Vong tích 61-65

p1040355033

61. Quang Minh thần điện (một)

Bước nhanh rời khỏi quầy hàng của nữ pháp sư vong linh, Hayden đến một quầy hàng khác bị vây quanh trong ngoài ba tầng, ngay cả chủ quán cũng không nhìn thấy.

Các pháp sư vong linh giữ trật tự không tồi, một đám im lặng xếp hàng, an tĩnh đến mức không giống như đang giao dịch mà như đang ai điếu.

Hayden chờ một lát không thấy động tĩnh, liền tính toán tiết kiệm chút thời gian đi nơi khác nhìn trước xem.

Đội ngũ đột nhiên di chuyển, tựa như con rắn thức tỉnh khỏi giấc ngủ đông, chậm rãi giãn mở ra. Hai vòng người trong cùng lục tục rời đi, hắn rốt cục thấy rõ ở chính giữa là một lều trại xanh lá. Một người đàn ông kéo cái rương ra khỏi lều trại, sau đó mở rương, “Đây là nhóm hàng thứ hai, mọi người nhìn xem có gì muốn trao đổi.” Gã ta nói xong, đem từng kiện từng kiện hàng bày ra.

Đều là mấy cái bàn chải lớn lớn nhỏ nhỏ cùng vài cái chai kỳ kỳ quái quái, Hayden nhìn lướt qua định rời đi, nhưng Mundra kéo tay hắn lại.

“Em muốn mua à?” Hayden hồ nghi nhìn cậu.

Mundra chỉ vào một cái bàn chải lông xanh trong tay người đàn ông, kích động: “Muốn!” Tuy rằng không phải cái bị thất lạc kia, nhưng cán hai cái giống nhau, cầm vào chắc cũng cho cảm giác như nhau!

Hayden thấy có người xuất ra đủ loại xương cốt, yên lặng thả kim tệ trở về, hỏi: “Xương cốt em nhặt còn không?”

Mundra sờ soạng trong túi không gian, lấy ra một cái sọ.

Hayden: “…”

Mundra cố gắng đưa cái sọ tới trước mặt người đàn ông.

Người đàn ông ngắm nghía hỏi: “Cô muốn đổi cái gì?”

“Bàn chải!” Mundra tham lam nhìn thứ trong tay gã ta.

Người đàn ông lắc đầu: “Cái này không được. Khối sọ của cô nhiều nhất đổi được…” Gã chọn từ trong đám bình lớn bình nhỏ của chiếc rương ra một cái bình thiệt bé, “Cái này.”

“Bàn chải!” Mundra không thèm chớp mắt.

Người đàn ông cười nhạo, quay đầu tiếp nhận giao dịch của những người khác.

Hayden đang vội tìm phụ thân, dứt khoát lôi một túi kim tệ ra quơ quơ trước mặt gã, “Dùng cái này được không?”

Người đàn ông nghe thấy tiếng đinh đinh đang đang thì ngẩn người, “Là cái gì?”

Hayden không nói gì mở túi, lộ ra kim tệ bên trong.

Người đàn ông đột nhiên xoay người hô về phía lều trại: “Dorothy, xem cái này có thể để làm trang sức không?”

Dorothy?

Cái tên quen thuộc khiến cho tinh thần của Hayden rung lên, mắt nhìn chằm chằm lều trại.

Lều trại loảng xoảng một hồi, một phụ  nữ che mặt chui ra. Tư thế đi đường của nàng cứng ngắc, thời điểm nhìn đồ vật mắt nheo lại như người già, có vẻ đã lớn tuổi.

Hayden thăm dò: “Chị muốn loại trang sức nào? Chỗ tôi còn có bảo thạch, có lẽ chị sẽ thích.”

Dorothy mặt không đổi sắc hỏi: “Người nơi khác?”

Hayden đáp: “Một người bạn nhờ tôi tìm hộ vợ anh ấy. Khéo sao, vợ anh ấy cũng tên là Dorothy.”

Người đàn ông giống như bị giẫm phải đuôi, đề phòng quan sát hắn: “Ta không giao dịch với ngươi, ngươi đi đi!”

Trong mắt Dorothy rốt cục có vài phần thần thái, “Anh là bạn của Duncan?”

Người đàn ông tức giận nắm cánh tay Dorothy, “Cô còn nghĩ đến cái tên ti bỉ đó à? Dorothy! Cô quên mất mình từng nói gì sao? Cô đã nói về sau không còn muốn hắn nữa.”

Dorothy sợ hãi rụt lui thân thể.

Hayden tiến lên một bước, ngón tay nhẹ nhàng nhéo khuỷu tay người đàn ông, thừa dịp gã ta buông tay liền tách hai người ra, “Tôi có lời muốn nói riêng với chị.”

Người đàn ông âm trầm uy hiếp: “Cô còn nhớ đã ưng thuận với ta những gì không? Nếu không có ta, một mình cô không thể sống sót ở Tây Côi Mạc. Cô cứ cân nhắc cho cẩn thận.”

Hayden nói: “Tôi muốn mua hai người kia.”

Rối rắm trong mắt Dorothy chuyển thành kinh nghi, “Anh ấy nói cho anh biết?”

“Đúng vậy. Dù phải trả cái giá nào tôi cũng có thể lo liệu.” Hayden hít một hơi thật sâu, “Xin nói cho tôi biết chỗ của bọn họ.”

Dorothy hỏi: “Anh có quan hệ với bọn họ như thế nào?”

Hydeine trả lời: “Hai người kia thiếu nợ mẫu thân tôi, tôi phải đích thân đòi lại.”

Dorothy cúi đầu trầm ngâm: “Duncan có nói gì thêm không?”

Hayden nói: “Anh ấy nhờ tôi nhìn chị.”

Phanh.

Người đàn ông đá mạnh cái rương, quay đầu vào lều trại.

Những khách hàng pháp sư vong linh thấy thế, phi thường biết điều tản đi.

Môi Dorothy run rẩy, phảng phất có nghìn vạn lời muốn hỏi, rồi lại không dám mở miệng, sợ nghe phải đáp án không muốn nghe. Nàng đấu tranh thật lâu, mới hỏi: “Anh ấy sẽ trở về chứ?”

Hayden đáp: “Có lẽ.”

Dorothy rũ mi, hai hàng lệ chảy xuống từ khóe mắt, không ngờ có màu xám nhàn nhạt.

“Mắt của chị?” Hayden nhíu mày.

“Không có gì.” Dorothy lau nước mắt, “Đừng nói cho anh ấy.”

Hayden cũng không muốn truy hỏi việc riêng của nàng, việc hắn thật sự quan tâm chỉ có một, “Hai người kia đâu?”

Dorothy đáp: “Chỉ sợ mẫu thân anh phải chịu thất vọng rồi.”

Tâm Hayden mãnh liệt trầm xuống.

“Bọn họ tạm thời chỉ có một người sống sót.” Dorothy ngừng một lát, “Nhưng ông ta đã không ăn không uống năm ngày, tôi thấy không còn cầm cự được bao lâu.”

“Bọn họ ở nơi nào?” Hayden tận lực khống chế giọng nói của mình, tránh ngữ điệu run rẩy tiết lộ tâm tình.

“Anh đi theo tôi.” Dorothy xoay người ra khỏi cửa trước.

Hayden kéo Mundra đuổi theo sít sao.

Mundra mất mát quay đầu nhìn đỉnh lều trại trơ trụi, trong lòng vô cùng hy vọng người đàn ông kia có thể cầm bàn chải đuổi theo.

Nhưng mà, không có.

Ra khỏi nơi giao dịch, thành Dans đương chìm đắm trong ráng chiều chạng vạng, thành thị mang sắc đồng thau giống như ông lão lúc nhá nhem mệt mỏi buồn ngủ nằm trong một mảnh cát vàng, yên lặng không tiếng động.

Dorothy mang theo bọn họ đi vào ngõ nhỏ giữa hai dãy nhà ở. Con đường hẹp đến mức cánh tay Hayden không thể tránh khỏi cọ xát vào nhà cửa hai bên. Hắn theo bản năng định quay đầu hỏi tình hình của Mundra, nhưng nhớ ra cậu ta không phải một cô gái cần người chăm sóc mà là một bé trai sẽ lớn dần thành đàn ông, tức khắc đem lời đã đến bên cổ họng nuốt vào.

Đường dần dần rộng ra, hai bên san sát những căn nhà lớn nhỏ mấy thước vuông, cửa cao ngang tầm Hayden.

Dorothy chọn một gian đẩy cửa vào.

Mùi tanh tưởi khó ngửi hơn cả mùi xác thối thiếu chút khiến Hayden ngất xỉu. Hắn một tay bưng mũi, một tay trước khi lý trí kịp thức tỉnh đã nhẹ nhàng nắm mũi Mundra.

Mundra mờ mịt nhìn hắn, kéo tay hắn ra hỏi: “Làm sao vậy?”

Hayden kinh ngạc: “Em không thấy khó ngửi sao?”

Mundra ngửi mạnh hai cái, “Không tồi.” Kỳ thật hương vị này đối với Mundra rất là thân thuộc. Còn nhớ rõ trước kia mỗi lần thầy để thi thể phát ra mùi này, ông ấy sẽ sai cậu dùng nước thuốc chà lau một lần để bảo dưỡng.

Hayden nhìn đến da đầu run lên. Phụ thân thích sạch sẽ. Ông thật sự ở trong này? Có thể… chỉ là trùng hợp hay không? Có lẽ bề ngoài người kia có chút giống…

Ầm.

Phòng tối như mực truyền đến tiếng va chạm.

Hayden kiên trì vọt vào.

Dorothy đứng giữa phòng. Mũi chân nàng đặt trước một đống nằm úp sấp, ánh sáng quá mờ không nhìn rõ, nhưng từ tiếng thều thào trên mặt đất phát ra, có thể khẳng định thứ này có thể chuyển động.

“Còn, cho… ta.” Trên mặt đất truyền đến tiếng gầm nhẹ bị kìm chế.

Dorothy nói: “Ông ấy đã chết.”

“Còn, cho, ta.” Ba chữ y hệt, giọng nói lại vang lên.

Hayden ngồi xổm xuống, cố gắng phân biệt mặt đối phương. Bên cạnh sáng lên ánh lửa, Mundra không biết từ nơi nào tìm được giá nến, đang dùng hai tay cầm, ngồi xổm bên cạnh hắn chiếu sáng cho hắn.

Nương theo ánh lửa, Hayden rốt cục thấy rõ mặt người kia.

Một khuôn mặt rất khó có liên hệ với ký ức.

Trong trí nhớ, người đó thần thái phấn chấn, tràn ngập sung mãn, dù chia rẽ gia đình người khác cướp chồng người khác, vẫn mang bộ dáng đúng lý hợp tình. Nhưng hiện giờ, râu dài ra, hai mắt vô thần, hai gò má và hốc mắt lõm sâu, duy nhất không đổi, đại khái chỉ có cái mũi thẳng tắp.

Tay ông ta đột nhiên bắt lấy giầy Dorothy, “Trả ông ấy lại cho ta.”

Hayden đột nhiên bừng tỉnh.

Nếu hắn ta còn sống, người kia không phải là…

Hắn nắm cánh tay Dorothy, dùng một chút lý trí cuối cùng khắc chế sức lực bàn tay, trầm giọng hỏi: “Một người đàn ông khác ở đâu?”

Dorothy trả lời: “Tôi bỏ ở nơi trữ xác, chắc đã bị xử lý xong.”

62. Quang Minh thần điện (hai)

Đầu Hayden như bị người đấm mạnh một quyền, lỗ tai kêu ông ông. Hắn nghe thấy mình lãnh tĩnh hỏi: “Nơi trữ xác ở đâu?”

Dorothy nhìn hắn, trong mắt lóe ra quang mang ngờ vực, cảnh giác nói: “Rất quan trọng sao?”

Hayden đáp: “Tôi muốn trả lại công bằng cho mẫu thân.” Mẫu thân là bạn thân chốn khuê phòng của hoàng hậu Samantha, thường xuyên phải tham gia các loại yến hội, thời thơ ấu của hắn đại đa số vượt qua cùng phụ thân. Những ký ức bị tận lực quên đi đột nhiên lại hiện ra rõ ràng. Người thích lôi kéo hắn cùng soi gương, nhìn hai gương mặt tương tự trong gương phát ra tiếng cười vui mừng… thật sự đi rồi sao?

Cho dù trước đó đã dự cảm mơ hồ, nhưng khi dự cảm thành sự thật, trong lòng dâng lên bi thương và mất mát mãnh liệt buốt giá, bén nhọn lạnh lẽo như băng. Tay chân hắn lạnh ngắt, Mundra kéo tay hắn, tựa hồ muốn truyền độ ấm.

Dorothy híp mắt đánh giá, như có điều suy nghĩ nói: “Anh nhìn trông quen lắm.”

Hayden thản nhiên: “Ông ấy là phụ thân tôi.”

Người đàn ông đang quỳ rạp trên mặt đất đột nhiên run rẩy, tay cầm giầy Dorothy từ từ mềm xuống, sợ hãi rụt trở về.

Dorothy trừng to mắt, hai mắt tràn ngập đề phòng, “Duncan đâu? Anh ấy bị làm sao?”

“Anh ta đang làm khách ở Fariel, tạm thời rất an toàn.” Hayden không còn muốn tiếp tục diễn kịch. Phụ thân chết, mục đích hắn đến Tây Côi Mạc không còn, từng câu từng câu muốn hỏi trước khi đi đều bị bỏ ngỏ. Hắn vĩnh viễn cũng không biết sau khi phụ thân bỏ trốn có từng hối hận… “Đưa tôi đến nơi trữ xác.”

Khả năng Duncan gặp chuyện không may kích động Dorothy. Nàng cuồng loạn nói: “Làm sao tôi biết Duncan có phải thật sự không có việc gì hay không? Không được, tôi muốn thấy anh ấy, tôi muốn lập tức nhìn thấy anh ấy!”

Hayden nói: “Vậy trước hết để tôi nhìn cha đã.”

Thần trí Dorothy bừng tỉnh dưới ánh mắt lạnh như băng của hắn. Nàng hỏi: “Chỉ cần đưa tới nơi trữ xác?”

Hayden đáp: “Đúng vậy.”

Dorothy không chần chờ nói: “Tôi mang các người đi. Nhưng anh nhất định phải tuân thủ hứa hẹn. Thành Dans tuy không có quy củ giết người ngoại lai, nhưng ngoài pháp sư vong linh, những người khác đều không được hoan nghênh ở đây!” Nàng nói xong, xoay người đi ra ngoài.

Người đàn ông ngã trên mặt đất đột nhiên giống như sói đói duỗi cánh tay định ôm đùi nàng.

Dorothy cả kinh nhảy dựng.

Hayden cúi người dùng một tay nhấc vạt áo ông ta, đập mạnh vào cửa.

Người nọ chẳng những không phẫn nộ, ngược lại lộ ra thần sắc được giải thoát, “Trả lại ông ấy cho ta… trả lại cho ta…”

Ngón tay Hayden siết chặt, trên mặt bao phủ bởi một tầng băng sương cứng rắn, “Nếu không phải tại ngươi, ông ấy sẽ không bỏ trốn đến thành Mael, nếu không phải đến thành Mael, ông ấy sẽ không gặp tất cả những điều này! Đừng quên, đầu sỏ gây ra tất cả chính là ngươi.” Giọng hắn không lớn, từng chữ lại giống như đinh, một búa gõ xuống, cái đinh chui vào trong lòng, đau đớn không chịu nổi.

Thần sắc người đàn ông suy sụp, chậm rãi thả lỏng cơ thể.

Hayden buông tay, người nọ dựa vào cửa trượt xuống đất. “Trả lại cho ta… trả lại cho ta…” Ông ta lăn qua lộn lại chỉ biết nói một câu, tựa như cả cuộc đời chỉ còn lại câu nói này.

Dorothy mang hắn bước ra khỏi cửa, đi theo đường nhỏ đến ven thành. Nơi đó có một tảng đá nhô ra, men theo con đường, liền nhìn thấy một hố to hơn mười thước vuông. Trong hố sạch sẽ, ngay cả một sợi tóc cũng không thấy, chỉ có hạt cát vàng tươi lăn xuống đáy.

Dorothy nói: “Tôi đưa đến nơi rồi, anh nhất định phải tuân thủ hứa hẹn.”

Hayden đi đến ven hố, lấy ra trường kiếm bắt đầu đứng lên.

Dorothy giật mình: “Anh đang làm cái gì?”

Hayden không hé răng.

Dorothy nói: “Ông ấy đã chết. Tôi tận mắt thấy ông ấy trút hơi thở cuối cùng. Không ai có thể chịu đựng thống khổ biến thành vu yêu, ông ấy đã đi rất xa, đáng tiếc, ý chí ngoan cường cũng không thể bù lại thân thể nhân loại trời sinh yếu đuối.”

Hayden chậm rãi ngồi xổm, kiếm cắm thật sâu vào trong cát, sau đó xúc lên, lại cắm vào, lại xúc lên, bỏ ngoài tai lời của nàng.

Mundra tuy không rõ hắn đang làm gì, nhưng vẫn lấy ra một cái muỗng nhỏ dùng để xúc thuốc bột, ngồi xuống bên cạnh Hayden, học hắn xúc từng muỗng từng muỗng cát.

Dorothy nhìn bọn họ như hai kẻ điên, nhưng không ngăn cản. Có lẽ do lo lắng cho an nguy của Duncan, nàng thế mà lại cảm động  lây với biện pháp ngu xuẩn của Hayden. Nếu Duncan chết, có lẽ nàng cũng sẽ làm như vậy.

Hố càng lúc càng lớn, sắc trời càng lúc càng mờ.

Dorothy trải qua thời gian trầm mặc và tự hỏi, cảm xúc liều lĩnh vì ái tình đã dần ổn định lại. Nàng nghĩ đến tương lai của mình, Duncan chưa trở về, có nghĩa nàng sắp phải một mình đối mặt với cuộc sống. Tại thành Dans, tại thế giới của pháp sư vong linh, chuyện này khá là tàn khốc. Ngàn vạn lần đừng trông cậy vào pháp sư vong linh có tình đồng bạn gì, bọn họ yêu nhất là bản thân, tiếp theo là con rối của mình, còn những pháp sư vong linh khác, chỉ có thể tính là những hàng xóm ít qua lại quan hệ không tốt. Không xâm phạm riêng tư và không gian cá nhân của pháp sư vong linh khác là nhận thức chung của mỗi pháp sư vong linh.

Bên người nàng vốn đang có một người đàn ông bảo vệ, không lâu trước đó đã bị mình chọc giận bỏ đi rồi.

“Trước khi chết ông ấy có nói gì không?” Giọng nói chua xót của Hayden kéo nàng đang chìm đắm trong suy tư ra.

Dorothy đáp: “Không. Trước khi chết ông ấy đã không thể nói chuyện.” Nhìn thấy vẻ mặt thống khổ của Hayden, đáy lòng nàng sinh ra chút khoái cảm. Nếu không phải hắn xuất hiện, nàng sẽ không biết Duncan đang ở trong tay hắn sinh tử không rõ, lại càng không bởi vậy mà trở mặt với Dann. Nếu nàng đã không còn ổn thỏa, sao có thể để kẻ địch sống thoải mái?
Hayden đứng lên.

Mundra cầm muỗng nhỏ ngơ nhác nhìn hắn, tựa hồ im lặng hỏi: Không đào?

Hayden tránh ánh mắt cậu, thu hồi kiếm. Hiện tại hắn không muốn nhìn đến Mundra, phụ thân qua đời gọi dậy những ký ức đẹp nhất cũng như tồi tệ nhất của hắn, cảm giác này giống như cảm giác thiếu niên mặc nữ trang trước mắt mang lại, rối rắm và mâu thuẫn, không thể dùng biện pháp chiến đấu đến thống khoái để giải quyết.

Hắn xoay người đi về phía căn nhà. Đoạn đường cuối cùng trước khi lâm chung của phụ thân do người đàn ông kia đưa tiễn, hắn có nhiều lời muốn hỏi.

Dorothy nhịn không được nói: “Duncan?”

Bước chân Hayden thoáng ngừng: “Nếu tôi nhìn thấy anh ta, sẽ thả trở về.”

Dorothy mở mắt trừng trừng nhìn hắn kéo thiếu nữ thấp bé gầy yếu chậm rãi bước qua tảng đá ra đường, tiến vào con đường hẹp, sau đó hoàn toàn biến mất trước mắt nàng.

Hố trên mặt đất rất sâu, cơ hồ đến hai thước, đối lập với nó là là cái hố chỉ có hơn mười cm bên cạnh. Có điều hố kia tuy rằng nhỏ, nhưng lại thực cân xứng, hiển nhiên người đào rất nghiêm túc.

Nhìn hai cái hố, Dorothy đột nhiên có thôi thúc nhảy xuống, để cho mình vĩnh viễn lặng im và lãnh tĩnh. Mũi chân nàng hơi hướng về hố, lập tức giật mình tỉnh lại, nhanh chóng xoay người, muốn đuổi suy nghĩ quái dị đáng cười kia ra khỏi đầu, cũng lập tức thành công –

Bỏi vì cảnh tượng lộng lẫy chốn chân trời trong óc nàng đột nhiên trống rỗng.

Hayden trở lại gian phòng nhỏ.

Người đàn ông đó vẫn ngồi dưới đất, ngay cả tư thế cũng không thay đổi.

Hayden ngồi trước mặt ông ta, lạnh lùng nhìn: “Nói cho ta biết chuyện của phụ thân, chuyện nào ta cũng phải biết.”

Người nọ chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt chạm đến mặt Hayden hơi sáng lên, nỉ non: “Claire…”

Hayden nói: “Trước khi ông ấy lâm chung, có nói với ngươi điều gì không?”

Người nọ thoáng thanh tỉnh, ánh mắt vốn trống rỗng mê man lóe ra vài phần thần thái, khiến cho Hayden cuối cùng cũng có thể chồng khuôn mặt trước mắt lên khuôn mặt năm đó.

“Không, ông ấy chẳng nói gì.” Người nọ chán nản cúi đầu, “Ông ấy thậm chí chẳng nhìn thấy ta.”

Hayden khẩn trương: “Chẳng nhẽ lúc đó ngay cả mắt của ông ấy cũng có vấn đề?” Hắn gần như không dám tưởng tượng phụ thân đến cùng đã gặp phải những tra tấn gì.

Người nọ lắc đầu: “Mắt ông ấy không có việc gì. Là thần trí, khi đó, ông ấy đã hờ hững với tất cả mọi chuyện…” Ông ta dừng một chút, thống khổ nhắm mắt, “Bao gồm cả ta.”

Ánh sáng chói mắt từ cửa sổ chợt lóe lên.

63. Quang Minh thần điện (ba)

Toàn bộ thành Dans thình lình bị một luồng sáng thật lớn bao phủ!

Khí tràng cuồn cuộn thánh khiết khiến cho pháp sư vong linh toàn thành bỡ ngỡ, người cấp bậc thấp cơ hồ mất đi dũng khí và sức lực nhúc nhích. Gay go hơn là vật chết của bọn họ. Ánh sáng tới quá đột nhiên, đột nhiên đến mức không có thời gian để pháp sư vong linh thu hồi sủng vật, chỉ có thể mở mắt trừng trừng nhìn chúng hóa thành bột mịn.

Người đàn ông kia cũng vậy. Ông ta quát to một tiếng, thân thể bỗng nhiên giống như tuyết lở, tan thành khói bụi.

Mundra đại khái là pháp sư vong linh thích ứng tốt nhất. Trước đó mang trên tay thần lực Quang Minh đã giúp cậu dần dần quen với loại khí thần thánh này, cho nên ngoại trừ cảm thấy khí vong linh bị áp chế như lúc vừa mang vòng tay Quang Minh, thần trí và hành động đều không bị tổn hại.

Hayden nhanh chóng mở cửa xông ra ngoài, có điều một giây đồng hồ sau, hắn lại vọt về, kéo Mundra còn đang sững sờ chạy đi.

Không trung xanh thẳm bị quang mang trắng xóa bao trùm.

Mặt trời không thấy, mây trắng không thấy, chỉ còn lại quầng sáng chói mắt, giống như cái nắp bình thật lớn, khóa thành Dans lại trong chai.

“Dorothy!” Người nam nhân cùng Dorothy bán quán nghiêng ngả lảo đảo chạy tới. Sắc mặt gã trắng như giấy, bước chân xiêu xiêu vẹo vẹo, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể ngã xuống. Nhưng gã kiên trì vịn tay vào vách tường, gian nan tới gần.

“Dorothy đâu?” Gã khẩn trương nhìn Hayden và Mundra, “Nàng ở đâu?”

Hayden chỉ con đường phía sau.

Người đàn ông kích động vọt lên trước hai bước, chân mềm nhũn, quỳ xuống.

Hayden vươn tay nâng gã ta dậy, kẹp dưới nách, sau đó kéo Mundra đến nơi trữ xác.

Hayden đi không nhanh không chậm, vừa không lề mề, vừa không khiến Mundra không theo kịp. Dù vậy, người đàn ông vẫn khẩn cấp liên tục nhìn ra xa.

“Dorothy!” Khi nhìn thấy thân ảnh phủ phục bên nơi trữ xác, người đàn ông điên cuồng giãy dụa.

Hayden thuận thế buông tay.

Người đàn ông té xuống mặt đật, lại rất nhanh bắn lên, vừa chạy vừa ngã đến trước mặt Dorothy nâng nàng lên.

Thân thể mềm mại của Dorothy tựa vào ngực gã, khăn che mặt bị nhấc lên một góc, lộ ra khối da thịt màu xanh đậm, sau đó lại rủ xuống.

Hayden và Mundra cùng dừng lại, kinh ngạc nhìn một màn trước mắt.

“Dorothy.” Người đàn ông gào khóc.

Dorothy hơi trợn mắt, yếu ớt phun ra một chữ, “Tôi…”

Người đàn ông vội vàng tháo khăn che mặt của nàng xuống để nghe rõ hơn.

Khăn bị tháo xuống, mặt nàng hoàn toàn lộ ra trước mắt Hayden và Mundra. Đó là một khuôn mặt khủng bố dữ tợn khó có thể hình dung. Nửa trên mặt vẫn bình thường, nhưng nửa dưới ngoại trừ vị trí đã biến thành bột phấn rụng ra, còn lại toàn là màu xanh đậm, hơn nữa phần xanh đậm kia sau khi bị gió thổi phất qua, lại tiếp tục bong ra từng mảng, giống như vách tường khô nứt.

Hàm dưới của nàng rất nhanh rụng hết, ánh mắt nhìn người đàn ông, cứng nhắc, thất thần… Hẳn là còn rất nhiều lời muốn nói mà không nói được.

“Dorothy!” Người đàn ông không thể tin mở to mắt, không ngừng xác nhận bi kịch trước mắt, một lúc lâu mới mạnh mẽ ôm nàng vào ngực! Động tác của gã quá mạnh, khiến cho thi thể nàng đứt làm đôi. Nửa thân trên bị gã ôm chặt, nửa thân dưới ngã xuống đất.

Hayden hỏi: “Chuyện gì vậy?”

Người đàn ông phẫn hận nói: “Đều là hắn! Đều là những việc tốt của Duncan! Nếu không phải vì hắn, Dorothy sẽ không tự mình luyện chế vu yêu, cũng không lây dính nguyền rủa và độc… Nàng sẽ không phải chết.”

Ánh mắt Hayden trầm xuống.

Nói cách khác, phụ thân tại vì Dorothy mà chết? Hắn nhớ rõ Duncan từng nói, thời điểm hắn ta giao cho Dorothy, phụ thân hãy còn khỏe mạnh!

Hai tay của hắn siết chặt.

Mundra cau mày: “Đau.”

Giọng cậu không lớn, lại đem thần trí Hayden trở về. Lúc này hắn mới nhớ ra mình vẫn đang cầm tay Mundra.

“Thật có lỗi.” Hayden nhìn bàn tay bị nắm đến trắng bệch nhanh chóng biến thành màu hồng, nhẹ nhàng xoa bóp.

Mundra nghiêng đầu: “Đừng khổ sở.”

Tay Hayden hơi dừng lại, buông ra.

Khổ sở?

Đúng vậy. Hắn rất khổ sở.

Cho rằng có thể gặp được phụ thân, lại chỉ đổi lấy tin dữ. Cho rằng có thể hỏi người yêu bỏ trốn của phụ thân về ông ấy, hắn ta bỗng nhiên hóa thành bột phấn. Cho rằng tìm được hung thủ giết phụ thân, cô ta cũng đã chết.

Hết thảy tới quá nhanh, nhanh đến mức không có thời gian tự hỏi và thích ứng.

Tự chủ bản thân vẫn kiêu ngạo biến thành gông xiềng. Hắn hy vọng cỡ nào mình có thể giống người đàn ông trước mắt, mặc sức gào khóc phát tiết. Nhưng hắn không làm được. Cho dù nội tâm bởi vì thống khổ mà máu chảy thành sông, nước mắt của hắn vẫn bị trói chặt trong hốc mắt.

Bốn chữ nguyên soái đế quốc là vinh quang xâm nhập cốt tủy, cũng là sứ mệnh xâm nhập cốt tủy. Nó trói buộc cảm xúc của hắn, bởi vì hắn sợ một khi cảm xúc phát tiết, sẽ tựa như nước lũ tràn đê, không thể dừng lại.

Hayden hít vào một hơi thật sâu, nhếch môi với Mundra: “Ta không sao.”

Mundra đáp: “Không muốn cười thì đừng cười.”

Hayden hạ mi: “Được.” Dù vậy, khóe miệng hắn vẫn nhàn nhạt giương lên theo thói quen.

Trên không trung truyền đến tiếng ngâm xướng như có như không, mềm nhẹ như gió, mơ hồ như mây, lại thần thánh như ánh sáng.

Người đàn ông khẽ buông một nửa thi thể của Dorothy, đứng bật dậy nói: “Là bọn hắn! Là bọn hắn giết chết Dorothy!” Gã phóng về hướng thành Dans.

Gã ta chạy thực nhanh, thực gấp, giống như vừa mượn được khí lực từ nơi này, lao ra vài chục bước mới ngã sấp xuống, nhưng rất nhanh lại đứng lên, tiếp tục chạy về trước.

Khóe miệng Hayden không còn độ cong, sắc mặt ngưng trọng chưa từng có.

Mundra kéo ống tay áo hắn, “Không cần lo lắng. Tôi sẽ bảo vệ anh.”

Hayden cúi đầu nhìn cậu.

Cho dù bị vạch trần giới tính, cậu vẫn ăn mặc như con gái, mặc cái váy hắn đưa, tóc qua thời gian đã dài đến bả vai, vén ra sau tai, nhìn vừa nhu thuận vừa đáng yêu.

Ăn mặc như vậy cảnh đẹp ý vui hơn bé trai nhiều.

Bởi vì tư tâm này, Hayden cũng không chủ động đề nghị cậu đổi lại trang phục, hai người cứ như vậy một cố ý xem nhẹ một không thèm nghĩ đến, tiếp tục duy trì biểu hiện giả đối nam nữ đồng hành bề ngoài.

Nhưng hiện tại, biểu hiện giả dối này ngăn không được bản tính nam nhi của “Monica”. Tại thời khắc nguy hiểm, lựa chọn đầu tiên của “Monica” không phải tránh ở phía sau hắn tìm kiếm sự bảo vệ, mà là nguyện ý đứng ở trước mặt hắn chống cự nguy hiểm. Nếu cậu là nữ, có lẽ mình sẽ rất cảm động. Dù sao, trong những người phụ nữ hắn biết, chỉ có Olivia được quyết đoán và dũng khí như vậy. Hắn thừa nhận, dù đối với Olivia không cứ bất cứ tình cảm nào vượt ra ngoài tình thầy trò, nhưng bà là người phụ nữ hắn tán thưởng nhất, trên người có được sự quyết đoán và kiên cường ngay cả đại đa số đàn ông cũng không theo kịp. Hắn cũng từng nghĩ đến tiêu chuẩn người phụ nữ hoàn mỹ trong cảm nhận của mình —

Xinh đẹp, điểm ấy không thể nghi ngờ. Trí tuệ, không phải thông minh một cách phô trương, mà là hàm súc thông tuệ. Dịu dàng, để mỗi lúc hắn mệt mỏi, có thể tìm đến để ổn định tâm linh. Kiên cường, hắn nguyện ý cho nàng dựa vào, bất luận là tâm linh hay thân thể, nhưng hắn cần bảo vệ không chỉ người yêu, còn có đế quốc, không thể thời thời khắc khắc đều ở bên người ái nhân, cho nên hắn hy vọng nàng có thể kiên cường sống tại thời điểm không có mình. Cuối cùng, cũng là quan trọng nhất, đó là có thể hấp dẫn ánh mắt mình, tại bất kì thời điểm nào trong bất kì đám người nào, mình đều có thể nhận ra người ấy từ cái nhìn đầu tiên.

Hắn chìm đắm trong đám phụ nữ, một là bởi vì cô đơn, kiếp sống quân nhân quá mức đơn điệu, thế nên mỗi lần về đế đô đều khiến hắn hận không thể chia thời gian thành năm sáu phần. Hai là bởi vì cô độc, cô độc vì tâm hồn trống rỗng. Cho dù quan hệ giữa hắn và mẫu thân mười phần thân mật, nhưng sau khi phụ thân rời khỏi, hắn biến thành người chủ gia đình, phải chống đỡ cùng mẫu thân, cho nên lâu lắm rồi hắn không còn giống đứa trẻ dốc bầu tâm sự với mẫu thân mà đã quen trở thành người đàn ông để mẫu thân có thể dựa vào, dù vậy sâu trong nội tâm, hắn vẫn hy vọng có một người hắn có thể không kiêng nể gì mà phàn nàn và thổ lộ.

Nếu —

Ánh mắt hắn nhìn Mundra thâm thúy và phức tạp.

Thiếu chút nữa, chỉ thiếu chút nữa, hắn đã cho rằng mình thật sự tìm được một vị bạn lữ như vậy.

Đáng tiếc.

Chung quy vẫn kém một chút.

Hơn nữa chết tiệt là cái một chút trọng yếu nhất!

“Tâm tình không tốt, nói ra sẽ dễ chịu hơn.” Mundra cố gắng suy đoán tâm tình hắn lúc này từ trong ánh mắt chớp tắt của hắn.

Hayden thu lại tâm tư, giận dữ: “Gặp được lão địch thủ.”

Mundra hỏi: “Quang Minh thần hội?”

Hayden kinh ngạc: “Em biết?” Hắn bắt đầu cảnh giác. Thoạt nhìn, có vẻ cậu rất hiểu hắn, ngay cả gần đây đế quốc và Quang Minh thần hội trở mặt cũng tường tận, nhưng hiểu biết của mình với cậu ta quá ít. Chỉ biết cậu ta tên là Monica… Không, có khả năng ngay cả tên này cũng là giả.

“Em đúng là Monica?” Hayden biết bây giờ không phải là lúc để băn khoăn vấn đề này, nhưng miệng vẫn không kìm được hỏi.

Mundra nghiêng đầu sang một bên, “Anh nói là gia tộc Gulaba?”

Hayden nghe ngữ khí xa lạc của cậu khi nhắc đến gia tộc Gulaba, trong lòng bộp một cái, “Không phải?”

Mundra lắc đầu: “Không phải.”

Mắt Hayden trầm xuống: “Em rốt cục là ai?”

Mundra nghiêng từ bên này sang bên kia, cau mày, thần sắc buồn rầu, “Rất quan trọng sao?”

Hayden hỏi ngược lại: “Em thấy không quan trọng?”

“Anh không kêu là Hayden đối với tôi cũng như nhau.” Như sư phụ cậu vì bớt việc, trực tiếp lấy họ mình đặt làm tên cho cậu, cậu cũng không thấy không tốt chỗ nào, nhiều nhất có chút bất tiện nho nhỏ mà thôi.

“Với ta mà nói, rất quan trọng.” Vậy sẽ khiến cho hắn có cảm giác bị lừa gạt từ đầu đến cuối như thằng ngốc.

Tiếng ngâm xướng ngày càng vang dội.

Ánh sáng đột nhiên mãnh liệt như mặt trời.

Đột nhiên, khí vong linh hóa thành sương mù xanh ngắt bay lên trên, giống như cái ô thật lớn trên đầu, che luồng sáng kia.

Hayden nhìn nơi tiếp xúc giữa ánh sáng và khí vong linh, khẽ nhíu mày. Hắn không có chút hứng thú với cuộc chiến giữa pháp sư vong linh và Quang Minh thần hội bởi bọn họ đều coi đế quốc là kẻ địch, nếu bọn họ đấu đến hai bên cùng tổn thất, đối với đế quốc là chuyện tốt. Hắn thật sự để ý chính là, tại sao Quang Minh thần hội lại xuất hiện ở đây.

Đương nhiên hắn không cho rằng bọn họ tới tìm mình.

Nếu trước đó tấn công thành Mael lý do thật sự là do tử thần bày mưu đặt kế, vậy có lẽ Quang Minh thần hội đột nhiên tiến công thành Mael là mưu kế của nữ thần Quang Minh. Nếu đúng như vậy, đây là lần đầu tiên trong vòng mấy trăm năm thần và thần đọ sức.

Nghĩ đến đây, lòng hắn càng bất an nồng đậm.

Kanding đế quốc là láng giềng của Tây Côi Mạc. Nếu hai vị thần thật sự khai chiến ở Tây Côi Mạc, Kanding đế quốc có thể sẽ thành trâu bò đánh nhau ruồi muỗi chết.

Mundra nói: “Tôi muốn đi xem.” Tuy không quen những pháp sư vong linh khác, nhưng suy cho cùng đều là đồng nghiệp, cậu không muốn nhìn bọn họ toàn quân bị diệt dưới thế công của Quang Minh thần hội.

Hayden gật đầu. Việc quan trọng trước mắt là tìm hiểu ý đồ của thần hội.

Hai người vụng trộm đến trước thành Dans.

Nơi đó đứng đầy các pháp sư vong linh mặc áo choàng đủ màu sắc. Tuy thường xuyên độc lai độc vãng, thờ ơ với chuyện của người khác, nhưng tại thời khắc sinh tử tồn vong, bọn họ vẫn tự động liên hợp.

Trước mặt họ đứng dàn một hàng tư tế quang minh. Hai tay bọn họ khép trong áo, mắt hướng xuống dưới, thoạt nhìn ôn hòa vô hại, nhưng hai phiến môi không ngừng khép mở lại chứng tỏ phiến bạch quang trên đỉnh đầu pháp sư vong linh thật sự xuất phát từ đây.

Sương xanh và bạch quang giằng co không dứt.

Hayden có chút thất vọng. Kỳ thật hắn hy vọng nhìn thấy song phương giương thương múa kiếm, ít nhất có thể từ lời nói biết được mục đích đến đây của Quang Minh thần hội.

Không biết có phải thần vận mệnh nghe thấy tiếng lòng của Hayden hay không, phía sau tư tế quang minh chậm rãi xuất hiện một đoàn xe. Xe là xe chở tù, tổng cộng có năm cỗ, mỗi một cỗ giam giữ năm sáu người. Bên cạnh xe là kỵ sĩ thần thánh khí phách hiên ngang cưỡi ngựa trắng.

Bọn họ sắp tới gần.

Hayden chú ý thấy trong xe chở tù đầu tiên có vài gương mặt quen thuộc – phụ nhân trong nhà đá và đám kỵ sĩ kia.

Một thân ảnh thuần trắng trôi nổi trên đầu đoàn xe. Dù mặt ông ta có hơi tròn, dáng người không đạt tiêu chuẩn, nhưng phàm là người biết ông ta không ai dám khinh thường. Bởi vì ông ta chính là tư tế quang minh cấp bảy địa vị gần với tư tế cấp tám của Quang Minh thần hội, cũng là người nối nghiệp tư tế cấp tám được xem trọng nhất – Meron. Ông ta từng đại biểu cho Quang Minh thần hội cùng đám người Hydeine học viện ma pháp St Paders, Bradley nghiệp đoàn ma pháp liên thủ thủ vệ Langzan, vì vậy thanh danh lan truyền càng lớn, được cho là nhân vật số bốn ở thần hội. Ông ta xuất hiện nơi xa xôi ngàn dặm này, đủ để thể hiện độ coi trọng của thần hội với nơi đây!

“Những chú dê lạc đường a, chẳng lẽ các ngươi còn muốn tiếp tục chấp mê không tỉnh ngộ?” Meron cầm trên tay một thần trượng quang minh vàng óng, vượt qua đoàn xe, đứng trên hàng tư tế quang minh, “Đây là thế giới nữ thần quang minh chấp chưởng! Các ngươi là thần dân của nữ thần quang minh, tại sao lại muốn dựa vào tử thần?”

“Thối lắm!”

Trong đám pháp sư vong linh phát ra tiếng mắng.

Sắc mặt Meron không thay đổi, “Phản kháng chỉ phí công. Chiến hữu của các ngươi đã sáng suốt đầu hàng, chẳng lẽ các ngươi không định học tập bọn họ, cùng bọn họ đứng chung một chỗ?”

“Pháp sư vong linh không có chiến hữu.” Một pháp sư vong linh phì cười.

Các pháp sư vong linh khác sôi nổi phụ họa.

Meron nói: “Vậy tại sao các ngươi lại tụ tập cùng chiến đấu?”

“Bởi vì bọn ngươi là kẻ địch chung của chúng ta! Pháp sư vong linh chỉ chiến đấu vì bản thân!”

Người liên tục mở miệng kia rốt cục khiến cho Meron đặc biệt chú ý. Meron nhìn ông ta toàn thân cao thấp khóa trong áo bào pháp sư màu xám, mỉm cười: “Có thể cho ta biết tên của ngươi?”

Pháp sư vong linh mặc áo choàng xám rốt cục ngẩng đầu, lộ ra gương mặt gầy yếu như người đói, “Condralph.”

Ánh mắt Meron khẽ lóe, “A. Nghe nói dựa theo cấp bậc của ma pháp sư, ngươi là cấp mười.”

Condralph nói: “Không cần dùng phương pháp của người thường đến phỏng đoán chúng ta! Chúng ta là pháp sư vong linh, là khác biệt, là độc đáo!”

Ngôn ngữ kiêu ngạo của ông ta chỉ đổi được tiếng phụ họa của hai ba pháp sư vong linh khác, đại đa số vẫn trầm mặc đối kháng với quang mang càng ngày càng mạnh.

Meron nói: “Được rồi. Nhóm ngươi đã kiên trì chiến đấu, ta đành hầu hạ thật tốt.” Ông ta đáp xuống từ không trung, chậm rì rì lùi lại mấy bước, chỉ thần trượng về phía trước.

Nhóm kỵ sĩ thần thánh đang ngồi trên lưng ngựa đột nhiên xông ra!

Dưới tình huống phó đoàn trưởng không có mặt, Meron là chỉ huy của bọn họ.

Khoảnh khắc đoàn kỵ sĩ thần thánh xông lên, trước mặt các pháp sư vong linh cũng xuất hiện một đám kỵ sĩ vong linh!

Nhân số của kỵ sĩ vong linh chiếm ưu thế áp đảo, nhưng dù sao chúng cũng đang đối mặt với kỵ sĩ đoàn đệ nhất Mộng đại lục. Chỉ mười người cũng có thể phát ra uy lực của một trăm người.

Mắt thấy kỵ sĩ vong linh sắp bại dưới tay kỵ sĩ thần thánh, các pháp sư vong linh rốt cục hết kiên nhẫn, xuất động vu thi.

Gần trăm vu thi nổi giữa không trung, trông mười phần hùng tráng. Nhất là dưới động tác múa may ma pháp bổng của bọn họ, nước lửa đất ba phương tiến đánh, rốt cục giảm bớt thế công của đoàn kỵ sĩ thần thánh, ngay cả hàng tư tế quang minh cũng bị liên lụy, không thể không lui về phía sau.

Bất quá pháp sư vong linh còn chưa kịp cao hứng, liền nhìn thấy thần trượng của Meron vung lên, quang mang vàng rực từ bốn phía hội tụ, thẩm thấu kết giới nước lửa, vọt tới các pháp sư vong linh.

Thần lực quang minh đối với pháp sư vong linh là đả kích trí mạng.

Toàn bộ pháp sư vong linh đứng trước nhất tề thống khổ ngồi sụp xuống. Vu thi bọn họ khống chế lập tức dừng lại.

Thế cục lần thứ hai xoay vần.

Đúng lúc này, người đàn ông ồn ào đòi báo thù cho Dorothy vẫn luôn xen lẫn trong đám pháp sư vong linh đột nhiên giơ cao pháp trượng, cao giọng đọc chú ngữ. Theo thanh âm của gã, một vu thi toàn thân xanh đến phát đen, mơ hồ có thể thấy được khuôn mặt anh tuấn khi còn sống xuất hiện trước mắt…

“Vu yêu?” Trong mắt Mundra phát ra quang mang, lập tức nghe thấy Hayden thất thanh hô: “Phụ thân!”

64. Quang Minh thần điện (bốn)

Claire Navister, hậu duệ quý tộc từng đả bại đông đảo người theo đuổi ôm mỹ nhân về bị quý tộc thanh niên hận đến cắn răng, gia trưởng gia tộc Navister từng có mối tình thế tục bất dung chịu đủ trách móc của quý tộc đế đô, giờ phút này tựa như pho tượng đứng trên chiến trường.

Cặp mắt xanh thẳm tựa hai hạt lưu ly giống hệt Hayden, vẫn trong suốt như trước, nhưng không hề có thần thái.

Vinh quang, sỉ nhục đều đã cách rất xa, chỉ còn lại trống rỗng và cứng ngắc.

Người đàn ông giơ lên pháp trượng, điên cuồng hét tiến công.

Claire đột nhiên xông ra trước.

Cùng lúc đó, Hayden cũng di chuyển. Hắn giống như một cây kim nhỏ, rất nhanh và tinh chuẩn sáp nhập vào giữa Claire và kỵ sĩ đoàn, dùng tường nước ngăn trở ông cất bước.

“Phụ thân!”

Ánh mắt Hayden xuyên qua tường nước bập bềnh, gắn chặt vào thân ảnh đờ đẫn kia.

Người đàn ông tức giận. “Tiến công!”

Trong thân thể Claire tràn ra một đám sương màu lục, thẩm thấu tường nước, hướng vào bàn tay Hayden.

Mundra đột nhiên chui ra từ khe hở pháp sư vong linh, cố sức lao vào Hayden.

Lực va chạm của cậu quá nhỏ bé không đáng kể với Hayden. Nhưng Hayden vẫn theo cậu lui về sau mấy bước, giảm xóc lực đạo cho cậu, tránh cho cậu bị thương vì va chạm kịch liệt.

Tại vị trí hắn đứng ban đầu, sương xanh hoàn toàn hòa tan tường nước, tường nước giống như bị nấu sôi, dần dần tụ thành một bọt nước lớn.

Hayden ôm lấy Mundra, vội vàng thi triển tường nước, đấu khí hai tầng kết giới.

Khoảnh khắc kết giới hình thành –

Bọt nước đột nhiên nổ bung!

Chất lỏng màu lục giống như đóa hoa nở, ùn ùn kéo về phía kỵ sĩ thần thánh.

Đoàn kỵ sĩ thần thánh tuy không biết đây là cái gì, nhưng pháp sư vong linh luôn gắn liền với tử khí, độc và nguyền rủa, cho nên bọn họ nhất tề thận trọng lui về sau.

Nước xanh rơi xuống mặt đất, phát ra âm thanh xì xì.

Mặt đất bằng phẳng bị nước xanh ăn mòn lõm xuống, trở nên gồ ghề.

Người đàn ông hưng phấn: “Làm tốt lắm! Claire.”

Claire vẫn đứng không nhúc nhích, nhắm mắt làm ngơ.

Chân Hayden khẽ động.

Mundra giữ chặt tay áo hắn: “Vô dụng.”

Hayden nắm chặt tay cậu, “Ông ấy là cha ta, ta phải cứu ông ấy. Em ở bên cạnh ta đừng đi đâu.”

Mundra nói: “Vô dụng. Ông ấy đã chết.”

Mày Hayden hơi cau, “Duncan nói vu yêu có ý thức.”
Mundra lắc đầu: “Ông ấy không phải vu yêu, chỉ là vu thi. Ông ấy đã chết.” Nắm chặt tay, Hayden cúi đầu nhìn cậu, ánh mắt lợi hại chưa từng có, “Làm sao em biết?”

Mundra cúi đầu nhìn mũi chân.

Không trung tràn ngập sương mù màu lục.

Đoàn kỵ sĩ thần thánh và tư tế quang minh vừa mới nhìn thấy sự lợi hại của đám sương, không dám lấy cứng đối cứng, tới tấp lui về sau.

Hayden nhìn Claire bị người đàn ông thao túng như con rối, tay trái chậm rãi nắm vào, đồng tử xanh thẳm ngưng kết thành một tầng băng lạnh thấu xương. Ngay khi người đàn ông đương dào dạt đắc ý vì nhìn thấy Quang Minh thần hội sợ hãi rút lui trước thế công của mình, ngực đã bị một thanh trường kiếm đâm thủng!

Dòng máu ấm theo thân kiếm rơi xuống, tích trên mặt đất.

Người đàn ông mở to hai mắt, lộ vẻ mờ mịt, tựa hồ hoàn toàn không ý thức được mình sắp tử vong, hoặc là ý thức được mà không hiểu tại sao nó phát sinh. Nhưng gã không có nhiều thời gian tự hỏi, trường kiếm rút ra, tánh mạng cũng bị hút theo dòng máu bắn tung tóe.

Pháp sư vong linh ở phụ cận nhìn hắn, lại nhìn người đàn ông, con rối bị thao túng dần chuyển qua xung quanh Hayden.

Condralph kêu lên: “Ngươi là ai?”

Hayden rút kiếm, còn chưa trả lời, chợt nghe thấy Meron cao hứng chào hỏi: “Nguyên soái Hayden! Anh cũng đến tiêu diệt pháp sư vong linh sao?”

Kỳ thật Meron ngay từ đầu đã nhìn thấy Hayden đứng bên một thiếu nữ, có điều không biết lập trường của bọn họ cho nên làm bộ không thấy. Dù sao hiện tại quan hệ Quang Minh thần hội và Kanding đế quốc đang căng thẳng, nếu có một chút gió thổi cỏ lay, liền có khả năng biến thành chiến tranh, đây là tình huống Quang Minh thần hội cực không nguyện ý nhìn đến khi đang tính toán chính diện nghênh chiến với pháp sư vong linh. Vừa nãy, Hayden ra tay giết pháp sư vong linh, chứng tỏ lập trường bọn họ dù không phải hoàn toàn nhất trí, nhưng cũng không mâu thuẫn lẫn nhau, chào hỏi kéo gần quan hệ xem ra sẽ cực kỳ có lợi.

Hayden nắm kiếm thật chặt.

Nếu ý chí cá nhân đại biểu hết thảy, hắn tuyệt đối sẽ không đứng cùng mặt trận với Quang Minh thần hội. Không chỉ vì đế quốc và Quang Minh thần hội xung đột quyền lợi, còn bởi vì vài năm gần đây thần hội lợi dụng tín đồ không ngừng khuếch trương, cũng mượn danh nghĩa của thần cưỡng ép những nước nhỏ giành lợi ích khiến cho hắn rất phản cảm.

Nhưng ý chí cá nhân không có nghĩa là hết thảy.

Giữa pháp sư vong linh và Quang Minh thần hội, hắn phải cho ra một lựa chọn. Hiển nhiên, vừa mới giết chết hung thủ pháp sư vong linh, phạm vi lựa chọn của hắn phi thường hẹp.

Mọi suy xét chỉ diễn ra trong chớp mắt, hàng năm hành quân đánh giặc đã luyện ra phản ứng khiến cho hắn rất nhanh đưa ra quyết định.

“Ta tới cứu phụ thân ta.” Ánh mắt Hayden dừng trên người Claire vẫn đờ ra như khúc gỗ sau khi người đàn ông kia chết.

“Như vậy a.” Meron lộ vẻ xúc động, giống như bị hành động ngàn dặm xa xôi một mình tới đại bản doanh pháp sư vong linh của Hayden cuốn hút, nhịn không được thở dài, “Nguyên soái thật là đứa con có hiếu. Đáng tiếc…” Ai nấy đều thấy, vị phụ thân sinh hạ nguyên soái đế quốc còn chưa kịp hưởng thụ vinh quang là cha nguyên soái, đã trở thành một khối vu thi không có linh hồn.

Hayden xoay người.

Vu thi bốn phía theo bản năng giơ pháp trượng.

Hayden dừng bước.

Nhóm vu thi cũng ngơ ngác đứng, không tiến thêm nữa.

Giữa lúc đoàn kỵ sĩ thần thánh với các vu thi khác và kỵ sĩ vong linh đang đánh đến mù mịt trời đất, khu vực bọn họ lại yên tĩnh đến quỷ dị.

Hayden nghiêng đầu, ánh mắt lướt qua thân thể vu thi quét đẫm nước thuốc, hướng về Condralph. Bởi vì ông ta là pháp sư vong linh nói nhiều nhất, cho nên bất giác đã trở thành cầu nối với các pháp sư vong linh khác.

“Ta muốn mang phụ thân đi.” Hayden nói.

Condralph giơ pháp trượng, ngạo mạn nhìn vị được tư tế quang ming xưng là nguyên soái đế quốc, “Tại thế giới pháp sư vong linh, chỉ có hai loại người: pháp sư vong linh và người sắp trở thành vu thi. Ta thuộc loại người trước, ngươi thuộc loại người sau, phụ thân của ngươi… Hắn ta không phải. Hắn chính là một khối vu thi.”

Trong mắt Hayden lửa giận bùng lên. Giận dữ cực độ biến thành mỉm cười, “Muốn biến ta thành vu thi? Ngươi tới thử xem!”

Trường kiếm giơ lên, khiêu khích chỉ vào Condralph.

Condralph liếm liếm môi, tham lam trên mặt hòa lẫn dưới ánh lửa ánh nước đầy trời, lập lòe bất định, “Ma vũ song tu. Ta vẫn luôn muốn tạo ra một vu thi như vậy… Có điều trước đó, ta muốn nó!” Hắn chỉ pháp trượng về phía Claire.

Vài pháp sư vong linh quanh Hayden đột nhiên biến sắc, gò má vốn tái nhợt lộ ra màu xanh bệnh trạng.

Khóe miệng Condralph giương lên, Claire đang yên lặng lại cử động. Ông đảo lui mấy bước, sau đó xoay người, ngực vừa lúc chạm vào kiếm phong của Hayden.

Tay cầm kiếm của Hayden chậm rãi rũ xuống.

Condralph nói: “Ngươi nên tự hào vì phụ thân mình, hắn chỉ kém một bước là thành vu yêu. Đây là chuyện quang vinh cỡ nào!”

Claire nâng mắt, ánh mắt trống rỗng không ánh sáng.

Trong lòng Hayden chấn động mãnh liệt, tay nắm kiếm lần đầu tiên do dự không quyết.

Cách bọn họ không xa, Meron lẳng lặng đứng xem. Dù là Hayden xử lý pháp sư vong linh, hay pháp sư vong linh xử lý Hayden, đối với Quang Minh thần hội mà nói đều là chuyện không tồi. Trên thực tế, hắn mong chờ cái sau hơn, như vậy trong trận chiến với pháp sư vong linh, có thêm một vị minh hữu cường đại.

Pháp trượng của Condralph vung lên.

Claire đột nhiên giơ tay.

“Phụ thân!” Hayden lo lắng hô.

Tay Claire đột nhiên dừng lại.

“Xảy ra chuyện gì?” Condralph sửng sốt. Ông ta không cho rằng vu thi còn giữ ký ức và cảm giác lúc còn sống. Chẳng lẽ… nó không phải vu thi, mà là vu yêu? Nghĩ đến đây, tim ông ta đập gia tốc, thử thăm dò gọi: “Claire?”

Claire chậm rãi xoay người.

Phía sau Claire —

Mundra lôi ra pháp trượng xương cốt, nhân tiện bỏ vòng tay và chìa khóa vào túi không gian.

65. Quang Minh thần điện (năm)

.

Condralph không thể tin trừng to mắt.

Làm sao có thể?!

Cư nhiên có người cưỡng bách giải trừ khống chế của ông ta với vu thi. Tuy vu thi kia ông ta vừa tiếp nhận, liên hệ tinh thần giữa bọn họ còn chưa sâu sắc, nhưng giải trừ được đã chứng tỏ tinh thần lực của đối phương cường đại hơn ông ta.

Cùng khiếp sợ còn có Hayden. Hắn đứng sau Mundra, một bàn tay còn ở tư thế bảo vệ khoát lên vai cậu, nhưng khí vong linh từ lòng bàn tay truyền đến giống như một cái tát hung tợn vào mặt và trong lòng hắn, lặp đi lặp lại châm biếm hắn ngu xuẩn.

Mundra tựa hồ không chú ý tới phản ứng của hắn, khoan khoái gọi Claire về, đưa đến trước mặt Hayden, lấy lòng nhìn hắn, “Cho anh.”

Bàn tay Hayden càng nắm chặt, thân kiếm hơi rung động.

Lý trí gắt gao trói buộc linh hồn không ngừng gào thét kích động, hắn cơ hồ dùng hết khí lực toàn thân mới có thể khống chế không đem kiếm trong tay chỉ vào Mundra.

“Không phải anh muốn sao?” Mundra nhận thấy không thích hợp, trong lòng ẩn ẩn bất an, chớp mắt nhìn Hayden, chú ý nhất cử nhất động của hắn.

Hayden tránh ánh mắt cậu, đưa tay ôm Claire, lại bị gạt ra.

Mundra giải thích: “Trên người ông ấy có độc. Dùng nước thuốc ngâm trước, xem có thể rửa độc trên người đi không.” Tuy cậu nói vậy, trong lòng lại đầy nuối tiếc. Khối vu thi này tuy không có được ma pháp và đấu khí hoa lệ như ma pháp sư hoặc kỵ sĩ cấp cao, nhưng khói độc trên người nó còn khó phòng bị hơn ma pháp và đấu khí. May mà mình đã có một cái vu thi nhỏ không khác lắm, cho nên tổn thất trước mắt chỉ khiến cho đau lòng, chưa đến nông nỗi không dứt bỏ được.

“Có ngâm nữa, cũng chỉ là người chết.” Hayden chậm rãi nhắm mắt, tựa hồ làm một quyết định gian nan.

Mundra nhíu mày, bàn chân theo bản năng lui về sau một bước.

Hayden đột nhiên mở to mắt, trường kiếm trong tay vẽ một đóa hoa trên không trung, tước rụng đầu Claire.

Mundra mở to hai mắt nhìn hắn.

Ngay cả Meron và Condralph cách đó không xa đang quan sát bọn họ cũng lắp bắp kinh hãi.

Hayden bình tĩnh nói: “Ta tin tưởng nếu phụ thân còn sống, nhất định cũng sẽ lựa chọn như vậy.” Hắn thà rằng cha của mình an nghỉ trong lòng đất, chứ không nguyện ý để thân thể ông biến thành vũ khí cho pháp sư vong linh lợi dụng.

Là như vậy.

Nhất định là như vậy.

Hayden gắng sức áp chế cảm xúc xa lạ sắp nảy lên trong lòng!

Khóe miệng Mundra giật giật, ánh mắt lóe ra chút không biết làm sao, một lúc lâu mới nói: “Muốn tôi giúp anh khâu đầu vào không? Kỹ thuật của tôi tốt lắm.”

Hayden lấy thảm từ túi không gian, cúi xuống mềm nhẹ đặt trên thân thể Claire.

Mundra lôi ra một đôi găng tay, đem đầu Claire suýt nữa bị hỏa cầu của một vu thi khác thiêu cháy mang về, đặt ở trên thảm, lại lấy ra bàn chải và nước thuốc từ túi không gian, không coi ai ra gì bắt đầu chải.

Hayden kinh ngạc nhìn cậu. Lời ngăn cản đều vì biểu tình chăm chú của cậu mà nghẹn nơi cổ họng, lát sau mới hỏi: “Em đang làm gì đấy?”

Mundra trả lời: “Giữ tươi.”

Từ động tác nhẹ nhàng ánh mắt nóng cháy, có thể nhìn ra cậu tràn ngập yêu thương và nhiệt tình với công việc này.

Hayden: “…”

Mundra vừa chải vừa nghĩ đến bàn chải Dorothy và người đàn ông kia bán, nếu là cái đó, hiện giờ nhất định chải càng nhanh càng cân xứng. Cậu có chút ảo não, đáng nhẽ nên để gã ta chết chậm một chút, ít nhất giao bàn chải kia ra đây hãy chết.

Không thuận tay thì không thuận tay, cậu vẫn rất nhanh đã chải xong.

Đầu Claire giống như quét một tầng ánh sáng, tuy màu sắc vẫn là xanh đen, nhưng nhìn vào có tinh thần hơn rất nhiều, cảm giác lục quang đầy mặt.

Mundra lôi ra một cái túi màu đen, trịnh trọng đặt đầu Claire vào, sau đó buộc dây thừng đưa cho Hayden, thuận miệng nói: “Đưa cả thân ra đây để chải.”

Nhìn Mundra, nhìn cái đầu bị cất vào, nhìn thi thể không đầu trên mặt đất… trong lòng Hayden lấp kín hoảng sợ.

Hắn biết là một pháp sư vong linh, phương pháp đối phương xử lý thi thể không sai, hắn không thể trông cậy một pháp sư vong linh sinh ra kính ý gì đó với một cỗ thi thể, hơn nữa hiện giờ mà nói, phương thức cậu xử lý thi thể phụ thân đã là thỏa đáng nhất, nhưng tim hắn, dạ dày hắn, thân thể hắn, đều bị một tảng đá khổng lồ đè nặng.

Đầu phụ thân hắn tự tay chặt bỏ, dù trước đó ông ấy đã chết nhưng dù sao cũng là thân thể của phụ thân. Hai tay hắn tiếp nhận gói chứa đầu, cánh tay run rẩy vài cái khó nhận ra.

Cảm xúc vừa rồi chưa kịp nhận rõ đã bị mạnh mẽ áp xuống nay không ngừng cuồn cuộn bốc lên, thậm chí còn gầm gừ kháng nghị.

Đầu Hayden đau muốn nứt ra.

Rõ ràng báo thù cho phụ thân, nhưng hắn không vui chút nào, oán khí vẫn ngụ trong cơ thể, thậm chí theo từng giây từng phút trôi qua nhanh chóng lên men.

Nhớ… quá, cứ như vậy hỏng mất, điên cuồng….

Trong óc hắn toát ra suy nghĩ nguy hiểm.

Ở trong này, một đám là pháp sư vong linh, đầu sỏ gây ra cái chết của phụ thân, một đám là Quang Minh thần hội, đồ đốn mạt như hổ rình mồi mơ ước đế quốc, hắn còn kìm chế và ẩn nhẫn vì cái gì?!

Hắn hẳn phải giết bọn họ…

Hốc mắt Hayden từng chút từng chút đỏ lên.

Hậu quả của việc trường kỳ dùng lý trí trói buộc cảm xúc chính là cảm xúc của hắn thường xuyên bị áp chế xuống trước khi dâng lên, nhưng hết thảy đều có giới hạn, đến khi vượt qua giới hạn kia, sẽ tràn ra, sẽ bùng nổ.

Một khi người lý trí bạo phát, tựa như con ngựa hoang thoát cương, không kiêng nể gì, không khống chế được.

“Không mở được dây lưng.” Giọng nói của Mundra giống như suối mát, mạnh mẽ xâm nhập vào cái đầu đã bị cừu hận và xúc động chiếm lĩnh.

Hayden nâng mắt.

Hai mắt đỏ đậm lạnh lùng nhìn cậu, như đang nhìn một người xa lạ.

Mundra sửng sốt, tay nắm bàn chải ngừng lại.

Oanh!

Mười mấy hỏa cầu thừa dịp Hayden và Mundra phân tâm từ trên trời giáng xuống.

Hayden theo bản năng tạo kết giới bao bọc mình và thi thể phụ thân… Còn có Mundra, lập tức phát hiện phía trên sớm đã có sáu vu thi tạo sáu kết giới bất đồng.

Mundra nói: “Tôi sẽ bảo vệ anh.”

Cùng một câu, đến từ cùng một người, nhưng mỗi lần hắn nghe thấy đều không có cùng tâm tình. Mà hiện tại, hắn đã dần quên lần đầu tiên nghe được những lời này có cảm giác gì.

Ngay cả như vậy, lửa giận bị chế trụ một cách quỷ dị.

Hayden hít một hơi thật sâu, cố sức nảy ra một suy nghĩ tương đối rõ ràng giữa đám suy nghĩ hỗn loạn. Hắn thấp giọng hỏi: “Chải nước thuốc xong, có thể bảo tồn trong bao lâu?”

Mundra đáp: “Nếu đặt trong túi không gian, có thể bảo tồn từ ba tháng đến năm năm. Tốt nhất ba tháng chải một lần.”

Hayden nói: “Chải một lần đủ rồi. Ta muốn đưa ông ấy về nhà.” Hắn không biết mẫu thân có nguyện ý đối mặt với cỗ thi thể này không, cho nên hắn thà mang về trước, tránh lưu lại cho mẫu thân tiếc nuối.

Mundra tiếp tục cởi dây lưng.

Hayden nói: “Em trước hết đem cha ta… trước hết thu ông ấy vào đã. Chờ đi khỏi đây rồi tiếp tục chải.” Một câu vô cùng đơn giản, hắn lại dùng mấy hơi nói mới xong.

Mundra gật đầu: “Được.” Cậu thu hồi bàn chải, sau đó bỏ Claire cả người cả thảm vào túi không gian. Để dọn cho ông ta vị trí tốt, cậu còn đem mấy cỗ vu thi ra, thả từng đám từng đám.

Chờ cậu thả xong, phát hiện Hayden đứng lên, đến bên cạnh cậu.

“Em muốn lưu lại à?” Hayden hỏi.

Mundra nói: “Anh thì sao?”

“Rời đi.” Hắn không còn lý do lưu lại.

Mundra nghiêng đầu: “Được.”

Hayden quay đầu, tránh ánh mắt ngóng nhìn của cậu.

Dù “Monica” là nam, dù cậu là pháp sư vong linh, nhưng ở trong này, cậu là người duy nhất đáng giá để hắn có chút tin tưởng.

Chính là có chút mà thôi.

Hayden tự nói với mình như vậy.

Mundra đứng lên, phủi bụi trên người: “Tốt lắm.”

Hayden nói: “Đi.” Hắn không nắm tay Mundra, chỉ mở đường phía trước.

Mundra phi thường tự giác đi sau hắn.

Bọn họ dễ dàng đột phá vòng vây pháp sư vong linh dùng vu thi và kỵ sĩ vong linh tạo ra, một trước một sau xuất hiện ở giới tuyến giữa pháp sư vong linh và Quang Minh thần hội.

This entry was published on 14/08/2013 at 6:41 Chiều. It’s filed under Vong tích and tagged . Bookmark the permalink. Follow any comments here with the RSS feed for this post.

9 thoughts on “Vong tích 61-65

  1. vy nguyen on said:

    mèn ơi ta iu nàng chết mất😡

    • iu ta sao? Ôm lại nè ^^

      • vy nguyen on said:

        iu nàng lắm😡 :x!! Nàng edit thiệt hay!!! Ta dở văn nên cũng hem bít khen sao ngoài từ hay nữa nên nàng thông cảm nha >o<, nhà nàng làm toàn truyện ta mong chờ mà hiệu suất cũng cao nữa, làm hum nào ta cũng phải mò vào hơn chục lần, có chương mới là sung sướng sung sướng quá na~~~~~

      • Cám ơn nàng đã ủng hộ nhé! Nhờ vào những phản hồi như này của nàng ta mới có động lực mà tiếp tục hiệu suất đó ^^

  2. Mundra ơi, hay là em bỏ Hayden đi lại đây chị nuôi em X”> Sao mà dễ cưng quá sức như vậy hả, đúng là chịu không nổi mà X”> Hayden có phúc mà không biết hưởng thì coi chừng đó, em nó bỏ rồi ở đó mà hối hận :”>

  3. Vong tích đã ebook rùi *tung hoa*. Mà Đế hỏa thì chưa có T_T (ta chỉ có thời gian để đọc ebook thui, hic hic). Mong nàng cố lên nha! Ta bắt đầu ủng hộ nàng đây!! ^^

  4. Bà Bính đại khai sát giới hay sao ấy ~~” Mấy tập này người đáng chết, người không đáng chết, người chết đẹp, người chết xấu gì cũng bị bả chém chết hết trơn. Bất mãn! T^T

  5. rất muốn down ve đọc lại chả thấy like dau nen đành com cho nàng vậy thánh viện mình đã đọc xong đế hỏa chưa đọc
    nhưng mà nhẩy qua bộ này đọc hjhjb

(━┳━ _ ━┳━) | (¬_¬) | (; ̄Д ̄)| 凸(`0´)凸 | o(≧o≦)o | ಠ_ಠ | m(_ _;;m |(◎_◎;) | ⁀⊙﹏☉⁀ | (。⌒∇⌒)。 | 〜( ̄▽ ̄〜) | (#+_+) | (ノ ̄д ̄)ノ | ψ(`∇´)ψ | ヾ(^∇^) | ( ̄ー ̄)| O(≧∇≦)O | (∩_∩) | (。♥‿♥。) | づ ̄ ³ ̄)づ | (⌒▽⌒)| ┐( ̄ー ̄)┌ | (;へ:)| ╥﹏╥ | (︶︹︺) | ∑(O_O;) | \(//∇//)\ | ヾ( ̄□ ̄;)ノ | ( ̄^ ̄) | (^_−)☆ | ⊙﹏⊙ | ●ω● |≧▽≦ | |  

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: