Đế hỏa 31-35

p1149881702

31. Thủy hỏa bất dung [ một ]

Học sinh học viện kỵ sĩ và học viện ma pháp không hẹn mà cùng dừng lại. Bọn họ ý thức được trên đấu trường đang phát sinh một sự kiện đảo điên công bằng trận đấu.

Có điều tương phản với biểu tình hưng phấn của học viện ma pháp, ánh mắt học sinh học viện kỵ sĩ nhìn về phía Pierce tràn ngập hoài nghi và khuất nhục. Bọn họ sùng bái kẻ mạnh, nhưng khinh bỉ hết thảy mọi hành vi gian lận. Nếu Pierce thật sự vì thắng được trận đấu này mà cố ý chuyển trường đến học viện kỵ sĩ, bọn họ thà nhận thua. Đối với kỵ sĩ chân chính mà, thua không đáng xấu hổ, thắng lợi giả mạo mới là nhục nhã.

Không ít học sinh thậm chí quay đầu nhìn Howl. Howl đứng nơi đó, mặt không đổi sắc, coi hết thảy trước mắt hoàn toàn không can hệ đến y.

Vincent chậm rãi bay từ giữa không trung xuống, đáp tới trước mặt Pierce.

Học sinh học viện ma pháp lo lắng đề phòng nhìn bọn họ. Ưu thế giữa ma pháp sư và kỵ sĩ nằm ở khoảng cách giữa song phương, đến gần kỵ sĩ chắc chắn là ác mộng với ma pháp sư. Nhưng Vincent dường như hoàn toàn không biết điểm ấy, cười tủm tỉm nhìn khoảng cách không đến nửa thước giữa mình và Pierce: “Còn nhớ lần chúng ta cùng đi du lịch trong rừng Mộng Yểm không? Khi đó, chúng ta thật trẻ trung a, ta chỉ là một đại ma pháp sư, mà ngươi cũng chỉ là một kỵ sĩ cấp chín. Chớp mắt, ta già đi, nhưng ngươi bây giờ, thật khiến người ta hâm mộ.”

Kỵ sĩ cấp chín?

Học sinh học viện kỵ sĩ và học viện ma pháp nhất tề khiếp sợ. Nếu Pierce thật sự là kỵ sĩ cấp chín, trận đấu này quá không công bằng. Bởi vì ai nấy đều biết tuy nói cùng là kỵ sĩ cấp cao, nhưng cấp chín và cấp bảy cấp tám hoàn toàn là hai thế giới. Đạt tới cấp chín có nghĩa chỉ còn cách thánh kỵ sĩ cấp mười  một bước! Chỉ cần hắn muốn, tuyệt đối có thể sát hại toàn bộ học sinh học viện ma pháp ở đây trong giây lát, kể cả Audis và học sinh cấp cao.

Đối mặt với xôn xao của người xem và học sinh học viện, mặt Pierce không chút đổi sắc: “Ngươi muốn thế nào?”

Vincent đáp: “Ôn chuyện với ông bạn gìa thôi mà, sao phải khẩn trương như vậy?” Ông ta đột nhiên vươn tay, ở trước mắt bao người, nhẹ nhàng đặt lên bả vai Pierce, khẽ vuốt ve tro bụi trên vai gã.

Thân mình Pierce thoáng chốc cứng đờ, nhưng thủy chung không hề ra tay.

Những người khác trợn mắt há mồm nhìn một màn này, trong lòng chỉ có một ý nghĩ —

Ma pháp sư này không phải quá lớn mật sao?

Pierce nói: “Ma pháp của ngươi lại tịnh tiến .”

“So với học tập, nghiên cứu còn quan trọng hơn. Cho dù cuối cùng quan niệm của học viện ma pháp St Paders không giống ta, nhưng ta không thể không thừa nhận, phương thức dạy học của bọn họ có thể bồi dưỡng ra thiên tài chân chính. Đương nhiên, nếu là nhân tài tiêu chuẩn tốt nhất, không nên đi nếm thử khiêu chiến của học viện, bởi vì nhất định sẽ bị mai một.”

“Ta là kỵ sĩ.”

“Đương nhiên, đương nhiên ta biết.” Vincent lại tiến về phía trước vài bước, chậm rãi dựa vào đầu vai gã, ghé lỗ tai gã nhẹ giọng: “Cho nên, bất kể thế nào ngươi chỉ có vận mệnh bị mai một.”

Trong mắt Pierce hiện lên tia hung ác, kiếm nắm trong tay không ngừng run rẩy , phát ra tiếng chói tai.

“Không cần như vậy.” Vincent đứng thẳng người, vỗ vỗ vai gã, “Đây là trói buộc của gió ta mới nghiên cứu ra, ngươi càng giãy dụa, nó trói càng chặt.”

Đám học sinh đứng gần lúc này mới chú ý thấy trên quần áo Pierce xuất hiện những vết lõm xuống quỷ dị, giống như bị sợi dây vô hình trói chặt.

Vincent đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt thẳng tắp nhìn về phía Kastalon II ngồi cách đó không xa, “Thật vui được nhìn thấy ngài, hoàng đế bệ hạ!”

Còn ta thật mất hứng khi nhìn thấy cái bản mặt ngươi trong tình thế này!

Kastalon II hừ lạnh trong lòng, nhưng khóe miệng vẫn nhếch lên vừa đủ, thể hiện hoan nghênh ông ta.

“Người xem, trận đấu này tiếp tục hay không?” Vincent ôn hòa hỏi.

Kastalon II nhìn học sinh học viện kỵ sĩ rõ ràng mất đi ý chí chiến đấu, trong lòng hận không thể đem cái tên Pierce chết tiệt và Vincent bỏ vào nồi chảo nóng , nhưng mặt ngoài không thể không duy trì hình tượng công chính cùng uy nghiêm hoàng đế nên có,“Ta cảm thấy thật đau lòng vì trong trận đấu xuất hiện gian lận.”

Olivia đột nhiên đứng lên: “Bệ hạ, một khi đã như vậy, trận đấu hôm nay còn có ý nghĩa gì? Ta tình nguyện thay mặt học viện ma pháp nhận thua.”

……

Mặt Barnett nháy mắt đỏ bừng bừng. Gã đứng nhanh dậy, quỳ một gối trước hoàng đế nói: “Trận đấu lần này hoàn toàn là do sai lầm của tôi. Thỉnh bệ hạ ân chuẩn cho tôi đại diện học viện kỵ sĩ nhận thua.”

Kastalon II nhíu nhíu mày, đang muốn nói chuyện, chợt nghe Olivia nói: “Ta nhận lời chịu thua của ngươi. Đừng quên đích thân đem kim tệ đến cửa lớn của học viện ma pháp hoàng gia.” Nói xong, không đợi hai người kia mở miệng, bà từ trên đài cao nhảy xuống, đi về phía học sinh học viện ma pháp.

Lần này sắc mặt hoàng đế biểu hiện trong trận đấu thật sự xấu xí không chịu nổi! Nhìn học sinh học viện ma pháp biến thành một đám thương binh tàn tướng, viện trưởng học viện ma pháp kiệt ngạo rốt cuộc không thể áp chế nổi tức giận.

Kastalon II sắc mặt âm trầm. Barnett còn quỳ gối bên cạnh, nhưng lão không gọi hắn đứng lên. Trên thực tế, nếu không phải ngày sau còn cần dùng đến Barnett, lão thực hận không thể trực tiếp tát cho gã một cái để phát tiết phẫn nộ trong lòng!

Trận đấu giữa học viện ma pháp hoàng gia và học viện kỵ sĩ hoàng gia, một cơ hội tốt như vậy, chỉ cần học viện kỵ sĩ có thể thắng, lão sẽ lại đưa ra kế hoạch sát nhập lần thứ hai. Đáy lòng lão chắc chắn lần này có thể ép buộc thông qua đề án, thậm chí lão đã nghĩ đến sau khi đưa ra qua đề án xong,  mình sẽ đọc diễn văn như thế nào, đưa viện trưởng học viện kỵ sĩ hoàng gia vừa thắng lợi trong trận đấu lên đứng đầu. Nhưng hiện tại hỏng hết rồi, đều hỏng hết rồi!

Nghĩ đến đây, ánh mắt lão nhìn về phía cái ót Olivia càng thêm âm độc.

Nhưng hết thảy Olivia chẳng thèm để ý đến. Bất kể thế nào, lần này mặt xám mày tro là học viện kỵ sĩ.

Bà đến bên cạnh Vincent, không chút để ý tới Pierce, sâu xa nói: “Ông tới đúng lúc lắm.”

Vincent cười tủm tỉm: “Ma pháp sư và kỵ sĩ đại chiến, sao ta có thể không liên quan chứ?”

“Ta tưởng ngoại trừ nghiên cứu ra, ông thờ ơ với hết thảy.”

“Bà nói như vậy là cô phụ tâm ý của ta rồi.” Vincent nghiêng đầu, hai tròng mắt nhộn nhạo ôn nhu khác thường,“Về chuyện của bà, cho tới bây giờ ta đều thực quan tâm.”

Olivia cười từ chối cho ý kiến, quay đầu về hướng học sinh học viện ma pháp: “Đi, về học viện mừng công!”

Từ khi Vincent giữa chừng tham gia vào trận đấu, học sinh học viện ma pháp đứng đây đã không hiểu ra sao. Sự tình hiển nhiên phát triển ra ngoài dự kiến của bọn họ. Không có vui sướng tràn trề vì thắng trận, cũng không có binh bại như núi ngã xuống đất thua trận, trận đấu cứ kết thúc quỷ dị lại vặn vẹo như vậy?

Một bóng dáng cao gầy bỏ đi khỏi đấu trường đầu tiên.

Những người khác hai mặt nhìn nhau.

Audis?

Lập tức có vài học sinh cao cấp lục tục theo sau hắn.

Thắng?

Cái này tính là thắng?

Học sinh trung cấp nhìn đồng bọn chung quanh, lập tức, trên đấu trường vang lên một mảnh hoan hô.

Thắng trận chẳng biết tại sao? Mặc kệ, thắng là được rồi!

Học viện kỵ sĩ gian lận? Mặc kệ, thắng là được rồi!

Bọn họ vui mừng khôn xiết, tốp năm tốp ba đi vào bên trong.

Vincent mỉm cười với Pierce, chậm rãi xoay người, theo đám đông trở về.

Soso và Ciro còn đang đứng tại chỗ.

Ciro ôm cậu, nhẹ tay vỗ lưng cậu như đang an ủi.

Chờ mọi người trong học viện ma pháp đi gần hết , Soso mới đầu đầy mồ hôi ngẩng đầu lên, vẻ mặt mờ mịt nhìn bốn phía, “Mọi người đâu?”

“Về học viện mừng công rồi.” Ciro ôm nửa người cậu, ánh mắt dịu dàng.

“A, trận đấu xong rồi sao?” Cậu chống tay vào bả vai Ciro muốn đứng lên, nhưng chân và thân thể như bị khoét rỗng, không thể sử dụng được.

Cánh tay Ciro hơi dùng sức, “Không có việc gì chứ?” Mặt Soso trắng đến bất thường, cả người nom như cạn kiệt tinh thần lực quá độ. Nhưng nếu cạn kiệt quá độ, hẳn phải không thể duy trì tỉnh táo chứ? Hắn âm thầm phỏng đoán .

Soso đỡ đầu, mệt mỏi lắc đầu. Trong nháy mắt khi vừa bổ nhào vào trên người Ciro, thân thể chợt bộc phát một cỗ nhiệt lượng khó tả, toàn thân giống như bốc cháy, đầu óc hỗn loạn , thân thể hoàn toàn không chịu sự khống chế của mình, cũng không cảm giác được chuyện xảy ra bốn phía, cảm giác duy nhất là có một đôi tay từ đầu tới cuối đều nâng đỡ mình.

“Đại khái, mệt mỏi quá.” Cậu mơ hồ cảm thấy chuyện này có lẽ liên quan đến phong ấn, nhưng không muốn nói ra làm cho Ciro lo lắng.

“Vậy đi thôi.” Ciro đem tay cậu đặt ngang hông mình, sau đó nửa ôm cậu rời đi. Từ góc độ người khác nhìn vào, bọn họ đang dựa vào nhau mà đi, tuyệt đối không nhìn ra sức nặng toàn thân Soso đè hết lên người hắn.

Thật vất vả lấy lại tinh thần từ trong thất bại và đả kích Kastalon II đột nhiên nhìn đấu trường, thình lình đứng dậy: “Cái tên giả mạo chết tiệt kia đâu rồi?”

Barnett tâm thần chấn động, cuống quít đứng lên, chỉ thấy giữa sân còn lại mỗi học sinh của mình, làm gì còn bóng dáng Pierce.

Kastalon II cả giận: “Gọi Howl tới gặp ta.”

Thị vệ bên cạnh rất nhanh tiến vào đấu trường, lát sau, vội vàng trở về bẩm báo: “Vương tử điện hạ đã hồi cung.”

Kastalon II tức giận đến phát run, “Trận đấu bị nó làm hỗn loạn, nó còn có mặt mũi đi trước?”

Barnett đỡ lời: “Trận đấu hôm nay kịch liệt như vậy, vương tử điện ra sức không ít, nhất định đã mệt mỏi.”

Kastalon II hít sâu, một lúc lâu mới phất tay áo: “Hồi cung!”

32. Thủy hỏa bất dung [ hai ]

Học viện ma pháp hoàng gia cũng không cử hành đại hội mừng công long trọng như lời Olivia. Trên thực tế, nhóm công thần vừa về đến học viện, đã bị mệt mỏi tinh thần và thân thể quật ngã.

Nước thánh pha Quang Minh thần lực và thần lực của tư tế Quang Minh thần hội tiêu hao nhanh chóng, thành viên ban 4 không tham gia chiến đấu giờ phút này chỉ huy đội cứu hộ. Sau một trận rối loạn, học viện mới quay về yên tĩnh.

Nhưng yên tĩnh chỉ ở mặt ngoài, có không ít người tâm tình kích động vì trận chiến hôm nay, mãi  không thể bình tĩnh được. Cũng có người vì lý do riêng mà trừng to mắt ngồi trên giường.

Tỷ như —

Soso.

“Tôi thật sự có thể ở trong này sao?” Cậu xác nhận lần nữa.

Gallon đưa sữa trong tay cho cậu, “Đích thân điện hạ phân phó thế.”

Soso ngồi trên giường lớn mềm mại của Ciro lo lắng hỏi: “Vậy Ciro ngủ thế nào?”

Gallon đáp: “Điện hạ sẽ tự mình bố trí. Xin vương tử điện hạ đừng lo lắng.”

“Nhưng thầy quản lý sẽ không tìm thấy tôi.”

Y không cho rằng giáo viên quản lý của học viện ma pháp hoàng gia sẽ quan tâm đến việc mỗi học sinh đêm nay ngủ ở đâu. Phải biết rằng học viện không hề thiếu học sinh quý tộc vương đô, bọn họ chưa bao giờ ngủ lại học viện. Có điều nghĩ tới nghĩ lui, y vẫn hồi đáp: “Tôi sẽ đích thân báo cho ông ấy.”

Soso lúc này mới nâng chén sữa một hơi uống cạn, sau đó trả lại cho y, “Cám ơn.”

Gallon cầm lấy chén, đang chuẩn bị xoay người ra ngoài, chợt thấy Soso hỏi: “Khi nào Ciro trở về? Đêm nay anh ấy có qua đây không?”

“Điện hạ không nói rõ hành tung của mình.”

“Vậy tôi dựa vào gối ngủ trước một lát. Chờ anh ấy trở về nhất định phải đánh thức tôi.”

“Vâng.”

Soso thấy Gallon đồng ý rồi, mới yên tâm dựng gối lên, dựa vào giường ngủ.

Như vậy sẽ không ngủ quá say. Trước khi ngủ mất, cậu nghĩ như vậy.

Rời khỏi phòng ngủ, Gallon lặng lẽ đóng cửa, sau đó xuống lầu giao cái chén cho đội viên đội cận vệ, xoay người đi vào thư phòng.

Ánh trăng từ cửa sổ sát đất chiếu vào, vừa lúc dừng trên tấm thảm tròn đỏ thẫm giữa thư phòng.

Một bóng dáng cao gầy đang đứng bên cạnh thảm, áo pháp sư rộng thùng thình như mắc trên giá áo.

“Đối phó xong với vương tử Soso đáng yêu rồi sao?” Tiếng cười vang lên trong bóng đêm.

Gallon khép hai chân, cung kính hành lễ: “Vincent đại ma pháp sư các hạ.”

“Một nguyên nhân khiến ta ghét kỵ sĩ chính là các ngươi quá mức cứng nhắc và không thú vị.” Vincent cười khẽ phất tay, tấm thảm dán thẳng lên trần nhà, lộ ra một ma pháp truyền tống trận hình tròn. “Ma pháp trận vẽ xong rồi, có điều thời hạn hiệu lực của nó không lâu, nhiều nhất chỉ có thể sử dụng một tháng. Nếu muốn sử dụng lâu dài, cần nguyên liệu quý giá hơn.”

Gallon không hé răng đi vào giữa ma pháp trận.

Vincent theo sau, sau đó khởi động ma pháp trận, nháy mắt, hai bóng dáng biến mất dưới ánh trăng, tấm thảm dán trên trần nhà rơi xuống, vừa vặn che khuất toàn bộ trận pháp.

Truyền tống chỉ trong nháy mắt.

Gallon và Vincent từ trong ma pháp trận đi ra, liền thấy Ciro đang ngồi ở hoa viên cùng nam tước Lawrence chầm chậm uống rượu.

“Điện hạ.” Gallon đi tới hành lễ, bắt đầu báo cáo,“Vương tử điện hạ đã lên giường nghỉ tạm, trước khi đi ngủ, cậu ấy uống một ly sữa, ăn nửa tảng thịt bò và hai khối chocolate, mặc áo ngủ của mình. Cậu ấy hỏi hành tung của ngài, cũng phân phó tôi nếu ngài trở về thì lập tức đánh thức cậu ấy.”

Lawrence và Vincent nghe xong đều trợn mắt há mồm, tỉ mẩn đến trình độ này không khỏi có chút… quản quá rộng.

Ciro hiển nhiên không cho là vậy. Hắn vừa lòng gật đầu: “Đừng đánh thức cậu ấy.”

“Rõ.”

Vincent thấy Gallon nói xong thối lui sang một bên, nhịn không được hỏi: “Ngươi đặc biệt yêu cầu ta đưa hắn đến, không phải để hỏi mấy câu này chứ?”

Ciro đáp: “Một phần là thế.”

Vincent nói: “Nơi này là địa bàn của ngươi, đừng nói là ở địa bàn của ngươi vẫn còn hắn bảo hộ nhá.”

Ciro không để ý đến chút trào phúng trong lời ông ta, mà vươn tay làm tư thế thỉnh về phía vị trí bên cạnh.

Vincent quay đầu: “Ta không quen ngồi chung với nhân loại.”

Ciro vứt một ánh mắt ra hiệu cho Gallon.

Gallon hiểu ý đem ghế dựa đến vị trí của Vincent.

Vincent cười: “Ta bắt đầu thích ngươi rồi đấy.”

Gallon mặt không đổi sắc trả lời: “Điều đó chẳng can hệ gì đến tôi cả.”

Vincent cười to, “Ta hiện tại thật sự là rất thích ngươi .”

Lawrence nhỏ giọng hỏi Ciro: “Điện hạ, khi nào Pierce đến?”

Vincent nghiêng đầu, lành lạnh cất tiếng, “Tám giờ. Hắn rất giữ lời.”

Trên mặt Lawrence nóng lên, cười gượng: “Ta chỉ thuận miệng hỏi chút thôi mà.”

Hoa viên nhất thời yên tĩnh.

Vincent lôi ra một đống đồ vật, bay giữa không trung xếp đi xếp lại, không biết đang xếp cái gì.

Lawrence tò mò nhìn thật lâu mà không dám tiến lên hỏi. Gã nhìn người cực chuẩn, cho nên liếc mắt một cái là nhận ra Vincent rất tán thưởng Gallon, nhưng không thích gã. Tuy rằng không biết tại sao, nhưng đại ma pháp sư hùng mạnh đều hơi cổ quái, gã nhanh chóng thoải mái hơn.

Kim đồng hồ nhảy đến tám giờ.

Vincent như cảm nhận thấy gì đó, quay đầu.

Chỉ thấy Pierce đang theo sau một vị ma pháp sư, bước chân vững vàng, không chút sợ hãi.

Ciro đích thân đứng lên, mở ra hai tay, “Hoan nghênh ngươi.”

Pierce dừng chân, không nhận cái ôm của hắn, lạnh nhạt mà không vô lễ chào hỏi: “Hoàng thái tử điện hạ.”

“Ngươi là bạn của Vincent các hạ, hoàn toàn không cần khách khí với ta.” Ciro mỉm cười.

Vincent tỉnh rụi: “Ta xác định thời điểm ta đến ngươi không có đứng lên ôm ta.”

Ciro đáp: “Ta tưởng Vincent các hạ ghét nhất bị đối xử như vậy.”

Vincent nói: “Hắn là bạn ta, yêu ghét giống ta.”

Mặt Ciro không đổi sắc thu tay, “Lần sau ta sẽ nhớ kỹ .”

Pierce nói: “Ta không muốn mất thời gian, ta nghĩ mình không còn thích hợp ở trong này quá lâu. Lần này ta đến chỉ muốn lấy thù lao đã hứa.”

Ciro đáp: “Đương nhiên.”

Gallon lập tức lấy ra một cái thùng tinh xảo từ trong túi không gian đưa cho gã.

Pierce cao thấp đánh giá y vài cái. “Cấp chín?”

Gallon đáp: “Đúng vậy.”

Pierce gật đầu, thấp giọng: “Không tồi.” Gã tiếp nhận cái thùng, không thèm mở ra ném luôn vào trong túi không gian của mình.

Vincent hỏi: “Ngươi xác định không cần nhìn một cái sao? Theo ta biết, hoàng thái tử Kanding đế quốc không phải người hào phóng lắm đâu.”

Pierce đáp lời: “Bất kì kẻ nào gặp phải con côn trùng uống máu như ngươi đều biến thành quỷ keo kiệt.”

Vincent thu hồi những thứ đang lơ lửng trên không, lơ đễnh nhún vai: “Ta vì nghiên cứu mà.”

Pierce nhìn ông ta sâu xa một cái, xoay người bước đi.

“Lại bắt đầu đi tìm bạn rồng của ngươi sao?” Vincent nhìn bóng lưng gã, cười tủm tỉm hỏi.

Pierce không quay đầu lại: “Ta có giấc mộng phải truy đuổi của bản thân.”

“Ngươi diễn xuất tốt lắm, lần sau nếu thiếu lộ phí, nhớ lại đến tìm ta nhé, ta giới thiệu cho ngươi vụ làm ăn khác.” Vincent lớn tiếng.

Pierce không trả lời, nhưng chân rời đi nhanh hơn.

Lawrence nhỏ giọng: “Hắn đi ra ngoài như vậy liệu có bị phát hiện hay không?”

Ciro và Vincent đồng thời nhìn gã.

Lawrence rụt đầu: “Tôi có chút lo lắng thôi mà.”

Vincent đột nhiên cười rộ, “Ta cũng có chút thích ngươi rồi đấy.”

Lawrence sửng sốt.

Vincent nói tiếp: “Nhưng còn nhỏ hơn cái móng tay cái.”

Lawrence: “…”

Ciro thấy Vincent đứng lên, kinh ngạc: “Ông cũng muốn đi.”

Vincent đáp: “Nếu không phải ngươi dùng kinh phí hợp tác lần tới để áp chế, ta tuyệt đối sẽ không vội vàng đến giúp như vậy.” Lời ông ta hiển nhiên mang theo bất mãn sâu sắc.

“Không phải uy hiếp, là hợp tác đồng giá.”

“Được rồi, nể mặt khi nãy ngươi coi như khá hào phóng, ta miễn cưỡng đồng ý. Có điều ta không có hứng thú với tiết mục phụ tử huynh đệ tương tàn, cho nên không ở lại nhìn nụ cười thắng lợi của ngươi đâu.”

Ciro cười: “Có tin tưởng với ta vậy sao?”

“Mắt ta trước giờ đều tinh tường lắm. Đáng tiếc Rachel không phải hoàng đế, cũng không phải vương tử, bằng không, chuyện sẽ thú vị hơn nhiều.”

Ciro cười lạnh lùng, “Riêng sự tồn tại của ả đã làm cho sự tình đủ thú vị rồi.”

Vincent chớp chớp mắt, lập tức biến mất tại chỗ, giống hệt Pierce không hề lưu lại câu hẹn gặp lại nào.

Lawrence bưng hai chén rượu đến bên người Ciro, đưa một ly cho hắn: “Cụng ly, vì thắng lợi lần này!”

Ciro nhận lấy, cụng nhẹ một cái, uống một hơi.

Lawrence đột nhiên thở dài, “Đáng tiếc. Lần này Audis không có việc gì.”

Tay Ciro cầm chén rượu hơi ngưng lại.

Lawrence nói tiếp: “Đáng tiếc Pierce không muốn giết người, bằng không nếu người thừa kế đắc ý nhất của gia tộc Dana bị thương trong trận đấu, thậm chí tử vong, gia tộc Dana nhất định sẽ hoàn toàn đứng về phía chúng ta.”

Khóe miệng Ciro khẽ nhếch, tươi cười âm trầm, đem rượu từng chút từng chút rót vào miệng.

33. Thủy hỏa bất dung [ ba ]

Choang, choang, choang…

Góc phía tây hoàng cung cứ cách năm giây lại phát ra âm thanh vỡ vụn làm cho người ta hết hồn.

Thị vệ hành lang canh giữ ở cửa nhìn thấy mà không dám nói gì.

Đầu còn lại của hành lang, tiếng chuông dễ nghe dần dần tới gần.

Thị vệ nhìn không chớp mắt thẳng người, cao giọng: “Phu nhân Rachel.”

“Vất vả rồi.”

Tiếng nói mang theo hương thơm nhàn nhạt mê người, nháy mắt vì âm thanh  vỡ vụn mà phiền lòng.

Rachel gật đầu thăm hỏi bọn họ, sau đó đẩy cửa tiến vào.

Phòng biến thành một mớ hỗn độn.

Howl đứng giữa đống đồ vật vụn vỡ, tóc dài ngắn không đều.

Rachel nhấc chân, cẩn thận tránh những mảnh vỡ trên mặt đất đến bên người y, đưa tay khẽ vuốt ve đầu y, đau lòng gọi: “Đứa nhỏ.”

Howl cúi đầu, nhìn mỹ nhân dịu dàng như ánh trăng cô đọng trước mắt, thấp giọng: “Con lại thua rồi.”

Rachel mỉm cười: “Chưa thua. Con còn ở đây, ta còn ở đây, chúng ta vốn không có thua.”

“Con thật sự nghĩ Pierce tới giúp con.” Howl ngẩng đầu, nhìn bóng đêm ngoài cửa sổ, lẩm bẩm, “Hắn nhìn qua cường tráng như vậy, kiên định như vậy, chính trực như vậy, tựa như chú Richard.”

Tay Rachel đặt trên tóc y chậm rãi buông xuống, đáp trên bờ vai, dịu dàng nói: “Phụ thân con không tức giận vì chuyện này đâu.”

“Con biết ông ta nhất định tức giận.” Howl thu hồi suy nghĩ, cười lạnh, “Dù ông ta ra sức giả bộ thích con, nhưng con biết, trong lòng ông ta hận không thể hoán đổi con và Ciro. Con không có thiên phú ma pháp, không thể trở thành ma pháp sư. Con sợ chịu khổ, cũng không thể trở thành kỵ sĩ hàng đầu. Trong cảm nhận của ông ta, con đã sớm là phế vật, thứ duy nhất có thể lợi dụng ở phế vật này chính là trên người con chảy huyết mạch của ông ta. Mẹ tin không? Chỉ cần mẹ có thể sinh cho ông ta một đứa con nữa, dù chỉ mới một tuổi, ông ta cũng sẽ tung một cước đá văng con ra.”

“Không, đừng nói phụ thân con như vậy.”

Howl ngoảnh mặt làm ngơ tiếp tục nói: “Hơn nữa ngay cả bày mưu con cũng không giỏi. Nhìn xem, Ciro lập một cái bẫy nho nhỏ, con đã chui vào như thằng ngốc. Như thằng ngốc…” Y đột nhiên xoay người nhặt cây kéo lên, liều mạng cắt tóc mình.

Rachel vốn muốn ngăn cản, nhưng dường như nhớ tới gì đó, lại rút tay về, mãi đến khi y cắt hết tóc chính mình rồi giẫm lên chà đạp xong, nàng mới dịu dàng cầm tay y, vứt kéo trong tay y đi.

“Không cần lo lắng, mẹ ở đây, mẹ sẽ bảo vệ con, dù có chuyện gì xảy ra.” Nàng đặt đầu y lên vai mình.

Howl chậm rãi ôm thắt lưng nàng.

Qua một lát.

Nàng nghe thấy bên tai truyền đến tiếng khóc.

Ánh trăng lành lạnh chiếu xuống, soi vào khuôn mặt lạnh lẽo vô cùng của nàng.

Ánh bình minh có hơi mờ ảo.

Soso ăn xong bữa sáng, vuốt cổ ra khỏi biệt thự.

Cả đêm chờ đợi cũng không đợi được Ciro, ngược lại giờ bị sái cổ. Gallon vốn muốn giúp cậu xin nghỉ, nhưng nghĩ đến hôm qua mình đi thẳng vào biệt thự của Ciro, chưa chào hỏi Frank, Patrick, liền cảm thấy có chút bất an. Cho nên dù cổ cứng ngắc đến nỗi chỉ có thể quay ba mươi độ, cậu vẫn kiên trì đi học.

Quả nhiên, khi cậu tiến vào phòng học, đã bị Patrick hô to gọi nhỏ kéo lại, sau đó thẩm vấn một trận.

“Đêm qua cậu đi đâu ? Sao không có ở ký túc xá?”

Soso giật mình, “Sao cậu biết?”

Patrick tức giận: “Bởi vì tớ tới ký túc xá chứ sao. Còn gặp… Bỏ đi, không nói tới hắn. Cậu còn chưa kể đêm qua cậu đi đâu? Không phải cậu từ trấn nhỏ đến sao? Không phải về nhà đấy chứ?”

Soso đang muốn trả lời, đã bị Frank một phen giữ chặt tha ra phía sau, “Hôm qua cậu ấy theo tớ về nhà .”

“A?”

Cùng một lời thoát ra khỏi miệng Patrick và Soso.

Patrick rất nhanh nhíu mày: “Hôm qua cậu với tớ đi cùng nhau cơ mà?”

Frank thuận tay khép cằm Soso lại, sau đó bảo: “Ừ, sau đó tớ trở lại, vừa vặn gặp cậu ấy, cho nên thuận tiện dẫn cậu ấy về nhà .”

Patrick hồ nghi nhìn bọn họ, “Đang yên đang lành dẫn cậu ấy về nhà làm gì? Hơn nữa không phải nhà cậu quản lý nghiêm khắc lắm sao, đâu có tùy tiện dẫn bạn bè bình thường về được?”

Frank bị hỏi đến đau đầu. Nếu không phải tối hôm qua vừa lúc nhìn thấy Soso đi về hướng biệt thự, sợ cậu nói ra buổi tối ở cùng Ciro, dẫn tới nghi vấn lớn hơn, cậu mới không bịa ra lời nói dối này. “Hôm qua quá mệt mỏi , sau đó nhìn thấy sắc mặt cậu ấy không tốt lắm, cho nên liền…” Nói xong, cậu cẩn thận nhìn sắc mặt Soso, phát hiện sắc mặt cậu bé hồng nhuận, tốt hơn trên trận đấu hôm qua, liền hỏi, “Cậu không có việc gì đấy chứ?”

Soso mờ mịt: “Không có việc gì, chuyện gì?”

Frank nói: “Cậu không cảm thấy suy yếu hay choáng váng sau khi cạn kiệt tinh thần lực quá độ à?”

Soso ngẫm nghĩ: “Lúc bắt đầu có một chút, nhưng lên giường ngủ dậy thì hết.”

“Lên giường?!” Giọng Patrick như cái dùi đập mạnh vào phòng học đang nói khe khẽ.

Frank phát hiện mình và Soso nhất thời biến thành tiêu điểm của mọi người. Cậu đỏ mặt giải thích: “Buổi tối đương nhiên phải ngủ, ngủ đương nhiên phải lên giường, có gì lạ đâu?”

Patrick hoàn toàn không phát hiện ánh mắt quỷ dị bốn phía, liên tiếp hỏi: “Là chung giường sao? Các cậu ngủ trên một cái giường?”

Frank hít sâu, sau đó hỏi ngược lại: “Hai thằng con trai ngủ chung giường có gì mà kỳ quái?”

Vẻ mặt Patrick phức tạp không thể tả, toàn thân ủ rũ, Danton bước vào cũng không hồi phục.

Trên mặt Danton tràn đầy tươi cười sung sướng.

Tuy hôm qua sau khi trở về, mọi người đều sớm đi nghỉ ngơi , nhưng Olivia vẫn mời nhóm đạo sư ra ngoài chúc mừng một phen, cũng hứa hẹn về tiền thưởng trong buổi liên hoan, làm cho bọn họ cảm nhận được đầy đủ tương quan giữa vinh hiển của học viện và ích lợi của mình.

“Được rồi được rồi, chúng ta trở lại bình thường thôi.” Ông ta khoát tay.

Có học sinh giơ tay hỏi: “Thưa thầy, tại sao đàn anh đàn chị cao cấp nghỉ hai ngày, đàn anh đàn chị trung cấp nghỉ một ngày, còn chúng con ngay cả nửa ngày cũng không được nghỉ?”

Danton đáp: “Số ngày nghỉ có quan hệ trực tiếp đến thành quả trò vất vả trả giá trên đấu trường. Audis nghỉ ngơi một tuần.”

Học sinh kia nhớ tới ngày hôm qua đàn anh đàn chị liều mạng bảo vệ bọn họ, trong lòng nhất thời chịu phục, lớn tiếng nói: “Một ngày nào đó con cũng sẽ giống như bọn họ!”

Danton cười tủm tỉm: “Không cần một ngày nào đó, bắt đầu từ hôm nay đi.” Ông ta vuốt râu vui mừng, nhiều năm như vậy học viện kỵ sĩ hoàng gia cuối cùng cũng làm được một việc tốt, hoàn toàn kích phát dục vọng học tập của đám con cháu quý tộc.

Nhưng rất nhanh ông ta phát hiện mình lạc quan quá sớm.

Khi tiếng ngáy ngủ đầu tiên trong phòng vang lên, ông ta còn tự bảo mình phải nhẫn nại, nhưng đến khi trong phòng học vang lên một tràng ngáy ngủ… ông ta đột nhiên cũng rất muốn nằm úp sấp xuống cùng nhau ngáy.

Buồn bực.

Xét thấy học sinh sơ cấp đã rất cố gắng, cuối cùng học viện cho phép bọn họ nghỉ ngơi một buổi chiều.

Đến lúc được nghỉ ngơi thật sự, người đi nghỉ lại không nhiều lắm.

Đa số người vừa ngồi sưởi nắng ngắm phong cảnh học viện vừa tán gẫu các loại tin tức. Khi trận đấu qua đi, đủ loại tin tức xuất hiện như nấm mọc sau mưa. Trong đó khiến người ta chú ý nhất chính là tin cháu đích tôn của gia tộc Charlie cùng lên giường với học sinh Mike con cháu quý tộc sa sút đến từ một trấn nhỏ nơi biên thuỳ đế quốc.

Lúc thu được tin tức này, Ciro đang đọc thư Hayden gửi từ tiền tuyến.

Gallon báo cáo xong, lẳng lặng đứng một bên.

Ciro không có phản ứng gì viết xong thư hồi âm đưa cho y, sau đó thản nhiên bảo: “Buổi tối mời Frank và Soso cùng đến đây ăn tối.”

“Rõ.”

Nửa ngày bị tai tiếng bịa đặt oanh tạc, Frank đã hơi mệt mỏi. Nhưng hoàng thái tử mời thì không thể không trình diện, cho nên dù lúc này cậu chỉ muốn về nhà gục trên giường ngủ một giấc, cũng không thể không miễn cưỡng xốc lại tinh thần cùng Soso đến chỗ hẹn.

Ngược lại tinh thần của Soso tốt lắm, hơn nữa vẻ mặt rất chờ mong.

Frank đột nhiên hỏi: “Cậu nhớ nhà không?”

Soso ngẩn người, gật mạnh đầu.

Frank thở dài.

Rõ ràng là vương tử một quốc gia, lại phải sống cuộc sống lưu vong, thống khổ phải chịu đựng nhất định rất khó tưởng tượng. Chí ít cậu nghĩ không ra nếu mình bị gia môn trục xuất sẽ có cảm giác gì.

Cậu nhịn không được ôm bả vai gầy yếu của cậu bé, muốn truyền thêm một ít sức mạnh, nhưng còn chưa đi được vài bước, liền cảm thấy một ánh mắt lạnh như băng bắn tới, không khỏi ngẩng đầu.

Audis đang đứng ở cửa biệt thự, lạnh lùng nhìn bọn họ chằm chằm.

Frank nhíu mày, do dự không biết có nên đến chào hỏi hay không. Dù nói thế nào, hôm qua trên đấu trường chính hắn đã cứu bọn họ.

Song Audis không cho cậu cơ hội này. Như nhìn thấy ôn dịch, hắn rất nhanh thu hồi ánh mắt, xoay người về phòng, nặng nề đóng cửa.

Soso bị âm thanh đóng cửa làm cho giật mình nhảy dựng, nghi hoặc hỏi: “Làm sao vậy?”

Frank thu mắt về, mặt không đổi sắc: “Không có gì.”

34. Thủy hỏa bất dung [ bốn ]

Ánh mặt trời ấm áp buổi chạng vạng chiếu trên cỏ, phết lên cỏ cây trong hoa viên của Ciro một tầng vàng nhạt.

Còn chưa đến thời gian ăn tối, cho nên trong hoa viên chuẩn bị một bàn trà chiều phong phú.

Rõ ràng không phải lần đầu tiên đến biệt thự, nhưng Frank cảm thấy so với lần đầu tiên mình còn khẩn trương hơn. Là vì hôm nay ánh mặt trời rất dịu dàng? Hay là bởi vì… tươi cười của hoàng thái tử điện hạ còn dịu dàng hơn?

Cậu cảm thấy quái dị khó tả.

Soso không nghĩ nhiều như vậy. Cậu chỉ chăm chú vặn vẹo cổ mình.

Ciro chú ý thấy nhóc không ngừng xoay cổ, hỏi: “Cậu đang tìm cái gì?”

“Không tìm cái gì cả” Soso vuốt cổ, giải thích, “Tôi đang thử xem cổ mình có thể xoay bao nhiêu độ.”

Ciro nhìn về phía Frank.

Frank thức thời giải đáp: “Cậu ấy bị sái cổ.”

Ciro cười nhạt: “Bởi vì tư thế ngủ của cậu kém quá?”

Frank sửng sốt, vỡ lẽ ra hắn đang nói gì, trả lời đầy thâm ý: “Điện hạ hẳn rất rõ ràng hành tung tối qua của vương tử điện hạ.”

Ciro từ chối cho ý kiến.

Ba người ngồi xuống.

Soso đột nhiên phát giác kêu lên, “Cậu vừa mới bảo vương tử điện hạ?”

Frank mỉm cười: “Đúng vậy, Soso vương tử điện hạ.”

Soso trợn mắt há mồm: “Cậu, cậu sao lại biết?”

Ciro đáp: “Là ta nói đó.”

“A. À.”

Ciro thấy Soso thản nhiên nhận kết quả như vậy, hơi hơi kinh ngạc, hắn còn đang chờ cậu yêu cầu giải thích nguyên nhân. Có điều thấy cậu toàn tâm tín nhiệm như thế, giống như lần đó chạy lại cứu hắn, khiến tim hắn tự dưng hẫng một nhịp.

Frank chủ động giải thích: “Điện hạ muốn ta bảo hộ cho an nguy của vương tử điện hạ trong trận đấu.”

Soso lập tức nói: “Lần này thật sự rất cám ơn cậu đã bảo vệ tớ.” Trong tình cảnh hỗn loạn, Frank vẫn gắt gao theo sát bên cậu. Cuối cùng nếu không phải chính mình chạy đi, hẳn Frank đã bảo hộ từ đầu đến cuối rồi.

Da mặt Frank không dày, ẩn ẩn đỏ lên. Cậu đích thật đã làm hết sức trong trận đấu, nhưng thật sự bảo vệ Soso lại không phải cậu. Nghĩ đến đây, cậu có chút miệng khô lưỡi khô, không khỏi cầm lấy trà hoa hồng trước mặt uống một ngụm.

Soso trông mong nhìn cậu uống trà hoa hồng.

Cái chén thoáng rời miệng Frank, cậu ù ù cạc cạc bưng chén, hé miệng nhấp một ngụm hỏi: “Làm sao vậy?”

Ciro mang sữa trước mặt Soso dời đi, đặt trà chanh của mình trước mặt cậu nhóc.

Soso hưng phấn nâng chén trà, uống một ngụm nhỏ, “Ngon quá.”

Ánh mắt Frank điềm tĩnh chuyển một vòng giữa Ciro và Soso.

Ciro không chút để ý hỏi thăm tình hình gần đây của cậu và gia tộc Charlie.

Frank cẩn thận trả lời. Cậu có chút không chắc chắn nguyên nhân được mời ăn chung hôm nay. Lần trước sơ suất gặt lấy kết quả chia sẻ một bí mật chung cùng hoàng thái tử. Đến bây giờ cậu vẫn đang do dự có nên kể chuyện này cho gia trưởng không. Có lẽ, để gia tộc Charlie hoàn toàn không hay biết gì mới là biện pháp tốt nhất cho gia tộc.

Ciro trông cũng không giống có mục đích riêng. Hắn một bên cùng mình nói chuyện phiếm, một bên chú ý nhất cử nhất động của Soso, mỗi lần Soso muốn ăn một món điểm tâm ở xa, liền mang đĩa điểm tâm đó đặt xuống trước mặt cậu bé.

Thời gian chậm rãi trôi qua.

Ciro thấy Soso ăn có chút không tiết chế, nhịn không được ngăn tay cậu đang tiếp tục hướng về đĩa kẹo, “Đến giờ cơm tối rồi.”

Soso liếm liếm môi, “Ừ.”

Món chính của bữa tối là cá nướng, phía trên rót một tầng nước sốt ngô thơm ngào ngạt, thích hợp với vị chua của trà chanh, mùi vị rất ngon.

Frank ăn thực thoải mái.

Bởi vì từ khi bữa cơm bắt đầu, cậu phát hiện ra mình hoàn toàn bị bỏ quên.

Soso hình như không thích mùi vị món ăn này lắm, còn Ciro đang thuyết phục cậu bé ăn hết.

Một bữa cơm lâu đến dị thường.

Đến khi Frank cảm thấy thắt lưng mình cứng ngắc không đứng thẳng nổi, bữa tối rốt cục kết thúc.

Hoàng thái tử phi thường thân mật tỏ vẻ ăn cơm cùng cậu là chuyện rất thú vị.

Frank liều mạng nhớ xem rốt cục mình đã làm cái gì mà khiến người ta cảm thấy thú vị, cuối cùng chỉ có thể nhớ ra một chuyện — im lặng, giữ im lặng, vẫn là duy trì im lặng.

Ra khỏi biệt thự, hít thở không khí ban đêm tươi mát, những ý nghĩ hỗn loạn trong đầu dần trở nên rõ ràng. Cậu đột nhiên hiểu ra dụng ý của hoàng thái tử với bữa tối này. Cậu dở khóc dở cười, đúng là tai bay vạ gió.

Soso vốn muốn rời đi cùng Frank, lại bị Ciro giữ lại.

“Ta đã sai phòng bếp chuẩn bị một ít thịt bò, có lẽ cậu sẽ thích.” Ciro nói.

Mắt Soso sáng lên, “Có thịt bò? A, vừa rồi đáng lẽ anh phải nói cho tôi biết, tôi sẽ vì thịt bò mà ở lại lâu hơn một chút.”

Ciro mỉm cười.

Thịt bò quả thực hợp khẩu vị của Soso. Cho dù đã ăn rất no, cậu vẫn ăn hết chỗ thịt bò. Ăn xong, cậu yên lặng nhìn bụng mình, đang chuẩn bị đứng dậy cáo từ, đã bị Gallon mời đến phòng ngủ trên lầu.

Soso kinh ngạc: “Hôm nay tôi cũng có thể ở đây sao? Nhưng Ciro trở lại rồi mà?”

Gallon không trả lời, trực tiếp đóng cửa cáo lui.

“Ta nghĩ giường này đủ rộng.” Ciro dùng khăn mặt lau tóc từ trong phòng tắm đi ra. Hắn mặc áo ngủ, trông hoạt bát hơn bình thường rất nhiều, toát ra nét linh động ở tuổi hắn nên có.

Soso khó xử: “Tôi có thể về ký túc xá ngủ. Giường ở ký túc xá cũng thoải mái lắm.”

“Muộn rồi.” Ciro đến bên cửa sổ, thuận tay kéo rèm, “Cậu cũng đâu muốn quấy rầy đến giấc ngủ của bạn cùng phòng đúng không?”

Sắc mặt Soso thả lỏng.

Ciro ngồi vào bên giường, vỗ vỗ giường nói: “Ta cam đoan sáng mai chúng ta sẽ dậy đúng giờ đi học “

“Ngày mai anh cũng đi học sao?” Soso mở to mắt.

“Ừ.”

Soso thỏa hiệp, ngoan ngoãn vào phòng tắm rửa mặt.

Ciro xuống lầu lấy sữa cho cậu.

Gallon đã sớm phân phó người làm ấm sữa đặt lên bàn.

Ciro bảo: “Về sau cậu ấy ở đây, gia tăng thủ vệ.” Nhìn thấy Gallon lộ ra ánh mắt nghi hoặc, Ciro thật hiếm thấy chủ động giải thích, “Tính toán thời gian, Quang Minh thần hội, quốc vương Julan và công tước Bassekou hẳn đều đã nhận được tin Soso đang ở vương đô. Bọn họ lúc nào cũng có thể hành động, để cậu ấy bên người ta mới là biện pháp an toàn nhất.”

Gallon thấp giọng: “Điện hạ định xử lý ra sao với vương tử điện hạ?”

Ciro huơ huơ chén sữa, giống như xuyên thấu qua chất lỏng màu trắng nhìn một người khác cũng có da thịt trắng noãn, “Đây là quân bài rất tốt, ta phải nghĩ rõ ràng nên dùng như thế nào.”

Gallon rũ mắt.

“Đừng lơ là việc liên lạc với học sinh St Paders, duy trì cường độ và cao độ nên có.” Ciro nói, “Bình dân thích kẻ mạnh, bởi vì điều này khiến cho bọn họ nhìn thấy chỗ dựa tương lai. Ta hy vọng ngươi có thể để cho bọn họ tiếp tục nhìn thấy chỗ dựa tương lai này, đến lúc cần thiết, phải xung đột với thế lực mai phục của công chúa Joanne cũng không sao.”

“Rõ.”

Trở lại phòng, Soso còn chưa đi ra.

Ciro đặt sữa trên tủ đầu giường, tiện tay lôi một quyển truyện ký từ trong túi không gian ra xem.

Chờ Soso đi ra, truyện ký đã xem gần một phần ba.

“Uống hết sữa rồi đi ngủ.” Ciro nói.

Soso leo lên giường, ừng ực uống sữa, sau đó sờ sờ mái tóc ướt sũng, rối rắm nói: “Tóc còn chưa khô, tôi muốn tí nữa hẵng ngủ.” Cậu thấy trên mắt Ciro có quầng thâm, biết hắn nhất định thực mệt mỏi, quan tâm bảo, “Anh ngủ trước đi. Tôi có thể đọc sách một lát.”

“Được rồi.” Ciro thật sự mệt khó mở mắt. Hắn đem sách cho Soso, “Quyển sách này rất thú vị, có lẽ cậu sẽ thích.”

Soso nhận lấy, mở trang đầu tiên. Bên cạnh truyền đến tiếng đặt gối đầu, kéo chăn, không qua bao lâu thì im lặng.

Truyện ký kể về một vị đại ma pháp sư nổi tiếng ở Mộng Đại Lục rất nhiều năm trước. Từ khi ông ta chỉ là một người học việc nhỏ bé ở cửa hàng tạp hóa đến sau này. Đại ma pháp sư khi còn sống thực xuất sắc, thủ pháp tác giả tự thuật rất khéo léo, Soso đọc chăm chú, chậm rãi quên cả thời gian.

Mắt cá chân đột nhiên bị đập mạnh.

Soso sửng sốt, phát hiện tay Ciro đặt trên chân cậu.

Nhưng… anh ấy chuyển từ đầu này đến đầu kia khi nào vậy?

Soso cố gắng ngẫm nghĩ, cuối cùng quy rằng mình nhớ lầm. Có lẽ ngay từ đầu Ciro đã ngủ ở đầu kia, dù sao gối đầu cũng đang đặt êm đẹp dưới đầu anh ấy.

Cậu tiếp tục chú ý vào quyển sách. Truyện đang nói đến trận chiến giữa đại ma pháp sư và pháp sư vong linh tà ác, vô cùng ly kỳ.

Bịch.

Vật nặng rơi xuống đất.

Soso kinh ngạc, nhìn Ciro chậm rãi từ trên đất ngồi dậy, xoa xoa tóc, tức giận nhìn cậu: “Sao cậu lại đá ta?”

“…” Nhìn Ciro như thế đột nhiên làm cho Soso nhớ lại một Ciro tính tình có chút xấu xa có chút ngay thẳng trong rừng Mộng Yểm. Cậu bỗng vui vẻ cười rộ.

Ciro: “…”

35. Thủy hỏa bất dung (năm)

Soso nhìn Ciro buồn bực nằm lên giường một lần nữa, đan ngón tay đặt trước ngực chuẩn bị ngủ tiếp, mới nhớ ra phải thanh minh: “Tôi không có đá anh.”

“… Ta không định so đo.” Ciro nhắm mắt.

Soso quệt quệt miệng, thấp giọng: “Thật sự tôi không có đá mà.”

Ciro mở to mắt, không quay đầu, liếc xéo cậu một cái: “Lần đầu tiên ta có thể không tính toán, nhưng ta không muốn có lần thứ hai.”

Soso: “…”

Lần này Ciro ngủ say, Soso rất cẩn thận quan sát, không dám giống như vừa rồi quá tập trung vào tiểu thuyết.

Qua một lát, quả nhiên có thu hoạch. Ciro đang nằm ngửa biến thành nằm nghiêng, hai tay nắm gối đầu, bắt đầu từ từ di động…

Soso nhìn khoảng cách giữa hắn và mép giường, đang do dự nên ở thời điểm chỉ mành treo chuông khi hắn sắp ngã sẽ nâng hắn dậy, hay trước đó ngăn hắn ngã nhào. Trong khi cậu đang do dự, thân mình Ciro lại di động thêm mấy li, nửa cái gối lộ ra ngoài giường, nhìn qua có chút nguy hiểm.

Soso nghĩ nghĩ, quyết định theo dõi tình huống. Nhớ vừa rồi Ciro sau khi quay đầu mới ngã xuống, nói cách khác, hẳn là vẫn an toàn .

Nhưng lịch sử không hề tái diễn .

Ngay khi Soso nhận định hắn an toàn, đột nhiên Ciro lao đầu về phía sàn nhà.

Soso nhanh tay lẹ mắt vứt bỏ quyển truyện, lao qua ôm lấy thắt lưng hắn. Nhưng, không như mong muốn —

Bịch.

Ciro phẫn nộ mở to mắt, nhìn Soso nằm úp sấp trên giường gắt gao ôm lấy cẳng chân mình.

“…”

Soso oan ức mở miệng: “Thật sự không phải tôi.”

Ciro cúi đầu nhìn gối đầu dưới mông, lại nhìn tư thế quái dị của Soso, cau mày hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”

Soso đáp: “Anh đang ngủ… rồi ngã xuống.”

“…” Ciro nhíu mày, “Có lời giải thích nào tốt hơn không?”

Soso cố gắng nghĩ nghĩ, “Anh vừa ngủ vừa đảo quanh rồi ngã xuống.”

“…”

Ciro rút cẳng chân ra khỏi tay cậu, sau đó kéo chân xuống giường, điều chỉnh gối đầu, ngả đầu ngủ tiếp.

Soso giật mình: “Anh ngủ dưới đất?”

Cir thản nhiên: “Đằng nào sớm hay muộn cũng ngủ ở dưới.”

“Thật sự không phải tôi.”

“…”

“Vừa rồi tôi muốn cứu anh á.”

“…”

“Nhưng mà không ôm kịp.”

“…”

“Nếu không anh ngủ trên giường đi. Tôi cam đoan lần sau nhất định sẽ ôm được.”

“…”

“Nếu không tôi ngủ dưới đất vậy?”

“…”

“Tôi cảm thấy…”

Ciro đột nhiên xốc chăn ngồi lên.

Soso hoảng sợ, trừng to mắt nhìn hắn.

Ciro đặt lại gối đầu lên giường, sau đó ôm chăn một lần nữa nằm xuống.

Soso nhanh chóng lui về bên giường mình, sau đó phát hiện Ciro vẫn không nói lời nào nhìn cậu, “Làm sao vậy?”

“Cậu không ngủ à?”

“Tôi còn chưa đọc xong…” Vừa mới đọc đến phần quan trọng nhất a. Cậu còn đang tò mò về kết quả đại chiến giữa đại ma pháp sư và pháp sư sư vong linh mà.

Ciro hỏi: “Cậu không ngủ thì làm thế nào ôm ta không cho ta ngã xuống được?”

Soso nghĩ nghĩ, cảm thấy rất có lý, vì thế đặt truyện lên bàn ở đầu giường, sau đó nằm xuống, mở to mắt nhìn Ciro.

Ciro cũng nhìn cậu.

Soso thử thăm dò vươn tay, đặt trên lưng hắn.

Ciro lần thứ tư nhắm mắt chuẩn bị ngủ.

Soso không dám ngủ ngay, cẩn thận quan sát tình trạng của Ciro.

Lần này Ciro kiên trì được khá lâu, đại khái hơn mười phút sau mới bắt đầu chầm chậm di động.

Soso không thể không kẹp chặt tay, cố gắng kéo hắn lại. Tới tới lui lui như vậy đại khái gần một tiếng đồng hồ, Soso mới dần thấy ý thức mơ hồ, cánh tay hoàn toàn theo bản năng ôm chặt. Ciro sau nhiều lần cố gắng mà không thành công ngã xuống, rốt cục bắt đầu an phận. Soso từ từ đi vào giấc ngủ.

Buổi sáng ngày hôm sau.

Ciro tỉnh lại phát hiện Soso còn gắt gao ôm mình, mình cũng không ngã xuống dưới đất. Khác biệt duy nhất so với ngày hôm qua là bọn họ từ đầu giường chuyển thẳng xuống cuối giường.

Ciro cẩn thận trở mình, chuẩn bị rời giường, nhưng hắn vừa cử động, cánh tay của Soso liền dùng sức, túm hắn trở về.

Hắn thử tiếp lần nữa, kết quả vẫn y chang.

Cửa khẽ đẩy ra, Gallon rón ra rón rén đi vào. Y nhìn thấy Ciro tỉnh thì hơi ngạc nhiên, lập tức cúi đầu: “Bữa sáng đã chuẩn bị xong , mời điện hạ hưởng dụng.”

Ciro nằm trên giường nhìn y, “Sáng nào ngươi cũng chỉnh lại cho ta sao?”

Gallon hiển nhiên ý thức chuyện này đã bị vạch trần, thoải mái thừa nhận: “Đây là phân phó của hoàng hậu điện hạ. Ngài nói ở bất kỳ thời điểm nào cũng phải duy trì dáng vẻ tốt đẹp của hoàng thái tử điện hạ.”

“… Lúc ở học viện thì sao?”

“Đến lượt Wistar gánh vác sứ mệnh vinh quang này.” Gallon mặt không đổi sắc nói.

Ciro gật đầu: “Dùng phong hệ ma pháp đúng là tiện hơn so với ngươi. Có điều về sau không cần các ngươi vất vả như vậy. Ta ghét ở thời điểm ta không phòng bị, có người tự tiện di chuyển cơ thể ta, cho dù là từ dưới giường chuyển lên trên giường.”

“Rõ.”

“Ra ngoài đi. Về sau không có sự cho phép của ta, không được tự tiện mở cửa tiến vào.”

“Rõ”

Nghe thấy tiếng bước chân lui ra ngoài cửa, Ciro nhẹ nhàng vỗ lưng Soso.

Soso giật giật, cánh tay ôm càng chặt.

Bị ôm một buổi tối, Ciro cảm thấy thắt lưng mình sắp cứng như đá . Hắn không thể không vỗ mạnh hơn vào lưng người kia.

Soso ngọ ngoạy, chậm rãi mở to mắt. Khi tầm mắt chạm vào mặt Ciro, cậu rõ ràng hơi sửng sốt, hơn nửa ngày mới che miệng lại, gật đầu với hắn.

Ciro mỉm cười: “Buổi sáng tốt lành.”

Soso lại gật gật đầu.

“Mau rời giường, muộn giờ đến trường rồi.” Ciro nói xong, đứng dậy chuẩn bị vào toilet, nhưng Soso còn nhanh hơn, nhảy từ trên giường xuống chạy ào vào.

“…”

Có lẽ hắn hẳn nên nghĩ đến đề nghị học viện trang bị hai cái toilet cho mỗi phòng ngủ.

Bởi vì không chiếm được toilet, cho nên khi Ciro xuống dưới, Soso đã ngồi ở bàn ăn chờ đợi.

“Buổi sáng tốt lành.” Soso nhe răng cười.

“Buổi sáng tốt lành.” Ciro đáp lại, hoàn toàn không nhìn ra dấu vết tức giận khi ngủ say bị ngã xuống đất ngày hôm qua.

Soso nhìn hắn động dao, mới cầm lấy bánh mì trước mặt cắn một ngụm.

Ciro thấy tay trái cậu lấy đồ không được tự nhiên, cau mày: “Tay…tê sao?” Hẳn là bởi vì đêm qua rồi? Hắn nghĩ vậy, đột nhiên lộ ra mỉm cười thấu hiểu.

“A, không sao.” Soso sợ hắn lo lắng, lập tức đổi bánh mỳ sang tay phải.

“Nếu không thoải mái, ta có thể giúp cậu xin phép.” Dù sao hắn cũng không hứng thú với việc cùng mọi người lên lớp.

Soso lắc đầu: “Không cần xin phép, chuyện nhỏ thôi.”

Ciro thấy cậu khăng khăng, cũng không kiên trì nữa.

Dùng xong bữa sáng, hai người đi về hướng phòng học năm nhất ban 3.

Ở trên đường, Soso liên tiếp đánh giá bốn phía, ánh mắt cẩn thận lại cảnh giác.

Biết rõ cậu suy nghĩ cái gì, Ciro vẫn ra vẻ không hiểu hỏi: “Đang tìm gì thế?”

“Chúng ta đi cùng nhau như vầy mà bị người khác nhìn thấy có phải sẽ không hay không?” Soso lo lắng, “Tôi chỉ là con trai của chủ tiệm tạp hóa ở trấn nhỏ biên thuỳ, không thể biết hoàng thái tử được. Nếu người khác hỏi thì phải giải thích thế nào? A, nói anh từng đến cửa hàng tạp hóa ở trấn mua đồ được không? Nhưng là mua cái gì mới được? Hưm…”

“Không sao cả.” Tay Ciro xoa xoa đầu cậu.

Soso nghi hoặc nhìn hắn, tựa hồ không rõ tại sao thái độ của hắn trước sau mâu thuẫn như vậy. Lúc trước rõ ràng còn làm bộ không biết cậu.

Ciro nói: “Cậu đã cứu ta trên trận đấu, không phải sao?”

“Không phải, cứu anh là ngài Vincent.”

“Nhưng cậu đã chạy qua.” Ciro nói, “Tin rằng rất nhiều người đã thấy một màn đó. Cho nên cậu là đại anh hùng cứu hoàng thái tử đế quốc, đi học cùng hoàng thái tử là chuyện thực bình thường.”

Soso nghiêng đầu: “Là vậy sao?”

“Ừ. Ta nói phải chính là phải.” Bốn phía dần dần nhiều người hơn, ánh mắt đều như cố ý vô tình hướng về đây, có tìm tòi nghiên cứu, có tò mò, có kinh ngạc, có ghen tị… đủ loại, hoa cả mắt.

Ciro một mực làm như không thấy.

Tính toán thời gian, Quang Minh thần hội hẳn là rất nhanh đã đem tin tức vào trong nước, có lẽ sẽ trực tiếp giao vào tay Kastalon II. Trước mắt hắn còn chưa rõ hoàng đế sẽ có ý kiến gì với chuyện này. Nhưng lấy hiểu biết của hắn về chỉ số thông minh của lão, quá nửa là lão sẽ biến nó thành cơ hội đả kích hắn. Cho nên trước khi lão tìm được đủ lý do mang Soso đi, hắn phải tìm ra một lý do giữ cậu lại.

Advertisements
This entry was published on 15/09/2013 at 8:41 Sáng. It’s filed under Đế hỏa and tagged . Bookmark the permalink. Follow any comments here with the RSS feed for this post.

21 thoughts on “Đế hỏa 31-35

  1. (。♥‿♥。) …hố hố hố… tem a … tem a…. *xé tem…** tung hoa* づ ̄ ³ ̄)づ♥

  2. Snow Angel on said:

    =))))) ta đang tưởng tượng dáng ngủ của Ciro điện hạ =))))))))) người này cũng có điểm đáng yêu nha =)))))
    thích người ta rồi còn làm bộ làm tịch lý do vớ vẩn gì nữa ~
    có điều, làm cho Soso hiểu được thì chắc hơi bị khó à ~

    • He he, ta cũng chết cười đoạn ấy. Bản đáng yêu mà, sau này còn đấu tranh tâm lý nhiều nữa, đó là phía Ciro thôi nhé, bạn xong rồi thì lại phải đi thuyết phục Soso, gian nan phết (⌒▽⌒)

  3. minjaejae on said:

    Đọc phần này thấy bạn Ciro sao mà…khụ…đáng yêu, từ cái cách bạn chăm nhóc Soso đến cái tướng ngủ. Tuy rằng phần tướng ngủ cũng đc nhắc đến tại Thánh viện rồi nhưng mà ta thật không ngờ rằng nó lại nghiêm trọng đến mức này.

    • Zét sờ, thực ra thì bạn Ciro rất là đáng yêu mà. Ủa, mà tướng ngủ của bạn có được nhắc đến trong Thánh viện sao? Sao mình không nhớ nó ở đoạn nào nhỉ???

  4. Hơ? Đọc miêu tả cái cách mà Ciro đổi tư thế ngủ, cái mặt mình nó cứ vầy nè = 口 =

    ——–\\\\\\\\\\\\\\<

(━┳━ _ ━┳━) | (¬_¬) | (; ̄Д ̄)| 凸(`0´)凸 | o(≧o≦)o | ಠ_ಠ | m(_ _;;m |(◎_◎;) | ⁀⊙﹏☉⁀ | (。⌒∇⌒)。 | 〜( ̄▽ ̄〜) | (#+_+) | (ノ ̄д ̄)ノ | ψ(`∇´)ψ | ヾ(^∇^) | ( ̄ー ̄)| O(≧∇≦)O | (∩_∩) | (。♥‿♥。) | づ ̄ ³ ̄)づ | (⌒▽⌒)| ┐( ̄ー ̄)┌ | (;へ:)| ╥﹏╥ | (︶︹︺) | ∑(O_O;) | \(//∇//)\ | ヾ( ̄□ ̄;)ノ | ( ̄^ ̄) | (^_−)☆ | ⊙﹏⊙ | ●ω● |≧▽≦ | |  

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: