Đế hỏa 36-40

p1189581916

36, Thủy hỏa bất dung (sáu)

Bước vào phòng học, căn phòng đang ầm ầm thoát cái yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.

Ciro không coi ai ra gì tới thẳng chỗ ngồi của Soso.

Patrick khẩn trương đứng lên, “Hoàng thái tử điện hạ.”

Người xung quanh cũng tới tấp đứng dậy hành lễ.

Ciro chào hỏi những người khác xong, lộ ra tươi cười hòa ái dễ gần với Patrick: “Có thể đổi chỗ với ngươi không?”

“Tôi, tôi, vinh hạnh của tôi.” Patrick không chút nghĩ ngợi nhảy ra khỏi chỗ ngồi.

Ciro ngồi xuống vị trí của mình, sau đó nghiêng đầu nhìn Soso.

Soso đang quay đầu nhìn Patrick.

Lúc này Patrick mới nhớ ra chỗ ngồi của Ciro ở ngay trong trận doanh của quân đoàn ma thú. “…”

Soso nhịn không được nói: “Cậu đem ghế dựa lại đây ngồi cùng tớ đi.”

Patrick vội gật đầu không ngừng. Hắn tuyệt đối không muốn trở thành con cừu non giữa đám lang sói… A không, hắn không phải cừu, hắn là mãnh hổ anh tuấn cô độc, nhưng mãnh hổ cũng chán ghét bị sói vây quanh. Hắn cầm ghế dựa, đang muốn nhét vào vị trí của Soso, chợt nghe thấy Frank đằng trước nói: “Đến chỗ của tớ ngồi đi.”

Patrick ngơ ngác nhìn cậu ta. Vị trí của cậu ta không ở cạnh lối đi, nếu muốn chen vào, nhất định phải chen vào giữa, rõ ràng không tiện như chỗ của Soso.

Frank vứt cho hắn một ánh mắt ra hiệu, sau đó chuyển mắt.

Patrick nhìn theo ánh mắt cậu ta liền thấy Ciro đang mỉm cười với mình, lần thứ hai phát giác lẩm bẩm: “Đúng, không thể chen vào chỗ hoàng thái tử.” Nói xong, hắn xách ghế dựa chạy như điên về trước.

Soso nhỏ giọng hỏi Ciro: “Tại sao muốn đổi chỗ ngồi thế?”

Mặt Ciro không đổi sắc: “Vị trí kia xa quá, ta không nghe rõ lời thầy giảng.”

Soso không nói lời nào quan sát hắn, con ngươi đen trắng rõ ràng tràn đầy hoang mang.

Ciro nhíu mày.

“Tôi cảm thấy,” Soso ấp a ấp úng mở miệng, “Có đôi khi lời anh nói không giống sự thật.”

Các bạn học khác đang vểnh tai lắng nghe tới tấp hút một ngụm khí lạnh, vừa khâm phục Soso cả gan làm loạn vừa thương hại cho vận mệnh tương lai của cậu.

Nhưng Ciro không nổi bão như đa số người tưởng tượng, mà thản nhiên nói: “A?”

Soso hạ giọng: “Lần trước anh nói ban số 1 đủ quân số rồi, nhưng rõ ràng bạn học ban 1 bảo chưa đủ.”

Ciro đáp: “Đủ quân số hay không không phụ thuộc vào chỗ ngồi trong phòng học, mà quyết định bởi phương châm dạy dỗ của viện trưởng.”

Soso giật mình mở to mắt.

Ciro mặt không đỏ, tim không đập nói: “Cho nên, đúng là đủ quân số  rồi.”

Các bạn học khác nhao nhao lộ vẻ kinh ngạc. Hóa ra học viện còn có quy tắc ngầm này.

Mặt Ciro không thay đổi, mặt Soso lại đỏ lên, “Thực xin lỗi, tôi hiểu lầm anh.”

“Không sao.” Ciro phong độ ngời ngời cười, “So với việc giấu hoang mang và nghi vấn trong lòng, ta thích phương thức thẳng thắn này hơn.”

Frank thấy Patrick có chút động tâm khi nghe đến câu này, vội thấp giọng nhắc nhở: “Có đôi khi một số câu chỉ áp dụng cho hoàn cảnh và đối tượng đặc biệt thôi.”

Patrick ngờ nghệch: “Cậu nói nếu tớ muốn xin hoàng thái tử trả lại chỗ ngồi thì ngài có đồng ý không?”

Frank thông cảm vỗ vai hắn: “Thủ tiêu suy nghĩ này đi, trước cứ kiên trì đã.” Theo phán đoán của cậu, chỉ sợ hoàng thái tử điện hạ và vương tử Soso của Julan sẽ không thuận lợi ngồi trong học viện đủ năm năm tới khi tốt nghiệp.

Patrick u buồn: “Nhưng thế này khi đi học sẽ không nhìn thấy Mike.”

“…” Frank ngạc nhiên.

Patrick lẩm bẩm: “Đáng tiếc không ở cùng ký túc xá.”

Frank ép giọng xuống cực thấp, giống như kẻ trộm hỏi: “Không phải cậu nói đối với Mike chỉ có tình bạn bình thường thôi sao?”
Patrick gật đầu: “Đúng mà.”

“Nếu là bạn bè, sao đi học còn muốn nhìn thấy cậu ấy?”

Patrick theo bản năng hồi đáp: “Bởi vì vẻ mặt cậu ấy đáng yêu lắm. Khi thầy Danton giảng nhanh, cậu ấy sẽ lo lắng, thân thể hơi ngả về phía trước, mắt cũng trợn to. Nếu nghe không hiểu, sẽ nhăn mặt lại như bánh bao… Sao cậu nhìn tớ như vậy?”

Frank đỡ trán, “Không có gì. Nhưng tốt nhất cậu nên bỏ thói quen này.”

“Tại sao?” Patrick ngơ ngác nhìn cậu.

Môi Frank giật giật, cuối cùng bỏ cuộc nhún vai: “Bởi vì cậu đang ngồi ở vị trí đầu tiên, nếu lúc nào cũng quay đầu lại, thầy Danton nhất định sẽ phát hiện ra.”

“Á.” Patrick cảm thấy có lý, bắt đầu buồn bực suy nghĩ vấn đề này.

Khóa học buổi sáng rốt cục chấm dứt.

Soso hoàn toàn không biết lớp học đang nói cái gì, chỉ biết không lúc nào mình không cảm thụ được ánh mắt nhìn tới từ bốn phương tám hướng, giống như cậu là ma thú nhốt trong lồng vậy.

Cho nên khi Danton vừa tuyên bố tan học, cậu liền vội vàng đứng lên, đi về phía Patrick.

Patrick quen thói ôm vai cậu: “Đi, đi nhà ăn.”

“Được, cùng đi.” Tiếng Ciro vang lên sau lưng hắn.

Patrick sửng sốt, không biết tại sao, theo phản xạ rút tay về.

Ciro không chút để ý tiến vào giữa hắn và Soso, mỉm cười: “Không ngại chứ?”

“Đương, đương nhiên không ngại.” Patrick khẩn trương không biết để tay ở đâu.

Frank nhìn hết nổi, kéo hắn đi về trước, “Chúng ta đi trước chiếm chỗ đi.”

“A. A? Nhà ăn cần giành chỗ sao?” Rõ ràng là rất rộng mà, tất cả mọi người cùng ngồi vào còn thừa chỗ á.

Soso nhìn bóng dáng Frank và Patrick càng chạy càng xa, nhịn không được bước nhanh hơn, lại bị Ciro nhẹ nhàng giữ chặt tay.

Ciro ghé vào tai cậu nhẹ giọng: “Tin tức cậu ở Kanding đế quốc có khả năng đã bị lộ.”

Soso sửng sốt, lo lắng hỏi: “Là chú đến đây sao?”

“Không. Người giúp cậu đưa thư cho Dilin đã bị ám sát giữa đường.”

Soso xanh mặt, “Chết rồi ư?”

Ciro im lặng gật đầu.

Ánh mắt Soso phút chốc ảm đạm, cúi đầu không nói gì.

Ciro thở dài: “Thư của cậu bị mất rồi. Nhưng cậu có thể viết thêm một phong khác, ta cam đoan lần này bất kể thế nào cũng đưa đến tay Dilin.”

Soso cúi đầu, một lúc lâu, nhẹ nhàng lắc lắc.

Khóe miệng Ciro khẽ cong, giọng nói thốt ra lại đầy quan tâm khác hẳn vẻ mặt, “Không phải cậu rất muốn viết thư cho Dilin sao?”

Soso ngẩng đầu, nhìn Ciro đang thân thiết nhìn mình: “Quá nguy hiểm.”

Ciro trầm ngâm: “Ta sẽ cố gắng điều đình với chú cậu, hy vọng có thể hóa giải ân oán giữa hai người.”

“Cám ơn.” Soso đỏ mặt nói cảm tạ, “Hình như tôi luôn mang lại cho anh rất nhiều phiền toái.”

Ciro cười: “Quên rồi à? Cậu là con tin của ta.”

“Tuy anh nói như vậy, nhưng tôi biết anh tốt với tôi lắm.”

Ciro giật mình, lập tức như muốn tiêu trừ cảm xúc nào đó, đưa tay xoa xoa đầu cậu.

“Trước đây Dilin cũng thích xoa đầu tôi.”

Ngón tay Ciro đặt trên đầu cậu cứng đờ, thản nhiên thu về: “Thế à?”

“Có điều anh ấy xoa mạnh hơn chút.”

“Cậu có thể cảm giác thấy sự khác biệt?”

Soso gật đầu: “Có.”

Ciro cười khẽ.

Gallon từ xa bước tới.

Ciro dừng chân, hai hàng lông mày hơi nhăn lại.

Gallon đến gần, cẩn thận hành lễ, sau đó thấp giọng: “Hoàng đế bệ hạ triệu điện hạ yết kiến.”

Ciro như cười như không: “Lão ta nóng vội thật a.” Vừa mới rời ký túc xá, lão đã nghe tin hắn khỏe mạnh, khẩn cấp muốn gặp hắn sao?

Gallon nói tiếp: “Viện trưởng đã biết tin. Bà nói lúc nào cũng sẵn lòng từ chối khéo hộ điện hạ.”

Ciro đáp: “Không cần. Vừa lúc ta cũng muốn gặp lão ta.” Gần đây ép Kastalon II hơi quá, đã đến lúc trấn an một chút, tránh để lão tích đầy lửa giận trong bụng không phát tiết được mà làm ra hành động nào ngoài ý muốn.

Hắn nghiêng đầu thấy Soso đang lo lắng nhìn mình, thong dong bảo: “Yên tâm, ta sẽ mau trở về.”

Tuy trước kia Soso chưa từng tới Kanding đế quốc, nhưng vẫn nghe thấy tranh đấu kịch liệt bên trong hoàng thất. Cậu biết sự tình còn lâu mới đơn giản như Ciro biểu hiện ra ngoài, nhưng ngoại trừ chấp nhận lời giải thích đó ra, cậu không có cách nào khác. “Được, tôi chờ anh trở lại cùng ăn cơm trưa.”

“… Bữa tối đi.”

37. Thủy hỏa bất dung (bảy)

Hoàng cung, nơi xa lạ mà quen thuộc.

Hắn nhìn cột đá trắng tinh dựng thẳng cao cao hai bên hành lang, trên mặt khắc hoa hồng do Kastalon II sai người điêu khắc nhiều năm về trước để biểu đạt tình yêu với mẫu thân. Hắn nhớ lúc ấy toàn bộ hoàng cung đều sôi trào, chỉ có mẹ hắn lãnh tĩnh khác thường. Bà nói: “Nếu tình yêu phải khắc vào cột đá, chứng tỏ hắn không thể khắc ở trong lòng.”
Sau đó, những lời này được chứng minh.

Kastalon II chưa từng làm ra hành động điên cuồng vì yêu nào đối với phu nhân Rachel, nhưng toàn bộ thủ đô đế quốc đều biết lão cưng chiều ả. Có lẽ, đó là bởi vì lão ta đã khắc sâu tình yêu vào lòng.

Ciro âm thầm nghĩ, sắc mặt bình tĩnh.

Cảm xúc oán giận khi anh trai hắn trúng độc đã được phát tiết. Lửa giận cháy hết, lắng đọng lại là căm thù và oán hận. Hắn xác định, mình sẽ ôm căm thù và oán hận này bước lên ngôi vị hoàng đế, dẫm nát tất cả kẻ địch dưới chân.

Cho tới bây giờ, trận chiến không còn là ai đúng ai sai, mà biến thành ai sống ai chết.

Hắn chầm chậm xuyên qua hành lang dài dằng dặc, bước lên cầu thang, đi từng bước một vào thư phòng tượng trưng cho hoàng đế quyền lực nhất đế quốc. Nơi đó nắm giữa một nửa mạch máu quốc gia, một nửa khác, nằm trong tay những thế gia Kastalon II kiêng kị nhất muốn diệt trừ nhất.

Thảm đỏ tươi chói mắt, giống như chảy máu, nhắm thẳng vào thư phòng.

Ciro im hơi lặng tiếng giẫm lên, sau đó bị hai thị vệ canh ngoài thư phòng hoàng đế ngăn lại.

Thị vệ hành lễ theo phép tắc, sau đó một người đi vào thông báo, người còn lại lặng lẽ dịch chân, nửa ngăn trở đường đi của Ciro.

Ciro coi như không thấy lẳng lặng chờ.

Thời gian trôi qua từng giây từng phút, thị vệ vẫn ở trong chưa đi ra.

Ciro dần đứng hết nổi, thân thể dựa vào tường, giống như muốn dùng vách tường để chống đỡ chút tôn nghiêm cuối cùng của hoàng thái tử. Sắc mặt hắn vàng như nghệ, môi tái nhợt. Dù hắn vẫn luôn che giấu bản thân muốn ho khan, nhưng từ hầu kết run run có thể nhìn ra nỗi thống khổ của hắn.

Không biết qua bao lâu, lâu đến mức Ciro gần như không mở mắt được, cửa rốt cục mở ra.

Thị vệ đi vào trước đó bước tới, nói với Ciro: “Bệ hạ triệu kiến.”

Ciro đột nhiên lớn tiếng ho khan. Long trời lở đất, giống như muốn ho cả phổi ra.

Thị vệ do dự, tiến một bước hỏi: “Điện hạ, có cần truyền ngự y không?”

Ngực Ciro phập phồng kịch liệt, thở hổn hển mấy hơi, mới chậm rãi lắc đầu, sau đó một tay chống vách tường đứng dậy, chậm rãi đi vào thư phòng.

Thị vệ ngăn cản lúc trước tránh đường.

Cho dù vậy, đường vào cửa cũng không rộng lắm.

Hắn đi một bước dừng một bước tiến vào, nghe thấy giọng Kastalon II vang lên phía trước, “Hôm nay nom sắc mặt ngươi không tồi.”

Vừa ho khan một trận mà sắc mặt cũng có thể không tệ à? Trong lòng Ciro cười lạnh, trên mặt lại điềm tĩnh gật đầu, ngồi xuống vị trí trước mặt Kastalon II.

Trong mắt Kastalon II hiện lên chút không vui. Lão vốn muốn để cho Ciro đứng. Nhưng nhìn đến sắc mặt Ciro, lão lại áp chế sự không vui xuống, “Lần này trong trận đấu giữa học viện ma pháp hoàng gia và học viện kỵ sĩ hoàng gia, ngươi biểu hiện tốt lắm.”

Khoé miệng Ciro hơi nhếch lên, tựa hồ đang biểu đạt cảm xúc khi nghe thấy phụ thân khen ngợi.

Nhưng Kastalon II không chút quan tâm đến cảm xúc của hắn, nói tiếp: “Tuy kết quả cuối cùng nằm ngoài dự đoán, nhưng ít ra cũng là một trận đấu ngoạn mục.”

Không ngừng nhắc tới trận đấu chứng tỏ trong lòng lão vẫn canh cánh không yên với kết quả trận đấu này

Ciro im lặng phân tích tâm lý lão.

“Có điều trận đấu đã qua, chúng ta cũng không nên nghĩ đến nữa, phải lo lắng về tương lai. Ngươi là con ta, cũng là hoàng thái tử đế quốc, ngươi hiểu được đây là trọng trách thế nào không? Trọng trách với đế quốc, trọng trách với tất cả dân chúng, còn có trọng trách với trăm năm lịch sử!”

Ciro ngẩng đầu, con ngươi ảm đạm cố gắng truyền đạt ý chí kiên cường của mình tới vua cha.

“Đương nhiên, ta đương nhiên tin tưởng ngươi. Nhưng tin tưởng cũng không thể quyết định hết mọi việc. Thân thể ngươi luôn là nỗi lo âm thầm. Ngươi biết đấy, anh trai ngươi đã là tiền lệ khiến người ta bi thương.”

Ciro chậm rãi mở miệng, tiếng khàn khàn từ trong cổ họng hắn bật ra từng lời, dị thường thống khổ, “Ta đã bắt đầu học tập.”

“Còn xa mới đủ. Trọng trách của đế quốc không phải điều một học sinh còn đến trường có thể gánh vác. Đế quốc cần một người thừa kế khỏe mạnh, dũng cảm, cơ trí.”

Ciro yên lặng nhìn lão, đầu nhanh chóng suy nghĩ, chẳng lẽ lần này lão ta định thẳng thắn khuyên hắn từ bỏ ngôi vị hoàng thái tử? Như vậy thì quá ngây thơ rồi.

“Gần đây có đại thần dâng tấu muốn ta sửa lập Howl lên làm hoàng thái tử. Tuy tạm thời ta đã gạt bỏ ý kiến đó, nhưng ta biết, đó không phải biện pháp lâu dài. Cho nên, ta hy vọng ngươi có thể hoàn toàn xóa bỏ ý kiến của họ.”

Ciro chớp mắt: “Phụ hoàng muốn giết đệ đệ sao?”

Thân mình Kastalon II chấn động, trong mắt hiện lên vẻ không thể tin được. Hình như lão không ngờ Ciro sẽ dùng khẩu khí nhẹ nhàng bâng quơ nói ra điều như vậy.

“Ta phản đối.” Ciro nhanh chóng nói tiếp, “Bất kể thế nào, ta hy vọng phụ hoàng không nên vì ta mà thương tổn đệ đệ.” Hắn nhìn Kastalon II, trong mắt tràn đầy chân thành.

Dù song phương đều hiểu những lời này của hắn có bao nhiêu dối trá, nhưng đã diễn thì phải diễn cho trót. Cho nên Kastalon II xúc động nói: “Ngươi yên tâm. Các ngươi đều là con ta, dù thương tổn ai cũng không phải điều ta muốn thấy.”

Ciro cúi đầu, chậm rãi thở ra một hơi.

“Cho nên, ta hy vọng ngươi có thể một mình tỷ thí với Howl, đánh bại nó trước mặt mọi người. Như vậy mới có thể củng cố địa vị hoàng thái tử của ngươi, thuyết phục những kẻ xem thường ngươi.” Kastalon II dõng dạc, tựa như một vị phụ thân đang bênh vực con mình.

Ciro hỏi: “Tại sao phụ hoàng không giết những tên đại thần đó?”

“Cái gì?”

Đây là lần thứ hai trong hôm nay Ciro nhắc tới từ giết.

Nhưng lần này Ciro không xoay ngược đề tài giống như lần trước, mà thản nhiên nói: “Giữa đại thần và con trai, phụ hoàng hẳn phải đứng về phía ta, không phải sao?”

Kastalon II không biết có phải ảo giác không, lão cảm thấy Ciro nói những lời này giống như đang cười nhạo mình, bén nhọn mỉa mai.

“Giết chóc không thể giải quyết vấn đề.” Ngữ điệu của Kastalon II mạnh hơn, “Nếu ngươi chỉ có thể dùng cách giết người để giải quyết mọi việc, một lần nữa ta sẽ phải xét lại ngươi có đủ tư cách làm hoàng thái tử không!”

Những lời này quá nặng nề.

Ciro kinh sợ, “Ta sai rồi.”

Kastalon II cũng biết mình không thể kéo hắn xuống khỏi ngôi hoàng thái tử chỉ vì một câu nói, cho nên rất nhanh hít vào một hơi: “Về chuyện tỷ thí ta sẽ sắp xếp, đến lúc đó ngươi nhớ tham dự là được rồi.”

Ciro do dự.

“Ngươi là đời sau của ta, không lẽ ngay cả dũng khí chiến đấu cũng không có?” Kastalon II giả bộ nổi giận hỏi.

Ciro ngẩng đầu, cố ưỡn ngực nói: “Đúng vậy, phụ hoàng, ta bằng lòng chiến đấu.”

Kastalon II vừa lòng gật đầu.

Ciro đang chuẩn bị đứng dậy cáo lui, chợt thấy hắn đột nhiên nói một câu, “Nghe nói vương tử Soso của Julan đang làm khách ở vương đô đế quốc?”

Động tác đứng dậy của Ciro hơi dừng lại: “Đúng vậy.”

Kastalon II đánh giá hắn, “Ngươi muốn đế quốc bị cuốn vào nội chiến của Julan?”

“Ta làm vậy là có nguyên nhân.”

“Nguyên nhân gì?” Kastalon II thản nhiên hỏi. Lão biết trước đó Ciro đã đến Sangtu, gặp riêng Hayden. Còn rốt cục bọn họ bàn luận chuyện gì thì đến bây giờ vẫn không có tin tức. Cho nên lão rất muốn thông qua thái độ của hắn với Soso mà phỏng đoán thái độ của hắn về Sangtu, Quang Minh thần hội, Shamanlier và Julan. Dù hiện tại lực lượng các bên đang âm thầm tranh đấu, tạm thời sẽ không lan đến trong nước, nhưng lão biết, cuộc đấu âm thầm này chỉ là tạm thời, mâu thuẫn sớm hay muộn cũng trở nên gay gắt. Điều này đã định trước từ khi Quang Minh thần hội mưu mô muốn vươn tay vào nội chính đế quốc.

Ciro trầm giọng: “Ta không thể mất đi cậu ấy.”

Kastalon II sửng sốt. Lão từng thay Ciro nghĩ đến rất nhiều lý do, tỷ như dùng để kiềm chế Shamanlier, tỷ như dùng để giao dịch với Julan, tỷ như để ra điều kiện với Quang Minh thần hội, nhưng không thể để mất cậu ta ư? Đây là cái lý do quái quỷ gì vậy?!
Ciro yên lặng thưởng thức sắc mặt lúc xanh lúc trắng của Kastalon II. Kỳ thật trước đó hắn đã nghĩ qua, dù hắn đưa ra lý do Shamanlier, Quang Minh thần hội hay Julan, đều sẽ bị Kastalon II dùng lập trường các phe dễ dàng phản bác. Kết quả Kastalon II sẽ dùng thái độ cương quyết bắt hắn giao Soso ra. Cho nên, hắn phải dùng một lý do Kastalon II không thể dễ dàng phản bác.

Không thể mất đi.

Có bốn chữ này, Kastalon II đích xác rất khó mở miệng đòi người.

Quả nhiên, lão chỉ phất tay: “Hy vọng ngươi có chừng mực.”

“Vâng, phụ hoàng.” Ciro cúi người, ánh mắt khóe miệng đều biểu lộ sự khinh thường đối với vị hoàng đế ngu ngốc của đế quốc.

38. Thủy hỏa bất dung (tám)

Sau khi Ciro rời khỏi, Kastalon II chầm chậm từ trên ghế đứng lên, xoay người đến bên giá sách, từ ngăn thứ hai rút ra ba quyền sách để sang một bên, lại từ mặt sau quyển sách lôi ra một chiếc hộp đen bằng gỗ hồ đào. Trên hộp đen vẽ chú văn ma pháp, khiến chiếc hộp vốn nặng trịch tăng thêm vài phần thần bí.

Kastalon II đặt hộp lên bàn, từ từ mở ra.

Một luồng khí âm u khó tả bay ra khỏi hộp. Kastalon II cau mày lấy một quyển trục màu đen. Nếu có ma pháp sư kiến thức uyên bác trong này, nhất định sẽ chấn động. Bởi vì đây không phải quyển trục ma pháp bình thường, đây là quyển trục vong linh chỉ có pháp sư vong linh mới có thể sử dụng. Góc trái của nó dùng phấn bạc vẽ một bộ xương khô.

Kastalon II mở tay, một ngọn lửa nhỏ vụt bay lên không từ lòng bàn tay lão, đốt quyển trục vong linh thành tro tàn.

Bụi rơi trên mặt đất, im hơi lặng tiếng bay đi.

Kastalon II lần nữa thả hộp gỗ và sách vào chỗ cũ.

“Đang tìm ta sao?” Một cái tay xanh đen đột nhiên nhô lên mặt đất, khoái trá vung vẩy.

Kastalon II chán ghét nhíu mày, “Ta ghét vu thi! Đừng có xuất hiện theo cách này!”

“Hắc hắc hắc…” Cái tay kia rụt nhanh về, sau đó một bộ xương khô u ám chui ra. Hàm trên hàm dưới của xương khô không ngừng gõ vào nhau, phát ra tiếng canh cách kinh dị.

Kastalon II hít một hơi thật sâu: “Giúp ta giết một người.”

“Cạch cạch…” Đầu xương khô lệch sang một bên, vị trí vốn là hai mắt lóe ra hai ngọn ma trơi xanh biếc.

Kastalon II lấy từ trong ngực ra một bức vẽ, trãi ra trước mặt hắn.

Trên bức vẽ, khuôn mặt đáng yêu khờ dại vô tội của Soso đang nhìn về trước.

“Lạch cạch.”

Một bước đi một bước nghỉ ra khỏi hoàng cung, Ciro “gian nan” ngồi lên xe ngựa. Cửa xe đóng vào, cơ thể bệnh trạng suy nhược lập tức thẳng tắp. Ciro xóa thuốc màu trên mặt, thần thái sáng láng.

“Tăng mạnh nhân thủ bảo vệ Soso.” Hắn dừng một chút, ném khăn tay cho Gallon, trầm giọng, “Mời Rhodes tiên sinh đích thân ra tay.” Kastalon II tuyệt đối sẽ không bỏ qua dễ dàng như vậy. Nếu không thể tranh đoạt, lão sẽ âm thầm xuống tay. Hắn quá quen thuộc với thủ đoạn của Kastalon II.

Gallon ngồi đối diện hắn, mặt không đổi sắc tiếp nhận mệnh lệnh.

Ciro và y quen biết nhiều năm, đối với tất cả biểu tình dù nhỏ nhất của y cũng hiểu rõ, lên tiếng hỏi: “Ngươi muốn nói gì?”

Gallon đáp: “Nếu điện hạ sợ vương tử điện hạ gặp chuyện không tay, có thể mang cậu ấy đi để bảo vệ.” Bảo vệ của y mang hàm ý giam cầm.

Ciro nhướng mày: “Ngươi cảm thấy ta nên làm như vậy?”

“Cung điện của điện hạ có thể cung cấp sự bảo vệ không chút sơ hở.” Học viện ma pháp hoàng gia dù có Olivia đích thân trấn giữ, nhưng bà không thể nhìn Soso chằm chằm hai mươi bốn giờ trong ngày. Rhodes cũng không có khả năng đi theo Soso đến mọi nơi trong học viện.

“Ta không muốn Soso có cảm giác là con tin.” Ciro nói, “Cậu ấy là cây cầu nối giữa ta và Hydeine, gia tộc Bassekou, thậm chí Shamanlier. Tranh thủ cảm tình của cậu ấy sẽ có lợi cho lần hợp tác tiếp theo giữa ta và bọn họ. Dù thế cục hiện nay trở nên phức tạp, nhưng sẽ có lợi cho tương lai.”

Gallon đáp: “Dạ.”

Ciro nhìn ra ngoài cửa sổ, “Có tin của Dilin và Hydeine chưa?”

“Tạm thời chưa có. Thám tử ở Shamanlier báo về, nói bọn họ vẫn ở nhà Bassekou tại thành Bert.”

Ciro thu hồi ánh mắt, trầm ngâm: “Bọn họ nhất định sẽ trộm rời đi. Nếu ta đoán không sai, hiện giờ bọn họ đang trên đường đến Fariel. Báo cho Hayden, để cậu ta mau chóng đạt được hiệp nghị với công tước Bassekou. Thời điểm cần thiết, dùng Soso để áp chế cũng được.”

“Rõ.”

Trở lại học viện, khóa học buổi chiều còn chưa chấm dứt.

Vì Ciro không ở biệt thự, nên buổi chiều Soso ngoan ngoãn đến khóa thực tiễn, mãi đến tối mới về.

Vào phòng khách, cậu liền ngửi thấy mùi thịt bò nướng quen thuộc.

May mắn không phải cá. Soso lặng lẽ thở phào, đang muốn lên lầu hai, đã thấy Gallon tiến vào từ hoa viên, “Vương tử điện hạ, hoàng thái tử điện hạ đang ở hoa viên chờ ngài.”

“Cám ơn.” Soso thu hồi bàn chân đặt trên cầu thang, xoay người đi đến hoa viên.

Ánh mặt trời buổi chạng vạng lưu luyến bầu trời phía tây, ráng màu dần dần biến mất

Ciro đứng dưới ánh sáng, trong tay nắm một ngọn lửa.

Soso tò mò bước qua, “Anh đang luyện tập ma pháp à?”

“Đúng vậy. Cùng luyện không?” Ngọn lửa trong tay Ciro chia thành hai hỏa cầu nhỏ, linh hoạt nhảy lên nhảy xuống. “Cha ta sắp xếp cho ta đấu với đệ đệ.”

Soso vò đầu: “Tìm tôi làm đối thủ thì sẽ thua mất.” Dù cậu muốn trở thành một ma pháp sư xuất sắc đến mức nào, cũng không thể bỏ qua sự thật ma pháp của cậu tiến triển cực chậm.

Ciro hỏi: “Sách Rhodes đưa cho cậu đã đọc chưa?”

Soso gật đầu, rồi lại lắc đầu, “Đọc rồi, nhưng vẫn không học được.”

Ciro nói: “Chúng ta cùng tới thử xem.”

Soso lấy ra ma pháp bổng, chỉ vào mặt đất, bắt đầu đọc chú ngữ. Lát sau, mặt đất rung động, từ từ nhô lên một khối. Nhưng phần nhô lên không rõ ràng lắm, nếu không phải Ciro và Soso nhìn chằm chằm vào nó, rất có khả năng sẽ bỏ qua.

“…” Soso chán nản cúi đầu.

“Không sao.” Ciro theo bản năng muốn xoa đầu cậu.

Gò đất nhỏ đột nhiên động đậy.

Soso kinh ngạc mở to hai mắt, chợt bị Ciro đẩy mạnh sang bên.

Một cái tay xanh thẫm gầy nhom quỷ dị xuyên thủng bùn đất, móng tay đen kịt bén nhọn mang theo một phong thư màu đen.

“Gallon.” Ciro che chở trước người Soso, trầm giọng gọi.

Gallon và một hộ vệ khác rất nhanh xuất hiện.

Phong thư màu đen lóe ra phấn bạc, mơ hồ có thể nhìn thấy hai chữ Soso.

Gallon lấy từ trong túi không gian ra một cái bao tay, sau đó xoay người rút thư.

Khi thư tách khỏi móng tay, hai cận vệ đồng thời rút kiếm chém xuống cái tay kia.

Máu xanh vẩy ra, tay đứt đoạn rơi trên mặt đất.

Gallon mở thư, sắc mặt ngưng trọng.

Ciro ra lệnh: “Đọc.”

“Vương tử điện hạ Soso thân mến, xin tha thứ cho nội tâm kích động của ta giờ phút này. Đây là phong thư đến từ chính tay ta gửi cho ngài. Chúc mừng ngài sắp trở thành con rối vu thi thứ ba mươi tám của ta. Xin yên tâm, sau khi ngài chết, ta sẽ chăm nom thật tốt thân thể và linh hồn ngài, tuyệt đối không để cho chúng bị lãng phí. Mặt khác, đối với sự quyên tặng hào phóng của ngài, ta xin bày tỏ sự cảm kích tự đáy lòng, cũng quyết định kéo dài tên của ngài, mệnh danh cho con rối vu thi thứ ba mươi tám là Soso điện hạ. Mundra đang ở một nơi bí mật xung quanh âm thầm dõi theo ngài. »

Giọng của Gallon thực bình tĩnh thực trấn định, nhưng cũng không thể che dấu sự điên cuồng giữa những hàng chữ trong phong thư.

Ciro nhíu mày, “Pháp sư vong linh?”

Gallon hỏi: “Có cần báo cho Quang Minh thần hội không?”

Là đối thủ một mất một còn của pháp sư vong linh, Quang Minh thần hội nhất định sẽ rất sung sướng tiếp nhận củ khoai sọ bỏng tay này.

Tiếng Olivia đột nhiên xuất hiện trên không, “Không cần. Lãnh địa của ta, ta đến đối phó.”

Soso vội vàng hành lễ với bà.

Olivia đáp xuống từ không trung. Bà cảm ứng được khí tức vong linh, đuổi theo đến. Không ngờ có pháp sư vong linh dám ra tay trên địa bàn của bà. “Mundra?”

Ciro hỏi: “Dì Olivia biết hắn không?”

“Pháp sư vong linh cũng giống như ma pháp sư, có nghiệp đoàn riêng thuộc về họ. Mundra là danh nhân trong nghiệp đoàn pháp sư vong linh, nổi danh điên cuồng.” Nghiệp đoàn pháp sư vong linh bị gọi là nghiệp đoàn của những thằng điên, thế mà Mundra còn bị công nhận là tên điên trong những tên điên, có thể thấy hắn điên cuồng đến mức nào.

“Không cần lo lắng.” Olivia nói, “Thủ đoạn pháp sư vong linh có thể sử dụng rất hữu hạn. Bọn họ không dựa vào tinh thần lực và lực cảm ứng mạnh yếu với nguyên tố như ma pháp sư, chỉ sử dụng con rối vong linh và thuật dã luyện. Nói trắng ra, bọn họ chỉ là một đám triệu hoán sư khoác áo pháp sư mà thôi. Không có con rối, bọn họ chẳng là gì hết.”

Ciro thấy bà tự tin mười phần, không khỏi yên lòng, “Làm phiền dì.”

Olivia đích xác mười phần tự tin như hắn suy nghĩ, rất nhanh vứt chuyện này ra sau đầu, ánh mắt dời về phía Soso, trầm ngâm một lát: “Trò nghĩ tới việc giải trừ phong ấn của mình chưa?”

Soso ngẩn ra, nhanh chóng lắc đầu.

Ciro hỏi: “Giải trừ phong ấn của cậu ấy sẽ có hậu quả gì không?” Về chuyện phong ấn hắn mới chỉ nghe Olivia nhắc qua, chưa hỏi cụ thể, cho nên không biết tình huống thật sự của Soso.

Olivia đáp: “Không biết. Thực lực chắc chắn sẽ hùng mạnh hơn, nhưng không biết có thể khống chế nổi không.” Bà nóng lòng muốn thử. Lần trước trong trận đấu giữa học viện ma pháp hoàng gia và học viện kỵ sĩ hoàng gia, bà đã cảm nhận thấy một loại dao động hỏa nguyên tố không giống người thường, nếu như không đoán sai, chắc chắn là kết quả do phong ấn của Soso giãn ra tạo thành. Tinh linh mà ngay cả Tommy Clarklan cũng không phong ấn được… bà vô cùng tò mò.

Ánh mắt Ciro hơi trầm xuống, khoác vai Soso: “Nghe quá nguy hiểm, con nghĩ không cần tùy tiện mạo hiểm thử nghiệm như vậy.”

Soso ra sức gật đầu.

Olivia thoáng nhìn hắn đầy thâm ý, đoạt lấy thư trong tay Gallon, ngửi thấy mùi thịt bò mê người bay ra từ phòng bếp, nói: “Thịt bò sắp cháy rồi.”

39. Thủy hỏa bất dung (chín)

Bữa tối, Soso ăn hai khối thịt bò. Thông báo tử vong của pháp sư vong linh hiển nhiên không hề tạo thành bóng ma tâm lý quá lớn cho cậu bé.

Cơm nước xong, Ciro và Gallon vào thư phòng bố trí phòng thủ.

Tuy Olivia đã cam đoan, nhưng đối phương dù sao cũng là pháp sư vong linh xuất quỷ nhập thần, hắn không thể không thêm chút chuẩn bị.

Gallon hỏi: “Điện hạ thật sự không muốn báo cho Quang Minh thần hội?”

Quang Minh thần hội là khắc tinh lớn nhất của pháp sư vong linh. Con rối vong linh gặp phải quang minh thuật hoàn toàn không còn đường phản kháng.

Ciro đáp:”Nếu vương đô xuất hiện pháp sư vong linh, Quang Minh thần hội nhất định sẽ mượn cơ hội phát triển thế lực.” Dù nơi nơi trong Kanding đế quốc đều có Quang Minh thần điện, nhưng hết thảy đã bị đế quốc áp chế. Nhất là vương đô, dù Quang Minh thần hội thành lập hai tòa Quang Minh thần điện ở đây, nhưng vẫn không thể đưa thế lực thâm nhập. Một khi vương đô xuất hiện pháp sư vong linh, Quang Minh thần hội sẽ mượn cơ hội đưa móng vuốt vào, hậu quả không tưởng nổi. Mặc cho hắn chán ghét Kastalon cỡ nào, căm hận hành động của lão cỡ nào, nhưng về thái độ với Quang Minh thần hội, hắn luôn duy trì sự nhất trí.

Gallon cam đoan: “Thuộc hạ nhất định sẽ đem toàn lực bảo hộ Soso vương tử điện hạ!”

Ngón tay Ciro đặt trên bàn, nhẹ nhàng gõ, “Ngươi cảm thấy tại sao lão lại muốn giết Soso?”

Gallon đáp: “Phía sau vương tử Soso có Dilin, công tước Bassekou và vương quốc Julan. Nếu cậu ấy chết bên người điện hạ, điện hạ sẽ khó thoát khỏi liên lụy.”

“Chỉ có vậy?”

Gallon không rõ nguyên do.

“Nếu Soso gặp chuyện không may ở đế quốc, bị liên lụy là toàn bộ đế quốc chứ không phải riêng ta.”

Gallon nhíu mày.

Ciro đứng lên, đến bên cửa sổ, quan sát hoa viên có vẻ yên tĩnh khác thường trong bóng đêm, “Hơn nữa giết Soso, không nhất định cần pháp sư vong linh ra tay.” Pháp sư vong linh bị Mộng đại lục xa lánh, một khi chuyện Kastalon II dùng pháp sư vong linh lộ ra, rất có khả năng sẽ ảnh hưởng đến địa vị và độ khống chế của lão với đế quốc. Bất kể nhìn từ góc độ nào, đều là việc cực kì mạo hiểm.

“Điện hạ cảm thấy ông ta có âm mưu khác?”

“Dùng pháp sư vong linh để giá họa cho ta… ngươi thấy chủ ý này thế nào?”

Trong lòng Gallon chấn động, không chút do dự đáp lời: “Vô cùng ti bỉ.”

“Vậy lấy Soso làm mồi để giết ta thì sao?”

Mặt Gallon trầm như nước, “Cũng vô cùng ti bỉ.”

Khóe miệng Ciro khẽ nhếch. So với giết Soso, hai phán đoán sau tựa hồ càng đáng giá để Kastalon II mạo hiểm dùng pháp sư vong linh hơn. Hắn dặn dò: “Cẩn thận một chút.”

Tuy trên danh nghĩa Rhodes là ma pháp sư cung đình, nhưng trên thực tế ông ta thề trung thành với hoàng hậu Samantha và hoàng thái tử Ciro. Cho nên sau khi nhận được tin hoàng thái tử báo có pháp sư vong linh xuất hiện trong hoa viên, ông ta lập tức dọn vào nơi ở của hoàng thái tử, tiến hành bảo hộ bên người.

Nhưng mệnh lệnh ông ta thật sự nhận được lại là bảo vệ cậu nhóc Mike có thiên phú ma pháp hết sức bình thường lần trước. Tuy ông ta không biết nguyên nhân, nhưng đảm nhiệm chức vụ lâu năm trong hoàng cung, ông ta hiểu rõ việc gì nên hỏi, việc gì hoàn toàn không cần để ý tới.

Soso vẫn đi học tan học như trước, ngoại trừ phía sau có thêm một đám thị vệ nhìn chằm chằm cùng một ma pháp sư trầm mặc ít lời, hết thảy dường như không thay đổi.

Chỉ là dường như mà thôi.

Một đứa con của chủ tiệm tạp hóa ở trấn nhỏ nơi biên thùy đột nhiên được gần gũi với hoàng thái tử là việc vô cùng khiến cho người khác kinh ngạc. Cậu ta còn ở cùng hoàng thái tử trong một biệt thự, thậm chí được đội cận vệ của hoàng thái tử bảo vệ, chuyện này đã không chỉ còn khiến người khác kinh ngạc nữa, mà tạo thành chấn kinh rồi.

Gần đây Patrick cảm thấy trong lòng vô cùng ấm ức, mà nguyên nhân, hắn quy cho Soso sau khi trèo cao liền bắt đầu vứt bỏ bạn cũ.

Khi tan học, thừa dịp hoàng thái tử Ciro xin nghỉ bệnh, hắn ngồi ở vị trí cũ của mình, oán giận nói với Soso: “Cậu không thấy là gần đây cậu thân cận với hoàng thái tử quá sao?”

Soso đích xác cảm giác thấy. Nếu là trước kia, cậu nhất định sẽ nhắc nhở Ciro, cũng kiên trì loại bỏ sự bảo vệ trắng trợn bên người này. Nhưng nay đã có thư cảnh cáo của pháp sư vong linh, cậu biết rõ mình phải chấp nhận được bảo vệ. Không phải cậu sợ pháp sư vong linh gây ra thương tổn cho bản thân, mà cậu biết lúc này, nếu không đủ năng lực tự bảo vệ bản thân thì chỉ có thể thuận theo, đó mới là cách tốt nhất để báo đáp sự quan tâm của người khác.

Patrick thấy Soso không nói lời nào, cảm giác hít thở không thông trong ngực càng mãnh liệt, “Cậu còn nhớ khi cậu mới gia nhập quân đoàn Tulip, tớ đã nói gì với cậu không?”

Soso chớp chớp mắt. Cậu nhớ không rõ lắm, chỉ nhớ lúc ấy miệng Patrick hình như chưa từng dừng lại.

“Nguyên soái Hayden chán ghét cái gì? Cậu nhớ không?” Patrick ám chỉ.

Soso ngẫm nghĩ: “Cậu nói đến… đồng tính luyến ái?” Bởi vì Dilin và Hydeine đều thuộc phạm vi chán ghét của Hayden, cho nên cậu đặc biệt lưu tâm.

“Nếu cậu sùng bái nguyên soái Hayden, hẳn sẽ không làm ra việc ngài không thích chứ?”

“Kỳ thật đồng tính luyến ái cũng không tồi tệ như vậy.” Cậu rất muốn lấy Hydeine và Dilin làm ví dụ, nhưng sợ tiết lộ thân phận, không khỏi gấp đến đỏ mặt.

Cùng một màu đỏ trong mắt người khác liền có ý nghĩa khác.

Patrick lập tức phán nó là ngượng ngùng, trừng to mắt: “Cậu và hoàng thái tử sẽ không thật sự…” Giọng hắn vốn đã không nhỏ, mỗi khi kinh ngạc hoặc kích động càng không thể khống chế âm lượng, tuy hắn kịp thời dừng lại giữa chừng, nhưng không cản nổi kết quả.

Quá trình chế tạo tai tiếng giữa Frank và Soso lần thứ hai diễn ra, có điều lần này nhân vật chính đổi người. Ba chữ “hoàng thái tử” giống như cơn lốc, lấy tốc độ nhanh chóng đem vụ tai tiếng truyền đến mỗi ngõ ngách của học viện.

Vốn tưởng rằng mình có thể nương vào vụ tai tiếng mới để thoát thân, Frank rất nhanh ý thức được sự khờ dại của mình. Bởi vì trước đó bị đồn thành bạn trai, nay tự động phải gánh lấy thân phận kẻ bị vứt bỏ, tiếp nhận ánh mắt thương hại của mọi người. Nếu chỉ có vậy thì cậu còn chịu được, nhưng đến khi ngay cả Audis cũng dùng ánh mắt này nhìn cậu, cậu cảm thấy nhẫn nại của mình đã lên đến cực điểm rồi. Nếu có thể, cậu thật sự rất muốn đảo ngược thời gian, sau đó trước khi Patrick lan truyền ra ngoài, nhất định phải cởi tất ra hung hăng nhét vào cái miệng rộng của hắn!

Có điều một màn này chỉ có thể xảy ra trong tưởng tượng. Tựa như hiện tại, cậu chỉ có thể mở mắt trừng trừng nhìn Audis từng bước đi tới, đứng trước bàn bọn họ.

Động tác uống nước trái cây của Soso hơi ngừng lại, ngạc nhiên nhìn ánh mắt sáng quắc chiếu vào mình của Audis.

“Ta muốn khiêu chiến với ngươi.” Audis bỏ lại chiến thư.

Đội viên cận vệ của hoàng thái tử theo sau Soso nhướng mày. Tình huống này hiển nhiên nằm ngoài phạm vi xử lý của y, nên ngăn cản hay mặc kệ sự tình phát triển? Y rất mâu thuẫn.

Trong khi y đang mâu thuẫn, Soso lại thực mờ mịt, “Tại sao?”

Audis nói: “Thời gian địa điểm do ngươi quyết định.”

Soso kiên trì hỏi: “Tại sao?”

Audis đáp: “Vì sự công bằng của trận đấu, ta sẽ chỉ sử dụng ba loại ma pháp.”

Frank đứng lên, thấp giọng bảo: “Một vừa hai phải thôi.” Cậu không biết quan hệ hiện tại của Ciro và Soso đã phát triển đến như lời đồn chưa, nhưng có thể khẳng định, dù bọn họ đã phát triển hay chưa, Ciro chắc chắn không để Soso bị Audis bắt nạt – một ma pháp sư chỉ biết tạo ra một gò đất bé tí và thiên tài được công nhận của học viện ma pháp hoàng gia, ai cũng biết kết cục sẽ nghiêng về bên nào.

Audis lạnh lùng: “Cậu còn giúp hắn?”

Frank đáp: “Đương nhiên, cậu ấy là bạn tôi.”

Audis nhìn cậu quái dị, ánh mắt này giống như nhìn một con chó vừa rơi xuống nước.

Frank bị hắn nhìn đến toàn thân khó chịu, “Cậu đủ rồi.”

“Ma pháp sư tuy không nhiều khuôn sáo như kỵ sĩ, nhưng có một điều cậu nên nhớ kỹ, chúng ta cũng có kiêu ngạo và dũng khí không kém!” Audis nói xong, ung dung xoay người rời đi.

Frank nhìn bóng dáng cao ngạo của hắn, vẻ mặt chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì cả, “Hắn không có việc gì hay sao mà tự dưng lại chạy tới khoe khoang kiêu ngạo và dũng khí?”

Patrick trộm nhìn Soso, mặt lộ vẻ áy náy, “Có phải tại gần đây Mike và hoàng thái tử thân cận quá, cho nên hắn… tò mò?”

Frank cười nhạt, “Thế thì hắn quá vô vị rồi.”

Soso đột nhiên nói: “Tớ thấy anh ta hình như đang tức giận.”

“Tại sao?” Frank và Patrick cùng hỏi.

“Tớ cũng muốn biết á, nhưng anh ta có nói cho tớ đâu.”

“…”

Cận vệ nhìn hướng Audis rời đi, như có điều suy nghĩ.

40. Thủy hỏa bất dung (mười)

Tin Audis tuyên chiến với Soso như đổ dầu vào lửa, khiến cho tin tức đang truyền đi hừng hực càng thêm khí thế.

Vừa ăn cơm xong, Kenneth liền đi về phía bọn họ.

Frank nhíu mày. Trong quân đoàn ma thú, Audis là lãnh tụ tinh thần, chưa bao giờ xử lý công việc, Kenneth mới là người quản lý thật sự của quân đoàn. Có thể nói, quân đoàn Tulip và quân đoàn ma thú biến thành cục diện không đội trời chung như ngày hôm nay có công không nhỏ của Kenneth. Cậu không biết tại sao Kenneth luôn tìm trăm phương ngàn kế phả hỏng mối quan hệ giữa hai đại quân đoàn, nhưng có thể khẳng định, y đến đây tuyệt đối không phải để chào hỏi.

“Ngươi muốn gì?” Patrick che trước mặt Soso. Đối mặt với Audis, hắn thiếu dũng khí, nhưng chút dũng khí này dùng để đối mặt với Kenneth thì còn dư dả.

Kenneth không để ý đến hắn, nghiêng đầu nói với Soso: “Ta tới giải thích.”

Patrick trừng mắt, “Giải thích? Giải thích với ai?”

Kenneth tiếp tục tỏ vẻ mắt điếc tai ngơ với hắn, “Khiêu chiến của Audis ta thay hắn thu hồi.”

Soso chớp mắt, “Tại sao cậu muốn thu hồi khiêu chiến của anh ta?” Kỳ thật ý cậu muốn nói là, cậu vốn không có nhận khiêu chiến, cho nên sao có thể nói đến thu hồi hay không.

Nhưng hiển nhiên Kenneth hiểu sai ý cậu, hơi đổi sắc mặt, “Chẳng lẽ mi cảm thấy mình có phần thắng khi quyết đấu với Audis?”

Soso đáp: “Tớ chỉ cảm thấy…”

“Khiêu chiến do ai đề xuất, nên để người đó thu hồi.” Frank thản nhiên tiếp lời.

Soso há miệng thở dốc.

Kenneth quay đầu, nhìn Frank chằm chằm, “Mi có biết tại sao hắn muốn khiêu chiến không?”

Frank cau mày: “Mi hỏi sai người rồi.”

Ngực Kenneth phập phồng kịch liệt, cười lạnh: “Đúng vậy. Đích thật là hỏi sai người!”

Soso nhìn y nổi giận đùng đùng ngoảnh đầu bước đi, buồn bực nói: “Cậu ấy tức giận.”

Patrick gật đầu: “Lần này tớ nhìn thấy rồi.” Hắn nhìn về phía Frank, “Tại sao hắn ta lại hỏi cậu?”

Frank nhún vai: “Ai biết?”

Cận vệ vốn như đang có điều suy nghĩ càng giống như đang suy nghĩ điều gì.

Khóa thực tiễn buổi chiều, Soso vẫn không đến như thông lệ, mà ở hoa viên trong biệt thự của Ciro luyện tập “Chú ngữ căn bản của ma pháp thổ hệ”.

“madin fa din-yaloo!” Miệng Soso lẩm bẩm, sau đó vung ma pháp bổng lên.

Không có động tĩnh gì.

Rhodes ngồi trên ghế phơi nắng, nhìn thấy cậu bộn rộn nửa giờ, rốt cục nhịn không được mở miệng: “Là mudin fa din-yaloo.” Ông ta vừa dứt lời, phía trước liền hiện ra một hố đất lớn.

Soso mở to mắt nhìn ông ta, hai mắt tràn đầy sùng bái.

Rhodes quay đầu đi.

Soso lấy ma pháp bổng, gắng bình tĩnh, “mudin fa din-yaloo!”

Một hố đất xuất hiện.

Cậu chưa kịp hoan hô, hố đất kia chợt quỷ dị mở rộng ra xung quanh.

“Tránh ra.” Rhodes nhảy đến kéo cậu lui về phía sau.

Đội cận vệ nghe thấy tiếng Rhodes hô, ào ào lao tới.

Chỉ thấy hố đất kia mở rộng đến hai thước rồi ngừng lại, sau đó mặt đất chậm rãi chuyển động, như có gì đang chui từ dưới đất lên.

Rhodes lấy ra ma pháp bổng, chỉ vào hố đất đọc chú ngữ.

Đất xung quanh hố giống như sóng biển ào vào, hết đợt này đến đợt khác đè ép thứ đang muốn xông ra.

Ông ta kéo Soso ra sau người để bảo vệ, quay đầu tìm Gallon.

Lúc này Gallon đang ở trên lầu, chặt chẽ bảo vệ Ciro sau lưng.

Ciro dùng tay đẩy nhẹ vai y, “Dì Olivia còn ở trong học viện.”

Quả nhiên, khi trên mặt đất lại xuất hiện sáu cái hố to, Olivia hiện ra trên hố đầu tiên. Bà mặc một bộ tây trang toàn thân đỏ sậm, cổ áo tay áo viền vàng phản xạ ánh sáng chói mắt.

Bà ra hiệu cho Rhodes.

Rhodes nghe lời thu hồi ma pháp.

Trong hố bắt đầu rục rịch, có thứ gì đó chui ra.

Olivia khoanh tay đứng bên hố, mắt mở trừng trừng nhìn một vu thi chậm rãi lộ ra hai tay, sau đó nó chuyển đầu, ánh mắt màu xanh sâu kín liều lĩnh nhìn Olivia.

Olivia lạnh lùng cười với nó, rút từ trong túi không gian ra một cái chùy sắt đập thẳng xuống.

Chùy sắt lóe ánh lửa, trên đầu vu thi phát ra tiếng thiêu đốt xèo xèo.

Khuôn mặt vàng xanh của vu thi đột nhiên vặn vẹo, hai tay chống đất, đột nhiên nhảy ra.

Miệng Olivia đọc chú ngữ.

Ngọn lửa như sao băng lao về phía vu thi!

Vu thi rất nhanh chìm đắm toàn thân trong lửa, dù vậy, nó vẫn cố hết sức giãy dụa về phía Soso.

Rhodes vẫy ma pháp bổng.

Dưới chân vu thi tức thì xuất hiện một cái hố to, nó ngã thẳng xuống hố. Bùn đất bốn phía nhanh chóng bao phủ phía trên nó.

Cùng lúc đó, thứ trong sáu cái hố khác cũng chạy ra. Không phải vu thi, mà là kỵ sĩ tử vong khó đối phó hơn vu thi nhiều lần.

Kỵ sĩ tử vong khác vu thi ở chỗ, nó chỉ dùng thi thể của kỵ sĩ luyện thành, cho nên năng lực phòng ngự của nó mạnh hơn vu thi nhiều, ma pháp bình thường rất khó hủy hoại được nó.  Còn vu thi khiến người ta đau đầu chính là từ thi thể ma pháp sư chế ra, cho nên tinh thần lực rất mạnh mẽ, có thể lĩnh hội rất tốt và hoàn thành ý đồ của pháp sư vong linh.

Tựa như hiện tại, dù vu thi bị lửa của Olivia đốt cháy đến hấp hối, nhưng trung thành với chủ nhân khiến nó vẫn kiệt lực muốn chui từ dưới đất lên.

Olivia trước tiên hạ một kết giới lửa, ngăn cách đám người Soso ngoài kết giới, rồi lập tức bỏ chùy sắt đi lấy ra ma pháp trượng.

Ma pháp trượng lớn hơn ma pháp bổng, uy lực mạnh hơn, đồng thời tiêu hao tinh thần lực hơn, đại đa số ma pháp sư không thích dùng.

Trên căn ma pháp trượng của Olivia khảm ước chừng ba mươi sáu khối thủy tinh và bảo thạch. Khi bà sử dụng ma pháp, thủy tinh và bảo thạch trên ma pháp trượng cùng lóe lên, phát ra ánh sáng tươi đẹp hơn cả cầu vồng.

Vô số ngọn lửa truyền lưu trong kết giới, tựa như người cá đang rong chơi trong động, nhanh nhẹn linh hoạt, không hề có quy luật.

Kỵ sĩ tử vong không ngừng bị ngọn lửa tấn công vẫn đi từng bước về phía Soso.

Áo giáp đen thui biến xanh trên người bọn chúng đặc biệt nặng nề.

Olivia được tính là cao gầy trong đám phụ nữ khi đứng trước mặt bọn chúng lại có vẻ nhỏ xinh khác thường.

Soso khẩn trương nhìn khoảng cách với bọn họ càng lúc càng gần, chân phải nhịn không được bước về trước một bước.

Rhodes rất nhanh phát hiện ra, đang định nói gì đó, thì thấy Ciro vươn tay kéo Soso về.

“Tin tưởng dì ấy.” Ciro nói. Người có thể cạnh tranh chức hội trưởng với hội trưởng đương nhiệm Bradley của nghiệp đoàn ma pháp chắc chắn không thể bại trận dưới tay kỵ sĩ tử vong.

Soso gật đầu, ánh mắt nhìn chiến trường chằm chằm không chớp.

Olivia không phụ sự tín nhiệm của hắn.

Ngọn lửa phân tán nơi nơi rất nhanh tụ về, hình thành một người lửa, che trước mặt Olivia.

Soạt.

Sáu động tác rút kiếm, chỉ vang lên một thanh âm.

Nhóm kỵ sĩ tử vong cầm kiếm trong tay, hai mắt lóe lục quang, hướng về phía người lửa.

Olivia không hề khẩn trương. Trên thực tế, hiện tại bà có thể xưng là… khá nhàn nhã.

Bọn kỵ sĩ đột nhiên bước nhanh hơn!

Sáu thanh kiếm dùng sáu tư thế khác nhau từ sáu góc độ khác nhau chém vào người lửa!

Hô.

Là tiếng gió, hoặc là tiếng hô người lửa phát ra.

Nó tiếp tục chiến đấu.

Olivia bay lên, tinh thần lực mở ra bốn phía.

Kỳ thật đối với bà, đả bại sáu kỵ sĩ tử vong này giống như ăn một bữa sáng. Sở dĩ bà kéo dài thời gian vì muốn thông qua sáu tên kỵ sĩ tử vong bị khống chế này để tìm kiếm tung tích kẻ chủ mưu sau lưng chúng.

Động tác kỵ sĩ tử vong càng nhanh nhẹn, chứng tỏ khống chế của pháp sư vong linh với nó càng mạnh, sử dụng tinh thần lực càng nhiều, đương nhiên tỷ lệ bị tìm ra càng cao.

Người lửa đột nhiên hóa thành sáu ngọn lửa lớn, giống như quả bóng cao su chơi đùa với kỵ sĩ tử vong.

Động tác của kỵ sĩ tử vong càng lúc càng nhanh.

Bống nhiên —

Olivia phóng về một góc học viện!

Bà vừa rời khỏi hoa viện, đối phương hình như lập tức cảm giác thấy. Kỵ sĩ tử vong thân thủ nhanh nhẹn thoắt cái giống như con rối đứt dây, đột nhiên ngừng lại, tùy ý để ngọn lửa cắn nuốt.

Lát sau, Olivia đen mặt trở về, nói với Ciro: “Để hắn chạy mất rồi.”

This entry was published on 15/09/2013 at 2:28 Chiều. It’s filed under Đế hỏa and tagged . Bookmark the permalink. Follow any comments here with the RSS feed for this post.

17 thoughts on “Đế hỏa 36-40

  1. vy nguyen on said:

    huhu, hạnh phúc quớ, hnay nàng tung hàng nhìu quớ, ta cũng tung bông, tung hoa, tung tùm lum づ ̄ ³ ̄)づ

  2. vy nguyen on said:

    nàng chăm chỉ quá làm ta cũng tự thấy thẹn với lòng, đó h ta đọc QT ko có rành nói chi tới edit ┐( ̄ー ̄)┌ , huhu, vậy nên h ta rút ra mình cũng phải chăm chỉ sì pam nhà nàng một xíu mới đc ヾ(^∇^)

  3. Snow Angel on said:

    đọc thực đã ah ~~~
    ta yêu nàng chết mất ~
    à ta thấy nàng sử dụng khá nhiều hình minh họa từ đạo mộ bút ký, nàng thích truyện này ?

  4. đại thần…*ôm chân*

  5. vy nguyen on said:

    í í, cho ta bon chen xíu đc hem づ ̄ ³ ̄)づ, níu mà nàng chưa có dự định thì nàng có thể cho vào list cân nhắc truyện “Thức nhữ bất thức đinh” của chị Bính hem, cũng hay lắm na~, hồi xưa ta nhớ có nhà dịch đc hơn 20 chương ùi đóng cửa lun, làm ta cứ tiếc mãi O(≧∇≦)O

  6. Có vẻ như Audis thích Frank nhỉ O,o bợn í đang ghen zới Soso (?)

(━┳━ _ ━┳━) | (¬_¬) | (; ̄Д ̄)| 凸(`0´)凸 | o(≧o≦)o | ಠ_ಠ | m(_ _;;m |(◎_◎;) | ⁀⊙﹏☉⁀ | (。⌒∇⌒)。 | 〜( ̄▽ ̄〜) | (#+_+) | (ノ ̄д ̄)ノ | ψ(`∇´)ψ | ヾ(^∇^) | ( ̄ー ̄)| O(≧∇≦)O | (∩_∩) | (。♥‿♥。) | づ ̄ ³ ̄)づ | (⌒▽⌒)| ┐( ̄ー ̄)┌ | (;へ:)| ╥﹏╥ | (︶︹︺) | ∑(O_O;) | \(//∇//)\ | ヾ( ̄□ ̄;)ノ | ( ̄^ ̄) | (^_−)☆ | ⊙﹏⊙ | ●ω● |≧▽≦ | |  

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: