Đế hỏa 51-55

754620

51. Thực hiện hiệp nghị (một)

“Thế sao?” Ciro lạnh nhạt nhìn cậu ta, ngón tay âm thầm siết chặt, cố nén lửa giận không hiểu sao không ngừng bốc lên bắt đầu từ sáng hôm nay. Dù trong lòng hắn biết rõ lúc này hẳn phải mượn sức đối phương, nhưng lời thốt ra luôn không giống với những gì lý trí hắn nhắc nhở.

Dilin thong dong: “Ta rất minh bạch tình cảnh hiện giờ của điện hạ, cũng thực tin tưởng thành ý muốn hợp tác của ngài. Dưới tiền đề đó, ta tin chúng ta nhất định có thể đạt được sự đồng thuận một cách tốt đẹp.”

Ciro hạ mắt, yên lặng ổn định lại nỗi buồn bực trong lòng.

Dilin hơi nhíu mày. Đàm phán trước đó với Lawrence, mục đích song phương đều rõ ràng, mặc dù trong quá trình luôn cãi vã, nhưng phương châm thì tương tự. Vốn tưởng rằng tranh luận nhiều ngày như thế, rốt cục chờ được Ciro đồng ý, đàm phán sẽ kết thúc. Không ngờ sau khi Ciro xuất hiện, từ đơn giản ký tên biến thành phức tạp quỷ dị. Cậu nhìn không ra mục đích của Ciro. Trên người Ciro dường như tản ra mâu thuẫn rất lớn, khiến hắn vừa muốn đạt được hiệp nghị, vừa kháng cự việc hiệp nghị hoàn thành.

“Như ngươi mong muốn.” Ciro đột nhiên lên tiếng.

Sứ đoàn Shamanlier vừa mừng vừa sợ nhìn hắn.

Dilin cũng có cảm giác nhìn thấy bầu trời rộng mở sáng sủa phía cuối đường hầm, cẩn thận chứng thực: “Ngài nói…”

“Ta sẽ phái người đưa Soso tới biên cảnh. Có điều trước khi cậu ta tới nơi, ta hy vọng có thể nghe được tin tức lệnh tôn và nguyên soái Hayden hợp tác.” Ciro thu dọn các loại cảm xúc, ánh sáng nơi đáy mắt và vẻ mặt cùng kiên định.

Dilin nói: “Ta còn có một thỉnh cầu nho nhỏ.”

Ciro nheo mắt.

“Ta muốn thấy Soso.”

Yêu cầu này không hề quá mức, Ciro nghĩ, nhưng lại khiến hắn cảm thấy không vui. Hắn chẳng muốn tìm hiểu nguyên nhân không vui là gì, thản nhiên hỏi: “Hydeine đâu?”

Dilin hiểu được hắn đề phòng Hydeine, đáp: “Anh ấy không ở Kanding đế quốc.”

Ciro nhướng mày.

Dilin thản nhiên: “Anh ấy có việc khác.”

Dù là một đáp án thật bất ngờ, nhưng Ciro cảm thấy Dilin không cần thiết phải lừa gạt hắn. Hydeine có lẽ rất mạnh, nhưng bên cạnh hắn có Vincent và Olivia, cho dù Hydeine thật sự ở Fariel cũng không nhấc lên nổi sóng gió gì.

Hắn lấy ra hai tờ hiệp nghị, nhanh nhẹn ký tên mình.

Gallon đưa hai tờ hiệp nghị cho Dilin.

Dilin liếc nhìn Ciro một cái, cầm bút sứ giả đưa tới, ký tên mình xuống.

Hiệp nghị ký kết xong, Gallon lôi ra một cái bình nhỏ trong suốt, dùng bông vải thấm nước trong chai, sau đó nhẹ nhàng xoa trên hiệp nghị.

Từ từ, toàn bộ chữ viết trên đó biến mất.

Y cầm một tờ hiệp nghị trở lại bên người Ciro. Sứ giả trịnh trọng thu hồi tờ còn lại.

Ciro chậm rãi đứng lên, đưa tay cho Dilin, “Hoan nghênh cùng ngồi chung một con thuyền.”

Dilin dường như không chút nào để ý tới thái độ gây khó dễ trước đó của hắn, mười phần phong độ chủ động bước đến bắt tay hắn, “Đó là vinh hạnh của chúng ta. Về lời thỉnh cầu của ta…”

“Như ngươi mong muốn.”

Danton cảm thấy không khí lớp học hôm nay có chút áp lực.

Ông vừa giảng bài vừa không ngừng nhìn về phía các học sinh im lặng lạ thường. Patrick trước kia lúc nào cũng ồn ào nhất nay lại giống như bị thua trận, ủ rũ gục trên bàn. Soso như hình với bóng với hắn trông cũng không có sức sống. Frank ngược lại không có gì khác biệt, ngoại trừ ánh mắt mê man như quân nhân vừa đào ngũ.

Quân đoàn ma thú và quân đoàn Tulip vốn có thể vì một chút việc nhỏ mà tranh cãi cả buổi gần đây yên lặng đi nhiều. Chẳng lẽ trận đấu với học viện kỵ sĩ hoàng gia lần trước đã khiến cho bọn họ sinh ra tình đồng chí? Thế thì là việc tốt đó.

Danton nhanh chóng vứt nghi hoặc ra sau đầu, đem toàn bộ tinh lực vào việc giảng bài.

Nghe tiếng Danton giảng giải trầm bổng khác thường, tâm tình của Patrick cũng bắt đầu lên bổng xuống trầm. Hắn thỉnh thoảng nghiêng đầu nhìn Soso, lại thấy cậu cũng đang cẩn thận đánh giá mình.

“Cậu…” Patrick nói một chữ, rồi ngừng lại. Không được, không thể nhanh thỏa hiệp như thế. Rõ ràng người định vứt bỏ bạn bè, vứt bỏ tình bạn là cậu ta, sao mình phải mở miệng chứ? Nhất định phải cho cậu ta chút bài học, cho cậu ta biết cô phụ tình bạn giữa các đấng nam nhi là việc nghiêm trọng cỡ nào!

Hắn xây dựng tâm lý kĩ càng, đang chuẩn bị làm bộ cứng rắn, chợt nhìn thấy Soso mếu máo, đáng thương vô cùng nhìn hắn.

Tâm lý vừa mới xây dựng tức khắc sụp đổ, Patrick lén dịch người qua, “Cậu định khi nào đi?”

“Còn chưa biết.” Kỳ thật Soso rất muốn tìm một cơ hội nói chuyện với Ciro về việc này. Nhưng hai ngày nay hình như Ciro rất bận, buổi tối cũng không trở về. Nghĩ đến đây, tâm tình cậu có chút xấu đi. Chẳng lẽ hoàng đế Kanding đế quốc gây phiền phức cho hắn vì mình sao?

Patrick hỏi: “Nếu chưa biết thì tại sao phải đi vội như vậy?”

Soso không biết giải thích thế nào, đành phải nói: “Ừ, phải đi.”

Patrick chọc chọc ngón tay vào lưng Frank ngồi đằng trước.

Frank từ từ dựa lưng vào ghế.

Patrick hỏi: “Cậu có biết tại sao Soso phải rời đi không?”

Frank thấp giọng: “Tại sao cậu lại nghĩ tớ sẽ biết?”

“Chẳng phải cậu có chút giao tình với hoàng thái tử còn gì?”

Trong lòng Frank rùng mình. Nếu ngay cả Patrick cũng cho rằng cậu và Ciro có giao tình, thế thì những người có ý đồ khác càng cho rằng như vậy, đây tuyệt đối không phải tin tốt cho gia tộc Charlie.

Patrick thấy Frank sa vào trầm tư, nhịn không được lại chọc chọc cậu ta, “Nè, có phải cậu nghĩ ra điều gì rồi không?”
Frank hoàn hồn, nói có lệ: “Cậu nghĩ nhiều quá. So… Nghĩ ra toàn thứ kỳ quái. Nguyên nhân So… Mike rời đi có liên quan gì đến hoàng thái tử chứ?” Hai lần nói sai khiến cậu có thôi thúc muốn cắn lưỡi.

“Tớ chỉ cảm thấy hoàng thái tử điện hạ và Mike gần gũi quá, có chút kỳ quái. Cậu nói, liệu có phải điện hạ vừa mắt Mike, Mike lại thề sống thề chết không theo, cho nên mới muốn trộm bỏ trốn?” Ban đầu hắn bị chính ý tưởng của mình dọa sợ, nhưng càng nghĩ càng thấy có lý. Như vậy có thể giải thích tại sao Mike không muốn nói cụ thể thời gian rời đi, không chừng là sợ hoàng thái tử thu được tiếng gió!

Frank tức giận trừng hắn, “Sao cậu không đi viết tiểu thuyết đi?”
“Đừng có lảng tránh đề tài, cậu nói cho tớ biết có phải nguyên nhân đó không?”

“Không phải.”

“Sao cậu biết không phải?” Patrick hồ nghi, “Chẳng lẽ cậu biết nguyên nhân thực sự cậu ấy phải đi?”
Frank bị hắn quấn đến hết cách, nói lảng sang chuyện khác: “Tại sao cậu quan tâm đến việc của Mike thế?”

“Tớ và cậu ấy là bạn.” Patrick bật thốt lên. Như thể đáp án này đã bị niệm trong lòng hắn mấy ngàn mấy vạn lần.

“Tớ và cậu ấy cũng là bạn, nhưng tớ đâu có khẩn trương như cậu.”

“Chuyện đó không giống, đối với cậu ấy tớ…” Hắn đột nhiên khép miệng, mở to mắt, vẻ mặt không thể tin nổi.

“Patrick, trò có gì thắc mắc với bài giảng của ta sao?” Danton đột nhiên chỉ đích danh.

Patrick vẫn ngẩn ra, hồi lâu mới nói: “Không. Con tỉnh táo lắm, thưa thầy.”

“Ta không hề nghi ngờ điều đó, bởi vì ta có ngửi thấy mùi cồn trên người trò đâu.”

Quân đoàn ma thú nhất thời cười ha hả.

Danton cũng không tiếp tục kéo dài chuyện này, mà rất nhanh quay lại bài học.

Tinh thần Patrick hoảng hốt đến khi tan học còn chưa hồi phục, Soso ghé đầu qua, “Cậu làm sao vậy?”

Nhìn thấy khuôn mặt trong óc đột nhiên phóng đại trước mắt, Patrick theo bản năng lùi ra sau một bước, đỏ mặt: “Không có việc gì!”

“Chúng ta đi ăn cơm thôi.”

Patrick lắp bắp: “Được, cũng tốt.” Nói xong, hắn lặng lẽ đánh giá Soso. Soso ngũ quan mềm mại, có chút giống bé gái, mắt to tròn rất có thần thái, dù đặt giữa đám con gái cũng khiến người ta chú ý.

… Nhưng cậu ấy đâu phải con gái!

Lý trí Patrick đột nhiên nhảy ra.

Nguyên soái Hayden ghét nhất tình yêu đồng tính. Hắn sùng kính nguyên soái Hayden nhất, sao có thể sa vào chuyện nguyên soái ghét chứ? Đáy lòng Patrick có tiếng nói không ngừng trách mắng, nhưng ánh mắt hắn lại không bị tiếng nói này khống chế chút nào, luôn nhịn không được nhìn về phía Soso.

“A!” Hắn vỗ mạnh đầu.

Soso đi bên cạnh hắn hoảng sợ, ân cần cầm tay hắn hỏi: “Cậu không sao chứ? Không thoải mái chỗ nào à?”

Mắt Patrick không tự chủ nhìn về phía bàn tay nắm cánh tay mình, khí nóng lại hôi hổi bốc lên mặt, “Không… khụ, không có việc gì. Kỳ thật tớ muốn hỏi, cậu định đi đâu? Có thể thông…”

“Mike.” Tiếng Ciro mạnh mẽ không chút do dự chen vào.

Soso và Patrick cùng quay đầu.

Patrick vội vàng hành lễ với Ciro, đáy lòng âm thầm nghi hoặc hoàng thái tử luôn có vẻ bệnh trạng sao hôm nay nói năng nghe khỏe mạnh thế.

Ciro hơi vuốt cằm, chăm chú nhìn Soso, “Chúng ta cùng đi dùng cơm trưa.”

“A? Nhưng mà…” Soso nhìn về phía Patrick.

Patrick cười khan: “Tớ ăn cùng Frank vậy.”

Ciro cuối cùng cũng cho hắn một ánh mắt tán dương, quay lại dịu dàng nói với Soso: “Anh họ cậu đến.”

Anh họ?

Mắt Soso tròn xoe, cả người kích động như muốn bay lên.

52. Thực hiện hiệp nghị (hai)

Trên đường về biệt thự, Soso cảm thấy Ciro đi quá chậm, mỗi lần đều là cậu vượt qua, sau đó dừng lại chờ hắn. Có điều nhìn hắn vất vả giả bộ bệnh tật đến tìm cậu, Soso không nỡ thúc giục, cho dù tim cậu đang đập dồn dập đến phát đau.

“Ta có chuyện cần nói với cậu.” Ciro mở miệng.

“Chuyện gì?”

“Ta và Shamanlier vừa giao dịch.”

Soso ngẩn ra: “Giao dịch gì?” Cậu nhớ Kanding đế quốc và Shamanlier là hai quốc gia đối địch, đối địch thì có thể giao dịch cái gì chứ?

Ciro đáp: “Liên quan đến cậu.” Thời điểm hắn nói, vẻ mặt tuy thản nhiên, ánh mắt lại dán chặt vào mỗi biểu tình trên mặt Soso.

“Tôi?” Soso nhíu mày, hiển nhiên không nghĩ ra mình có gì mà giao dịch.

“Ta dùng cậu đổi lấy một lời hứa của công tước Bassekou.”

Soso dừng bước.

Nhìn đôi mắt tràn ngập kinh ngạc kia, Ciro cảm thấy yết hầu khô khốc, song hắn vẫn bình tĩnh nói tiếp: “Lấy trao đổi cậu làm điều kiện.”

“Anh… bán tôi sao?” Soso ngơ ngác.

Ciro hạ mắt, tránh ánh mắt cậu, thản nhiên: “Chẳng phải cậu rất muốn trở lại bên người Dilin còn gì?”

“Đúng vậy.” Tuy là đúng vậy, nhưng tuyệt đối không phải bằng phương thức này. Trong lòng Soso khổ sở không nói nên lời. Cậu cảm thấy hình như có chỗ nào sai rồi, nhưng không thể nghĩ ra sai ở chỗ nào.

Kỳ thật Ciro làm vậy đâu có gì sai?

Cậu nghĩ. Bởi vì ngay từ đầu Ciro đã nói, cậu là con tin. Dùng cậu để giao dịch với Shamanlier, còn tốt hơn giao dịch với Julan. Cậu nhớ Ciro từng chém đinh chặt sắt nói với mình, nhất định sẽ đưa cậu về Shamanlier. Chí ít anh ta đã giữ đúng lời hứa, chí ít là vậy.

Soso cúi đầu, tóc vàng mềm mại có chút rối tung.

Giống như nhánh cỏ ủ rũ, Ciro nghĩ thầm.

“Muốn ta hủy bỏ giao dịch không?” Ciro bật thốt lên. Hắn rất nhanh bị lời của mình làm cho ngơ ngẩn. Giao dịch đã hoàn thành. Tuy trên hiệp nghị hai bên không ghi rõ hình phạt nếu bội ước, nhưng trong lòng hắn rất rõ ràng, Andre tuyệt đối sẽ không bội ước. Công tước Bassekou dù là kẻ địch hay bạn bè, đều là người đáng giá tôn kính. Hắn càng không có lý do bội ước, bởi vì giao dịch này có lợi nhất cho hắn. Vừa thoát khỏi Soso, tránh khỏi xung đột chính diện với Kastalon II và Quang Minh thần hội, vừa đổi được sự hợp tác của công tước Bassekou.

Không có kết quả nào tốt hơn.

Ciro quả quyết tự nói với mình. Dù vậy, ánh mắt hắn vẫn nhìn đỉnh đầu Soso không chớp, muốn chính tai nghe đáp án của cậu.

Soso rối rắm thật lâu, mới từ từ ngẩng đầu.

Nhìn hốc mắt ẩn ẩn đỏ lên kia, Ciro cảm thấy trong lòng co lại, tay không tự chủ đặt lên vai cậu.

“Mặc dù vậy, nhưng mà,” Soso cắn môi dưới, một lúc lâu, mới mím miệng, “Tôi vẫn hy vọng có thể nhìn thấy Dilin, hy vọng có thể ở bên anh ấy. A!” Cậu giật mình quay đầu nhìn tay Ciro đặt trên bả vai.

Ciro nhẹ nhàng vỗ vai cậu, “Cố lên!” Giọng điệu thoải mái như thể cái nắm thật mạnh vừa rồi chỉ để động viên cậu.

Soso nhìn bước chân bỗng nhanh hơn của hắn, cẩn thận đuổi theo, “Anh, không phải giả bệnh sao?”

“Bệnh của ta thuộc loại lúc tốt lúc xấu.”

Phía sau nhất thời không có tiếng gì nữa.

Ciro không khỏi đi chậm lại.

Người phía sau vẫn không đuổi tới.

Ciro đợi mãi, cuối cùng lại tăng tốc.

“Anh, có phải mất hứng không?” Soso đột nhiên hỏi.

“Không.” Ciro không quay đầu lại.

Sau đó không còn động tĩnh, mãi đến khi trở lại biệt thự.

Soso bước vào biệt thự, tim đập thình thịch, ánh mắt bay đến từng vị trí có khả năng giấu người, nhưng đáng tiếc nơi nơi đều không thấy Dilin. “Dilin đâu?” Cậu quay đầu hỏi Ciro đang đứng ở cửa không vào.

“Buổi tối cậu ta mới đến.”

“Buổi tối?” Trên mặt Soso viết rõ hai chữ “thất vọng”.

“Ăn chút gì trước đã.” Ciro đi về nhà ăn.

Soso do dự, cùng đi theo.

Cơm trưa rất thịnh soạn, thịnh soạn nhất từ trước đến giờ.

Soso ăn chẳng yên lòng.

Ciro thấy cậu nhanh chóng dừng dao nĩa, cau mày: “Ăn thêm nữa đi.”

“No rồi.” Soso lau miệng bằng khăn ăn rồi đứng lên, “Thật xin lỗi. Xin cho phép tôi rời bàn trước.”

“Cậu muốn đi đâu?”

“Về phòng.” Soso thành thành thật thật trả lời, trên mặt khó nén hưng phấn, “Tôi muốn ngủ một giấc thật dài, như vậy rất nhanh có thể nhìn thấy Dilin.”

“Từ từ, ta có lời muốn nói với cậu.” Ciro theo bản năng gọi cậu lại.

Tuy không biết hắn muốn nói gì, nhưng Soso vẫn ngồi xuống.

Ciro ăn chậm rì rì, động tác thong thả như thể vừa ăn vừa nghỉ.

Vất vả ăn xong bữa trưa, Soso mở to mắt chờ Ciro nói đến chủ đề chính, hắn lại quay sang hỏi về việc học của Soso.

Soso nhất nhất đáp lại.

Ciro thấy Soso tuy ngồi trên ghế, nhưng tâm tư rõ ràng đã bay đến buổi tối, bất giác có vài phần rã rời hứng thú, phất tay: “Cậu đi ngủ đi.”

“Nhưng không phải anh muốn nói gì sao?” Soso mờ mịt.

“Đã nói xong.”

Soso đứng lên, bước về phía thang lầu hai bước, đột nhiên dừng lại quay đầu nói với hắn: “Có lẽ, những lời này không hề quan trọng với ngài. Nhưng tôi vẫn muốn cho ngài biết, tôi không trách cứ ngài. Tôi hiểu là một hoàng tử, không, là một hoàng thái tử thì phải gánh vác trách nhiệm. Cho nên, xin ngài đừng quá áy náy.” Cậu chầm chậm cúi đầu, “Cảm tạ ngài đã quan tâm trong thời gian này, dù ngài coi tôi là con tin hay là gì khác, nhưng không hề nghi ngờ, thời gian ở đây tôi đã được hưởng đãi ngộ của khách quý. Còn nữa, thật sự cám ơn ngài đã lựa chọn Shamanlier. Dù nghĩ như vậy có chút ích kỷ, nhưng mà… cám ơn.”

Nhìn bóng dáng như trút được gánh nặng sau khi nói xong của Soso, nỗi không vui trong lòng Ciro chậm rãi lan tỏa như vết mực trên trang giấy.

Bởi vì Dilin đến rồi, cho nên những người khác làm gì cũng không sao, không hề quan trọng ư?

Mặt Ciro điềm tĩnh, nhưng tay đặt trên đùi chậm rãi nắm chặt.

Soso nằm trên giường, trong đầu lặp đi lặp lại chỉ có một ý nghĩ – Dilin đã tới, Dilin đã tới…

Sự chờ đợi mãnh liệt khiến cậu trằn trọc gần ba tiếng mới ngủ say.

Khi cậu tỉnh lại, bầu trời đã tối sầm.

Cậu ngồi bật dậy, nhảy khỏi giường xỏ chân vào giày chạy xuống.

Một tiếng nói ấm áp khẽ cười: “Em muốn đi đâu?”

“Tôi muốn đi gặp…” Soso đột nhiên trừng to mắt, nhanh chóng quay đầu nhìn bóng dáng cao ngất đứng bên cửa sổ, “Dilin?”

Dilin nghiêng đầu, yên lặng giơ tay ra.

“Dilin!” Soso nhanh chóng tiến lên, nhào vào ngực cậu.

Là mùi thơm quen thuộc của Dilin!

Đầu Soso trong ngực Dilin dụi đến dụi đi, xác nhận lần nữa.

Dilin siết tay, ôm cậu vào lòng.

Bọn họ đều quá mức quen thuộc lẫn nhau, cho nên rất nhanh cũng cảm giác thấy sự thay đổi của đối phương.

“Em cao lên.” Dilin nói.

Soso tiếp lời: “Anh gầy đi.”

Dilin một tay ôm nhóc, một tay xoa đầu, “Tìm em thật là vất vả.”

“Thực xin lỗi.” Soso nhớ tới giao dịch Ciro nói, áy náy bảo, “Tại em mà anh và dượng bị phiền phức.”

Dilin xoa mạnh đầu cậu bé, “Cho nên đừng có đi nữa.”

“Vâng.”

Dilin nghiêm mặt: “Về sau xảy ra chuyện gì cũng phải nói ra.”

“Vâng.” Soso tiếp tục ngoan ngoãn gật đầu.

“Cam đoan?”

“Cam đoan.”

“Ngoéo tay?”

“…” Soso ngẩng đầu, nhìn Dilin hình như trở nên có chút ngây thơ hơn trước, ngoan ngoan giơ ngón tay.

Dilin đột nhiên lấy từ túi không gian ra một cái vòng đeo vào cổ tay cậu.

“Đây là cái gì?” Soso tò mò vuốt vòng tay, mặt trên được nạm hồng ngọc.

“Vòng tay phòng ngự của ma pháp hỏa hệ, tại thời khắc mấu chốt, sẽ tự động tạo hỏa hệ kết giới. Kiệt tác của Hydeine.”

Soso cảm động nói: “Cám ơn.”

“Đừng khách khí.”

Ngoài cửa, một bóng dáng cao lớn chậm rãi rời đi.

53. Thực hiện hiệp nghị (ba)

Nếu tại thời điểm thú thật hắn biểu lộ ra chút u buồn và bất đắc dĩ, như vậy kết quả có phải đã rất tốt rồi không? Dùng Kastalon II làm ngụy trang, chốc chốc lại bày ra vẻ khổ tâm. Hắn tin, Soso nhất định sẽ mềm lòng, sẽ nhượng bộ.

Tại sao lúc ấy… đột nhiên lại không nói nên lời?

Ciro lẳng lặng nhìn bầu trời tối đen như mực trên đỉnh đầu.

Ánh trăng bị mây đen bao trùm, không còn chút ánh sáng. Cây cối và mặt cỏ hòa làm một, giống như tấm lưới mênh mông bát ngát, trói hắn ở giữa, áp lực đến không thở nổi.

Kỳ thật, kết quả này tốt lắm. Soso không trách cứ không oán hận, điểm này hắn sớm đã dự liệu được, thậm chí còn tốt hơn hắn nghĩ. Khổ sở của Soso thậm chí không kéo dài quá một phút đồng hồ.

Dưới mí mắt, đôi mắt Ciro còn u ám hơn cả bóng đêm.

Chính niềm vui mừng khi Dilin xuất hiện đã xóa sạch tất cả cảm xúc tiêu cực của cậu ấy, khiến cậu ấy hoàn toàn đắm chìm trong hạnh phúc trùng phùng đúng không? Biểu cảm của cậu ấy tựa như muốn nói, chỉ cần ở bên Dilin, tất cả mọi việc trên đời đều trở thành không quan trọng.

Đây không phải là tốt lắm sao?

Ciro giơ tay, vẫy vẫy với Gallon vẫn đứng cách đó không xa hộ vệ.

Gallon lập tức đi tới, dừng lại sau hắn hai bước, “Điện hạ.”

“Thủ tục tạm nghỉ học của Soso đã giải quyết ổn thỏa chưa?”

“Đã ổn thỏa.” Gallon dừng giây lát, “Nhưng điện hạ cho rằng chuyện đó cần thiết sao?” Soso là vương tử Julan, một khi rời khỏi đế quốc trở lại Shamanlier, hẳn sẽ không có khả năng quay trở về.

“Ta chỉ muốn nói rõ với học viện thôi.”

Tuy lý do này nghe có chút gượng ép, nhưng dù sao cũng là lý do, hơn nữa còn là lý do hoàng thái tử tìm ra. Cho nên Gallon thức thời không tiếp tục dây dưa vấn đề này nữa.

Ngón tay Ciro đặt trên trán, như đang suy tư.

Gallon kiên nhẫn chờ đợi.

Ciro rất ít khi lộ ra dáng vẻ thận trọng như vậy, rất nhiều lúc, rất nhiều âm mưu hắn chỉ hoàn thành trong nháy mắt. Cho nên khi Ciro bày ra dáng vẻ đó, chứng tỏ vấn đề thực nghiêm trọng.

“Mời Dilin gia nhập đội hộ tống Soso đi.” Ciro rốt cục mở miệng.

Gallon kinh sợ.

Không riêng gì Gallon kinh sợ khi nghe thấy điều này, Dilin nghe tin đó cũng thực kinh ngạc.

Người duy nhất cảm thấy đương nhiên chính là Soso.

Cậu vui vẻ kéo cánh tay Dilin, chớp đôi mắt to chờ mong nhìn Dilin đang tỏ vẻ suy nghĩ sâu xa.

Dilin cẩn thận hỏi: “Có thêm điều kiện gì không?”

“Xin bảo vệ điện hạ Soso an toàn.” Gallon đáp.

Dilin hình như hơi nghi ngờ: “Chỉ có thế?”
“Soso điện hạ là bạn vô cùng tốt của hoàng thái tử điện hạ, cũng là người hoàng thái tử điện hạ vô cùng quan tâm. Có người thừa kế nhà Bassekou đồng thời là học sinh của ma pháp sư Hydeine đứng đầu đại lục bảo vệ ngài ấy, hoàng thái tử điện hạ mới có thể yên tâm.” Đoạn này đương nhiên là do y tự thêm vào.

Dilin nhìn y bằng cặp mắt khác hẳn. Không hổ là người bên cạnh Ciro, có thể mặt không đổi sắc mà nghĩ một đằng nói một nẻo.

Soso cảm động không thôi. Cậu do dự quay đầu nhìn Dilin.

Dilin nghi hoặc nhướng mày, lập tức chú ý thấy tay cậu nhóc đặt trên vòng tay, như thể đang trưng cầu ý kiến.

Lời cho hắn rồi.

Dilin thầm thở dài, nhưng vẫn mỉm cười gật đầu.

Soso vui vẻ cong môi, gỡ vòng tay ra, trịnh trọng giao cho Gallon, “Đây là vòng tay phòng ngự ma pháp hỏa hệ Hydeine và Dilin tặng cho tôi, rất là lợi hại. Xin giúp tôi chuyển cho Ciro, hy vọng anh ấy có thể khỏe mạnh bình an.” Tuy cậu chưa từng hỏi tại sao Ciro đang êm đẹp lại muốn đi giả bệnh, Ciro cũng chưa từng giải thích, nhưng cậu lớn lên trong hoàng cung, đương nhiên đoán được lý do đằng sau nhất định có liên quan đến an nguy của bản thân, cho nên cậu mới chuyển vòng tay cho hắn. Chí ít bên cạnh cậu còn có Dilin, mà Ciro thì không.

Gallon nhận lấy vòng tay, chần chờ: “Điện hạ còn lời nào muốn chuyển đạt không?”

Soso nghĩ nghĩ: “Xin giúp tôi cám ơn anh ấy đã tiếp đãi tôi lâu như vậy. Dù anh ấy nói tôi là con tin, nhưng anh ấy cũng thừa nhận tôi là bạn bè của mình. Cho nên, tôi tin tưởng lời phía sau hơn.”

Dilin hỏi: “Khi nào chúng ta khởi hành?”

“Hoàng đế bệ hạ luôn chú ý đến động tĩnh của điện hạ Soso, cho nên hoàng thái tử điện hạ quyết định chờ đến tối, thông qua ma pháp trận không gian chuyển mọi người đến chỗ ở của điện hạ, sau đó rời đi.”

Mắt Soso sáng lên: “A, vậy là có thể đích thân nói lời từ biệt với Ciro rồi.”

Gallon mỉm cười: “Tôi cáo lui trước, chúc hai vị nghỉ ngơi thoải mái.” Y cung kính rời khỏi phòng, giống như khi trong phòng có Ciro và Soso.

Dưới mắt Soso có một quầng thâm cực kì rõ ràng. Đã lâu không gặp Dilin, trong lòng cậu có rất nhiều rất nhiều lời muốn nói, hai người mãi không chịu ngủ. Gallon chưa nhắc đến thì không sao, y vừa nói xong, Soso liền có cảm giác đầu trở nên nặng trịch, vô cùng muốn được dựa ngay vào gối đầu.

Dilin nhìn ra cậu buồn ngủ, kéo cậu nằm xuống giường.

“Dilin cũng ngủ đi.” Soso dịch sang bên cạnh, vỗ vỗ chỗ trống bên người.

Dilin cười nằm xuống.

Soso đột nhiên sáp lại, ôm chặt lấy cậu, thậm chí gác chân lên bắp đùi cậu.

Dù trước kia Soso cũng rất thích ôm cậu ngủ, nhưng đè nửa người thế này lại là lần đầu. Dilin hơi ngạc nhiên, lập tức quy hành vi này xuất phát từ sự thiếu hụt cảm giác an toàn do ly biệt quá lâu, đau lòng trở tay ôm lấy cậu nhóc.

“Cho anh thêm phiền toái rồi.” Soso lẩm bẩm.

Dilin thở dài, “Từ hôm qua đến nay em đã nói câu này hơn ba mươi lần rồi đấy.”

“Hydeine sẽ bắt được tên trộm kia chứ?”

“Ừ, sẽ bắt được mà.”

“Thanh kiếm kia đẹp lắm đúng không?”

“Rất là đẹp.”

“Không biết dong bình đoàn Charlotte thế nào.”

“Sau khi trở về anh sẽ nhờ người đi tra.”

“… Nhớ… quá nhớ học viện St Paders a. Em còn có thể đi học lại không.”

“Có thể. Anh hỏi viện trưởng rồi. Em thuộc tình huống đặc biệt, sẽ không bị đuổi học.”

“Ồ. Tốt quá.”

“Nhanh ngủ đi.” Dilin nhẹ nhàng vỗ về lưng bé con.

Soso im lặng thật lâu, Dilin đang chuẩn bị đi vào giấc ngủ, chợt nghe thấy nhóc thốt ra một câu, “Em tỉnh dậy, anh vẫn còn ở đây chứ?”

“Đương nhiên.” Dilin lần nữa mở to mắt.

Đầu Soso dụi dụi vào ngực cậu, “Nhất định không phải em đang nằm mơ đâu nhỉ?”

“Nhất định không phải.”

“Dilin.”

“Ơi?”

“… Em nhớ anh lắm.”

“Anh cũng vậy.”

Màn đêm dần buông xuống.

Soso và Dilin rốt cục từ trong mơ tỉnh lại.

Dilin ngủ được một giấc thì thoải mái hơn hẳn, ngược lại Soso trông còn mệt mỏi hơn cả lúc chưa ngủ.

Hai người ăn chút gì xong, Soso lại tựa vào ghế sa lông gà gật.

Dilin ngồi một mình trong phòng buồn chán đến phát hoảng, bèn lấy một quyển sách ma pháp từ túi không gian ra đọc.

Sau khi xác định Dilin đã có cách nhìn của bản thân với nguyên tố, Hydeine không hạn chế cậu đọc sách nữa, cho phép cậu dùng kết tinh trí tuệ của người khác trong sách để mở rộng tầm mắt của mình.

Sau khi bắt đầu đọc sách, Dilin không thể không thừa nhận phương pháp dạy học của Hydeine thật hợp lý.

Nếu trước kia đọc những quyển sách này, cậu nhất định sẽ bị mê hoặc sâu sắc bởi ma pháp trong sách miêu tả, vội vã bắt chước và vận dụng. Nhưng bây giờ cậu chỉ muốn học tập cơ sở lý luận của những ma pháp đó, cùng với lối suy nghĩ của người sáng tạo ra chúng.

Nói theo lời Hydeine, đây là sự khác biệt giữa ma pháp sư hạng nhất và ma pháp sư không thứ hạng – trong mắt hắn không có hạng hai hạng ba.

Ma pháp sư hạng nhất bất cứ lúc nào cũng có thể sáng tạo ra ma pháp phù hợp với hoàn cảnh xung quanh. Trong khi đó, ma pháp sư không thứ hạng phải căn cứ vào hoàn cảnh xung quanh để tìm ra cái thích hợp nhất trong đống ma pháp mình học được.

Hỏa nguyên tố trong không khí bỗng dao động.

Dilin lập tức đóng sách vào, đứng lên. Chuyện đầu tiên cậu làm là xem xét tình trạng của Soso, xác định dao động hỏa nguyên tố không liên quan đến nhóc, mới bắt đầu quan sát bốn phía.

Hình như đối phương cảm giác thấy cậu điều tra, hỏa nguyên tố yên tĩnh trở lại, giống như chưa từng xảy ra chuyện gì.

Chẳng lẽ là người của Ciro? Đối phương muốn thăm dò sâu cạn? Hay là mượn cơ hội thị uy?

Dilin nhíu mày.

Ánh lửa đỏ chợt lóe lên ngoài cửa sổ.

Dilin đến bên giường, một ngọn lửa lập lòe giữa không trung. Hình như cảm thấy sự chú ý của cậu, ngọn lửa chầm chậm chuyển động —

Ta không quan tâm danh hiệu ma pháp sư đứng đầu đại lục.

Nhưng ta để ý việc nó bị người khác chiếm giữ.

Olivia.

Ngọn lửa viết xong một chuỗi này thì dừng lại tại chỗ, giống như đang chờ đợi đáp án của cậu.

Dilin tập trung tinh thần.

Thủy nguyên tố chậm rãi ngưng tụ thành một con rồng nước, con rồng nước chầm chậm tạo thành một cậu: Tôi sẽ truyền đạt ý kiến của ngài. Rất hân hạnh được biết ngài.

Ngọn lửa biến mất.

Dilin phục hồi rồng nước thành thủy nguyên tố như cũ, tản ra bốn phía. Yên tĩnh xung quanh khiến cậu nhịn không được bắt đầu nhớ đến con người đang xa tại nghìn dặm kia. Nếu hắn nghe thấy lời Olivia sẽ có biểu tình gì nhỉ?

Cậu tưởng tượng.

Hẳn sẽ là vẻ mặt ngạo mạn mà nói: “Ta không cần danh hiệu, bởi vì ta vốn đã là thế rồi.”

Cậu cười ra tiếng.

Soso mơ mơ màng màng tỉnh lại, “Mấy giờ rồi?”

Dilin thu lại cảm xúc, nhìn đồng hồ trên tường: “Sắp đến lúc xuất phát rồi.”

54. Thực hiện hiệp nghị (bốn)

Soso dụi mắt, lảo đảo đứng lên.

Dilin sợ nhóc còn chưa tỉnh ngủ, dứt khoát ôm vai cậu ra cửa.

Gallon đang từ lầu một đi lên, nhìn thấy bọn họ bước xuống, lập tức dừng chân: “Điện hạ đã an bài xe ngựa cho hai vị, mời đi bên này.”

Dilin và Soso theo y vào thư phòng, nhìn y kéo tấm thảm đỏ thẫm chính giữa sang một bên, lộ ra ma pháp trận.

Gallon nói: “Đây là ma pháp truyền tống trận, xin Bassekou tiên sinh đến khởi động.”

Dilin gật đầu tỏ vẻ hiểu biết.

Ba người đứng vào ma pháp trận.

Dilin nhắm mắt, tụ tập thủy nguyên tố bốn phía vào trong, sau đó dùng tinh thần lực khởi động trận pháp.

Trong nháy mắt, bọn họ đã xuất hiện tại hoa viên trong nhà Ciro.

Gallon thấy Soso hiếu kỳ hết nhìn đông lại nhìn tây, giải thích: “Đây là nơi ở của hoàng thái tử điện hạ.”

Mắt Soso sáng lên, “Ciro đang ở đây?”

“Điện hạ có việc ra ngoài.”

“Vậy a.” Trên mặt Soso lộ rõ vẻ tiếc nuối.

Ánh mắt Gallon lơ đãng đảo qua căn phòng tối đen ở lầu hai, xoay người dẫn bọn họ đi vào một gian nhà kho rộng lớn độc lập.

Dilin nhíu mày: “Anh định đặt chúng tôi vào thùng rồi vận chuyển ra ngoài?” Dù không muốn hoài nghi đối phương vào lúc này, nhưng tưởng tượng đến cảnh mình và Soso bị đóng kín trong thùng, cậu liền cảm thấy bất an.

“Ngài lo lắng quá rồi.” Gallon dời đống thùng chất chồng trong góc, lộ ra một ma pháp truyền tống trận.

Dilin xấu hổ cười: “Suy nghĩ thật chu đáo.”

“Chúng tôi không dùng thùng để vận chuyển đồ vật từ lâu lắm rồi.”

Y không nói trắng ra, nhưng Dilin nghe được chế nhạo trong lời của y.

“Ờm, lần sau có thể thử xem.” Dilin sờ thùng, bụi dính đầy tay, “Nếu đủ khỏe mạnh.”

Lần thứ hai truyền tống bằng ma pháp trận.

Lần này truyền tống đến rừng cây ngoài thành.

Rừng rậm ban đêm như màn sương dày đặc tối đen, bao vây khiến cho người ta không thở nổi.

Diin cầm tay Soso, nhanh chóng đánh giá bốn phía. Trước khi đến Kanding đế quốc, cậu từng nghiên cứu địa thế Fariel. Nếu không đoán sai, nơi này có thể là phía tây thành.

Gallon rất nhanh chứng thực phán đoán của cậu.

Shamanlier ở phía đông Kanding đế quốc, rời đi từ phía tây thành đích thực là biện pháp mê hoặc đối phương rất tốt.

Gallon gạt ra những cành cây thõng xuống, giẫm lên đám lá khô lạo xạo bước về phía trước.

Dilin vội kéo Soso đuổi theo.

Khoảng cách giữa các cây rất nhỏ.

Trên cánh tay Dilin bị cào xước vài vết. Tuy Soso không lên tiếng, nhưng từ độ căng lỏng của tay nhóc cậu có thể cảm giác đối phương cũng bị cào vài lượt.

Nếu Hydeine ở trong này, bọn họ sẽ có đèn.

Dilin càng lúc càng nhớ người kia.

Đại khái đi độ mười mấy phút đồng hồ, Dilin láng máng nghe thấy tiếng ngựa hí.

Gallon nói: “Chờ chút.”

Dilin gật đầu.

Nhìn bóng Gallon dần dần biến mất khỏi tầm mắt, Dilin đột nhiên ôm Soso bay lên.

Soso cả kinh che kín miệng.

Dilin bay lên trên cái cây gần đó, rồi cảnh giác nhìn xuống dưới.

Soso nhỏ giọng: “Tại sao?”

“Phòng ngừa vạn nhất.” Quan hệ hợp tác giữa bọn họ không lâu dài bằng quan hệ đối địch.

Soso biết Dilin tới Kanding đế quốc cứu mình là việc cực kì nguy hiểm, nghĩ đến cậu bỏ xuống việc học ở St Paders một mình chạy tới, trong lòng cậu nhóc vừa áy này vừa vui mừng. Cậu giơ tay lên, ôm chặt thắt lưng Dilin.

“Gallon là người tốt.”

Giọng nói thật khẽ thật nhỏ.

Dilin vỗ vai nhóc, muốn nhóc đừng lo lắng.  Cậu không muốn đề phòng Gallon, nhưng tình thế hiện nay không thể không cẩn thận.

Bóng đêm trong rừng rất âm u.

Thời gian trôi thật chậm.

Dilin thoáng có dự cảm không tốt.

Tuy nơi này không phải rừng Mộng Yểm, sẽ không xuất hiện tình trạng không thể đi ra, nhưng nếu Ciro phái người vứt bọn họ trong này, sau đó ngầm báo cho Kastalon II, hậu quả rất khó lường.

Nghĩ đến đây, cậu âm thầm hối hận vừa rồi thả Gallon dễ dàng như vậy. Dù nhìn y có vẻ không dễ đối phó, nhưng dù sao lưu lại một kẻ địch hữu hình vẫn tốt hơn phải đối mặt với vô số kẻ địch vô hình.

Cậu cảm thấy Soso đang ôm mình khẽ run.

“Lạnh à?” Dilin thấp giọng hỏi.

Tay Soso nắm thật chặt, đầu dán vào cánh tay cậu nhẹ nhàng lắc lư, “Không lạnh.”

Dilin lấy thảm ra khỏi túi không gian đắp cho nhóc.

Soso vòng thảm đến tay kia, bọc cả Dilin vào.

Dù đêm thật tối, dù trời thật lạnh, dù tương lai thật mờ mịt, nhưng giờ khắc này bọn họ ấm áp.

Dilin vỗ về lưng Soso, cố gắng ổn định trọng lượng của Soso và mình, không để cho bọn họ ngã từ trên cây xuống.

Mí mắt bắt đầu rũ xuống. Dilin đang mơ mơ màng màng chuẩn bị tiến vào mộng đẹp, chợt nghe thấy phía trước vang lên tiếng loạt xoạt. Cơn buồn ngủ của cậu biến mất, vội vàng nhìn về phía phát ra tiếng ồn. Biết rõ là không nhìn thấy, nhưng cậu vẫn cố gắng mở to mắt hết sức có thể.

“Soso vương tử điện hạ…”

“Bassekou tiên sinh…”

Tiếng bước chân càng lúc càng gần. Là tiếng Gallon.

Dilin gọi Soso tỉnh lại, ôm cậu phi từ trên cây xuống.

Tựa hồ nghe thấy tiếng động, Gallon nhanh chóng chạy đến chỗ bọn họ.

“Điện hạ, Bassekou tiên sinh.” Gallon cung kính cúi chào.

“A, Gallon, rốt cục anh đã đến.” Giọng Soso đầy ngái ngủ.

Dilin cất thảm đi.

Gallon nói: “Tôi mất một giờ tìm kiếm hai vị.”

“A?” Soso sửng sốt.

“Nơi này cách vị trí chúng ta tách ra ước chừng năm trăm thước.”

Soso mờ mịt.

Dilin vội ho một tiếng: “Đi thôi.”

Gallon không nói gì nữa, tiếp tục đi trước dẫn đường.

Cây cối xung quanh dần thưa thớt.

Dilin và Soso bước nhanh hơn theo Gallon.

Phía trước thoáng có tiếng ngựa hí.

Không bao lâu, Soso và Dilin liền nhìn thấy năm cây đuốc tản ra ánh sáng âm u nhưng ấm áp.

“Đội là đội buôn điện hạ mời tới.” Gallon dừng giây lát, bổ sung thêm, “Đội buôn gia tộc Telozzo.”

Soso nghe thấy ba chữ Telozzo không có phản ứng gì, còn Dilin bắt đầu thấy trong lòng thoải mái hơn. Hoàng hậu Samantha xuất thân từ gia tộc Telozzo. Có thể nói gia tộc Telozzo là chỗ dựa lớn nhất hiện nay của Ciro.

Tới gần đội buôn, chợt nhìn thấy một người trung niên mặc trang phục mười phần đẹp đẽ quý giá đi tới.

Cho dù dưới ánh lửa, người trung niên nhìn vẫn thong dong nho nhã. Mái tóc chải ra sau, bị keo xịt tóc cố định chặt trên da đầu, nhìn kỹ còn có thể thấy dấu lược rõ ràng.

“Ivan Telozzo. Thực vinh hạnh nhìn thấy hai vị.” Ông ta chủ động vươn tay.

Dilin và Soso lần lượt bắt tay với ông ta.

Ivan cười với Gallon: “Yên tâm, ta sẽ đưa hai vị đến biên cảnh an toàn.”

Gallon nói: “Tôi đưa các ngài rời đi.”

“Được rồi.” Ivan đưa Dilin và Soso tới một chiếc xe trong đội buôn, sau đó nhanh nhẹn xoay người lên ngựa, vẫy tay với Gallon vẫn đứng ven đường.

Gallon đứng tại chỗ, không nhúc nhích nhìn bọn họ rời đi.

Đội ngũ của đội buôn rất dài, ước chừng mười mấy phút đồng hồ mới biến mất toàn bộ trong bóng tối.

Nhưng Gallon vẫn chưa rời đi, mà lựa chọn đứng lại, như đang chờ đợi gì đó.

Ước chừng qua nửa giờ, tiếng vó ngựa và bánh xe nhỏ đến mức khó nghe thấy rốt cục vang lên.

Ngược đường với đội buôn, một chiếc xe ngựa treo hai ngọn đèn lồng nhỏ màu cam chầm chậm chạy đến.

Vó ngựa và bánh xe đều được bọc bằng bao bố, cho nên tiếng phát ra nhỏ hơn xe ngựa bình thường rất nhiều.

Xe ngựa dừng lại trước mặt Gallon.

Cửa xe bật mở, lộ ra Ciro với gương mặt lạnh lùng.

“Điện hạ, Soso điện hạ và Bassekou tiên sinh đã rời đi cùng tử tước Telozzo.” Gallon nói.

Ciro gật đầu, “Lên xe.”

“Rõ.” Gallon lúc này mới mở cửa xe, ngồi lên xe ngựa.

Không ngờ, Vincent cũng ở trên xe, nhìn thấy Gallon bước lên, ông ta nhíu mày định chào hỏi, “Nhìn thấy Dilin rồi à?”

“Đúng vậy.” Gallon ôn hòa trả lời.

Vincent vuốt cằm: “Thật muốn cướp lấy thằng bé a.”

Gallon quay đầu ra ngoài cửa sổ, tỏ vẻ không nghe thấy lời nói điên khùng của ông ta.

Vincent nói: “Có điều so với Dilin, Soso dường như càng thú vị hơn.”

Ciro thản nhiên: “Mục đích ông đi theo chẳng lẽ không phải vì Hydeine?”

Vincent cười: “Đương nhiên không phải. Ta tới bảo vệ an toàn cho hoàng thái tử đi biên cảnh dưỡng bệnh mà.”

Ciro nhắm mắt, coi như gió thoảng bên tai.

55. Thực hiện hiệp nghị (năm)

Treo trên đầu gia huy Telozzo, đội buôn đi rất thuận lợi.

Qua hơn mười ngày ở chung, Dilin, Soso và Ivan đã bắt đầu thành bạn bè. Có điều lập trường hai nước vẫn bất đồng, Dilin và Ivan đều thức thời không nói chuyện quốc gia đại sự, chỉ kể chút phong tục tập quán các nơi trên Mộng đại lục.

Soso cực kỳ hâm mộ nghe hai người trò chuyện trên trời dưới bể. Đối với người như Soso, phía đông mới tới Sonlisgar tham gia trận đấu với học viện Honorable St Sorvi, phía tây mới tới vương đô Fariel của Kanding đế quốc, khi bọn họ nói về Langzan hay Đông Côi Mạc, cậu không thể chen miệng vào được chút nào. Song cậu nhóc vẫn nghe đến say sưa. Kỳ nghỉ sau của St Paders, hay là rủ Dilin cùng đi nhỉ?

Cậu trộm nhìn Dilin, trong lòng âm thầm chờ đợi.

Cảm giác thấy ánh mắt của nhóc con, Dilin nhẹ nhàng xoa đầu cậu bé.

Ivan cảm thán: “Tình cảm giữa hai cậu tốt thật.”

Dilin mỉm cười: “Đương nhiên, từ nhỏ chúng tôi đã lớn lên cùng nhau mà.”

“Bạn bè từ bé đến lớn chưa chắc đã có thể giữ gìn được tình cảm thắm thiết như hai cậu.”

Soso nói: “Cháu nhớ là tình cảm giữa Ciro và Hayden cũng tốt lắm.”

“Ha ha. Nói cũng đúng.” Ivan cười cho qua.

Tuy tình cảm giữa Ciro và Hayden cũng tốt, nhưng trong đó có một phần là nhờ hai người họ có cùng mục tiêu và lợi ích. Ông ta nhìn ra, giữa Dilin và Soso hoàn toàn không có những suy tính này. Bọn họ là anh em thuần túy – không liên quan gì đến ích lợi thiệt hơn.

Con ngựa phía trước đột nhiên phát ra tiếng hí dài, ngay sau đó là vài tiếng quát tháo, cuối cùng đoàn xe từ từ ngừng lại.

Ivan nhíu mày, bảo Dilin và Soso: “Hai cậu đừng xuống vội.”

Dilin gật đầu.

Ivan nhanh chóng nhảy xuống xe, đi ra phía trước.

Dilin ngẫm nghĩ, ngưng tụ thủy nguyên tố thành một tấm thủy kính nhỏ, dựng thẳng bên cửa sổ. Cậu và Soso ngồi ngược lại, lặng lẽ mở cửa sổ ra một khe nhỏ. Như vậy vừa không sợ đối phương phát hiện, vừa có thể biết chuyện xảy ra phía trước nhờ ảnh ngược của thủy kính.

Phía trước đoàn xe là một đám kỵ sĩ mặc quân trang màu đỏ, trong đó có một tên đội mũ cài lông chim trắng vểnh cao, trông như một con công kiêu ngạo.

Dilin biết, đây là dấu hiệu của quan chỉ huy quân sự tối cao trong thành thị Kanding đế quốc.

Cậu không nghe thấy lời tên quan nói, nhưng cảm nhận được thái độ thù địch từ dáng vẻ ngạo mạn của hắn.

Ivan tận lực muốn giải thích, nhưng hiển nhiên vô ích.

Giằng co hồi lâu, quan chỉ huy đột nhiên quay đầu ngựa, bọn kỵ sĩ phía sau hắn ào qua như lang như sói.

Dilin nhanh chóng phân giải thủy kính, đóng cửa sổ, kéo màn xe.

Soso nhìn cậu, trên mặt hiện rõ vẻ khẩn trương.

Dilin cười cười, ra hiệu im lặng.

Soso thả lỏng hơn.

Tiếng vó ngựa và tiếng bước chân không ngừng đi qua đi lại xung quanh xe ngựa. Đại khái qua mười mấy phút đồng hồ, bánh xe bị ngựa kéo dần chuyển động.

Ivan chưa trở về.

Dilin có dự cảm không tốt.

Tiếng vó ngựa và tiếng bánh xe lăn mãi không dừng.

Dilin cảm nhận thấy mộc nguyên tố càng lúc càng ít, nói cách khác, bọn họ đã ra khỏi rừng rậm.

Soso dịch sát vào Dilin, nhỏ giọng: “Có phải chúng ta bị bắt rồi không?”

Dilin lắc đầu, “Không phải.” Nhưng chắc cũng không đến được nơi nào tốt. Ivan đến giờ còn chưa trở về chứng tỏ nhất định ông ấy đã bị giữ lại, đối phương rất có thể là đến vì họ. Đương nhiên, cũng có khả năng là nhằm vào gia tộc Telozzo, nếu vậy, chỉ có thể than bản thân xui xẻo.

Ước chừng lại qua hơn nửa canh giờ, tiếng nói bốn phía dần nhiều hơn.

Dilin không chịu nổi tò mò, nhẹ chân nhẹ tay mở cửa sổ ra một khe đủ nhỏ để đảm bảo chắc chắn mặt mình không bị bại lộ.

Bên cạnh là quân trang kỵ sĩ màu đỏ.

Mắt tên kỵ sĩ đột nhiên quay sang.

Dilin rụt đầu vào.

Lát sau, cậu đang muốn nằm sấp tiếp, xe ngựa chợt dừng.

Tiếng nói bên ngoài quá nhiều, Dilin nghe không rõ lắm, chỉ biết là kỵ sĩ chắn trước mặt lúc trước không thấy đâu, thay vào đó là những dãy nhà sạch sẽ.

Chắc chắn họ đang ở trong thành.

Dự cảm không tốt của Dilin càng lúc càng mãnh liệt.

Soso kéo tay cậu, nhẹ giọng: “Ngộ nhỡ có chuyện gì, anh phải chạy ngay nhé.”

Dilin sửng sốt, quay đầu: “Anh sẽ dẫn em cùng chạy.”

“Có thể cùng chạy đương nhiên là tốt nhất, nhưng nếu không thể thì anh phải chạy trước đấy.” Soso kiên trì, “Như thế anh mới có thể trở về cứu em.”

Dilin không nói.

Soso ngẫm nghĩ: “Nơi này là Kanding đế quốc, người bắt được em nhanh như thế rất có thể là hoàng đế, Ciro cũng sẽ nghĩ cách cứu em.”
Dilin không hiểu lòng tin của nhóc với Ciro từ đâu mà ra. Nhưng theo cậu nhìn vào, một Ciro mang Soso đi giao dịch hiển nhiên chẳng đáng tin cậy như lời cậu bé tí nào. Có điều cậu không phản bác, cậu nguyện ý để trong lòng Soso có thêm bạn bè, như vậy mới không cô đơn. Dù sao về sau cậu bé và Ciro cũng không có cơ hội gặp lại.

Cửa bỗng bị phá mở.

Dilin theo bản năng kéo Soso ra sau người.

Bước vào chính là Ivan. Vẻ mặt ông ta thoạt nhìn có chút khẩn trương, sau khi đi vào thì tiện tay đóng cửa lại, “Nơi này là phạm vi thế lực của phu nhân Rachel. Có điều trước đây bọn chúng chưa từng dám chủ động chọc vào chúng ta. Lần này thực khác thường, rất có thể đã phát hiện ra cái gì đó.”

Dilin nghi hoặc: “Phu nhân Rachel?”

“Ả là tình nhân của bệ hạ.” Ivan không thừa thời gian đi vạch trần sinh hoạt cá nhân thối nát của hoàng đế, thực tế, ông ta cũng không muốn câu chuyện bát nháo này bại lộ trước mặt con trai nguyên soái Shamanlier. Cho nên ông ta ậm ờ cho qua, nói tiếp: “Hiện giờ bọn chúng chỉ muốn kiểm tra hàng hóa, không cần lo điểm ấy, tất cả hàng hóa đều là thật. Lo lắng duy nhất của ta là bọn chúng sẽ điều tra từ xe ngựa. Bọn chúng đang đi lấy giấy chứng nhận cho phép điều tra đấy, trong khoảng thời gian này chúng ta phải nghĩ ra cách đối phó đi.”

Soso nói: “A, cháu có thể ngụy trang thành Mike con trai chủ tiệm tạp hóa trong một trấn nhỏ nơi biên thùy đế quốc. Dilin vẫn là anh họ của cháu, thế nên anh ấy là con trai của một chủ tiệm tạp hóa khác.”

Dilin: “…”

Ivan lắc đầu: “Trong đội của ta mà xuất hiện đến hai đứa con của chủ tiệm tạp hóa thì càng khiến cho người ta nghi ngờ.”

Dilin hỏi: “Trong số bọn họ có ma pháp sư không?”

Yvan cau mày: “Cậu định chiến đấu với chúng?” Để đảm bảo an toàn cho họ, gia tộc Telozzo đúng là đã cử ra rất nhiều cao thủ. Nhưng nơi này ở trong thành, một khi ra tay sẽ rất ầm ỹ, đến lúc đó thì sự tình càng không thể cứu vãn.

“Tôi nghĩ tôi có thể dùng phong hệ ma pháp đưa Soso tạm thời rời khỏi đội buôn. »
“Rời đi?” Mày Ivan càng nhíu chặt. Ciro đã nói qua cho ông về giao dịch giữa hai bên, mà cơ sở của cuộc giao dịch này chính là Soso, một khi Soso và Dilin rời đi rồi, rất có thể sẽ không trở lại. Làm gì có tên nào ngu đến mức tự dẫn xác về chứ. Cứ như vậy giao dịch giữa hai bên rất có khả năng sẽ tan vỡ. Kết quả đó không tốt chút nào.

Như nhìn thấy sự nghi ngờ của ông ta, Dilin nói: “Ngài yên tâm, tôi sẽ không nuốt lời đâu.”

Ivan im lặng.

Soso nhìn Dilin rồi lại nhìn Ivan. Cậu cũng rất muốn nói cho Ivan biết, cậu nhất định sẽ trở về. Nhưng người phải tuân thủ hiệp định là Dilin, nếu anh ấy quyết định muốn nuốt lời, mình sẽ… ủng hộ, dù trong lòng cực kì không muốn phá vỡ hứa hẹn.

Ba người ngồi yên lặng suy nghĩ, cho đến khi cửa xe bị gõ hai cái.

Ivan cả kinh, hạ giọng: “Ai?”

“Là tôi, Pan.” Người nọ thấp giọng, “Tôi thấy Keane vừa mang theo người đến cổng thành rồi.”

Ivan sửng sốt, ” Ý ngươi nói, bọn họ ném chúng ta ở trong này rồi rời đi sao?”

“Nhìn bề ngoài thì đúng vậy.” Pan nói. Y là phụ tá của Ivan, công việc trong đội buôn  đều do y phụ trách.

Ivan nói: “Đi tìm hiểu trước đã.”

Pan đáp: “Đã đi tìm hiểu rồi. Chúng ta làm sao bây giờ?”

Ivan trầm ngâm: “Trước tiên không nên có hành động.” Ông ta chần chờ, quay đầu nói với Dilin và Soso, “Các cậu xuống xe trước, nếu không xảy ra chuyện gì thì trở về. »

Dilin biết, đây là niềm tin lớn nhất ông ta có thể bày ra. Cậu gật đầu với ông ta, như đang thể hiện sự quyết tâm của mình, lập tức lôi Soso từ trên xe ngựa xuống, lặng lẽ đi vào rìa đường, che giấu cả mình và Soso.

Đoàn xe mà phải dừng giữa chừng  thì rất phiền phức, thỉnh thoảng có người oán giận. Lát sau, oán giận càng ngày càng ít, bởi vì bọn họ đều chạy về hướng cửa thành.

Dilin và Soso đang đoán nguyên nhân, thì thấy Ivan chạy tới: “Chúng ta nhanh lên xe rời đi.”

Dilin sửng sốt, “Xảy ra chuyện gì?”

Ivan đáp: “Hoàng thái tử điện hạ vào thành. Keane phải phụ trách an toàn của hoàng thái tử, nhất định sẽ không đếm xỉa tới chúng ta, đi mau.”

Soso theo bản năng nhìn hướng cửa thành, chỉ thấy toàn đầu người.

Trong nháy mắt, cậu đột nhiên ý thức được, Ciro từng cùng cậu ôm nhau ngủ giờ đây đã xa xôi đến mức không thể thấy được nữa rồi.

This entry was published on 19/09/2013 at 3:15 Sáng. It’s filed under Đế hỏa and tagged . Bookmark the permalink. Follow any comments here with the RSS feed for this post.

16 thoughts on “Đế hỏa 51-55

  1. Sr nhưng mà cái hình dễ thương toá ♥

  2. Snow Angel on said:

    ai da ai da, thấy tội tội tên ngốc nghĩ một đằng nói một nẻo như Ciro
    vậy mới nói, sinh ra là một vương tử điện hạ cũng chẳng thoải mái gì, lại k thể nói thật lòng mình ah ~~~

    • Đúng đúng, làm vương tử cũng có cái khổ, nhưng cái khổ của Ciro là tính toán quá nhiều nên không chịu thừa nhận và lừa dối bản thân. Khi bạn trẻ đã thông suốt rồi thì chẳng chịu giấu diếm lòng mình nữa đâu, còn tấn công hơi bị vội và sớm quá ấy.

  3. vy nguyen on said:

    nàng ơi, trung thu vui vẻ na~~~

  4. vy nguyen on said:

    ಠ_ಠ chị Bính là ăn lấy hương lấy hoa thâu hà

  5. vy nguyen on said:

    o(≧o≦)o nàng ơi bố cục nhà nàng mới chỉnh lại che mất mĩ nhân áo tím ở background ùi

(━┳━ _ ━┳━) | (¬_¬) | (; ̄Д ̄)| 凸(`0´)凸 | o(≧o≦)o | ಠ_ಠ | m(_ _;;m |(◎_◎;) | ⁀⊙﹏☉⁀ | (。⌒∇⌒)。 | 〜( ̄▽ ̄〜) | (#+_+) | (ノ ̄д ̄)ノ | ψ(`∇´)ψ | ヾ(^∇^) | ( ̄ー ̄)| O(≧∇≦)O | (∩_∩) | (。♥‿♥。) | づ ̄ ³ ̄)づ | (⌒▽⌒)| ┐( ̄ー ̄)┌ | (;へ:)| ╥﹏╥ | (︶︹︺) | ∑(O_O;) | \(//∇//)\ | ヾ( ̄□ ̄;)ノ | ( ̄^ ̄) | (^_−)☆ | ⊙﹏⊙ | ●ω● |≧▽≦ | |  

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: