trên giấy viết đầy các kiến thức về ma pháp trận không gian, do Dilin để lại cho Soso trước khi đi. Ngoài thủy hệ và phong hệ, Dilin thông thạo nhất là ma pháp không gian. Thứ nhất vì trước đại chiến Langzan Hydeine từng bí mật giảng giải cho cậu, thứ hai cậu đã từng giúp việc cho một đại sư ma pháp không gian, học tập được từ ông ta không ít. Cho nên tuy nội dung trên tờ giấy không nhiều lắm, nhưng mỗi chữ đều là tinh hoa.

Đáng tiếc, Soso đọc không hiểu. Ma pháp không gian cần có bốn hệ thủy thổ hỏa mộc phối hợp. Trong khi Soso hiện nay chỉ có thể nói là vừa mới nhập môn thổ hệ mà thôi.

Soso cầm giấy đứng trong rừng cây nhìn tới nhìn lui bốn phía, cuối cùng ngẩng đầu.

Mike và Pan khẩn trương nhìn cậu.

Soso áy náy nhăn mặt: “Đọc không hiểu.”

Mặt Mike tức thì xìu xuống.

Pan không tồi, ít nhất còn khắc chế được biểu cảm trên mặt, chỉ dùng ánh mắt để diễn tả vẻ tiếc hận.

Soso cúi đầu: “Thực xin lỗi.”

“Không sao. Không thể trách ngài.” Pan nhìn mái đầu nhỏ vàng rực, theo bản năng an ủi.

Lối vào đột nhiên truyền đến tiếng bước chân.

Pan và Mike mỗi người giữ chặt một cánh tay Soso, đang chuẩn bị rời đi, chợt thấy đối phương kêu lên: “Pan à?”

“Ivan đại nhân!” Pan khó nén kích động, “Đúng là tôi!”

Ivan và hai ma pháp sư nhanh chóng chạy tới. Nhìn vết máu trên người bọn họ là biết tình thế bên ngoài ác liệt đến mức nào.

Ivan nhìn thấy Soso, nhíu mày: “Sao vương tử điện hạ lại ở đây?” Ông ta nhìn Soso, nhưng Pan biết những lời này là hỏi mình.

“Xin đại nhân trách phạt!” Pan quỳ một gối xuống đất.

Soso vội nói: “Là cháu tự nguyện tới.”

Ivan thở dài. Lúc này còn nói trách phạt hay không cái gì chứ, “Thôi đi. Mọi người có phát hiện ra điều gì không?”

Pan đứng lên, im lặng lắc đầu.

Hai ma pháp sư đi cùng Ivan đã bắt đầu tìm kiếm dấu vết ma pháp trận không gian trong rừng cây. Ivan nói: “Yên tâm, nhất định sẽ tìm được.” Nói thì nói thế, nhưng trong lòng ông ta không hề chắc chắn. Khi bọn họ trốn vào rừng, đối phương không truy kích, chứng tỏ bọn chúng vô cùng tin tưởng ma pháp không gian trong khu rừng rậm rạp này.

Hai ma pháp sư càng đi càng xa.

Bọn họ đành đuổi theo.

Soso chạy nhanh nhất. Cậu đuổi theo ma pháp sư phía sau, đưa tờ giấy cho y: “Có lẽ sẽ có ích.”

Ma pháp sư nhìn cậu một cái rồi nhìn xuống tờ giấy, lập tức ánh mắt như mọc rễ, không rời đi nữa.

Một ma pháp sư khác hiếu kỳ sán lại, sau đó cũng như đồng bạn của mình liếc một cái, trừng to mắt.

Ivan nghi hoặc nhìn Pan.

Pan nhún vai.

Qua khoảng mười phút, Ivan không chờ nổi, vội ho một tiếng: “Có tiến triển gì không?”

Hai ma pháp sư đột nhiên hoàn hồn, trên mặt không khỏi đỏ rực. Bởi vì lý luận ma pháp trận không gian trên tờ giấy quá mức tuyệt diệu, bọn họ hoàn toàn chìm đắm vào, vứt chuyện cứu người ra sau đầu.

Một ma pháp sư nói: “Mỗi ma pháp trận đều có mắt trận, chính là vị trí truyền tinh thần lực khởi động trận pháp. Bởi vì có liên quan đến tinh thần lực, nguyên tố xung quanh nhất định sẽ rất sinh động.”

Mắt Ivan sáng lên, “Thế thì rất dễ tìm đúng không?”

Ma pháp sư đáp: “Lý thuyết là thế. Nhưng đây là rừng cây, mộc nguyên tố vốn đã sinh động, hơn nữa chúng ta cũng không biết ma pháp sư truyền tinh thần lực là hệ gì, rất khó phán đoán vị trí mắt trận.”

Pan nói: “Cũng không thể đánh dấu mọi vị trí nguyên tố sinh động, tìm kiếm từng chỗ một.”

Ma pháp sư giải thích: “Trên lý thuyết thì có thể. Nhưng thực tế lại không đơn giản. Tôi có thể cảm nhận xung quanh khu này riêng vị trí thủy nguyên tố sinh động đã có sáu nơi. Nếu muốn tìm từng chỗ một, chỉ bằng hai chúng tôi thì phải cần đến năm sáu ngày.” Y dừng giây lát, “Đấy là trong trường hợp đối phương là ma pháp sư thủy hệ hoặc hỏa hệ.”

Ivan trầm mặc.

Năm sáu ngày đủ để đi Fariel báo tin, mời Olivia tới.

Ivan hỏi: “Có biện pháp nào khác không?”

Các ma pháp sư nhìn nhau.

Ma pháp sư trước đó tiếp tục nói: “Có thể còn cách khác, nhưng chúng tôi chưa nghĩ ra. Nếu không ngại, trước tiên có thể cho chúng tôi năm sáu ngày để nghiên cứu nội dung trên tờ giấy này không, có lẽ sẽ có ích cho việc tìm ra mắt trận đấy.”

Ivan: “…”

Soso đột nhiên bảo: “Vậy thử xem đi.”

Những người khác đều quay đầu nhìn cậu.

Soso nói: “Làm điều gì đó bao giờ cũng tốt hơn không làm gì cả. Không phải sao?”

Nói cũng đúng. Đứng ở chỗ này chỉ tổ nuôi muỗi! Ivan và Pan, Mike đều là kỵ sĩ, cho nên chỉ có thể làm hộ vệ cho hai vị ma pháp sư.

Soso lấy ma pháp bổng ra, nghiêm túc theo sau bọn họ, “Tôi cũng tới. Tôi là ma pháp sư thổ hệ.”

Ma pháp sư gật đầu: “Được, cậu tới cảm ứng thổ nguyên tố.” Như vậy, bọn họ chỉ thiếu ma pháp sư mộc hệ, khả năng thành công cao hơn trước một chút.

Soso hỏi: “Tôi phải cảm ứng cái gì?”

Ma pháp sư giảng giải tỉ mỉ kỹ càng một lượt, thấy Soso không hiểu, dứt khoát cô đọng thành một câu, “Cậu chỉ cần cảm thấy chỗ nào đặc biệt nhiều thổ nguyên tố thì nói.”

“Đây!” Soso chỉ vào dưới chân.

Hai ma pháp sư không nói gì nhìn cậu, nghĩ thế nào cũng cảm thấy cậu bé này đang đùa cợt.

Soso nói: “Thật đấy, nơi này thổ nguyên tố thật sự nhiều lắm.”

Ma pháp sư đáp: “Vậy cậu thử truyền tinh thần lực vào đó đi.”

Tinh thần lực của Soso vốn không nhiều, cho nên quá trình truyền vào giống như trời đổ mưa phùn, từng giọt từng giọt.

Pan lưu lại bảo vệ cậu, những người khác tiếp tục tìm.

Soso cảm thấy đầu bắt đầu đau, nhưng suy nghĩ phải tìm được Ciro khiến cậu kìm nén cơn đau, cố gắng đưa tinh thần lực vào vị trí cậu cảm thấy có thổ nguyên tố cực kỳ sinh động.

Thạch anh vàng trước ngực càng lúc càng nóng, có ảo giác sắp bốc cháy.

“Ư…” Soso phát ra tiếng rên rỉ.

Pan đứng gần cậu nhất nhìn thấy vẻ mặt đau đớn của cậu thì phát hoảng, vội hỏi: “Ngài làm sao vậy?”

Những người khác nghe thấy liền tới tấp quay đầu lại.

Nháy mắt.

Soso biến mất.

“…”

Tuy Pan vươn tay đúng lúc, nhưng chỉ nắm được quần áo của Soso, đối phương cứ thế biến mất không hề báo trước.

Ma pháp sư giật mình: “Ở đây thật à?”

Ma pháp sư khác nói: “Chúng ta thử xem.”

Nửa giờ sau –

Bọn họ vẫn ở chỗ cũ.

Ma pháp sư lôi tờ giấy trước đó Soso giao cho bọn họ, cau mày: “Tôi không biết mình đoán có chính xác không, hình như… mắt trận di chuyển.”

Đối với nhóm Ivan, Soso đột nhiên biến mất trước mắt, nhưng đối với Soso, đột nhiên biến mất là bọn họ.

Nhìn cảnh vật bốn phía y hệt, Soso ngỡ ngàng khôn tả.

“Ivan…”

“Pan…”

Cậu nhỏ giọng hô.

Một đạo kình phong lao đến từ phía sau, Soso quay đầu lại.

Gallon đột nhiên vọt lại đây, không đợi cậu kịp phản ứng, vội ôm thắt lưng cậu chạy về trước.

“Gallon?” Soso vừa mừng vừa sợ, “Sao anh… Khụ khụ…” Bởi vì Gallon chạy quá nhanh, trong yết hầu Soso hứng đầy gió.

Gallon để ngoài tai, tiếp tục chạy về phía trước.

Ánh kiếm xuất hiện.

Gallon bỗng nhảy lên!

Chỗ bọn họ đang đứng lộ ra một cái hố đường kính một thước.

“Ngươi trốn không thoát đâu.”

Giọng nói ung dung lạnh lẽo.

Gallon rốt cục ngừng chạy. Bởi vì y phát hiện đây là lần thứ năm mươi y nhìn thấy trên cái cây trước mắt có dấu hiệu đích thân mình để lại.

60. Thực hiện hiệp nghị (mười)

Soso khẩn trương nhìn bốn phía.

Lưng cậu chạm vào ngực Gallon, cảm thấy rõ ràng thân mình y siết chặt, bất cứ lúc nào cũng có thể bày ra trạng thái chiến đấu.

Phía sau truyền đến tiếng bước chân, từng bước từng bước, không nhanh không chậm.

Soso quay đầu lại.

Keane đón ánh mặt trời bước tới, bạch quang của đống mũi tên cắm lộn xộn trên mặt đất thỉnh thoảng xẹt qua kiếm trong tay gã, phát ra ánh sáng chói mắt. “Không trốn nữa hả?”

Gallon đáp: “Ta chưa bao giờ trốn.”

Keane dừng lại cách đó năm thước, lập tức nhấc kiếm, lạnh lùng: “Vậy ứng chiến đi!”

Gallon kéo Soso ra sau bảo vệ.

Đầu Soso lộ ra từ phía sau y, “Ciro đâu?”

Gallon đáp: “Không tìm thấy.”

Mặt Soso xìu xuống.

Gallon thận trọng nhìn Keane chằm chằm, tay trái chỉ vào ký hiệu mình tạo ra trên cây, giải thích: “Tôi và điện hạ ở gần đây bị lạc nhau, nhưng tôi đã tìm toàn bộ khu rừng mà không thấy điện hạ.”

Soso nhíu mày trầm tư. Cậu đột ngột xuất hiện ở nơi này, đám Ivan đi cùng cậu lại biến mất. Có lẽ tình huống của Ciro và Gallon cũng tương tự. “Là do … ma pháp trận không gian chăng?”

Mắt Keane khẽ chuyển từ Gallon sang Soso, “Ngươi là Soso Vingtras?” Trong danh sách tử vong gã thu được, Soso Vingtras đứng hàng thứ hai, gần với Ciro.

Dù biết đối phương là kẻ địch, Soso vẫn mười phần lễ phép gật đầu: “Đúng vậy, chào ngài.”

“Tên ta là Keane Gable. Nhớ kỹ tên ta, bởi vì ngươi sẽ chết dưới tay ta.” Khóe miệng Keane nhếch lên thành một nụ cười lạnh như băng.

Gallon nghiêng người, che nụ cười gằn của đối phương, thấp giọng hỏi Soso: “Ngài tới thế nào vậy?”

Soso đáp: “Chúng tôi đang tìm mắt trận của ma pháp trận không gian, tôi phát hiện một nơi có thổ nguyên tố đặc biệt sinh động, cho nên dùng tinh thần lực…”

Gallon cắt lời: “Tự ngài tìm đến đây?”

“Đúng vậy.”

Mắt Gallon hiện lên ánh sáng hy vọng, “Thử lại xem.”

“Được.” Lúc này dù Gallon không nói, Soso cũng sẽ chủ động làm thử.

Cậu chầm chậm lui đến bên cạnh thân cây.

Keane nhảy lên, bao trùm một thân trang phục kỵ sĩ lam đậm mạ vàng của Gallon trong kiếm quang.

Soso không dám phân tâm, cố gắng cảm ứng thổ nguyên tố. Nhưng trước đó mở ra ma pháp trận không gian đã tiêu hao hơn phân nửa tinh thần lực của cậu, khi cậu làm lại lần nữa, chút tinh thần lực thảm thương còn sót lại tản ra như sương mù, không thể ngưng tụ. Từng trận từng trận choáng váng không ngừng khuấy động đầu óc, vô số ngôi sao sáng lóa bổ vào ý thức duy nhất, khiến cậu không thể tiếp tục khống chế thân mình, ngã quỵ xuống đất.

“Điện hạ!”

Gallon đang đấu với Keane đến say sưa giật nảy mình.

“Tinh thần lực hảo tổn quá độ!” Keane vui sướng khi người gặp họa, xuống tay không chút lưu tình. Đấu khí cuồn cuộn xuyên qua kiếm, mạnh mẽ phóng về phía Gallon.

Sắc mặt Gallon không thay đổi, bả vai hơi nghiêng, thân thể cấp tốc lướt về sau.

Đấu khí xẹt sát qua bờ vai y, tạo ra một vết rách.

Máu từ miệng vết thương tóe ra, nhưng không thấm vào vải áo lam thẫm.

Trong nháy mắt điện quang hỏa thạch, Gallon đã lui đến bên người Soso. Một tay y vung kiếm phóng đấu khí sắc bén ngăn cản Keane, tay kia cực nhanh xem xét Soso!

Keane cười lạnh, không thèm tránh đấu khí, một tay cầm chuôi kiếm, một tay cầm mũi kiếm, thẳng tắp vọt sang đây.

Lúc này, đã không còn thời gian do dự.

Ngón tay Gallon xẹt qua người Soso, điểm trên mặt đất, sau đó mượn lực bay ngược về phía Keane!

Hai kiếm chạm nhau, đấu khí như lửa bắn ra tứ phía!

Mắt Gallon gắt gao nhìn Keane chằm chằm.

Còn mắt Keane lại dời sang bên cạnh, lộ ra vẻ mặt khó tin.

Gallon ý thức được điều gì đó, nhìn sâu vào mắt Keane.

Bốn phía chầm chậm bốc lên khí nóng khôn tả, giống như đột nhiên rơi vào giữa hè, giống như bên cạnh mọc ra mười mấy đống lửa.

Hiện tượng quái dị khiến cho đấu khí song phương hơi yếu đi.

Vừa lúc đó, Soso thình lình đứng lên, khuôn mặt tròn trịa đầy vẻ mờ mịt. Cậu nhìn phía trước, lại tựa như chẳng nhìn thấy gì.

“Hắn…” Keane thất thanh kêu.

Gallon bỗng đẩy về phía trước.

Keane theo bản năng đẩy lại.

Gallon mượn phản lực lướt về sau người Soso, thu hết bóng dáng của Soso và Keane vào đáy mắt.

Toàn thân Soso đắm chìm trong ngọn lửa, liệt hỏa hừng hực như ánh nắng ban mai.

“Điện hạ!” Gallon nhảy hai bước về phía cậu, lập tức bị sóng nhiệt vọt tới đẩy ra sau một bước, trước mũi chân có đóm lửa kêu xèo xèo. Hiển nhiên ngọn lửa của Soso đang ở trong trạng thái không khác gì tấn công.

Soso để ngoài tai tiếng gọi của Gallon. Cậu từ từ vươn tay, lòng bàn tay bốc lên ngọn lửa cao hai thước, như sài lang hổ báo. Nếu không phải cái cây bên cạnh cậu chỉ cao có sáu bảy thước, rất có khả năng đã tạo ra hỏa hoạn cho khu rừng nhỏ.

Keane nheo mắt, tự tin có thể hoàn thành nhiệm vụ hơi hơi dao động. Nếu nhiệm vụ lần này thất bại, nhất định là do ma pháp sư hỏa hệ đột nhiên biến thân trước mắt này. Bởi vì trước đó, không ai trong bọn họ có thể dự liệu được Soso Vingtras là ma pháp sư song hệ trong truyền thuyết, hơn nữa xem cách hắn sử dụng hỏa nguyên tố, trình độ ma pháp hỏa hệ của hắn ít nhất cũng phải trên cấp sáu.

Soso đột nhiên rụt vai, yết hầu phát ra tiếng rên rỉ thống khổ.

Keane và Gallon cùng sửng sốt.

Bởi vì một đám lửa thế mà lại đốt tới cổ tay Soso!

Keane nghĩ, đại khái gã nên đánh giá lại lần nữa, có lẽ Soso Vingtras chỉ nhìn-có-vẻ-giống cấp sáu mà thôi.

Đau đớn khiến cho Soso nháy mắt tỉnh táo, trong đầu bé con đang nước mắt lưng tròng chỉ có một suy nghĩ – tìm được mắt trận ma pháp trận không gian, tìm được Ciro!

Lập tức cậu cảm thấy trong óc như có một miệng cống mở ra, tinh thần lực tuôn trào mãnh liệt như thác lũ!

Keane và Gallon mở mắt trừng trừng nhìn Soso mang theo lửa cháy rừng rực tức khắc biến mất.

Đến khi Gallon kịp phản ứng, trên mặt đất chỉ còn đám lửa tàn.

“…”

Hai người bị lưu lại đưa mắt nhìn nhau.

Cuối cùng vẫn là Keane phản ứng trước. Có điều gã không mở miệng, mà trực tiếp bổ kiếm về phía Gallon.

Gallon không chút nghĩ ngợi trở tay ngăn cản, trên khuôn mặt lãnh tĩnh rốt cục lộ ra chiến ý!

Cành nhánh thân cây đan vào nhau tạo thành một cái lồng cực lớn.

Ciro đứng giữa lồng chim, bên cạnh là bóng dáng bận rộn của các kỵ sĩ và ma pháp sư.

Ánh sáng thấu qua khe hở giữa thân cây cành cây từng chút mờ dần, bốn phía càng lúc càng tối.

Dù kỵ sĩ bên cạnh hắn đang cố gắng chặt cây, nhưng vì bên ngoài bị bao phủ tầng tầng lớp lớp, cho nên chặt cây xong chỉ tổ để chất gỗ bên trong, không gian không hề tăng lên. Ma pháp sư mộc hệ dốc toàn lực, nhưng vì nhân số quá mỏng, cho nên dù bọn họ cố gắng dời cây cối đi, nhưng không nhanh bằng tốc độ khép lại của đối phương.

Ma pháp sư hỏa hệ và thủy hệ là chủ lực hộ vệ lần này, năng lực phòng ngự và công kích của bọn họ vẫn luôn chiếm cứ hai vị trí đứng đầu trong bốn đại nguyên tố ma pháp, nhưng lần này, họ chẳng làm gì được ngoài mở mắt trừng trừng nhìn nhóm đồng bạn phấn đấu bên ngoài.

“Điện hạ!”

Một ma pháp sư hỏa hệ vô cùng bi phẫn nói: “Xin điện hạ cho phép chúng tôi sử dụng ma pháp hỏa hệ!” Một khi ánh sáng bốn phía bị che kín, lưu thông giữa các loại nguyên tố sẽ bị ngăn cách, đến lúc đó cho dù muốn dùng ma pháp hỏa hệ hoặc thủy hệ cũng không được vì không còn đủ nguyên tố mà giật gấu vá vai nữa.

Nhưng ma pháp hỏa hệ là con dao hai lưỡi, cũng là thủ đoạn chỉ dùng khi bất đắc dĩ nhất. Sử dụng ma pháp hỏa hệ đồng nghĩa với không còn đường lui. Ngộ nhỡ lồng phòng hộ của họ không đủ để chống đỡ cho đến khi ngọn lửa đốt ra thông đạo, lửa sẽ quay ngược lại cắn nuốt bọn họ.

“Điện hạ!” Ma pháp sư thủy hệ cũng rất lo lắng.

Ciro thản nhiên lấy từ túi không gian mười quyển trục ma pháp không gian, “Dùng cái này.”

Kỵ sĩ chặt cây chặt đến ướt đẫm mồ hôi và ma pháp sư mộc hệ dời cành dời đến kiệt sức đều không nói gì nhìn về phía Ciro.

Vẻ mặt Ciro thực ngưng trọng, không có chút vui sướng sau khi giải quyết vấn đề.

Những ma pháp sư đang nhàn rỗi đến phát ốm rất nhanh phân phát xong quyển trục ma pháp không gian. Đội ngũ hộ tống Ciro gồm hai kỵ sĩ, hai ma pháp sư mộc hệ, một ma pháp sư thủy hệ và một ma pháp sư thổ hệ. Đây là nghĩ đến bản thân Ciro là ma pháp sư hỏa hệ, mà thời gian này ma pháp sư mộc hệ là nghề nghiệp được ưa chuộng nhất, cho nên tất cả đều trang bị cho Ciro.

Quyển trục ma pháp không gian mở ra, mười ma pháp sư đồng thời dẫn tinh thần lực vào trong quyển trục.

Nháy mắt, bọn họ tới… một cái lồng chim khác.

“Sao có thể như vậy?!” Các ma pháp sư kinh hoàng hô lên. Lồng chim hiện giờ bọn họ đang đứng còn nhỏ hơn, tối hơn.

Ciro bình tĩnh: “Bọn chúng biến toàn bộ khu rừng thành một đống lồng giam.” Quyển trục ma pháp không gian trong tay bọn họ không thể đưa người ra ngoài phạm vi ma pháp trận không gian, mà toàn bộ khu rừng trong ma pháp trận không gian đều biến thành lồng giam, cho nên dù bọn họ sử dụng ma pháp không gian thế nào cũng không thể rời khỏi nơi này!

Ma pháp sư và kỵ sĩ ở bên cạnh hoàng thái tử đều là hạng người phi thường, cho nên sau chút rối loạn ban đầu, bọn họ dần bình tĩnh lại.

Ma pháp sư hỏa hệ lại nói, “Điện hạ, đã không còn thời gian cho chúng ta lựa chọn.”

Ma pháp sư mộc hệ bên người Ciro đột nhiên hỏi: “Nếu chúng ta ở trong lồng, không phải đối phương cũng ở trong lồng sao?”

Ma pháp sư hỏa hệ đáp: “Bọn họ có thể chỉ để lại một nơi không có lồng giam.”

Mắt ma pháp sư mộc hệ sáng lên, “Điện hạ, ngài còn có bao nhiêu quyển trục ma pháp không gian?”

Ciro trả lời: “Hai quyển.”

“…”

Bốn phía an tĩnh lại, chỉ còn ánh mắt khát vọng của ma pháp sư hỏa hệ và ma pháp sư thủy hệ chớp chớp giữa vài luồng ánh sáng hiếm hoi.

“Thử xem đi.” Ciro nói.

Chú ngữ ma pháp hỏa hệ và thủy hệ cùng vang lên giữa không gian nhỏ hẹp.

Nháy mắt, ngọn lửa bùng lên từ bốn phương tám hướng, bắt đầu đốt cháy cây cối.

Cùng lúc, một thủy kết giới bao vây bọn họ, ngăn cách với ngọn lửa càng đốt càng mạnh.

Kỵ sĩ ra sức dùng đấu khí chọc thủng đám cây, kiệt lực bảo tồn chút ánh sáng cuối cùng.

Ma pháp sư thổ hệ phát động bùn đất, tận lực dịch chuyển cây cối ra ngoài.

Ma pháp sư mộc hệ làm gần tương tự như ma pháp sư thổ hệ, nhưng hiệu quả rõ hơn.

Ngoại trừ Ciro, những người khác đều cố gắng, không gian lồng giam rốt cục lớn hơn.

Ma pháp sư thổ hệ đột nhiên nói: “Hình như va phải cái gì đó!”

Ma pháp sư thủy hệ hỏi: “Có chỗ nào trong rừng có vách đâu?”

Ma pháp sư mộc hệ đáp: “Có phải đụng vào sườn bên lồng giam không?”

Bọn họ luôn giảm sức nén trong lồng giam, sức nén chính là kẽ hở giữa đám cây cối, một khi đã nén đến cực điểm, đương nhiên sẽ vấp phải trắc trở.

Ma pháp sư thổ hệ ngơ ngác hỏi: “Vậy làm sao bây giờ?”

Ma pháp sư mộc hệ đề xuất: “Mở rộng lên trên chăng?”

Ma pháp sư thổ hệ hỏi lại: “Ngươi nói là đẩy lên?”

Ciro cảm thấy đất dưới chân giật giật lên trên.

Ma pháp sư thổ hệ rất nhanh nhận thấy sai lầm của mình, mặt trắng nhợt, xấu hổ giải thích: “Điện hạ, tôi chỉ muốn tìm cách khác thôi.”

Một ma pháp sư hỏa hệ rốt cục nhịn không được mắng: “Ngu ngốc! Đẩy lên trên chỉ khiến cho không gian của chúng ta càng nhỏ!”

Một ma pháp sư hỏa hệ khác oán giận: “Ngươi nói thì cứ nói, không cần nóng nảy như vậy.”

“Hắn ngu quá mà!”

“Ý ta bảo đừng có phát động hỏa nguyên tố kịch liệt như vậy.”

“Ta đâu có a.”

“Là ngươi à? Robert?”

“Không phải ta.”

Ma pháp sư oán giận kia đi hỏi một vòng, đều chiếm được đáp án phủ định.

Ma pháp sư hỏa hệ còn lại lúc này cũng cảm giác thấy, lửa dần dần không chịu khống chế của họ nữa, thiêu đốt ngày càng mãnh liệt. Tiếng lốp bốp bốn phía không dứt, có ảo giác sắp bùng nổ.

Ma pháp sư hỏa hệ nhất tề xua tan hỏa nguyên tố, nhưng không còn kịp nữa, tựa như trong nháy mắt, bọn họ cùng đánh mất cảm giác với hỏa nguyên tố, hoàn toàn không thể chỉ huy chúng.

Các ma pháp thủy hệ chống đỡ thủy kết giới cảm thấy áp lực càng lúc càng lớn, trán ẩn ẩn toát mồ hôi lạnh.

Ma pháp sư thổ hệ thấy không ổn, cũng không quan tâm có đè ép không gian xuống càng nhỏ hay không, dựng thẳng tường đất lên!

Tường đất xuất hiện khiến các ma pháp sư thủy hệ thoáng thở phào, nhưng thử thách lớn hơn còn ở phía sau.

Ma pháp sư mộc hệ bỗng nói: “Ta cảm thấy toàn bộ rừng cây đều đang bốc cháy!”

“Chẳng lẽ bọn chúng muốn thiêu chết chúng ta ở trong!” Ma pháp sư thổ hệ kích động hỏi.

Không ai trả lời. Không ai có thể trả lời.

Lửa đỏ và cây cối trên đỉnh đầu cùng rớt xuống.

Kết giới thủy hệ lắc lư, lõm xuống hai thước.

Mọi người vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy ngọn lửa thiêu đốt bên ngoài kết giới. Hiện giờ vấn đề chính là cuối cùng nước sẽ diệt lửa, hay lửa diệt nước.

Ngay khi tâm tình của mọi người đều căng thẳng tới tột đỉnh, ma pháp sư hỏa hệ đột nhiên đồng thanh hô lên:

“Lửa giận tinh linh!”.

Giống như đáp lại lời kêu gọi của họ, kết giới thủy hệ bị phá tung, lửa cháy và gỗ cây rơi thẳng xuống.

“A!”

Một tiếng thét vang lên, nhưng không có người nào chú ý xem nó xuất phát từ miệng ai, bởi vì gần như trong lòng mỗi người đều đang kêu thét.

Cây đổ xuống, bị kỵ sĩ nháy mắt chạy đến bên người Ciro chém thành vài đoạn, rơi xuống mặt đất.

Lửa trôi nổi giữa không trung.

Ciro.

Tại thời khắc mấu chốt hắn khống chế được hỏa nguyên tố.

“Điện hạ!”

Những người khác đều dùng ánh mắt vô cùng sùng bái khâm phục cảm kích nhìn hắn. Cho tới nay, bọn họ cứ tưởng mình đang bảo vệ hoàng thái tử, không ngờ đến thời khắc mấu chốt lại là hoàng thái tử bảo vệ bọn họ.

Nhóm ma pháp sư hỏa hệ thử câu thông với hỏa nguyên tố, phát hiện không ngờ có chút phản ứng. Bọn họ không dám chậm trễ, vội giúp hắn cố định hỏa nguyên tố.

Ciro thoáng nhẹ thở ra.

Tất cả mọi người tưởng tại thời khắc mấu chốt hắn ra tay cố định ngọn lửa, chỉ có bản thân hắn biết, cố định ngọn lửa không phải hắn, mà là chiếc vòng trên tay hắn. Chưa bao giờ biết hóa ra có loại công cụ phụ trợ ma pháp trong thời gian ngắn có thể gia tăng tinh thần lực của người sử dụng lên gấp bội!

Đây là thành quả kinh người cỡ nào.

Hydeine.

Ciro nheo mắt.

Treo lửa trên đầu không phải việc sung sướng gì.

Cho nên tất cả ma pháp sư hỏa hệ đồng tâm hiệp lực chuyển dời nó sang bên cạnh, lộ ra trên đầu một mảng… không trung đỏ lửa.

“Xảy ra chuyện gì?” Các ma pháp sư đưa mắt nhìn nhau.

Từ lúc cảm ứng được lửa giận tinh linh vừa rồi, bọn họ đã hiểu được sự tình trở nên không đơn giản.

Một kỵ sĩ hỏi: “Liệu có phải Vincent các hạ đến rồi?”

Ma pháp sư hỏa hệ phủ định: “Không thể nào, Vincent các hạ là ma pháp sư thủy hệ.”

Một ma pháp sư hỏa hệ khác hỏi: “Ma pháp sư hỏa hệ có được lửa giận tinh linh… chẳng lẽ là Olivia đại nhân?”

Trong lòng Ciro phủ định. Hắn biết rõ, Olivia cũng không có lửa giận tinh linh.

Ma pháp sư thổ hệ hỏi: “Có thể là Hydeine không?” Dù sao Hydeine cũng là ma pháp sư hỏa hệ duy nhất được xác định có lửa giận tinh linh.

Những người khắc lặng im.

Hydeine đến từ St Paders, người yêu của hắn là Dilin đến từ Shamanlier, có quan hệ đối địch với Kanding đế quốc, về tình về lý đều không có khả năng ra tay cứu giúp – trừ phi là tới bỏ đá xuống giếng.

Ciro nghĩ đến Soso, trong lòng khẽ động. Nếu nói vậy, cũng không phải không có khả năng.

Nhiệt độ bốn phía bỗng tăng cao, tốc độ  nhanh đến không thể tin được!

Cây cối và cành lá từ từ biến mất trước mắt… không phải bị đốt cháy, mà giống như bị phân giải.

Nhóm ma pháp sư thủy hệ và hỏa hệ liều mạng duy trì kết giới.

Thủy nguyên tố nhanh chóng bốc hơi hết sạch.

Cuối cùng, duy nhất có thể chống đỡ dĩ nhiên là hỏa nguyên tố!

Ciro dựa vào sức mạnh của vòng tay đem một bộ phận hỏa nguyên tố quây xung quanh, hình thành một kết giới hỏa hệ kín mít không kẽ hở. Thủy nguyên tố trong kết giới vẫn duy trì một đại lượng không đổi như trước.

“A!” Cách đó không xa vang lên tiếng thét, rồi lập tức an tĩnh.

Tại thời điểm thế này, tiếng thét chói tai dùng cả tính mạng phát ra như thế nghe chẳng khác gì tiếng chuông báo tử.

Không ít người sắc mặt tái nhợt. Chẳng lẽ, bọn họ thật sự phải bỏ mạng nơi đây? Chết không toàn thây?

Ciro cau mày, nhiệt độ trong kết giới ngày càng tăng cao. Hắn cảm giác được vòng tay sắp sửa không chống đỡ nổi nữa, tinh thần lực của hắn cũng vậy. Thậm chí hắn có thể nhìn thấy hỏa nguyên tố bồng bềnh quanh mình, từng viên từng viên như những mảnh vụn màu đỏ. Hắn bắt đầu không phân rõ đây là hiện thực hay ảo giác.

“…”

Giữa không trung đột nhiên truyền đến tiếng rên rỉ cực nhỏ.

Mọi người ngẩng đầu.

Chỉ thấy một thiếu niên tóc vàng đang ôm đầu, mặt nhăn lại. Có lẽ do quá đau đớn, nước mắt giàn giụa từ khóe mắt cậu nhỏ xuống.

This entry was published on 21/09/2013 at 7:02 Chiều. It’s filed under Đế hỏa and tagged . Bookmark the permalink. Follow any comments here with the RSS feed for this post.

13 thoughts on “Đế hỏa 56-60

  1. Snow Angel on said:

    nguy hiểm quá ah ~
    k biết Soso sau trận này có khống chế được lửa giận tinh linh k nhỉ, nếu vậy thì sẽ trở thành thiên tài nha =)) ~~~

    • He he, thực ra đọc Vong tích rồi thì biết Soso sẽ khống chế được, nhưng cái quá trình nó cũng chẳng đơn giản

      • Snow Angel on said:

        cái ta muốn biết chính là quá trình nha =)) ~~~
        tới Vong tích thì ta cũng nhớ là đã khống chế được rồi ~

      • Ta đang xử lý mấy chương quá trình đó đó, mà cái truyện này mỗi chương của nó càng lúc càng dài, hik >.<

  2. (。♥‿♥。)… thanks nàng nhìu vì đã post truyện mới lên nhá…づ ̄ ³ ̄)づ

(━┳━ _ ━┳━) | (¬_¬) | (; ̄Д ̄)| 凸(`0´)凸 | o(≧o≦)o | ಠ_ಠ | m(_ _;;m |(◎_◎;) | ⁀⊙﹏☉⁀ | (。⌒∇⌒)。 | 〜( ̄▽ ̄〜) | (#+_+) | (ノ ̄д ̄)ノ | ψ(`∇´)ψ | ヾ(^∇^) | ( ̄ー ̄)| O(≧∇≦)O | (∩_∩) | (。♥‿♥。) | づ ̄ ³ ̄)づ | (⌒▽⌒)| ┐( ̄ー ̄)┌ | (;へ:)| ╥﹏╥ | (︶︹︺) | ∑(O_O;) | \(//∇//)\ | ヾ( ̄□ ̄;)ノ | ( ̄^ ̄) | (^_−)☆ | ⊙﹏⊙ | ●ω● |≧▽≦ | |  

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: