Đế hỏa 19-20

p1140296093

19. Vương đô đế quốc [ chín ]

Patrick nhìn cậu nhấm nuốt càng lúc càng chậm, bộ dáng ăn thật sự miễn cưỡng, nhịn không được hỏi: “Khó ăn đến vậy sao?”

Soso ngạc nhiên nói: “Không khó ăn mà.”

“Cậu nên dùng gương mà soi xem vẻ mặt hiện giờ của mình đi.” Patrick hạ giọng,“Kỳ thật cảm thấy khó ăn cũng không sao, dù gì cậu cũng đâu phải là người đầu tiên, mà chắc chắn sẽ không phải là người cuối cùng. Nơi này đổi đầu bếp ba tháng một lần, càng đổi càng kém.”

“Tại sao phải đổi đầu bếp?” Sự chú ý của Soso bị dời đi.

“Học sinh chê bai mùi vị đồ ăn. Gần như học sinh mới nào cũng chê, có điều học lên năm hai năm ba thì ngừng. Bởi vì bọn họ phát hiện càng chê thức ăn càng không ngon.”

“Thật ra tớ thấy cũng không tệ lắm.” Cậu thật lòng nói, chí ít còn ngon hơn lương khô lúc đào vong.

“Nhưng vẻ mặt của cậu không nói thế.”

“Tớ đang nghĩ chuyện khác.”

“Chuyện gì?” Patrick mẫn cảm vểnh tai.

Soso dùng dĩa gạt hạt tiêu trên miếng thịt bò sang hai bên, thấp giọng nói: “Kỳ thật, không có gì.” Cho dù cậu rất muốn xoay người lớn tiếng phản bác bình luận của mấy cô gái kia về Ciro, nhưng hiển nhiên thân phận hiện tại của cậu không có tư cách.Con trai một chủ tiệm tạp hóa sao có thể biết về hoàng thái tử đế quốc.

Patrick còn muốn tiếp tục hỏi, nhưng ánh mắt đảo qua, vừa lúc nhìn thấy bóng dáng Frank, vội vàng giơ tay vẫy vẫy.

Frank vốn chỉ muốn tìm một góc yên tĩnh một mình ăn cơm, nhưng đã được mời, đành phải bỏ kế hoạch ban đầu bước tới. Trên thực tế, cậu cũng rất muốn hiểu thêm về  thành viên mới gia nhập này, nhất là khiếu hài hước của cậu ấy.

“Hắc, Frank, anh bạn mới của chúng ta tuyệt không thích thức ăn ở đây.” Patrick tự cho rằng phán đoán phía trước của mình là đúng.

Frank nhún vai: “Học viện ma pháp hoàng gia cần nhất là khả năng thích ứng.”

Soso nói: “Kỳ thật tớ cảm thấy thức ăn cũng không tệ lắm.” Nói xong, cảm thấy giống như phản bác Patrick, vội vàng bổ sung,“Ít nhất họ làm thực vất vả, nơi này có nhiều người đến ăn thế mà.”

Frank nở nụ cười,“Nếu cậu gặp ông ta, sẽ biết ông ấy cần nhất chính là vất vả.”

Patrick chú ý thấy cô gái bàn bên rời đi, đột nhiên thấp giọng: “Nghe nói hoàng thái tử chuẩn bị đi học trở lại?”

Frank nhìn hắn đầy thâm ý, “Ai nói ?” Cho dù bọn họ còn là học sinh, nhưng là học sinh học viện ma pháp hoàng gia, tương lai bọn họ nhất định sẽ trở thành trụ cột của đế quốc. Cho nên đừng có xem thường tư tưởng và lựa chọn của bọn họ, ở rất nhiều thời điểm, chúng biểu thị hướng đi tương lai của đế quốc.

Patrick đáp: “Nhóm các cô Dorothy nói .”

Frank nghĩ nghĩ, tránh nặng tìm nhẹ bảo: “Chỉ nghe tin hoàng thái tử đã trở lại vương đô.”

Patrick trừng to mắt, “Còn nguyên soái Hayden thì sao?”

“Anh ấy đương nhiên còn ở Sangtu.” Frank nói, “Trước khi Bassekou đem đại quân Shamanlier rời khỏi Sangtu, anh ấy không thể trở về.”

Patrick thất vọng, “Cho nên dù hoàng thái tử có đi học trở lại, nguyên soái Hayden cũng sẽ không xuất hiện à?”

Frank bật cười: “Nếu cậu muốn gặp, có thể chờ đến lúc anh ấy trở về rồi tới cửa bái phỏng.”

“Tớ sợ ngài không có thời gian.” Hayden · Navister không chỉ có chiến công rực rỡ trên chiến trường, trên tình trường cũng là thanh danh lan xa.

Frank thấy Soso im lặng, nhịn không được hỏi: “Cậu nghe nói đến nguyên soái Hayden chưa?”

Soso gật mạnh đầu.

“Anh ấy là người đàn ông mạnh nhất đế quốc.” Lúc Frank nói thế, trên mặt dường như nở rộ ánh sáng.

Soso đột nhiên hỏi: “Cậu thích anh ta?”

“Phì.” Patrick ra sức che miệng.

Khóe miệng Frank co giật, sau một lúc lâu mới nói: “Không phải kiểu cậu nghĩ. Anh ấy đã cứu tớ, cho nên tớ sùng bái cảm kích anh ấy, nhưng tuyệt đối không phải kiểu cậu nghĩ.” Nói đến câu sau, cậu gần như nghiến răng nghiến lợi, giống như bị chạm trúng chỗ đau.

Soso giật mình.

“Hơn nữa,” Giọng Frank hơi trầm xuống,“Tốt nhất không nên nhắc tới tình yêu đồng tính ở quân đoàn Tulip .”

Soso nghi hoặc hỏi: “Tại sao?” Cậu cảm thấy như Dilin và Hydeine cũng rất hạnh phúc.

Patrick uống hết nước, thật vất vả thuận khí, tiếp tục đề tài: “Bởi vì nguyên soái Hayden ghét nhất loại chuyện này.”

Soso chớp mắt. Tại sao cậu cảm thấy Hayden trong ấn tượng của mình đâu phải như vậy nhỉ? Rõ ràng rất hòa nhã, khi nhắc tới Dilin và Hydeine cũng không lộ ra vẻ mất hứng gì.“Có phải hiểu lầm không?” Cậu nhỏ giọng hỏi.

“Đương nhiên không phải.” Patrick đáp,“Chuyện này ở vương đô không phải bí mật. Phụ thân Hayden vì một người đàn ông mà vứt bỏ mẫu thân ngài. Nếu không phải vì ông nội đã chăm sóc ngài từ nhỏ, có lẽ ngài ấy đã sớm đổi sang họ mẫu thân. Mẫu thân của ngài là bạn thân nhất của hoàng hậu Samantha, xuất thân cao quý hơn Navister nhiều lắm.”

Frank nhíu mày: “Hiện nay Navister là dòng họ chói lọi nhất đế quốc.”

Patrick thè lưỡi, không dám nói nữa.

Soso vốn đã bị quân đoàn Tulip và quân đoàn ma pháp xoay cho hỗn loạn, hiện tại càng thêm rối rắm, trên mặt tràn đầy dấu chấm hỏi.

Frank và Patrick không nói tiếp. Việc này thực mới mẻ với Soso, nhưng đã thành chuyện cũ rích đối với bọn họ.

Dùng xong cơm trưa rồi nghỉ ngơi chút, bọn họ liền nghênh đón khóa học thực tiễn buổi chiều.

Cái gọi là khóa học thực tiễn, chính là vận dụng tri thức lý luận buổi sáng vào thực tế. Dù sao để đánh giá một ma pháp sư, cuối cùng vẫn phải nhìn vào ma pháp của hắn, chứ không phải trình độ lý luận.

Danton đứng trên một khối đất hơi nhô lên, cầm trong tay ma pháp bổng làm từ gỗ anh đào, nhẹ nhàng huơ huơ  giống như chỉ huy dàn nhạc: “Đừng có xem thường hỏa cầu thuật, khi chúng xuất hiện sẽ tạo thành thương tổn rất lớn. Có điều hiện giờ ta chưa mong các trò có thể một bước lên trời, chỉ cần đồng thời triệu hồi ra được hai đến ba hỏa cầu là thành công. Chúng ta bắt đầu từng bước từng bước đến. Frank, trò tới trước.”

Ma pháp bổng của Frank làm từ vàng ròng, từ trên xuống dưới được khảm sáu viên ruby lớn nhỏ khác nhau.

Cậu đến trước mặt Danton, nâng ma pháp bổng, nhẹ nhàng vẽ một hình tròn giữa không trung, sau đó thấp giọng niệm chú ngữ.

Lập tức, trong không trung xuất hiện sáu hỏa cầu kích thước tương tự.

Bốp bốp bốp.

Quân đoàn Tulip vỗ tay rào rào.

Danton dùng ma pháp bổng xua tan hỏa nguyên tố trong sáu hỏa cầu, sau đó gật đầu tán dương:“Không tồi. Kế tiếp…”

Nhìn người lên càng lúc càng nhiều, người ở lại càng lúc càng ít, Soso khẩn trương đến mức tay ướt đầm mồ hôi.

Cuối cùng đã đến lượt cậu.

Danton thấy cậu khẩn trương, an ủi nói: “Không sao, từ từ mà tới, trò chỉ cần niệm đúng chú ngữ là được.”

Patrick nhịn không được bảo: “Cậu ấy là thổ hệ !”

Những người khác ồ lên.

Danton cũng sửng sốt,“Thổ hệ? Vậy sao lại ở ban 3?”

Patrick nói: “Có lẽ bị phân nhầm.”

“Không thể nào. Trò ấy được viện trưởng đích thân đưa tới.” Danton ngẫm nghĩ,“Trò lại đây.”

Soso tiến lên.

Danton nhẹ nhàng đặt tay lên trán cậu, lập tức mày càng nhíu chặt, hồi lâu mới nói: “Cảm ứng lực của trò với hỏa nguyên tố thấp nhất trong bốn loại nguyên tố.”

Môi Soso khẽ nhúc nhích, do dự không biết có nên kể ra chuyện mình bị phong ấn hay không .

Danton lại nói: “Có điều viện trưởng làm như vậy nhất định có mục đích của bà. Được rồi, trước tiên trò cứ ngồi nghe, chờ ta xin chỉ thị của bà rồi quyết định sau.”

Soso đành phải gật đầu.

Nhưng từng ngày từng ngày trôi qua, chuyện xin chỉ thị mãi không có câu trả lời. Những ngày kế tiếp, Soso vẫn làm một học sinh không cần thực tập ở ban 3. Quyết định của Danton cho cậu dường như chính là không có quyết định gì hết.

Patrick vài lần muốn đi hỏi, đều bị Soso ngăn cản. Đối với kiểu hồi đáp không đáp án cậu đã quen rồi, dù hỏi nữa hỏi mãi cũng không có kết quả.

Patrick thực sốt ruột,“Nhưng cảm giác với hỏa nguyên tố của cậu yếu nhất, còn tiếp tục sẽ ảnh hưởng đến thành tựu tương lai của cậu.”

Soso nói: “Kỳ thật tớ không thích hợp học tập ma pháp. Có một vị ma pháp sư rất lợi hại, rất lợi hại từng nói, cho dù học ma pháp thổ hệ, tớ cũng không thể đạt được thành tựu lớn.”

Patrick nhìn cậu nói rất nghiêm túc, trong lòng tràn ngập thương cảm, “Vậy sao cậu còn học ma pháp?”

Soso lộ ra tươi cười ngọt ngào,“Bởi vì tớ muốn ở bên người quan trọng nhất của tớ.”

Bệnh tò mò của Patrick lại tái phát, thăm dò hỏi: “Bạn gái à?”

“Không phải bạn gái.” Soso đang suy nghĩ làm thế nào để giới thiệu Dilin, có phải cũng nên an bài cho anh ấy thân phận con trai một chủ tiệm linh tinh nào đó hay không, chợt thấy có người vội vàng chạy tới ngoắc tay với bọn họ, “Nhanh đi nghênh đón. Hoàng thái tử đến!”

 

 

20. Vương đô đế quốc [ mười ]

Xe ngựa màu vàng kim cắm đầy hoa bách hợp tươi chậm rãi dừng lại trước đài phun nước thiên nga ở chính giữa hoa viên học viện ma pháp hoàng gia.

Đội cận vệ hộ tống hai bên nhịp nhàng nhảy xuống.

Đội trưởng đội cận vệ Gallon xuống ngựa, ngay ngắn khoan thai bước đến trước xe, khom lưng cung kính mở cửa.

Khoảnh khắc cửa xe mở ra, gần như mọi học sinh đang vây xem xung quanh đều theo bản năng rướn cổ.

Ở học viện ma pháp hoàng gia hoàng thái tử Ciro vẫn luôn là sự tồn tại thần bí.

Thời gian hắn ở trong học viện tổng cộng tuyệt đối không vượt qua ba ngày, nghe đồn hắn và người anh trai vừa qua đời không lâu đều yếu ớt nhiều bệnh, cho dù miễn cưỡng tiến vào học viện ma pháp St Paders, cũng bị lưu ban một năm. Cho nên, dù trong học viện ma pháp hoàng gia có nhiều người thích tham dự các loại vũ hội quý tộc , nhưng số người thấy qua Ciro vẫn rất ít.

Dưới ánh nhìn chú ý của muôn người, một chiếc găng tay màu trắng rốt cục xuất hiện, lặng lẽ giữ chặt núm cửa.

Trông Gallon có chút khẩn trương, thân thể hơi nghiêng phía trước, như chuẩn bị bất cứ lúc nào cũng có thể đỡ được thân thể  hoàng thái tử nếu ngài vấp ngã.

May mắn chuyện y lo lắng không xảy ra.

Tay giữ chặt nắm cửa hơi hơi siết lại, một bóng dáng cao to từ trên xe ngựa bước xuống .

Dưới ánh mặt trời, sắc mặt Ciro có vẻ cực kì tái nhợt, hai phiến môi mỏng hoàn toàn không chút huyết sắc. Nhưng ngay cả như vậy cũng không thể che dấu sự sắc bén cùng dung mạo anh tuấn của hắn, dường như bất cứ ai nhìn thấy hắn đều có thể cảm nhận được sự kiêu ngạo ẩn giấu dưới vẻ ốm yếu.

“Hoàng thái tử điện hạ!”

Người vây xem chỉnh tề hành lễ.

Ánh mắt Ciro thản nhiên chuyển qua đám người, sau đó nhẹ nhàng gật đầu.

Các học sinh đứng thẳng dậy, tách sang hai bên tạo thành một lối đi chính giữa.

Đội cận vệ lập tức một trái một phải theo sau Ciro, đi về phía văn phòng viện trưởng.

Soso cũng đứng trong đám người. Nhìn Ciro bị mọi người vây quanh phía xa, cậu cảm thấy hắn đặc biệt xa lạ.

Patrick thấy cậu nhìn không chớp mắt, nhịn không được bật cười: “Lần đầu tiên nhìn thấy một nhân vật lớn như vậy, cảm thấy rất kích thích đúng không?”

“Tớ cảm thấy anh ấy thực xa lạ.”

“…… Tớ cũng hiểu anh ta thực xa lạ, trên thực tế đa số người nơi này đều cảm thấy anh ta xa lạ.” Patrick nói,“Không biết lần này hoàng thái tử sẽ ở lại bao lâu. Nghe nói lần trước anh ta đăng ký xong là đi liền.”

“Nếu có thể lưu lại thì tốt.”

“Cậu muốn kết bạn với anh ta? Đừng mơ mộng nữa, nơi này ai mà chả muốn kết bạn với hoàng thái tử, nhưng đó có phải chuyện dễ dàng đâu. Ít nhất hiện nay ngoại trừ nguyên soái Hayden ra, tớ chưa bao giờ nghe nói anh ta có quan hệ thân thiết với bất cứ kẻ nào.”

“A.” Soso ngẫm nghĩ, mình với anh ấy có được xem như quan hệ thân thiết không? Có lẽ không đâu nhỉ, có lẽ  trong mắt anh ấy cậu chỉ là một con tin mà thôi.

Patrick nhìn tâm tình cậu trầm xuống, không khỏi vỗ vai cậu: “Đừng nản lòng, không chừng về sau cậu sẽ trở thành đại ma pháp sư, đến lúc đó điện hạ nhất định sẽ trọng dụng cậu.”

Soso nhẹ ừ một tiếng, đột nhiên phát hiện tay Patrick đặt ở trên vai mình cứng đờ, nghi hoặc quay đầu nhìn hắn,“Làm sao vậy?”

“Không biết có phải ảo giác của tớ hay không,” Patrick lắp bắp ,“Vừa rồi, hoàng thái tử điện hạ hình như quay đầu liếc mắt nhìn tớ một cái.”

“…”

Soso vội vàng đuổi mắt theo, chỉ thấy bóng dáng Ciro biến mất nơi ngã rẽ .

Cơn bão hoàng thái tử đi học chưa bình ổn. Toàn bộ học viện vẫn rất quan tâm về hành động sau đó của hắn, tỷ như có phải hắn chỉ đến báo danh, tỷ như hắn sẽ lưu lại mấy ngày, tỷ như thân thể hắn có thể chịu đựng được hay không.

Đáp án rất nhanh được tiết lộ.

Ban 1 năm thứ năm ngụ trước cửa văn phòng viện trưởng  truyền ra tin tức.

Hoàng thái tử sẽ vào ở trong ký túc xá học viện.

Một viên đá làm dậy lên ngàn tầng sóng.

Việc này có nghĩa là hoàng thái tử sẽ chính thức đến trường.

Vấn đề bọn họ quan tâm ngay sau đó chính là hắn sẽ được phân đến ban nào.

Mọi người đều biết hắn từng ở học viện hàng đầu đại lục học viện ma pháp St Paders học tập hơn một năm, St Paders tổng cộng phân ra ba cấp, học viện ma pháp hoàng gia phân ra năm năm học, dựa vào đó chuyển đổi, ít nhất hắn phải vào năm hai, năm ba mới đúng.

Nhưng lựa chọn của hoàng thái tử lần thứ hai làm cho mọi người nghẹn họng trân trối.

Năm nhất ban 3 rung chuông nghênh đón hoàng thái tử đại giá quang lâm.

Ngoại trừ Danton được biết trước, mọi học sinh đều trừng to mắt, ngay cả lễ tiết cơ bản nhất đứng dậy hành lễ cũng quên mất.

“Khụ khụ.” Danton ho khan nhắc nhở, đi đầu làm gương.

Học sinh lúc này mới như từ trong mộng tỉnh lại, nhao nhao đứng lên hành lễ.

Ciro gật đầu, ánh mắt dừng ở vị trí duy nhất không ai ngồi trong phòng học.

Học sinh của quân đoàn Ma thú nhất thời hưng phấn!

Quả nhiên Ciro từng bước đi qua, ngồi trên ghế kia.

“…” Tuy không phát ra âm thanh, nhưng bọn họ thầm hoan hô trong lòng.

Dường như cảm giác được hưng phấn của bọn họ, ánh mắt lạnh lùng của Ciro đảo qua khuôn mặt sảng khoái không dứt của mọi người.

“…”

Hưng phấn chưa kịp phun trào nháy mắt ứ lại.

Quân đoàn Ma thú tỉnh táo hơn.

Tuy hoàng thái tử ngồi xuống bên phía bọn họ, nhưng kỳ thật cũng không có ý nghĩa gì cả. Thân là hoàng thái tử, Ciro không có khả năng trở thành người sùng bái Audis. Quan hệ giữa bọn họ chẳng thân chẳng quen, cho nên, hắn ngồi xuống đây chẳng qua chỉ vì nơi này còn lại duy nhất một chỗ trống mà thôi.

Vì thế, âm thầm sảng khoái chuyển thành quân đoàn Tulip.

Người duy nhất khác biệt là Soso.

Bởi vì cậu đang bận nhìn trộm.

Lần thứ mười sáu ánh mắt cậu bắn sang, Ciro rốt cục nhịn hết nổi trừng mắt liếc cậu một cái.

Soso không hề xấu hổ vì bị phát hiện, ngược lại lộ ra một nụ cười cực sáng lạn.

Có lẽ vì cậu tươi cười quá mức xinh đẹp rạng rỡ, Ciro sửng sốt, rồi làm như không có việc gì thu mắt lại.

Khóa học buổi sáng Danton dạy cực kì thư thái, lâu lắm rồi ông ta chưa có buổi học nào im lặng như vậy.

Bất mãn duy nhất là thời điểm tan học, các học sinh không hề hành lễ cáo biệt với ông, mà lại hành lễ với Ciro. Có điều việc vụn vặt như chênh lệch giữa lòng sông với mặt biển rất nhanh đã bị ông ta xem nhẹ.

Đến giờ cơm trưa, Soso chậm chạp đi cuối cùng.

Ciro còn chưa ra khỏi phòng học, thân hình cao ngất của Gallon đang canh giữ ở cửa chính.

Patrick thấy bộ dáng thất thểu của Soso, nhịn không được kéo tay cậu tha về phía trước, vừa đi vừa nhỏ giọng: “Cho dù cậu có muốn biểu hiện thì cũng không nên biểu hiện rõ ràng như vậy a.”

Soso kinh ngạc nhìn hắn: “Rõ ràng lắm à?”

Patrick bất đắc dĩ bảo: “Giờ học hôm nay cậu vụng trộm nhìn anh ta tổng cộng hai mươi sáu lần.”

Mặt Soso bỗng đỏ hồng, trong lòng không khỏi lo lắng thân phận của mình sẽ bị hoài nghi, vội giải thích: “Tớ, đó là bởi vì lần đầu tiên nhìn thấy hoàng thái tử…… thực, rất ngạc nhiên.”

Patrick thấy cậu khẩn trương đến mức nói năng lộn xộn, cười an ủi: “Tớ hiểu mà, hiểu mà, hoàn toàn hiểu mà.” Quả nhiên là từ trấn nhỏ đến, gặp chuyện này liền kích động thành như vậy.

“Xin dừng bước.”

Tiếng Ciro vang lên phía sau bọn họ.

Patrick nhanh chóng xoay người, hai mắt phát sáng nhìn thẳng Ciro, “Vâng! Hoàng thái tử điện hạ!”

“…” Soso từ từ xoay người, cúi đầu xem mũi chân, sợ mình không cẩn thận bày ra vẻ mặt nào không nên có.

Ciro hỏi: “Có thể mang ta đi nhà ăn không?”

“Nguyện ý cống hiến sức lực cho điện hạ!” Patrick hùng hồn nói, sau đó tứ chi cứng ngắc xoay người, tay vung chân bước cùng bên tiến về phía trước.

Soso lúc này mới dám ngẩng đầu, lại vừa lúc nhìn thấy Ciro mỉm cười với cậu.

Nhà ăn học viện thực náo nhiệt.

Gần như mỗi một bàn đều không ngừng thốt ra ra ba chữ hoàng thái tử.

Cho dù Ciro nhìn trông có vẻ bệnh trạng đúng như lời đồn, nhưng điều đó cũng không gây trở ngại cho mị lực của hắn — hắn anh tuấn, tao nhã, hơn nữa cao cao tại thượng. Ít nhất trong nhà ăn đã có một phần năm số thiếu nữ muốn chuyển từ phái Hayden hoặc phái Audis sang phái Ciro.

Náo nhiệt ngừng bặt khi Ciro tiến vào.

Patrick lần đầu tiên được nhận loại đãi ngộ vạn người chú ý.

Ciro lơ đễnh, tùy tiện tìm vị trí gần cửa sổ ngồi xuống.

Patrick vốn muốn kéo Soso đi chỗ khác ngồi, không ngờ bị giữ lại .

“Ta hy vọng có thể hiểu biết thêm về học viện.” Ciro đường đường chính chính yêu cầu.

Patrick sôi trào nhiệt huyết, bắt đầu thao thao bất tuyệt lịch sử học viện từ khi thành lập đến giờ.

Ciro lẳng lặng nghe, thường thường lộ ra mỉm cười.

Soso cũng thoải mái dùng cơm trưa.

Ngồi ăn cơm cùng bạn bè thật vui vẻ, giống như trở lại thời gian ở St Paders.

Advertisements
This entry was published on 13/09/2013 at 4:10 Sáng. It’s filed under Đế hỏa and tagged . Bookmark the permalink. Follow any comments here with the RSS feed for this post.

5 thoughts on “Đế hỏa 19-20

  1. ảnh đẹp quá đi mất! Ảnh trong truyện nào vậy a? >\\\\\\\\<

(━┳━ _ ━┳━) | (¬_¬) | (; ̄Д ̄)| 凸(`0´)凸 | o(≧o≦)o | ಠ_ಠ | m(_ _;;m |(◎_◎;) | ⁀⊙﹏☉⁀ | (。⌒∇⌒)。 | 〜( ̄▽ ̄〜) | (#+_+) | (ノ ̄д ̄)ノ | ψ(`∇´)ψ | ヾ(^∇^) | ( ̄ー ̄)| O(≧∇≦)O | (∩_∩) | (。♥‿♥。) | づ ̄ ³ ̄)づ | (⌒▽⌒)| ┐( ̄ー ̄)┌ | (;へ:)| ╥﹏╥ | (︶︹︺) | ∑(O_O;) | \(//∇//)\ | ヾ( ̄□ ̄;)ノ | ( ̄^ ̄) | (^_−)☆ | ⊙﹏⊙ | ●ω● |≧▽≦ | |  

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: