Đế hỏa 6-7-8

p1135057500

6. Con đường lưu vong ( sáu )

Xe ngựa dừng lại, truyền đến tiếng xầm xầm xì xì rất nhỏ.

Soso đứng tại chỗ, vươn đầu, mở to hai mắt ra sức đánh giá xe ngựa.

Là Hydeine sao? Nếu là Hydeine, vậy Dilin nhất định ở gần đúng không?

Cậu nghe thấy trái tim mình nhịn không được đập điên cuồng.

Đủ loại sự tình gặp phải ở Julan nhất tề hiện ra trong lòng. Khuôn mặt xinh đẹp mà dữ tợn của vương hậu Marina giống như cơn ác mộng không ngừng xoay quanh trong đầu, khiến cho cậu nóng lòng tìm một cái ôm ấm áp để thổ lộ tâm tình.

Nhưng mặc cho cậu nhìn xung quanh thế nào, cánh rừng bên kia vẫn giăng giăng một màu đen tối, đến cả tiếng vang cũng không có , bốn phía tĩnh mịch dọa người.

Hai tay Soso ôm thân cây, lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi.

Có nên qua nhìn thử không? Nội tâm cậu kịch liệt giãy dụa. Không muốn chỉ gặp thoáng qua Dilin, nhưng sợ hãi gặp rồi sẽ mang đến chuyện không vui.

Do dự mãi, cậu rốt cục ra quyết định. Cậu muốn đích thân nghiệm chứng, nếu để cơ hội này mất đi, nhất định sẽ hối hận. Nghĩ đến đây, cậu kiên định cất bước chân đầu tiên, sau đó. . . . . .

Dừng lại.

Trên cổ, mũi kiếm lạnh như băng khiến cho cậu cứng ngắc toàn thân, da đầu tê dại gần như không còn cảm giác.

Chủ nhân của cây kiếm giấu mình nơi bóng đêm ánh trăng không chiếu đến

“Muộn như vậy còn lang thang trong rừng rậm…” Giọng nói trong bóng đêm không ngờ nghe lại rất hay, mang theo một chút nhẹ nhàng cùng dí dỏm, Soso gần như có thể tưởng tượng được hai bên khóe miệng nhếch lên của đối phương.”Lạc đường hở?”

Soso cảm thấy mũi kiếm chậm rãi di chuyển, thân thể lập tức nhảy dựng về sau, đề phòng hỏi: “Anh là ai?”

“Đó cũng là vấn đề ta muốn hỏi. Cậu là ai? Tại sao xuất hiện ở đây?”

“Tôi hỏi trước.” Dù sợ hãi, Soso vẫn kiên trì .

“Có lý. Được rồi, trước xin tự giới thiệu, ta tên là Hayden.”

Soso thất vọng. Nguyên lai là Hayden… Không phải Hydeine.

Một ngọn lửa sáng lên.

Một thanh niên tóc vàng anh tuấn trong tay cầm cây đuốc nhỏ, cười tủm tỉm nhìn cậu, “Đến phiên cậu trả lời vấn đề của ta .”

“Tôi tên là Mike.” Soso nhỏ giọng.

Hayden nở nụ cười. Hắn cười rộ lên nom cực kì hấp dẫn, giống như trên thế giới này không có việc gì không giải quyết được, làm cho người ta cảm thấy vô cùng ấm áp cùng hy vọng.”Một cái tên rất được hoan nghênh. Vậy, vì sao cậu ở đây?”

Soso đáp: “Tôi muốn đi quân doanh Shamanlier.”

“Quân doanh Shamanlier?” Hayden nhướng mày, “Đến quân doanh Shamanlier từ phía quân doanh Kanding đế quốc á?”

Soso giải thích: “Đó là một chuyện ngoài ý muốn, tôi ngồi xe qua … .”

“Được rồi, nếu không ngại, có thể cho ta biết cậu đến quân doanh Shamanlier làm gì không?”

Soso bắt đầu cảnh giác.

Hayden nói: “Nếu không phải yêu cầu nào quá trớn, ta có thể giúp cậu.”

“Giúp tôi?” Soso nhìn về phía sau hắn.

Hayden tựa hồ biết cậu đang nghĩ gì, gật đầu: “Đúng vậy, ta có một chiếc xe ngựa, hơn nữa ngựa còn rất khỏe mạnh.”

Soso do dự: “Tôi muốn gặp công tước Andre.”

“Lý do?”

“Đây là việc riêng của tôi.” Soso hoảng sợ phát hiện ra mình nói quá nhiều. Nhưng đứng trước tươi cười thân mật của Hayden, miệng cậu luôn không tự chủ được mà nói ra điều đối phương muốn biết.

“Nhưng hiện tại nó đã thành việc chung của chúng ta.”

Soso khó hiểu nhìn hắn.

“Ngươi chưa từng nghe đến tên ta sao?” Vẻ mặt hắn nhìn qua có chút tổn thương.

“Rất nổi danh ư?”

“Hơi kém hơn công tước Bassekou một chút, bởi vì ta sinh ra muộn hơn.” Hayden cười rất tự tin.

Soso lại không thấy phản cảm, “Anh cũng là quân nhân Shamanlier à ?”

“Ta là quân nhân, nhưng không phải người của Shamanlier, mà là của Kanding đế quốc.” Hayden mỉm cười nhìn vẻ hồng hào trên mặt Soso biến mất, “Tên đầy đủ của ta là, Hayden Navister, đương nhiệm nguyên soái của Kanding đế quốc!”

“Tôi, tôi không phải người xấu.” Soso cũng không biết tại sao mình lại nói ra câu này.

Hayden cười: “Thực trùng hợp, ta cũng không phải. Vậy đi thôi.”

Soso rụt lui hai bước, “Đi đâu?”

“Uống một chén. Vì chúng ta đều không phải người xấu.” Hayden cắm kiếm vào vỏ kiếm trên lưng, làm tư thế mời, “Đây là lời mời thịnh tình.”

Soso lắc đầu: “Tôi không thể đi. Tôi muốn đi tìm công tước Andre.”

“Dù ta rất muốn giúp cậu, nhưng yêu cầu này đối với nguyên soái của Kanding đế quốc thì có hơi quá mức.” Hayden nói, “Nếu chuyện này để cho hoàng đế bệ hạ biết, có thể rất nhanh ta sẽ đeo tội phản quốc trên lưng.”

Hai tròng mắt của Soso tràn đầy ưu thương,”Tội phản quốc thực đáng sợ “

Hayden vuốt cằm: “Đúng vậy. Vingtras vương tử điện hạ.”

Soso trừng lớn mắt, “Anh, làm sao anh biết tôi là…Tôi là…”

“Đoán, cám ơn cậu đã chứng thực cho ta.” Hayden nhìn sắc trời, “Vùng này có giặc cướp qua lại, dù là Kanding đế quốc hay là Shamanlier đều đã chết không ít lính gác, ta nghĩ chúng ta hẳn nên rời khỏi đây trước đã.”

Hai chân Soso giống như cắm rễ dính chặt trên mặt đất, “Có phải anh muốn bắt tôi làm con tin không?”

“Tạm thời không cần.” Hayden đáp, “Trên thực tế, quan hệ giữa ta và công tước Bassekou không xấu như tưởng tượng của cậu.”

Soso nói: “Tạm thời không cần không có nghĩa là về sau cũng không cần.”

Hayden nghiêm túc trả lời: “Ta chưa bao giờ hứa hẹn lời nào có khả năng sẽ mất đi hiệu lực.”

“Bibalafier din-yaloo. . . . . .” Soso vừa đọc chú ngữ, vừa xoay người chạy.

Nhưng kiếm phong của Hayden nhanh hơn động tác của cậu ít nhất một trăm lần, gò đất còn chưa cao đến đầu gối đã bị hắn dẫm dưới chân.

Soso vừa mới xoay người một nửa, kiếm đã đặt trên cổ cậu lần nữa.

Hayden cười: “Ta rất thành khẩn mời ngài, vương tử điện hạ.” Cây đuốc trong tay hắn chiếu sáng trên mặt Soso, trong con ngươi đen trắng rõ ràng hơi lóe lên ánh nước.

Hai tay Soso nắm lại, như thể đang dùng sức lực toàn thân để nói chuyện, “Nếu anh dùng tôi làm con tin, nhất định sẽ thất bại. Tôi tuyệt đối sẽ không liên lụy Dilin.”

“Dilin?” Hayden đột nhiên thốt lên, nhướng mày với cái tên xa lạ mà quen thuộc vừa chen vào, “Là một quân nhân, nếu không phải bất đắc dĩ, ta tuyệt đối sẽ không dùng bất kỳ thủ đoạn đê hèn nào đe dọa bất cứ ai, dù cho là Dilin Bassekou hay Andre Bassekou.”

Soso thoáng an tâm, “Vậy anh bắt tôi làm gì?”

“Là mời.” Hayden cười rộ lên, lộ ra hai lúm đồng tiền sâu hoắm trên mặt, “Ta nói rồi, ta muốn mời cậu uống một chén.”

Đội thị vệ đi theo Hayden có chút ngạc nhiên đối với việc nguyên soái nhà mình ra ngoài tản bộ một vòng rồi dẫn về một thiếu niên trắng trắng mềm mềm, nhưng bọn họ nhanh chóng giấu kín cảm xúc, cho đến khi Hayden và Soso cùng lên một cỗ xe ngựa.

Đôi phó đội thị vệ lén lút đi tới bên đội trưởng đội thị vệ, dùng thanh âm chỉ có hai người có thể nghe thấy hỏi: “Nguyên soái muốn thay đổi khẩu vị sao?”

Đội trưởng đội thị vệ nói: “Ở trong rừng sâu tìm được… món hoang dã chăng?”

“Tớ cứ tưởng nguyên soái chỉ thích con gái”

“Có lẽ vì ở trong rừng sâu rất khó tìm được món hoang dã giống cái”

“À! Nếu nguyên soái chịu nói sớm, biết đâu tớ có thể nghĩ cách cho ngài”

Hayden đột nhiên từ trong xe ló đầu ra, hướng về phía bóng lưng bọn họ cười: “Ta đột nhiên cảm thấy thịt gia cầm cũng không tệ”

Đội trưởng và đội phó đội thị vệ quay đầu, vẻ mặt mờ mịt.

Hayden nói: “Tỷ như mấy con chim thích hót luyên thuyên”

“…”

Đội trưởng đội thị vệ chuyển chủ đề: “Đúng rồi, cậu tra ra lai lịch bọn cướp kia chưa?”

Đội phó đội thị vệ tiếp lời: “A, đúng, bọn… bọn cướp. Nhưng hôm nay chúng còn chưa xuất hiện”

Đội trưởng đội thị vệ nói: “Có lẽ nghe được uy danh của nguyên soái nên trốn mất rồi”

Hayden cười híp mắt: “Khẳng định không phải bởi vì các cậu tiết lộ tin tức ta ra ngoài kiếm món hoang dã đấy chứ?”

Đội trưởng và đội phó đội thị vệ liếc nhau, rồi cùng cúi đầu trước hắn: “Chúng tôi biết sai rồi”

“Tốt lắm. Ta mặc kệ hai người các cậu dùng phương pháp nào, ta chỉ mong muốn ngày mai khi ta rời giường có thể thấy trên mặt các cậu hai vòng mắt đen sì”. Hayden cuối cùng cũng lui đầu trở vào.

Đội trưởng, đội phó đội thị vệ: “…”

“Chạy đường dài?”

“Hay là cử tạ?”

“… Tớ có cách nhanh hơn.”

“Cách gì?”

“Chúng ta mỗi người cho nhau một đấm, thế nào?”

“Tớ có hai mắt, sao lại chỉ cần một đấm?”

“Cậu đánh giá quá cao khoảng cách giữa hai mắt mình rồi”

“…”

7. Con đường lưu vong (bảy)

“Cho dù khoảng cách từ mé trái mắt trái đến mé phải mắt phải của tớ không được lớn, nhưng tớ vẫn rất khẳng định, trái phải chúng ta đều có địch nhân”. Đội phó đội thị vệ nói, “Đương nhiên, nói ngắn gọn là, chúng ta bị bao vây rồi”

Đội trưởng đội thị vệ dùng tay ra hiệu điều khiển đội thị vệ bày trận hình, sau đó đáp: “Cám ơn mấy lời vô ích của cậu đã thu hút địch nhân, cho chúng ta thời gian chuẩn bị”

Đội phó đội thị vệ ngẩn người, “Tớ đã làm vậy à?”

Đội trưởng đội thị vệ gật đầu, “Đúng vậy, làm không tồi” (lại châm chọc mấy lời của cậu chính là cực kỳ vô ích :)))

Đội phó đội thị vệ nghĩ nghĩ, nói: “Được rồi, tớ tiếp nhận lời khen của cậu”

Hayden từ trong xe ló đầu ra, “Ta có hai yêu cầu”

“Thỉnh hạ lệnh không cần khách khí”. Đội trưởng và đội phó đội thị vệ đồng thời xoay lại, thái độ cung kính.

“Thứ nhất, ta rất buồn ngủ, cho nên tốc chiến tốc thắng”

“Đó là tất nhiên!” Đội trưởng cùng đội phó đội thị vệ đều vững tin mười phần.

“Thứ hai”, Hayden nói tiếp, “Nửa đêm canh ba chơi đùa cùng một đám đàn ông thực sự khuyết thiếu tình thú tới cực điểm, cho nên, lưu lại người sống vừa đủ. Ta tuyệt không làm sự tình tương tự lần thứ hai”

“Không vấn đề”. Hai người đều vỗ ngực cam đoan.

“Cuối cùng”, Hayden chỉ vào phía sau bọn họ, “Chúc các ngươi may mắn”

Đội trưởng cùng đội phó đội thị vệ xoay người, khí thế hừng hực rút kiếm ra.

Bọn cường đạo xông tới, người đông nghìn nghịt. Tiếng la hét cùng tiếng bước chân rầm rập khiến màn đêm cũng phải rùng mình.

Nhưng hai vị đội phó đội trưởng hiển nhiên chẳng để bọn chúng vào mắt.

Đội phó đội thị vệ nói: “Lần này tớ sẽ không thua cậu”

Đội trưởng đội thị vệ đáp: “Cậu nói câu này từ ba năm trước rồi”

“Ngày hôm này câu này sẽ thành lịch sử”. Đội phó lao mạnh về phía trước. Cùng với hắn còn có sáu gã thị vệ. Đội trưởng không ra tay, nắm kiếm lẳng lặng đứng bên xe ngựa, canh gác bốn phía. Mỗi thị vệ bên người Hayden tối thiểu đều là kỵ sĩ cấp năm, đối phó với bọn giặc cướp không biết từ nơi nào nhảy ra thật giống như người lớn chơi đùa với trẻ con.

Soso nghe thấy tiếng động, ló ra từ cửa sổ bên kia. Nhìn thấy những bóng dáng trong đêm đen sâu thẳm, cậu giật mình hỏi: “Thật sự có cướp ư?”

Hayden bắt chéo hai chân, nhìn bóng lưng cậu mỉm cười: “Xem ra cậu chẳng mấy tin tưởng lời ta nói.”

Soso đỏ mặt, quay đầu, tràn đầy áy náy nói: “Thật có lỗi. Bởi vì anh nhìn qua. . . . . . Có điểm, ờm…”

“Giảo hoạt?” Hayden đỡ lời.

Soso vội vàng lắc đầu: “Không, so với giảo hoạt tốt hơn nhiều.”

Hayden chớp chớp mắt, “Như vậy, thông minh?”

Soso gật đầu: “Anh thật sự rất thông minh.”

Hayden nói: “Cậu không phải người đầu tiên nói thế, nhưng ta vẫn cảm thấy rất vui. Có điều, lấy tư cách của một người từng có ý định lừa gạt cậu, ta có lời muốn nói ”

Soso chớp mắt.

“Không nên quá tin tưởng người khác, cho dù hắn nhìn qua giống như thật lòng muốn hiến dâng hết thảy cho cậu.” Trong mắt Hayden hiện lên mấy phần nghiêm túc.

Soso chậm rãi gục đầu, hai tay vân vê góc áo, nhỏ giọng: “Tôi hiểu ý anh.”

Hayden nhếch một khóe miệng, “A?”

“Nhưng tôi nghĩ tôi không đủ thông minh, đại đa số thời điểm, tôi đều không có cách nào phân biệt rõ đối phương đang giả vờ hay thật sự đào tim đào phổi tốt với tôi .”

Hayden im lặng. Trên thực tế, thế giới này người có thể hoàn toàn phân biệt rõ ràng hai loại liệu có mấy ai? Hay có lẽ, có khi ngay cả bản thân những kẻ đó cũng không thể phân rõ hành vi của mình cũng nên.

Soso tiếp lời: “Cho nên, tôi thà tin tưởng hắn là thật lòng. Ít nhất như vậy tôi sẽ không thương tổn bất cứ người nào.”

“Cho dù người khác thương tổn cậu sao?”

Soso nhún vai: “Cũng không có quá nhiều người như vậy. Tôi đâu có gì để bị…” Dường như nhớ tới điều gì đó, giọng nói của cậu dần nhỏ đi, dừng lại một chút, thình lình nói, “Tôi sẽ chăm sóc bản thân.”

“Cậu khẳng định?” Hayden hoàn toàn không để tâm đến tiếng đánh nhau bên ngoài, cười tủm tỉm hỏi.

“Ưm. Ít nhất trước khi gặp được Dilin, tôi nhất định phải chăm sóc mình cho tốt.” Soso hùng hồn.

Tươi cười của Hayden thu lại, hỏi: “Dilin? Cậu ta là người yêu của cậu?” Cho dù ở Mộng đại lục, đàn ông yêu đàn ông không phải chuyện hiếm lạ, đại đa số người sẽ không tỏ vẻ chê trách với chuyện này, nhưng hiển nhiên hắn không nằm trong hàng ngũ đại đa số người.

Soso mở to mắt: “Đương nhiên không phải. Dilin là anh họ của tôi, là người bạn tốt nhất của tôi.”

Hayden lần nữa tươi cười, “Ta có nghe nói .”

Bên ngoài tiếng đánh nhau dần lắng xuống.

Đội phó đội thị vệ hớn hở chạy đến trước cửa sổ xe ngựa, cung kính nói: “Báo cáo nguyên soái, toàn bộ đã giải quyết xong”

“Người sống?”

“Đã lưu lại.” Đội phó đội thị vệ nói rất quả quyết.

“Mấy người?”

“Hai người”

Trong xe truyền ra tiếng cười nhẹ của Hayden, “Tốt”

Đội phó đội thị vệ hận không thể mọc sau mông một cái đuôi ngoe nguẩy.

“Ta rất vui khi thấy đội phó đội thị vệ của ta tự tin như vậy. Ta tin ngươi nhất định có khả năng hỏi ra kẻ giật dây phía sau bọn họ chỉ từ miệng hai người sống, ngàn vạn lần đừng làm ta thất vọng đấy”

Vẻ mặt tươi cười của đội phó đội thị vệ lập tức xìu xuống.

Đội trưởng đội thị vệ đằng trước cười lớn.

Hayden nói: “Dinand, nếu Hansen cũng tự tin như thế, vậy chuyện này giao cho hai người các ngươi cùng lo liệu đi”

Tiếng cười của đội trưởng Hansen ngưng bặt.

Cái đuôi trong tưởng tượng của Dinand đương buông thõng nhoáng cái đã vểnh lên như cũ, vui sướng khi người khác gặp họa mà đấm nhẹ Hansen mặt vàng như đất, “Cảm tạ, người anh em”

“Tớ muốn nói cho cậu một tin xấu”. Vẻ mặt của Hansen đã đủ nói rõ có bao nhiêu xấu.

Dinan hỏi: “Tin gì?”

“Theo như tớ quan sát, cái người còn sống bị cậu chém một đao trên đùi rất có thể không chống đỡ nổi trước khi quay trở về doanh trại”

Dinand ngẩn ra, lập tức nhảy vọt lên ngựa, hét lớn: “Lập tức trở về doanh trại”

Đàn ngựa phi kịch liệt, bánh xe ngựa lăn cực nhanh.

Đến lúc tới quân doanh, sắc mặt Soso đã trắng bệch.

Hayden nhịn không được vươn tay dìu cậu xuống xe, “Cậu không sao chứ?”

Soso đáp: “Tôi muốn ói.”

Hayden thối lui hai bước, “Xin cứ tự nhiên.”

“Nhưng ói không được.” Soso ôm bụng, “Tôi đói bụng.”

“Vậy thì trước khi chúng ta uống một chén, có thể ăn gì đó chút đã.” Hayden cười dẫn đường ở phía trước.

Hayden là một người cực biết cách hưởng thụ. Cho dù đang ở quân doanh, nơi hắn ở cũng có đầy đủ điều kiện đúng chuẩn quý tộc.

Trên bàn cơm bằng gỗ hồ đào màu tối trải chiếc khăn trải bàn tơ lụa thuần trắng. Thức ăn đựng trong đồ bạc, các loại dao thìa dĩa đầy đủ. Người hầu chậm rãi rót rượu nho vào trong chén thủy tinh, ánh sáng màu đỏ tươi giống như đôi môi đỏ mọng của tuyệt thế mỹ nhân, mời gọi mọi người đến âu yếm nàng.

“Tôi không uống rượu.” Soso nói.

“Đó là quy định của vương thất Julan sao?”

“Không, là tôi không muốn uống.”

Hayden cười :”Được rồi, thịt bò rất nhanh sẽ chín.”

Thịt bò quả nhiên được bưng lên rất nhanh, ba phần chín.Người hầu cắt tảng thịt bò, tơ máu hiện rõ đập vào mắt.

Soso nhíu mày.

“Không thích?” Khả năng quan sát lời nói sắc mặt của Hayden là hạng nhất.

“Tôi thích chín một chút.”

“Chín mấy phần?”

Soso nghĩ nghĩ, “Chín toàn bộ đi.” Cậu không biết gì về đồ ăn của Kanding đế quốc và Sangtu, để cam đoan chất lượng, tốt nhất là ăn chín toàn phần cho an toàn.

Hayden gật đầu với người hầu.

Người hầu lập tức bưng thịt bò xuống dưới.

“Ta có quen một người nữa cũng thích thịt bò chín toàn phần.” Hayden bình thản cầm chén rượu.

“Thật sao?” Soso không cảm thấy hứng thú.

Hayden nói: “Có khi hai người các cậu quen biết nhau đấy. Cậu ta từng học ở học viện ma pháp St. Paders.”

Nói đến học viện ma pháp St. Paders, Soso nhịn không được nhớ tới cuộc sống khoái hoạt cùng với Dillin, sắc mặt nhất thời ảm đạm.

“Cậu không muốn gặp cậu ta sao?” Hayden lần này hiểu lầm rồi.

“A?” Soso ngơ ngác.

Hayden cười sâu xa, “Xem ra cậu ta không được hoan nghênh lắm a.”

Soso ngạc nhiên: “Anh nói ai cơ?”

Hayden đáp: “Đương nhiên hoàng thái tử điện hạ Kastalon anh minh thần võ, được dân chúng kính yêu của Kanding đế quốc.”

Soso lật đi lật lại những lời này của hắn hai lần, mới kịp nhận ra hắn nói tới… Ciro.

8. Con đường lưu vong (tám)

“Anh quen Ciro?” Soso thấy Hayden lộ vẻ ngạc nhiên, mới kịp nhớ ra, “A, quên, anh là nguyên soái của Kanding đế quốc.”

Hayden cười khổ: “Những lời này coi như là ca ngợi đúng không?”

Soso vội giải thích: ” Ý của tôi là, anh nhìn thật gần gũi, không giống như trong tưởng tượng.”

“Nguyên soái Kanding đế quốc trong tưởng tượng của cậu rất hung ác à?” Hayden hào hứng hỏi.

“Cũng không phải quá hung ác…” Soso có chút không biết làm sao.

Thân mình Hayden đột nhiên nghiêng về trước, “Có phải bị ảnh hưởng từ ấn tượng về Ciro không?”

Soso sửng sốt, “A?”

“Bởi vì hình tượng Ciro trong lòng cậu rất hung ác, cho nên cậu mới cảm thấy nguyên soái của Kanding đế quốc cũng thực hung ác đúng không?” Lời Hayden nghe thế nào cũng thấy giống như đang vui sướng khi người gặp họa.

“Không, Ciro không hung ác chút nào.” Soso cãi lại, “Anh ấy tốt lắm, là người tốt.”

Động tác uống rượu của Hayden khựng lại, hơi do dự, cuối cùng không đổ rượu vào miệng nữa, kinh ngạc hỏi: “Cậu ta là người tốt á?”

Soso gật mạnh đầu: “Anh ấy đã cứu tôi.”

Ánh mắt Hayden tà tà liếc sang bên, ngón tay gõ nhẹ một cái trên chén thủy tinh, cười nói: “Ta nghĩ cậu ta nhất định sẽ cảm thấy vinh hạnh sâu sắc khi biết điều này.”

“Nguyên soái, ngài có thư.” Hansen lớn tiếng ngoài cửa.

Hayden buông chén rượu, “Vào đi.”

Hai tay Hansen cầm một phong thư đi vào. Nếu con mắt hắn không tận lực vẹo về phía Soso thì điệu bộ giờ phút này của hắn đích thật là cung kính.

Soso nuốt miếng thịt, nhìn thấy ánh mắt lần thứ ba bay sang của hắn, hỏi: “Anh cũng đói bụng à?”

Hansen vội vàng thu mắt lại, vừa lúc chạm vào ánh mắt như cười như không của Hayden, “Hansen, ngươi muốn nhảy vào ôm ngực ta sao? Hiện giờ không phải lúc.”

Hansen lúc này mới chú ý tới vị trí của mình, cả người gần như dán sát vào ghế dựa của Hayden, vội lui hai bước, hai tay dâng thư lên.

Nhìn thấy con dấu độc nhất vô nhị của Quang Minh thần hội trên phong thư, tươi cười của Hayden nhạt đi rất nhiều. Hắn mở phong thư, ánh mắt xẹt nhanh qua toàn bộ nội dung, sau đó cười nói: “Bọn họ hành động thật là nhanh a.”

Soso và Hansen đều tò mò nhìn hắn.

Hayden nói: “Giáo hoàng đại nhân của Quang Minh thần hội trong vòng một giờ đã có tin tức giặc cướp tấn công, đồng thời viết thư yêu cầu đưa người sống đến thần điện phỏng vấn. Không phải hành động quá nhanh sao?”

Hansen bình luận: “Nhất định là bọn họ sợ mình bị khai ra.”

Hayden tùy tiện đặt thư lên bàn, hỏi: “Hai người sống bị tra tấn thế nào?”

Hansen đáp: “Một tên mất máu quá nhiều tử ẹo trên đường, tên còn lại vẫn đang chống đỡ.”

Hayden gật gật đầu: “Vì nể mặt giáo hoàng, ngươi đưa cái mồm đã đóng đến Quang Minh thần hội cho bọn họ chiêm ngưỡng kĩ càng một phen.”

Hansen nghi hoặc: “Mồm đã đóng là cái gì?”

Hayden hỏi ngược lại: “Mồm còn nói được là cái gì?”

Hansen giật mình, nhận lệnh đi ra.

Hayden quay đầu thấy Soso dừng dao nĩa, vẻ mặt mệt mỏi buồn ngủ, cười nói: “Ăn no rồi hả? Ta đưa cậu đi khách phòng, có thể khá sơ sài nhưng ta cam đoan giường rất thoải mái.”

Soso gật đầu, ngoan ngoãn đứng lên.

Hayden nhìn khuôn mặt trắng trắng tròn tròn của cậu, đột nhiên có thôi thúc muốn nhéo một phen. Hắn là con trai độc nhất trong nhà, không có anh chị em, lần đầu tiên sinh ra ý nghĩ có em trai thật không tệ.

“Nguyên soái.” Lần này người tới là Dinand.

Hayden cho Soso một ánh mắt xin lỗi, sau đó bảo: “Vào đi.”

Diana vẻ mặt ngưng trọng tiến vào, nhìn nhìn Soso, do dự không biết nên tiến lại nói nhỏ với nguyên soái hay tiếp tục đứng tại chỗ bẩm báo.

“Nói đi.” Hayden phất tay.

“Công tước Bassekou đưa tới chiến thiếp.”

Hayden nhíu mày, “Bây giờ?”

“Đúng vậy. Bọn họ nói nửa giờ sau tiến công.”

Hayden quay đầu nhìn đồng hồ, hỏi Soso: “Dượng của cậu không thích ngủ ban đêm hở?”

Soso đáp: “Không, dượng là người sinh hoạt rất có quy luật.”

“Vậy chắc có chuyện gì đó không hợp quy luật đã xảy ra.” Hayden nói với Dinand, “Giúp ta chuẩn bị áo giáp, bộ màu đen ấy, ta không muốn mặc áo giáp bạc vào nửa đêm để làm bia ngắm cho mọi người đâu.”

“Dạ!” Diana xoa tay đi ra.

Hayden đưa Soso vào khách phòng cách vách với phòng mình, chúc ngủ ngon xong, xoay người đi về phía một gian phòng khác đối diện khách phòng.

Gian phòng này rất nhỏ, ngay cả cửa cũng chỉ bằng một nửa phòng bình thường, nhìn qua hình như là một gian phòng tối. Nhưng sau khi Hayden mở cửa, cảnh tượng xa hoa bên trong lại có thể làm lóa mắt bất cứ kẻ nào.

“Ta nghĩ ta sai lầm rồi.” Hayden lật tay đóng cửa lại, không đi vào trong mà dựa vào cửa.

“Khó có lúc nghe thấy đấy nhỉ.” Người bên trong thản nhiên nói.

Hayden nói tiếp: “Ta đưa vị vương tử bị truy nã của Julan về đây.”

“Soso Vingtras?”

“Đúng vậy.” Hayden đáp, ” Ta vừa thu được chiến thiếp của Andre Bassekou. Xét đến hiệp nghị chúng ta ký kết trước đó, chiến đấu bất thình lình lúc nửa đêm hiển nhiên là không bình thường.”

Người bên trong hỏi: “Cậu cho rằng bởi vì Soso?”

Hayden nhún vai: “Ta không nghĩ ra lý do nào khác. Cho nên vì giấc ngủ của ta, ta đang nghĩ xem có nên đưa vị khách nhỏ đáng yêu trở về hay không đây.”

Đối phương không trả lời, ngược lại hỏi: “Bọn cướp đâu?”

“Giết gần hết, để lại một người sống, thuận tiện tặng một tên đã chết cho Quang Minh thần hội.”

“Quang Minh thần hội?” Người bên trong có chút đăm chiêu.

Hayden đột nhiên nói: “Ta có dự cảm không tốt.”

“Hửm?”

“Ta cảm thấy tối nay sẽ không ngủ được.”

“Dự cảm của cậu ứng nghiệm rồi.” Người nọ nói, “Mặc chiến bào vào, đánh cho Shamanlier đến tè ra quần rồi trở về.”

Hayden chế nhạo: “Vì Soso hử?”

“Vì thắng lợi của cuộc chiến. Ta nghĩ, đã đến lúc phá vỡ cân bằng, tìm một kết cục thích hợp.”

Hayden trầm ngâm: “Có sớm quá không? Tuy rằng phá vỡ thế hòa hảo với Shamanlier là việc phải làm, nhưng nếu hành động quá nhanh, ngược lại sẽ cho hoàng đế bệ hạ cái cớ bồi dưỡng hoàng tử Howl.”

“Tạm thời không có đâu. Đối tượng hiện giờ bọn họ ghét nhất là Quang Minh thần hội. Chỉ cần chúng ta cùng lập trường với bọn họ, bọn họ sẽ nhẫn nại thêm một thời gian nữa.”

Hayden thẳng người: “Được rồi, ta sẽ tận lực đánh nhanh thắng nhanh, để trước khi mặt trời mọc còn có thể vùi đầu vào gối.” Nói xong, hắn xoay người ra khỏi cửa, bỗng quay đầu bổ sung: “Quên nói một tin tức. Vừa nãy ở trên bàn cơm Soso nói với ta, Ciro là người tốt, một người tốt đã cứu mạng cậu nhóc.” Không đợi người nọ có phản ứng, hắn liền lùi nhanh về, đóng cửa lại.

Đúng như lời Hayden giường rất thoải mái, nhưng Soso lăn qua lộn lại mãi không ngủ được.

Cậu thử đếm sao, đếm cừu, cuối cùng lấy thảm cùng gối đầu từ túi không gian ra, trải trên mặt đất ngủ, vẫn không thấy buồn ngủ.

Sau khi lăn qua lăn lại hai ba giờ, rốt cục cậu nhịn không được ngồi dậy, lẩm bẩm: “Chẳng lẽ là thịt bò chín quá?”

Ánh trăng chiếu vào cửa sổ, tĩnh tại an tường.

Cậu đứng lên, đẩy cửa sổ, kiễng mủi chân nhìn ra ngoài.

Trời đêm phẳng lặng, cỏ cây yên tĩnh. .

Xung quanh quân doanh đều là trạm gác, nhưng bọn họ cũng rất im lặng. Tựa như đang ngủ gật, lại tựa như đang nghe ngóng động tĩnh ban đêm.

Soso nằm úp sấp một lát, trong óc đột nhiên sinh ra một ý tưởng. Có lẽ, hiện tại là thời cơ tốt để bỏ trốn? Tuy Hayden đãi khách niềm nở lắm, rất thân mật, nhưng cũng không ngăn được mong muốn tìm Dilin của cậu.

Cậu biến ra một gò đất lót chân, sau đó thuận lợi bò lên cửa sổ.

Nơi này tổng cộng chỉ có một lầu, cho nên cậu có thể nhẹ nhàng nhảy từ trên cửa sổ xuống.

Tiếng động rơi xuống đất khiến cậu rụt vai, cảnh giác nhìn xung quanh, sau khi xác định không ai chú ý nơi này, mới rón ra rón rén men theo tường  đến cổng quân doanh.

Bước chân của cậu thực nhẹ thực chậm, như một con rùa nhỏ lén lút im hơi lặng tiếng.

Mắt thấy dần đến cuối tường , tim cậu đột nhiên đập nhanh hơn. Còn đi tiếp, sẽ không có gì che chắn, không biết có bị phát hiện không.

“Ai?”

Phía trước có tiếng quát.

Hai chân Soso khựng lại, thân thể cứng ngắc như tôm chín.

Advertisements
This entry was published on 05/09/2013 at 5:30 Sáng. It’s filed under Đế hỏa and tagged . Bookmark the permalink. Follow any comments here with the RSS feed for this post.

6 thoughts on “Đế hỏa 6-7-8

  1. t iu nàng vô cùng.

  2. Òa! Ta cũng rất “mết” cái cặp đội trưởng – phó đội trưởng này nhóe! Hai anh là hoạt náo viên rất nhiệt tình nha! Còn vui hơn cả Kevin mí lại Raymond nữa :”>
    Hồi mấy tập đầu Vong Tích ta có gặp 2 anh, thích lắm cơ! :”>

  3. thụ này có cường k, ta muốn coi cường thụ :))

(━┳━ _ ━┳━) | (¬_¬) | (; ̄Д ̄)| 凸(`0´)凸 | o(≧o≦)o | ಠ_ಠ | m(_ _;;m |(◎_◎;) | ⁀⊙﹏☉⁀ | (。⌒∇⌒)。 | 〜( ̄▽ ̄〜) | (#+_+) | (ノ ̄д ̄)ノ | ψ(`∇´)ψ | ヾ(^∇^) | ( ̄ー ̄)| O(≧∇≦)O | (∩_∩) | (。♥‿♥。) | づ ̄ ³ ̄)づ | (⌒▽⌒)| ┐( ̄ー ̄)┌ | (;へ:)| ╥﹏╥ | (︶︹︺) | ∑(O_O;) | \(//∇//)\ | ヾ( ̄□ ̄;)ノ | ( ̄^ ̄) | (^_−)☆ | ⊙﹏⊙ | ●ω● |≧▽≦ | |  

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: