Thánh viện 97-98-99

3823976_105745_1

97. Học phần tốt nghiệp (bảy)…

Dilin nằm một lúc lâu, mới mở miệng nói, “Tôi sẽ ở mặt trên.”

Hydeine nhướng mày: “Ta không ngại, chỉ cần ngươi có thể thắng ta.

Đôi mắt nhập nhèm của Dilin nhất thời sáng ngời, hai ngọn lửa dấy lên trong mắt.

“Mộng đại lục lý” ghi lại, truyền kỳ đệ nhất ma pháp sư của học viện ma pháp St Paders Dilin Bassekou được nhắc đến nhiều nhất không chỉ về thiên phú không ai sánh kịp của ngài, mà còn cả tinh thần học tập cần cù vĩnh viễn không ngừng nghỉ. Bắt đầu từ một năm học tập ma pháp kia, ngài chưa bao giờ dừng tu luyện ma pháp, thậm chí kể cả trước đêm kết hôn cũng một mình tu luyện đến hừng đông. Nhờ vào sự chăm chỉ, cho nên ngài được đời sau công nhận là ma pháp sư phong hệ mạnh nhất trong lịch sử.

Bob cảm thấy không khí trên bàn cơm sáng nay thực quỷ dị. Điều này không khỏi làm ông liên tưởng đến chuyện đã xảy ra đêm qua sau khi cánh cửa kia đóng lại. Phải biết, ông canh ngoài cửa cả đêm, xác định Dilin thiếu gia đích xác không trở ra. Mà người hầu vệ sinh buổi sáng lại thề sống thề chết bảo chứng thiếu giá và Hydeine cùng nhau ra khỏi cửa phòng, cho nên, dù ông không muốn liên tưởng, cũng không thể không liên tưởng đến một số chuyện.

Trời biết, thiếu gia của ông đã phát dục!

Nghĩ đến đây, ánh mắt Bob nhìn Hydeine không khỏi có chút u oán.

Hydeine xem như không thấy.

Dilin cảm giác mông đang nóng rát, nhưng vẫn biểu hiện thực bình tĩnh, ngoại trừ lấy mứt trái cây lực đạo hơi lớn chút, hoàn toàn không nhìn ra cậu có gì bất thường.

Ánh mắt của Bob dừng trên người cậu nhất thời tràn ngập đồng tình và thương tiếc, “Thiếu gia, thời tiết hôm nay tốt lắm.”

Dilin ậm ừ.

“Cậu có muốn ngủ tiếp không?” Bob hỏi.

Dilin sửng sốt, hỏi ngược lại: “Vì sao?”

Bob phản ứng cực nhanh: “Thiếu gia vất vả ở học viện lâu như vậy, khó mới về nhà, vẫn nên thả lỏng một chút.”

Dilin cũng rất muốn nằm, nhưng quay đầu nhìn thấy Hydeine, tình cảnh đêm qua lại hiện lên rõ ràng trước mắt, ý chí chiến đấu nhất thời dâng trào, khoát tay: “Không cần, chốc nữa tôi còn muốn tu luyện.”

Bob thăm dò: “Ngài khẳng định hôm nay cũng muốn tu luyện?”
Dilin gật mạnh đầu.

Chuông cửa vang lên, Bob xoay người ra mở cửa.

Hydeine như có điều suy nghĩ liếc mắt nhìn bóng lưng Bob một cái, quay người nói với Dilin: “Có lẽ đi ngủ là một ý kiến hay.”

Dilin nghe thấy hai chữ đi ngủ, da đầu nhất thời tê rần, “Có ý gì?”

“Nghỉ ngơi.” Ánh mắt Hydeine quét từ khuy áo cậu xuống, “Hiện giờ ngươi cần.”

“Không cần.” Dilin trầm giọng, “Tôi hiện giờ chỉ cần tu luyện ma pháp, sau đó đả bại anh.”

Hydeine đầy hưng trí nhìn thiếu niên từng theo sau hắn chỉ qua một đêm đã biến thành một thanh niên nhỏ bé sục sôi ý chí chiến đấu, “Ta mỏi mắt mong chờ.”

Bob trở lại rất nhanh, cầm một phong thư trong tay, “Thiếu gia, thư của ngài.”

Dilin buông chén trà, dùng khăn lau miệng, mới đón lấy mở ra.

Thư rất ngắn, cậu chỉ quét mắt vài cái đã đọc xong.

“Hôm nay tôi phải ra ngoài.” Cậu nói.

Bob hỏi: “Thiếu gia cần chuẩn bị xe ngựa không?”

Dilin ngẫm nghĩ, gật đầu: “Tôi muốn đến trấn Magil.”

Hydeine ngẩng đầu.

Cậu nói: “Nhiệm vụ đầu tiên trong ba cái. Nghiệp đoàn ma pháp đã đem tin tức nói cho đại ma pháp sư Aberna, ông ấy muốn tôi hôm nay sang đó.”

Hydeine đáp: “Ta nghĩ hắn thực vừa lòng có được một cu li miễn phí đưa đến tận cửa.”

Hai mắt Dilin tỏa sáng, “Có thể học hỏi từ đại sư nổi tiếng chế tạo ma pháp trận đương thời là vinh hạnh của tôi.”

Hydeine nhíu mày.

“Đạo sư cảm thấy không ổn?” Dù coi hắn là đối thủ, nhưng đáy lòng Dilin rất rõ, tại con đường học tập ma pháp, không có ai thích hợp làm thầy cậu hơn Hydeine.

“Ma pháp trận không có ảnh hưởng lớn tới thành tựu ma pháp của mỗi cá nhân.” Hydeine nói.

Dilin đáp: “Nhưng nó có thể phụ trợ tăng cấp tu vi ma pháp.”

“Nếu gặp phải tình huống dậm chân tại chỗ, đúng vậy. Nhưng chỉ áp dụng với ma pháp sư sơ cấp và trung cấp. Ngươi từng nghe nói có ma pháp sư cao cấp nào dựa vào ma pháp trận để tăng cấp chưa?” Hydeine nói, “Cho dù có, cũng chứng tỏ cả đời hắn không có khả năng trở thành đại sư ma pháp chân chính.”

Dilin biết hắn nói rất đúng.

“Nhớ kỹ. Thế giới ma pháp có đường tắt, nhưng hậu quả là mất nhiều hơn được. Chỉ có chân chính lĩnh ngộ ma pháp, mới có thể sáng tạo ma pháp. Chỉ có sáng tạo ma pháp, mới có thể trở thành một ma pháp sư chân chính.”

Dilin nghi hoặc: “Ma pháp sư chân chính?”

Khóe miệng Hydeine khẽ nhếch, “Ý nghĩa của ma pháp chính là biến hết thảy không thể thành có thể. Lặp lại chuyện người khác đã làm chẳng qua chỉ là đem chuyện người khác đã sáng tạo ra hoàn thành lần nữa trong tay ngươi mà thôi.”

“Tôi hiểu rồi.” Từ ngày trở thành học sinh của Hydeine, sáng tạo liền trở thành trọng tâm trên con đường học tập của cậu. Hydeine đánh giá cực cao điểm này, không chỉ hắn mà học viện cũng thế. Cho nến muốn tốt nghiệp phải thông qua điều kiện hà khắc sáng tạo ma pháp của riêng mình. Có điều, nói như vậy, muốn đả bại Hydeine chắc chắn cũng phải có ma pháp do bản thân sáng tạo ra. Suy cho cùng Hydeine là đệ nhất ma pháp sư được công nhận hiện nay, ma pháp đang có hiển nhiên không thể làm khó hắn.

Nghĩ đến đó, cậu bắt đầu hăng hái. “Chúng ta nhanh xuất phát đi.”

Hoàn thành việc học là bước đầu tiên, bước thứ hai chính là từ phía sau hắn đến bên cạnh hắn, cuối cùng vượt qua hắn!

Trấn Magil là một trấn nhỏ danh xứng với thực.

Dilin và Hydeine đứng ở đầu trấn, liếc mắt một cái đã nhìn thấy cuối trấn.

“Các ngươi tìm ai?” Bác gái béo sau khi ngửa đầu nhìn bọn họ hồi lâu, rốt cục nhịn không được hỏi.

“Tôi muốn tìm Aberna đại sư.” Dilin trả lời.

Bác gái nói: “Đại sư? Đại sư nơi này chỉ có Hank, hắn là thợ mộc. Ha ha.”

Mắt Hydeine liếc xéo.

Tiếng cười của bác gái bị đông lạnh.

Dilin nói: “Người chúng tôi muốn tìm là một ma pháp sư, ông ta chủ yếu nghiên cứu ma pháp trận.”

“Ma pháp sư? Nơi này của chúng ta không có thằng cha nào cao cấp như vậy.” Bác gái ngẫm nghĩ, “Có điều cái gì trận ấy, ngươi đi thẳng con đường này, ra khỏi trấn cũng đừng dừng lại, sẽ nhìn thấy một lão già rất kỳ quái. Có lẽ ông ta biết người các ngươi muốn tìm.”

Nếu không phải sau khi rời khỏi trấn nửa tiếng, Dilin và Hydeine rốt cục nhìn thấy một ma pháp trận cực lớn, bọn họ sẽ cho rằng bác gái kia chỉ đường là ngụ ý bảo bọn họ yên lặng mà rời trấn đi không cần quay đầu lại.

Lão già kỳ quái trong miệng bác gái đang cầm một thước đo xoay người đo đạc.

“Aberna đại sư?” Dilin thử thăm dò gọi.

Ông lão bỗng nhiên ngẩng đầu, râu tóc đầy đầu và cằm khiến cho khuôn mặt ông ta nhìn qua giống như một cây ô liu thật lớn.

“Cháu là Dilin Bassekou.” Dilin tự giới thiệu, “Cháu đến từ St Paders. Lúc trước cháu nhận được thư của ngài…”

“Sao ngươi còn non như vậy?” Aberna đột nhiên ngắt lời.

Dilin ngẩn ra, nói: “Ý ngài chỉ đầu óc hay là…”

“Là chỉ tâm tính, cư nhiên còn mang bảo mẫu theo.” Aberna hết sức bất mãn.

“Bảo mẫu” nhướng mày, “Ông dựa vào đâu mà bảo ta đi cùng em ấy?”

“Ha!” Aberna lắc đầu, “Các ngươi ngoại trừ không đem đối phương dán lên người mình, còn có cái gì mà nhìn không ra đang đi cùng nhau?”

Dilin muốn tìm cái lỗ chui xuống. Cậu và Hydeine cùng đến cùng đi, không nghĩ tới từ ngoài nhìn vào giống như đứa nhỏ mãi không lớn. (Xem ra là trâu già gặm cỏ non rồi =))))

Hydeine nói: “Chúng ta không đi cùng nhau.”

Aberna liếc hắn như đang nhìn một tên trộm vặt bị bắt quả tang còn không chịu thừa nhận.

“Ta tới tìm ông.” Hydeine tiếp.

Aberna hồ nghi: “Ngươi là ai?”

“Hydeine.”

Aberna nhảy dựng, “Ngươi tìm ta làm gì?”

Khóe miệng Hydeine cong lên, “Ông nói xem?”

Tròng mắt Aberna xoay chuyển, “Tuy rằng ngươi cũng coi như có chút danh tiếng, nhưng ta không thu đồ đệ. Còn có, ngươi!” Ông ta chỉ vào Dilin, “Ngươi đến chỗ ta để làm việc! Không phải để đứng ở bên diễn vai thiếu gia cho ta xem, nhanh lên nhanh lên. Cởi quần áo!”

Tim Dilin đập loạn nhịp: “Cởi quần áo?”

Mày phải của Hydeine nhướng lên.

Aberna lại giơ chân, “Không thay quần áo ngươi làm việc thế nào? Ngươi không định mặc bộ quần áo lòe loẹt này đến đụng chạm vào ma pháp trận thần thánh tôn quý nhất của ta đấy chứ?”

Dilin cúi đầu nhìn y phục của mình. Từ bất kì góc độ nào nhìn vào, nó đều không tính là lòe loẹt, nhiều nhất là… đường may cầu kì mà thôi.

Trong khi cậu đang thay quần áo, Aberna vẫn luôn nhìn Hydeine chằm chằm như hổ rình mồi.

“Ngươi nhất định phải ở lại chỗ này sao?” Giọng điệu của ông ta không vui.

Hydeine đáp: “Không phải.”

“Vậy sao còn không đi?”

“Ta không nhất định phải ở lại đây, ta chỉ ở lại đây khi Dilin đang ở chỗ này thôi.” Hắn thản nhiên.

Khóe miệng Aberna nhếch lên, “Nào có thầy giáo nào kề cận học sinh như vậy?”

“Ai bảo ta là thầy giáo của em ấy?” Hydeine khoan thai hỏi lại.

“Toàn bộ đại lục đều biết.” Aberna hùng hổ nói xong, trong mắt hiện lên nghi vấn, “Chẳng lẽ không phải?”

“Hiện tại đang là kỳ nghỉ.”

“… Vậy thì sao?”

Hydeine nói: “Ta chỉ là người yêu của em ấy.”

Aberna sửng sốt rồi cười to: “A ha, còn nói không phải ngươi đưa cậu ta tới?”

“Ai quy định ta là người yêu thì nhất định phải đưa em ấy tới?” Hydeine thản nhiên hỏi lại.

Aberna há miệng, phát hiện quả thật không có quan hệ nhân quả, không khỏi thẹn quá hóa giận: “Rốt cuộc ngươi đến làm gì?”
Hydeine đáp: “Khiêu chiến với ông.”

Miệng Aberna há thành hình tròn giống hệt hai mắt kính của ông ta.

Dilin đổi xong quần áo đi ra, liền nhìn thấy Aberna đang dại mặt. “Aberna đại sư?” Cậu nhìn về phía Hydeine, im lặng hỏi.

Hydeine nói: “Ông ta biết ta tới khiêu chiến, quá hưng phấn.”

Aberna vèo cái trốn ra sau Dilin, chỉ vào Hydeine: “Tại sao ngươi muốn đến khiêu chiến ta?!” Đúng là ông ta được xưng đại sư, nhưng mà là đại sư chế tạo ma pháp trận á! Bị đệ nhất ma pháp sư đại lục khiêu chiến… tuyệt đối nhận kết cục thập tử vô sinh!

Hydeine vô tội nhún vai: “Ta cần có lý do tới tìm ông.”
“…” Aberna nhìn hắn, lại nhìn Dilin, cuối cùng khuất phục dưới uy hiếp về sinh mệnh, “Thực ra, chỗ này của ta cũng rất hoan nghênh…gia quyến học sinh đến thăm ngủ lại.” Ông nhất định phải tuyệt giao với học viện ma pháp St Paders! Về sau bọn họ đừng nghĩ tới việc nhét loại nhiệm vụ vớ vẩn này lại đây.

Hydeine mỉm cười: “Như vậy, quấy rầy.”

“…” Aberna quyết định không thèm nhìn hắn. Ông quay đầu nhìn Dilin đã mặc quần áo lao động đặc chế của mình, dẫn cậu vào phòng sau.

Kia là một ma pháp trận cực lớn, lớn đến mức vượt quá sự tưởng tượng của Dilin. Nếu không muốn dùng một từ để hình dung, thì đó là trải khắp núi đồi. Nước thuốc ma pháp vẽ ma pháp trận có thể phân làm nhiều loại, ứng với bốn hệ nguyên tố, trong đó nước thuốc tốt xấu căn cứ vào độ tinh khiết và độ sánh để phân biệt. Ma pháp trận trước mắt này dưới đánh giá của Dilin, tuyệt đối là vô giá. Không phải nói giá trị sau khi vẽ xong, mà là bản thân giá trị nước thuốc dùng để vẽ ma pháp trận đã là một con số không tưởng.

Aberna thấy cậu bị chấn động, trong lòng đắc ý, “Ngươi là người may mắn thứ hai được thưởng thức ma pháp trận này.”

“Người đầu tiên là ông?” Dilin thụ sủng nhược kinh.

“… Người đầu tiên là hội trưởng Bradley của nghiệp đoàn ma pháp, đây là do nghiệp đoàn ma pháp bỏ vốn tài trợ. Ta không tính!” Aberna cảm thấy nói chuyện với thầy trò bọn họ quá sức mệt mỏi.

Dilin cũng phát hiện sau khi quen biết Hydeine, cách nói chuyện dần bị lây nhiễm từ hắn. “Đây là ma pháp trận gì?”

“Mê ảo trận. Một loại ma pháp trận không gian.” Aberna ngừng một chút, “Ta nghe nói lần trước tại Langzan các ngươi cũng chế tạo một đại hình ma pháp không gian cực kỳ phức tạp đúng không?”

Dilin gật đầu: “Là đạo sư thiết kế.”

Aberna hừ lạnh: “Không phải thất bại sao?”

Dilin muốn nói đó là bởi vì kẻ địch quá mạnh, nhưng lập tức cảm thấy lấy cớ như vậy không có ý nghĩa, liền không nói gì.

Aberna vốn không có ý chê bai, chỉ tò mò ma pháp kia mà thôi, thấy cậu không nói tiếp, không khỏi nóng nảy truy hỏi: “Thất bại như thế nào?”

“Bị phá.” Kỳ thật Dilin cũng không biết làm sao lại bị phá. Theo lý mà nói, lấy lý giải của cậu với ma pháp không gian kia, phải là không thể phá mới đúng. Nhưng lúc ấy đối phương đích xác lại từ ma pháp trận đi ra.

Aberna nói: “Vậy chứng tỏ ma pháp còn chưa đủ mạnh a, dù sao đại hình ma pháp yêu cầu người người phối hợp không thể tinh vi vững chắc như ma pháp trận được. Ngươi xem của ta đây là biết, nó dựa vào bảy vạn tám ngàn chín trăm mười loại vặn vẹo tạo thành không gian mới. Nếu muốn phá vỡ trận pháp này, phải cởi bỏ sáu mươi bảy vạn chín ngàn tám trăm tám mươi bảy loại nút không gian do chúng sinh ra.”

Dilin nhớ Hydeine từng nói mấu chốt của ma pháp trận không gian không phải ở số lượng nút không gian, mà là độ phức tạp của nút thắt đó. Nhưng nhìn đến biểu tình tự hào của Aberna, vẫn đem lời này nuốt xuống.

“Ngươi đã học qua ma pháp không gian, ta không phải dạy tri thức cơ bản nữa. Trước tiên sẽ tóm tắt cho ngươi nguyên lý và bố trí của ma pháp trận.” Aberna liếc hắn, “Có điều mê ảo trận này của ta rất phức tạp. Nó không chỉ bóp méo không gian, mà còn tạo ra không gian thứ cấp, sau đó biến không gian thứ cấp thành một cung điện lộng lẫy.”

Cái này Dilin chưa từng học qua. Cậu tò mò vểnh tai.

Aberna tỏ vẻ vừa lòng với thái độ của cậu, vuốt cằm: “Mê ảo trận là loại phiền phức nhất trong ma pháp trận không gian. Không phải nút không gian phiền phức, mà là cảnh tượng phiền phức. Đặc sắc lớn nhất của mê ảo trận là khiến cho người xông vào mê luyến ảo cảnh trong đó, cho nên ảo cảnh này phải xây dựng thật lộng lẫy. Ta nghe nói ngươi là phong hệ và thủy hệ?”

Dilin định giải thích cho ông ta phong hệ chính là thủy hệ biến dị, nhưng Aberna không cho cậu cơ hội nói, lại tiếp lời: “Cho nên việc ngươi cần làm hiện nay là… làm công nhân khuân vác.”

Dilin sửng sốt.

Công nhân khuân vác trong lời Aberna… là một công nhân khuân vác bình thường.

Dilin thực hoài nghi St Paders phái cậu tới trợ giúp Aberna không phải vì cậu hiểu ma pháp không gian, mà vì cậu biết phong hệ ma pháp, tiện lợi cho việc khuân vác.

Aberna nhìn thấy cung điện tại không gian thứ cấp đã gần hoàn thành, chủ yếu xây nên từ gỗ và đất, bề ngoài quét loại vôi đang lưu hành nhất, hình thức tân kỳ, lộng lẫy hơn rất nhiều kiến trúc đương thời.

Lần đầu tiên Dilin nhìn thấy không khỏi giật mình, “Đây là do ông tự thiết kế?”

“Đương nhiên. Chẳng lẽ ngươi cho rằng ta chỉ biết làm bùn đất dựng lên, để đầu óc thụt lùi sao?” Aberna khó nén đắc ý.

Dilin líu lưỡi. Nếu Aberna không phải ma pháp sư, ông ta nhất định sẽ trở thành một kiến trúc sư cực kỳ xuất sắc.

Khuân vác cho công trình kéo dài gần một tháng, cung điện rốt cuộc hoàn toàn xây xong. Trong lúc này, Hydeine vẫn luôn tự lo cuộc sống của mình, không quấy rầy bọn họ. Thời điểm duy nhất có thể nhìn thấy hắn là lúc ăn cơm.

Dilin tạm thời quẳng ma pháp và quan hệ của hai người ra sau đầu, toàn tâm toàn ý tập trung vào kiến thiết ma pháp trận.

Aberna sau đó bắt đầu thật sự dạy cậu tri thức liên quan đến ma pháp trận không gian. Đại bộ phận tri thức Dilin đều đã nghe qua từ chỗ Hydeine, một phần nhỏ là tâm đắc của Aberna. Dù nguyên lý của ma pháp trận không gian na ná như nhau, nhưng đi vào chi tiết, mỗi đại sư ma pháp không gian đều có bí quyết độc đáo của riêng mình. Ví dụ như nút không gian của Aberna đơn giản tiện lợi hơn của Hydeine, đương nhiên, độ chắc chắn cũng hơi kém hơn.

“Kỳ thật, ma pháp không gian không nhất định cần có nút không gian.” Có một ngày, sau khi Aberna nhìn Dilin viết xong chú ngữ nguyên tố như ông phân phó, đột nhiên thốt ra một câu như thế, “Đạo sư của ngươi thật sự thiết kế một đại hình ma pháp không gian chỉ dùng người đến phối hợp?”

Trải qua mấy ngày ở chung, Dilin đã hơi hiểu tính cách ông ta, biết ông ta bên ngoài tâm cao khí ngạo, kỳ thật tràn ngập nhiệt tình đối với ma pháp. “Đúng vậy.” Cậu trả lời.

Aberna không nói.

“Đại sư?”

“Ngươi nói xem, mê ảo trận của ta có ích lợi gì chứ?”

“A?”

Aberna nghiêm túc: “Mê ảo trận này cần hơn hai năm mới hoàn thành, nhưng đến lúc đó, không chừng Bradley sẽ biến nó thành một thắng cảnh du lịch. So sánh ra, đại hình không gian ma pháp mới hữu dụng. Chỉ cần đủ người, phối hợp ăn ý, chỗ nào lúc nào cũng có thể hoàn thành.”

Dilin nói: “Nhưng ma pháp trận không gian cũng có chỗ tốt của nó.”

“Chỗ tốt nào?” Aberna tựa như đứa trẻ to xác, miệng thì ghét bỏ thành quả của mình, trong lòng lại ước ao đối phương phản bác lại.

“Nó… ách, rất xinh đẹp.” Dilin nói.

Aberna càng uể oải, “Để làm thắng cảnh du lịch mà.”

“Cũng không nhất định.” Dilin ngẫm nghĩ, “Có thể để làm… chỗ lánh nạn?”

“Chỗ lánh nạn?” Aberna sửng sốt.

Dilin đáp: “Đặc điểm lớn nhất của mê ảo trận không phải là mê hoặc sao? Như vậy có thể khiến cho kẻ địch đi vào lạc đường, cũng có thể để mình đi vào tránh né kẻ địch. Không phải sao?”

Ánh mắt Aberna vốn đang ảm đạm nháy mắt sáng rực. Ông ta tiến lên ôm lấy Dilin, hung hăng vỗ lưng cậu, “Ngươi là thiên tài, ngươi là thiên tài! Tại sao ta lại không nghĩ ra chứ? Ha ha, chỗ lánh nạn, ý tưởng này thật sự rất thiên tài!”

Từ sau khi trở thành ma pháp sư, Dilin cảm thấy tố chất thân thể mình giảm mạnh. Tựa như hiện tại, chẳng qua chỉ bị vỗ vài cái sau lưng, cậu đã có ảo giác bị nội thương.

“Ngươi hoàn thành nhiệm vụ!” Aberna đột nhiên buông cậu ra, vui vẻ lớn tiếng tuyên bố.

“A?” Dilin há hốc mồm.

Aberna nói: “Ta chuẩn bị dỡ cung điện xuống, thiết kế thành mê cung. A ha, để nó trở thành ác mộng của mọi tên địch xông tới!”

Dilin chần chờ: “Cháu có thể lưu lại giúp đỡ.”

“Chẳng lẽ ngươi khuân vác còn chưa đã tay sao?” Aberna bỡn cợt chớp mắt, “Có điều cho dù ngươi làm còn chưa đã, đạo sư tình nhân của ngươi đã chờ hết nổi rồi.”

Dilin đỏ mặt.

Sốt ruột của Hydeine khó mà nhìn ra từ biểu tình của hắn, nhưng chỉ cần tới gần hắn trong phạm vi năm thước, liền cảm thụ được từ không khí quanh hắn. Cậu vẫn luôn cho rằng chỉ có mình biết, không ngờ Aberna cũng phát hiện ra.

Aberna lớn tiếng: “Ngươi giải quyết được nỗi hoang mang lớn của ta, khiến ta tìm được ý nghĩa mới của sinh mệnh, cho nên ta cực kì vui vẻ mà tuyên bố, ngươi tự do!”

“…” Dilin có loại cảm giác hạnh phúc vừa ra tù.

Dù được tuyên bố “mãn hạn phóng thích”, nhưng vì sắc trời đã tối, Dilin và Hydeine vẫn ở tại trấn Magil đêm đó.

Nhìn Aberna dỡ bỏ cung điện, Dilin thực đau lòng. Kiến trúc xinh đẹp như vậy, chung quy đã thành hoa quỳnh sớm nở tối tàn.

Như nhìn ra cậu tiếc nuối, Aberna nói: “Thời điểm khác nhau sẽ không có cùng ý nghĩa. Nếu vứt bỏ để theo đuổi thứ tốt hơn đẹp hơn, vậy tuyệt không đáng tiếc, ngược lại hẳn là may mắn.

Hydeine lạnh lùng: “Không cần coi tổng kết của cá nhân là chân lý.”
Aberna nhìn hắn một cái. Trải qua hơn một tháng ở chung, ông đã khẳng định thằng cha xấu xa hơn cả mình này chỉ có xấu xa ngoài miệng chứ không có ý thực sự ra tay, cho nên nói năng cũng trở nên thoải mái hơn nhiều, “Ngươi lo lắng học sinh của ngươi sẽ vứt bỏ ngươi, đi tìm một đạo sư tình nhân tốt hơn đẹp hơn sao?”

Hydeine nói: “Ông đã bảo Dilin thông qua thử thách.”

“Đúng vậy, thì sao nào?”

“Cho nên, hiện tại dù ông có biến mất cũng chẳng ảnh hưởng đến kết quả của em ấy.”

“… Không, vẫn có ảnh hưởng. Ta còn chưa báo cáo kết quả thử thách.”

“Ta có thể chờ.”

“… Không, ta sẽ chờ nhóm ngươi đi. Chờ đến lúc ta khẳng định các người đã rời khỏi trấn Magil.” Aberna kiên quyết.

Ngày hôm sau, Aberna quả nhiên đích thân đưa Hydeine và Dilin rời đi, mãi đến khi bọn họ biến mất trong ma pháp truyền tống trận, ông ta mới thở ra một hơi.

Bác gái phụ trách nấu ăn một tháng, lần này cũng theo ông ta đến tiễn đưa đột nhiên ha hả cười rộ.

“Làm sao vậy?” Aberna không vui trừng bà.

Bác gái nói: “Tên tóc vàng trước khi rời đi bảo tôi nói lại cho ông một câu.”

Tuy đã biết sẽ không phải lời hay ho gì, nhưng Aberna vẫn nhịn không được hỏi: “Câu gì?”

“Hắn nói, rất nhiều hung thủ cao minh sau khi rời khỏi đều trộm trở lại xuống tay.”

Aberna: “…”

98. Học phần tốt nghiệp (tám)…

Dilin và Hydeine trở lại nhà trong thành Bert, mới biết chủ phòng đấu giá ngầm đã đến tìm mấy lần về việc cậu chủ trì đấu giá.

Tính ngày, vài hôm nữa học viện sẽ khai giảng. Kỳ hạn Orosey ra chỉ còn không tới hai tháng, mà cậu còn hai nhiệm vụ chưa làm xong. Dilin không dám trì hoãn, trở về phòng lập tức tắm rửa thay quần áo, chuẩn bị đi phòng đấu giá.

Hydeine còn ở trong phòng không ra.

Dilin đứng ngoài hành lang do dự.

Lời của Aberna khiến cậu có chút tỉnh ngộ, mình thật sự quá mức ỷ lại Hydeine. Nếu muốn sóng vai cùng Hydeine… không, không phải sóng vai, là áp đảo Hydeine, vậy mà vẫn đứng bên hắn ỷ lại hắn là không được.

Bước đầu trưởng thành, tất phải rời khỏi che chở, giống như bé con học đi đường, phải buông ra đôi tay chống đỡ của cha mẹ. Nhưng cậu sợ nếu tùy tiện để Hydeine sang một bên sẽ phản hiệu quả. Tuy không cam tâm nằm dưới, nhưng cậu tình nguyện ở bên Hydeine.

Hydeine mở cửa, không chờ cậu phản ứng, kéo thẳng cậu vào lòng hôn một trận.

Dilin mờ mịt mở to mắt. Trong trí nhớ của cậu, dục vọng của Hydeine vẫn luôn rất đạm, thậm chí sau đêm đó cũng chưa từng chủ động cầu hoan. Đương nhiên, một phần nguyên nhân là vì ở trấn Magil có Aberna, rất nhiều chuyện không thể trắng trợn lộ liễu.

“Ngươi tới vì chuyện này?” Giọng nói của Hydeine biếng nhác, mang theo ý tứ hấp dẫn nồng đậm.

Nhưng Dilin giật mình một cái, dùng tay đẩy vai hắn, kéo giãn khoảng cách hai người, “Không phải, tôi tới hỏi anh đã chuẩn bị xong chưa?”

“Chuẩn bị?”

“Đi phòng đấu giá ngầm a.” Dilin ngẫm nghĩ, thăm dò hỏi, “Anh không muốn đi à?”

“Không cần đi. Rất nhanh sẽ có người tới mời ngươi.” Hydeine đáp.

Dilin giật mình. Nếu chủ phòng đấu giá ngầm muốn biết khi nào Dilin trở về kỳ thật rất đơn giản, Dilin và Hydeine đều không che dấu hành tung, chỉ cần ông ta phái người chú ý một chút, tin tức đương nhiên sẽ truyền qua. Sở dĩ ông ta đến cửa nhiều lần, chỉ để tỏ vẻ mà thôi.

“Cho nên, chúng ta còn có thời gian.” Hydeine cười cúi đầu.

Dilin phối hợp nghiêng đầu.

Hành vi chẳng phân biệt cao thấp này, hắn vẫn rất hoan nghênh.

Chủ phòng đấu giá ngầm quả nhiên đến rất nhanh, có điều ông ta vẫn cảm thấy ánh mắt Dilin nhìn mình mang theo bất mãn. Chẳng lẽ ba vạn lần trước còn chưa đủ? Rõ ràng ông đã thêm một vạn. Ham muốn của vị Bassekou thiếu gia này không khỏi quá lớn rồi.

Nghĩ vậy, trong lòng ông ta có chút không thoải mái, “Dilin thiếu gia, thật có lỗi, tôi tới chậm.”

“Ông đáng lẽ nên đến sớm một chút.” Dilin nghĩ đến chuyện vừa xảy ra, càng muốn nhanh trở nên mạnh hơn, “Đúng rồi, khi nào tôi có thể chủ trì đấu giá?” Sớm ngày hoàn thành thử thách, cậu mới có thể sớm tốt nghiệp, dốc lòng nghiên cứu ma pháp.

Ông chủ nhìn thấy cậu gấp gáp, vội hỏi: “Nếu Dilin thiếu gia và Hydeine đại sư không chê, có thể làm tối nay.”

Dilin ngẩn ra, “Nhanh vậy?”

Ông chủ cười: “Đồ vật để đấu giá ta đã chuẩn bị đầy đủ từ tháng trước, đều là hàng tốt có sẵn. Chẳng qua Dilin thiếu gia và Hydeine đại sư mãi chưa về, cho nên mới trì hoãn đến bây giờ.”

Dilin ngẫm nghĩ, gõ nhịp nói: “Được, vậy tối hôm nay.”

Bob đột nhiên đi ra, lo lắng hỏi: “Thiếu gia, thân thể cậu chịu nổi không?”

Thân thể Dilin cứng đờ, khóe mắt thấy Hydeine tươi cười đầy thâm ý, ngoài cười trong không cười nói: “Đương nhiên.”

Bob bị cậu nhìn bằng ánh mắt đầy lửa giận đến ù ù cạc cạc, thầm nghĩ: Mình chỉ sợ thiếu gia vừa mới trở về vẫn còn mệt mỏi, tại sao trông thiếu gia có vẻ  mất hứng vậy?

Ông chủ không nhận thấy sóng ngầm mãnh liệt, cao hứng phấn chấn: “Tôi lập tức trở lại chuẩn bị.”

Nói là lập tức đi chuẩn bị, kỳ thật đã được chuẩn bị tốt.

Ông chủ trở về lệnh cho nhân viên hủy bỏ những vật phẩm định bán đêm nay, thay bằng đồ vật nghiệp đoàn ma pháp đặc biệt đưa tới, rồi lẳng lặng đứng sau hậu đài chờ Dilin và Hydeine đến.

Vì lần chủ trì này, Dilin đặc biệt mặc vào bộ quần áo đẹp nhất của mình. Ngày đó ở phòng đấu giá, cậu quan sát thấy người chủ trì cũng mặc trang phục bắt mắt như vậy. Bản thân cậu đã có bộ dạng xinh đẹp, mặc vào kiện quần áo kia càng giống như búp bê tinh xảo, vừa bước xuống xe ngựa liền khiến cho rất nhiều người chú ý.

Dilin nhíu mày, ánh mắt trắng trợn của người khác khiến cho cậu rất không thoải mái.

Nhưng những ánh mắt đó rất nhanh đã thu lại.

Dilin quay đầu, phát hiện Hydeine đang như cười như không đứng đó, trong tay có một ngọn lửa vô tình thiêu đốt.

“Là Bassekou thiếu gia và Tajires đạo sư đúng không? Phòng đã được chuẩn bị tốt cho hai vị, mời đi bên này.” Nhân viên phòng đấu giá cẩn thận đến bên người Dilin, giữ khoảng cách an toàn với Hydeine.

Dilin đi hai bước, nhớ ra gì đó quay đầu nói với Hydeine: “Đạo sư, anh đứng dưới cổ vũ cho tôi nhé.”

Hydeine nhíu mày, “Được.”

Dilin xoay người đi theo nhân viên kia.

Hậu đài của phòng đấu giá rất lớn, có điều lúc này không có người, chỉ có ông chủ và người chủ trì lần trước đang chờ.

Dilin biết ông chủ sợ nhiều người sẽ khiến cậu phân tâm khẩn trương, tươi cười càng rõ.

Còn chưa tới giờ,  người chủ trì lúc trước đến bên cậu bắt chuyện, hai người rất nhanh đã thân thiện.

Người chủ trì nói cho cậu biết hôm nay cần đấu giá cái gì, rồi lơ đãng tán gẫu về những chuyện mình từng trải qua.

Dilin biết anh ta đang truyền thụ kinh nghiệm cho mình, nghe rất chăm chú.

Mặc dù là cuộc đấu giá nhỏ, nhưng việc cần lưu ý rất nhiều. Hơn nữa đây là phòng đấu giá ngầm, chỉ cần giao tiền là có thể tiến vào, cho nên rồng rắn hỗn tạp, không cần thận liền xảy ra chuyện ầm ỹ.

Nghe anh ta kể vài ví dụ, Dilin rốt cục biết trận thử thách này thử thách điều gì.

Phản ứng.

Nếu hàng hóa đấu giá làm cho người ta thèm nhỏ dãi, dưới đài thậm chí có khả năng sẽ có người sinh ra ý nghĩ cướp đoạt. Giống như Honorable Gruson mà Hydeine vừa ý bị người nghiệp đoàn đạo tặc trộm mất, trong phòng đấu giá luôn tồn tại các loại nhân tố nguy hiểm, khống chế không tốt sẽ tạo thành hỗn loạn.

Thời giờ càng lúc càng gần, người chủ trì cuối cùng thẳng thắn nói: “Tôi biết ngài là ma pháp sư. Ở phòng đấu giá, ma pháp sư có rất ít.” Bởi vì tất cả ma pháp sư có thể tham gia phòng đấu giá chính quy, đồ vật nơi đó toàn vẹn và rẻ hơn, không cần đến đây. “Ngộ nhỡ không thể khống chế được cục diện, ngài có thể bày ra chút thực lực. Như vậy, có lẽ bọn họ sẽ biết khó mà lui.”

“Cảm tạ anh nhắc nhở.” Dilin đứng lên, hành một lễ tiết đặc biệt của quý tộc với anh ta.

Người chủ trì giật mình lui sang, “Bassekou thiếu gia, cái này…”

Dilin mỉm cười, “Tôi muốn lên đài.”

“Chúc ngài may mắn.” Người chủ trì cung kính hành lễ cúi đầu của quý tộc.

Dilin vuốt cằm, bước từng bước một từ thang lầu lên đài.

Dưới đài phòng đấu giá đang ầm ầm nháy mắt liền yên tĩnh vì Dilin bước lên, rồi lập tức tuôn ra tiếng xôn xao lớn hơn.

Dilin mặt không đổi sắc nghe tiếng cười, tiếng trêu đùa từ bốn phương tám hướng chĩa về mình, trầm ổn đi đến mép đài. Nơi đó có một ma pháp trận phong hệ loại nhỏ, có thể đem giọng nói truyền đi. Cậu cảm nhận được, đó là ma pháp trận tạo ra từ thủy nguyên tố.

“Chào mọi người, ta là Dilin Bassekou.”

Tĩnh mịch.

Yết hầu của mọi người giống như bị ai nắm lấy, cả phòng bị bao phủ bởi yên tĩnh không tiếng động.

Dilin không phát giác, tiếp tục nói: “Thật vui vì mọi người đã bớt thời giờ tới tham gia cuộc đấu giá hôm nay, hy vọng vật phẩm hôm nay có thể được mấy vị bằng hữu thắng lợi mang về.”

Không thấy tiếng ồn ào nào, chỉ có tiếng nói nhỏ khe khẽ.

Bọn họ không biết Dilin là ai, nhưng rất rõ ràng ba chữ Bassekou có ý nghĩa thế nào. Tại Shamanlier, Bassekou là một dòng họ thực hiếm thấy, nghe nói nó được sửa từ Bassekrete bởi hoàng đế khai quốc của Shamanlier, vinh hiển khôn cùng. Cho nên, gia tộc Bassekou ở Shamanlier chỉ có một. Mà dòng họ Bassekou ở thành Bert chỉ khiến bọn họ nghĩ đến một người.

Andre Bassekou.

Dilin giống như không hề để ý đến an tĩnh bốn phía, tiếp tục nói: “Vật phẩm đầu tiên ta muốn đấu giá hôm nay là một đôi hoa tai.”

Người chủ trì ban đầu đích thân bưng khay lên.

Có lẽ gương mặt quen thuộc khiến cho nhiều người cảm thấy thân thiết, do đó thả lỏng tâm tình, tiếng ồn ào dần dần trở lại.

Dilin nói: “Tên đôi hoa tai này là Độ Ấm Hải Dương. Nó có thể điều chỉnh độ ấm quanh người dựa trên biến đổi của thời tiết, không chỉ vậy, nó còn là một công cụ ma pháp phòng ngự.”

Dưới đài ồ lên.

Công cụ ma pháp phòng ngự có thể điều chỉnh độ ấm quanh người?

Không phải là một ma pháp trận tùy thân vô hình vô ảnh loại nhỏ sao?

Dilin cũng thầm giật mình. St Paders chú trọng tu vi của cá nhân, không quan tâm đến vũ khí phòng ngự và quyển trục, cho nên cậu cũng không hiểu rõ. Nhưng không thể phủ nhận, khi nghe đến thuộc tính, trong lòng cậu cũng âm thầm động tâm.

“Giá quy định là một vạn kim tệ.”

Mở màn đã là một vạn kim tệ.

Phía dưới lại yên tĩnh.

“Một vạn lẻ một kim tệ.” Mở miệng là một ma pháp sư.

Người chủ trì kinh ngạc liếc Dilin một cái.

Dilin đã sớm chú ý. Hôm nay ma pháp sư tới không ít.

Kỳ thật đây là an bài trước đó của Orosey. Lấy thực lực của Dilin, chủ trì một cuộc đấu giá bình thường chắc chắn không phải vấn đề, hơn nữa lại ở thủ đô của Shamanlier. Cho nên ông ta đặc biệt để nghiệp đoàn ma pháp chuẩn bị mấy dụng cụ ma pháp hiếm lạ, sau đó âm thầm lộ ra tin tức, quả nhiên khiến cho rất nhiều ma pháp sư chú ý.

Nếu ông chủ không bán ân huệ cho Dilin, để tránh việc cậu gặp chuyện không may trong khu vực của mình mà đặt thời gian gấp gáp, có lẽ ma pháp sư tới hôm nay sẽ kín hết chỗ.

“…”

“Một vạn lẻ hai kim tệ.”

Trong hai phút liền, tiếng hét giá không dừng lại.

Dilin nín thở nghe, cũng cố gắng chú ý vị trí và đặc điểm của các ma pháp sư.

Làm người chủ trì, phải thời thời khắc khắc tai nghe tám phương, mắt nhìn sáu hướng, chú ý từng đặc điểm và biểu tình của khách nhân, tại những thời điểm đặc biệt phải trấn an và can ngăn, phòng ngừa sự cố phát sinh.

“Hai vạn kim tệ.” Giọng nói già nua vang lên.

Dilin nhìn lại, là một lão ma pháp sư đã quá sáu mươi, ông ta ngồi trong góc, thân thể gần như bị người phía trước che hết, nếu không phải cố sức nhìn, chắc chắn không chú ý thấy.

Dilin có thể cảm thấy thủy nguyên tố xung quanh ông ta rất sinh động, điều đó chứng tỏ ông ta là ma pháp sư thủy hệ, hơn nữa tu vi không thấp. Cùng góc dưới, bên người Hydeine lại gần như không có ma pháp dao động. Đây là cảnh giới trở lại nguyên trạng, cao minh hơn lão ma pháp sư kia nhiều.

“Hai vạn kim tệ lần một. Hai vạn kim tệ lần hai, hai vạn kim tệ lần ba. Thành giao.” Dilin không biểu diễn chút động tác đẹp mắt hấp dẫn khách nhân ra giá cao hơn như người chủ trì trước đó, dù sao nhiệm vụ của cậu là hoàn thành chủ trì đấu giá, chứ không phải đạt được nhiều lợi nhuận.

Phía dưới không có âm thanh nào.

Hoàn toàn bất đồng với người chủ trì ban đầu.

Có lẽ đối với bọn họ mà nói, đây là cuộc đấu giá chịu nhiều dày vò nhất. Tuy người chủ trì rất xinh đẹp, nhưng biểu tình thực nghiêm túc, khí chất quá cao quý, tựa như bắt bọn họ ngồi họp.

“Vật phẩm thứ hai, là một quyển trục ma pháp. Một,” Dilin hạ giọng, kéo dài ngữ điệu, “quyển trục ma pháp cấm chú hỏa hệ – thiên hỏa phần thành.”

Dưới đài lại sôi lên.

Đối với ma pháp sư, quyển trục ma pháp không phải vật gì hiếm lạ, trên cơ bản, mỗi ma pháp sư dưới bậc cao cấp đều mang theo bên người, có cả ma pháp sư cao cấp vì tránh hao tổn tinh thần lực, trên người cũng  mang một ít quyển trục ma pháp thông dụng, dù sao chúng dùng thật tiện lợi. Nhưng quyển trục ma pháp cấm chú… tuyệt đối khó tìm hơn một ma pháp sư tự mình thi triển cấm chú.

Bởi vì cấm chú có nghĩa là một ma pháp sư cấp sáu tinh thần lực sung mãn có thể dùng nó để đánh bại một ma pháp sư cấp chín.

Đây tuyệt đối là rút ngắn, không, quả thực là pháp bảo khiến nhìn không ra chênh lệch cấp bậc giữa ma pháp sư.

“Giá quy định là bảy vạn kim tệ.” Dilin cảm thấy giá này không cao, chí ít bản thân cậu đã thấy ham muốn.

“Mười vạn!”

Hiển nhiên rất nhiều ma pháp sư trước đó đã có tin tức, sớm chuẩn bị tốt tài chính.

“Mười một vạn!”

“Mười hai vạn!”

Kế tiếp là chém giết cấp vạn. Không có người nào đảo quanh một hai kim tệ. Dầu sao đại đa số ma pháp sư đều thực giàu có.

“Hai mươi mốt vạn.”

“Hai mươi lăm vạn!”

“Ba mươi vạn.”

Giá cả tăng cực nhanh, cả phòng dần nóng lên.

“Corleone! Ông đừng có quá đáng!” Một ma pháp sư đột nhiên đứng dậy, ánh mắt hướng về lão ma pháp sư vừa giành được Độ Ấm Hải Dương ban nãy.

Lão ma pháp sư Corleone khoan thai ngồi tại chỗ, “Ta tham gia đấu giá một cách rất bình thường.”

“Ông là một ma pháp sư thủy hệ cấp mười, cần cấm chú hỏa hệ làm gì?” Ma pháp sư kia phẫn nộ.

Corleone nói: “Ai biết được? Lấy về tặng ngươi chăng.”

Ma pháp sư kia trừng ông ta, đột nhiên mềm giọng nói: “Ông biết không, gia tộc bọn ta sắp cử hành trận đấu, ta rất cần quyển trục này. Ông, ông để cho ta đi.”

Corleone chậm rãi quay đầu, khuôn mặt nhăn nheo như quả quýt quỷ dị cười cười, “Cũng được. Chỉ cần ngươi đưa ta một trăm vạn, ta sẽ đồng ý.”

“Ông đừng có quá đáng!” Một ngọn lửa đột nhiên đánh về phía lão ma pháp sư.

Nhưng nửa đường bị dập tắt.

Dilin bồng bềnh giữa không trung, dùng thủy nguyên tố dập lửa, sau đó mặt không đổi sắc nói với ma pháp sư vừa ra tay: “Đây là lãnh địa của ta!”

Không thể nghi ngờ, một thiếu niên quý tộc dùng ngữ khí bình tĩnh nói ra lời như thế quả là hình ảnh quỷ dị.

Người chủ trì lúc đầu không khỏi vỗ trán.

Những lời này anh ta đã nói vào lần đầu tiên gặp rắc rối, không ngờ Dilin cứ thế rập khuôn mà dùng.

Ma pháp sư kia rất nhanh tỉnh táo lại, “Ba mươi hai vạn.”

Dilin chậm rãi bay trở về, “Tiếp tục.”

Corleone lạnh lùng cười, “Năm mươi vạn.”

Sắc mặt ma pháp sư kia nhất thời trở nên cực kỳ khó nhìn.

Quyển trục ma pháp cấm chú đúng là có hãn hữu, nhưng dù sao cũng là vật dùng một lần. Giá năm mươi vạn quá điên cuồng.

Dilin theo thường lệ hô ba lượt, thấy không ai phản đối, trực tiếp thành giao.

Hàng hóa phòng đấu giá vật sau cao cấp hơn vật trước, sau quyển trục ma pháp cấm chú, tất cả mọi người đều vạn phần tò mò với hàng hóa tiếp theo. Sở dĩ vậy vì nghiệp đoàn ma pháp trước đó chỉ lộ ra hai tin tức khác nhau, cái thứ ba vẫn giữ bí mật.

“Mặt hàng thứ ba là sách ma pháp cấm chú của mộc hệ. Giá quy định tám vạn kim tệ.”

Kỳ thật quyển sách này không khan hiếm hơn quyển trục ma pháp cấm chú, bởi vì sách có thể được sao chép, nhưng điểm tốt là một khi học được cấm chú trên, chỉ cần tinh thần lực đầy đủ có thể sử dụng nhiều lần. Hơn nữa nó là ma pháp cấm chú của mộc hệ, so ra trân quý hơn ba hệ kia một chút. Dù sao trong bốn hệ số người luyện mộc hệ là ít nhất, có thể luyện đến cấp sử dụng cấm chú càng hiếm.

Nhưng ma pháp sư mộc hệ đến phòng đấu giá rất ít, có tám vạn càng thiếu, có tám vạn lại muốn mua hoàn toàn không có.

Cho nên sách ma pháp cấm chú mộc hệ bị… lạnh nhạt.

Dilin đấu giá xong mọi vật, đang muốn thở một hơi thì thấy ông chủ đột nhiên chạy đến, kéo cậu sang một bên, nhỏ giọng: “Có một đồ vật cần bán đấu giá, xin Dilin thiếu gia hỗ trợ.”

“Cái gì vậy?” Dilin rất rõ ràng, có thể để ông chủ chạy tới lúc này, chắc chắn không phải hàng hóa bình thường.

“Tôi cũng không biết. Do tư tế Quang Minh thần hội đưa tới, nói muốn bán đấu giá hôm nay.” Ông chủ nhìn cậu, “Hay là, để tôi nhờ Andy đến đấu giá.”

Andy chính là người chủ trì ban đầu.

Dilin nhíu mày. Cậu có cảm giác, Quang Minh thần hội nhắm vào cậu mà tới. Nhưng tại sao?

Ông chủ thấy cậu không phản đối, đang muốn đi thì nghe Dilin nói: “Từ từ, tôi đến.”

Nếu cậu chủ trì phòng đấu giá, nhất định phải kiên trì tới cùng. Huống chi, cậu chỉ bán đồ, không tranh đoạt vật, dù đồ vật có trân quý cũng không tạo thành hậu quả gì.

Ông chủ thấy cậu đáp ứng, lập tức xuống đài.

Mọi người đang định đi thì nhìn thấy vẻ mặt hai người, khẳng định có chuyện, lại sôi nổi ở lại.

Dilin trở lại trước đài: “Xin các vị dừng bước, còn một đồ vật nữa muốn bán đấu giá.”

“Sớm đã biết rồi.”

Người phía dưới đột nhiên cãi lại.

Dilin ngẩn người, lập tức mỉm cười.

Có lẽ cậu tươi cười quá rực rỡ, khiến những người vốn bất mãn cậu chủ trì cứng ngắc cũng hết oán giận.

Qua một lát, một tư tế khoác áo bào đi tới, trên tay ông ta cũng bưng một cái khay, có điều khay của ông ta rõ ràng tinh xảo hơn khay của phòng đấu giá nhiều lắm. Mặt trên đặt một cái hộp nhỏ.

“Đây là cái gì?” Dilin tò mò hỏi.

Người phía dưới nghe thấy người chủ trì cũng không biết là gì, không khỏi càng thêm tò mò.

Tư tế nói: “Ngài mở ra sẽ biết.”

Dilin nghe lời mở ra, một tảng đá màu vàng đặt bên trong. Cậu vẫn mờ mịt như cũ.

Tư tế nói: “Xin cầm lên.”

Dilin vươn tay cầm lấy tảng đá, đang muốn hỏi lại, đột nhiên nhìn thấy tờ giấy bị đè phía dưới, trên mặt viết bảy chữ –

Mảnh vỡ thần cách của đất mẹ.

“Thần cách là gì?” Dilin nhịn không được hỏi ra tiếng.

Bốn phía đột nhiên im lặng.

So với lúc cậu vừa lên sân khấu còn an tĩnh hơn.

Hô hấp của mỗi người đều ngừng nghỉ.

Dilin theo bản năng nhìn về phía Hydeine, phát hiện hắn đang cau mày.

Thanh âm bình tĩnh vô song của tư tế thản nhiên vang lên, “Thần cách là ngọn nguồn sức mạnh của thần.

99. Học phần tốt nghiệp (chín)…

Ngọn nguồn sức mạnh của thần?

Tim Dilin nháy mắt co rút.

Trải nghiệm ngoài thành Dabe đã khiến cho cậu khắc sâu hiểu biết về sự khác nhau giữa người và thần. Ngay cả cường đại như Hydeine, trước sức mạnh tuyệt đối của thần cũng không thể phản kích.

Cậu cúi đầu nhìn thần cách trong tay. Nó nhìn qua thực bình thường, nếu vứt ven đường, cậu tuyệt đối sẽ không nhặt về. Nhưng nếu Quang Minh thần hội dám đem nó ra công khai đấu giá, tỷ lệ nó là thần cách là một trăm phần trăm.

“Ra giá đi!” Phía dưới có người kêu gào.

Dilin nhìn về phía tư tế.

Tư tế thản nhiên: “Tùy cậu đặt.”

Tùy cậu đặt?

Dilin có chút mông lung. Trước hôm nay, ngay cả thần cách là gì cậu cũng không biết, thế mà hiện tại cậu lại phải đặt giá cho thần cách?

“Thấp một chút, thấp một chút!” Phía dưới có người hô.

Dilin lấy lại bình tĩnh. Tuy không biết thần cách có công dụng với nhân loại hay không, nhưng có một điều có thể khẳng định, chắc chắn nó khan hiếm hơn quyển trục ma pháp cấm chú nhiều. Cho nên giá tiền của nó có thấp, cũng không thể thấp hơn quyển trục ma pháp vừa rồi.

Cậu ngẫm nghĩ, mở miệng: “Năm mươi lăm vạn kim tệ.”

Toàn phòng ồ lên.

Ma pháp sư tuy giàu có, nhưng không được nhiều người như vị Corleone kia tùy tiện xuất ra mấy chục vạn kim tế.

“Sáu mươi vạn kim tệ.” Corleone ra giá. Biểu tình của ông ta thực nghiêm túc, ánh mắt nhìn chiếc hộp tràn ngập kiên định, hiển nhiên là lập chí phải có.

“Bảy mươi vạn.” Các ma pháp sư sau lúc đầu khiếp sợ, cũng bắt đầu sôi nổi.

Thần cách là gì? Là đồ vật trong truyền thuyết. Nay nó lại chân chân thiết thiết xuất hiện, còn có thể dùng tiền tới mua. Trong lòng mọi người ở đây đều chỉ có một suy nghĩ, nếu không mua được nó vào tay, chắc chắn sẽ hối hận cả đời.

“…”

“Một trăm tám mươi vạn!”

Tranh đoạt tiến vào hồi gay cấn.

Tham gia cạnh tranh không chỉ có ma pháp sư, còn có rất nhiều thương nhân, lính đánh thuê… Tóm lại, toàn phòng đều điên cuồng.

“Năm trăm vạn.”

Giọng nói biếng nhác giống như nhát đao phóng chậm, chế trụ cổ họng mọi người, làm cho tiếng ầm ĩ của họ nghẹn lại.

Dilin nhìn Hydeine.

Hydeine thờ ơ ôm tay, làm như không thấy những con mắt đỏ đậm quanh mình.

“Sáu trăm vạn.” Tiếng nói già nua của Corleone tạo thành một giới tuyến khác.

“Một ngàn vạn.” Hydeine không thèm nháy mắt.

Yết hầu của Corleone gian nan nuốt nước miếng. Toàn bộ tài sản của ông ta tổng cộng có gần chín trăm vạn kim tệ, một ngàn vạn đã vượt quá khả năng của ông. Nhưng thần cách… con ngươi ông ta hừng hực liệt hỏa thiêu đốt.

“Một ngàn lẻ một vạn kim tệ.” Ông nghe thấy chính mình ra giá.

Cả phòng yên tĩnh.

Tất cả mọi người đều chấn động trước cái giá cao thấu trời này. Trong nháy mắt, giá cả đã tăng lên gấp nhiều lần!

“Một ngàn một trăm vạn.” Hydeine nhàn nhã.

Corleone quay đầu, ánh mắt âm u như lửa địa  ngục, “Người trẻ tuổi, ngươi lấy đâu ra số tiền đó?”

Hydeine nhún vai: “Đây là vấn đề sao?”

Corleone nói: “Gia tộc Wisenlett chúng ta có tài lực hùng hậu, ngươi đấu không lại đâu.”

Wisenlett!

Rất nhiều ma pháp sư ở đây đều hung hăng hít một hơi.

Wisenlett tại Mộng đại lục được xem như một gia tộc cổ xưa. Niên đại của nó thậm chí còn lâu hơn Shamanlier và Kanding đế quốc nhiều lần . Không có ai biết Wisenlett đến cùng có bao nhiêu tài phú, càng không ai biết bọn họ có bao nhiêu ma pháp sư cường đại.

Sức mạnh của Wisenlett khác với St Paders. Bởi vì bọn họ là toàn bộ gia tộc, bọn họ có được vinh quang chung của gia tộc. Cho nên so sánh độ khó chơi, nó tuyệt đối không thấp hơn St Paders.

Nếu không phải thần cách quá trân quý, Corleone cũng không muốn lộ ra dòng họ của mình. Dù sao ông ta ở trong gia tộc cũng không phải nhân vật trung tâm gì. Nhưng hiện tại đành phải làm thế, chỉ cần có thể có được thần cách, gia tộc nhất định sẽ ủng hộ hành vi lần này.

Ma pháp sư trước đó trợn mắt với Corleone cũng giật mình không thôi. Hắn vẫn luôn cho rằng Corleone chỉ là một ma pháp sư cao cấp tính tình cổ quái, không ngờ ông ta xuất thân từ gia tộc Wisenlett.

Hydeine nói: “Không hề gì, tiếp tục đi.”

Corleone hung tợn nhìn hắn. Quan hệ giữa ông ta và Hydeine giống như giữa ông ta và ma pháp sư lúc trước, chẳng qua đã đổi vai nhân vật.

“Một ngàn một trăm vạn lần một.” Dilin cắt ngang giằng co của hai người, “Một ngàn một trăm vạn lần hai.”

“Một ngàn năm trăm vạn!” Corleone bất chấp.

Cùng lắm thì đem thần cách giao cho gia tộc. Lấy tài lực của gia tộc, bỏ ra một ngàn năm trăm vạn không tính là gì, hơn nữa bọn họ nhất định sẽ sẵn lòng.

Hydeine không thèm nháy mắt: “Hai ngàn vạn.”

Corleone cơ hồ hộc máu, “Ngươi lấy đâu ra hai ngàn vạn?” Cho dù là gia tộc Bassekou cũng chưa chắc xì ra được số tiền đó.

Hydeine nói: “Đây là vấn đề của ta.”

Corleone cắn chặt răng, giọng căm hận: “Ngươi có dám lưu lại tên không?” Ông không dám tiếp tục nâng giá lên, bởi vì hoàn toàn không biết thái độ của gia tộc. Nếu gia tộc không để khối thần cách này vào mắt, giao dịch này ông tuyệt đối không đủ sức.

“Hydeine Tajires.” Hydeine không chút do dự.

Toàn phòng lại lần nữa hít một ngụm khí.

Các ma pháp sư vốn định đánh cướp đều lặng lẽ bỏ cuộc.

Đệ nhất ma pháp sư đại lục.

Ngay cả Bradley cũng chịu bái phục, bọn họ chắc chắn không thể đánh lén thành công.

Corleone chậm rãi quay đầu, không hề liếc hắn một cái. Trong lòng ông ta một mảnh hoang liêu. Nếu chỉ có Hydeine, có lẽ ông còn có thể thuyết phục gia tộc ra tay cướp đoạt, nhưng phía sau Hydeine là  St Paders, thế lực không thua gia tộc mình. Huống chi bản thân Hydeine cũng không dễ chọc.

Dilin thấy những người khác đều không lên tiếng, nhanh chóng hô ba lượt, thành giao.

Hàng hóa được giao ở hậu đài, Dilin nhớ tới lần trước Honorable Gruson mất tích, không dám khinh thường, cùng tư tế Quang Minh thần hội đích thân áp tải đến.

Các ma pháp sư khác lưu luyến nhìn bóng lưng của cậu biến mất, tốp năm tốp ba lục tục ra về.

Hydeine sớm đã dùng phong hệ ma pháp bay đến hậu đài chờ.

Dilin vừa thấy hắn, liền ném chiếc hộp cho hắn, “Xem xét kĩ rồi rồi cất vào túi không gian đi.”

Nghiệp đoàn đạo tặc có lợi hại cũng không thể với tay đến túi không gian của Hydeine.

Hydeine mở hộp, đem khối thần cách màu vàng lăn qua lộn lại ngắm nghĩa, ném thẳng vào túi không gian. Thái độ tùy tiện giống như đây chẳng qua chỉ là tảng đá bình thường.

Ông chủ và tư tế Quang Minh thần hội hai mặt nhìn nhau.

Tư tế nhịn không được nói: “Tajires đạo sư, ngài còn chưa trả tiền.”

Không có cách nào, Dilin thì thiên vị hắn, đồ vật thì đưa đến quá nhanh, khiến trận giao dịch này quá bị động.

Hydeine nói: “Hỏi Orosey.”

Tư tế chần chờ: “Ngộ nhỡ viện trưởng quý học viện…” Ông ta còn chưa nói hết, nhưng ý tứ rất rõ ràng. Dù sao bản thân mua hàng, để học viện trả tiền thật sự chẳng có đạo lý gì sất.

Hydeine mỉm cười: “Yên tâm, ông ấy sẽ giao.”

Tư tế hỏi: “Vậy, ta nên mở miệng thế nào?”

Hydeine đáp: “Phí nghiên cứu.”

Trong đầu Dilin đột nhiên hiện lên biểu tình đập bàn của viện trưởng trong phòng làm việc.

Tư tế ngẫm nghĩ, dù sao đối phương cũng là cường giả số một số hai đại lục, chắc sẽ không quỵt nợ đâu, thoáng yên tâm, vội vàng cáo biệt bọn họ trở về thần điện báo cáo tình hình.

Dilin hoàn thành nhiệm vụ phòng đấu giá, cùng Hydeine về nhà.

Trên đường, Dilin hỏi ra nghi hoặc trong lòng, “Tại sao Quang Minh thần hội lại có thần cách?”

Hydeine trả lời: “Quang Minh thần là vị thần mạnh nhất Mộng đại lục, nàng có được thần cách của thần là chuyện bình thường.”

“Nhưng tại sao Quang Minh thần lại đem nó đi bán đấu giá?” Dilin trăm lần không hiểu. Cho dù không phải thần cách của Quang Minh thần, nhưng dựa vào độ trân quý của nó, cũng có thể cung phụng tại Quang Minh thần điện a.

“Không biết. Có điều có thể xác định, người thường không thể sử dụng thần cách này.”
Dilin giật mình; “Tại sao?”

Hydeine nói: “Nếu như có thể sử dụng, Quang Minh thần chắc chắn sẽ không hào phóng mang tới.” Cho dù là mảnh nhỏ của thần cách, bên trong nó cũng ẩn chứa sức mạnh của thần, tuyệt đối là uy hiếp nghiêm trọng với Quang Minh thần.

Dilin ngạc nhiên: “Vậy mua về có ích lợi gì?”

Hydeine nói: “Xem xét.”

Tuy Hydeine nói là vì xem xét, nhưng Dilin thoáng ngẫm liền hiểu được hắn mua với dụng ý gì. Mặc kệ thần cách hữu dụng hay vô dụng, suy cho cùng nó vẫn là đồ vật quý giá nhất của thần, cũng tượng trưng cho sức mạnh cường đại nhất. Hôm nay trên phòng đấu giá nếu ra tay mua không phải là Hydeine, những người khác nhất định sẽ ôm tâm lý tranh đoạt, dẫn đến hỗn chiến khiến cuộc đấu giá trở nên hỏng bét.

“Ngày mai chúng ta trở về St Paders đi?” Dilin có hai suy tính. Một là bọn họ mang trong người báu vật, cho dù dọa được người trong phòng đấu giá, khó đảm bảo không có thế lực nào khác nhòm ngó đến. Thứ hai, kỳ hạn nhiệm vụ còn có hơn một tháng, mà nhiệm vụ cuối cùng phải tiến hành trong rừng Mộng Yểm của học viện.

Hydeine liếc mắt nhìn cậu, “Được.”

Có những chuyện không cần nói ra khỏi miệng.

Thủ đô Sangtu, thành Neal.

Thần điện trung tâm của Quang Minh thần hội, một dòng ánh sáng thánh khiết từ trên cao chiếu xuống.

Trong ánh sáng, mơ hồ có hình bóng của một nữ thần cực kì yểu điệu xinh đẹp.

Giáo hoàng mặc bộ áo bào trắng đơn giản mà không mất đi đẹp đẽ quý giá, thành kính đứng trước hình bóng kia, hai tay hợp thành hình chữ thập, thân trước hơi khom, tựa hồ đang cầu nguyện.

Phía sau ông ta, tư tế cấp tám đứng nghiêm trang.

Thời gian trôi qua rất nhanh.

Hồi lâu, giáo hoàng đứng thẳng dậy, chậm rãi quay đầu, “Trieste.”

“Vâng, thưa bệ hạ.” Trieste ngẩng đầu, đồng tử màu tro không hề gợn sóng.

“Thần cách bán rồi sao?”

“Đúng vậy. Do Hydeine Tajires của học viện ma pháp St Paders mua.”

“Hydeine?” Giáo hoàng nói: “Đại ma pháp sư chiến đấu đến cùng với thần chiến tranh?”

Trieste đáp: “Tôi nghĩ hắn đã vượt qua tiêu chuẩn đại ma pháp sư bình thường.”

Giáo hoàng nói: “Hô. Cho dù chỉ còn lại có một nửa thần cách thần chiến tranh vẫn là thần. Dùng sức mạnh nhân loại để khiến gã bị thương, xác thực rất giỏi.”
Trieste lo lắng: “Hiện tại hắn đã lấy được mảnh vỡ thần cách của thần đất mẹ, có thể hay không…”

“Thần cách sở dĩ là thần cách, bởi vì chỉ có thần mới có thể sử dụng.” Giáo hoàng đáp, “Cũng giống như ma hạch của ma thú, chẳng hề có tác dụng gì với chúng ta.”

Trieste hỏi: “Vậy tại sao hắn còn muốn mua?”

Giáo hoàng nói: “Mỗi cường giả chân chính sẽ không cam tâm chịu thất bại. Có lẽ hắn muốn tìm ra biện pháp đả bại thần, có lẽ hắn muốn thành thần. Có điều cũng không cần khẩn trương, chúng ta chỉ cần chờ có tử thần đi ra từ địa hạt của thần hay không là được. Đất mẹ là mẫu thân của thần chiến tranh, nếu gã biết mảnh vỡ thần cách của mẫu thân rơi vào tay nhân loại, nhất định sẽ ra tay.”
Trieste hỏi: “Thật sự có vị thần có thể đi ra từ địa hạt của thần sao?”

“Trước kia không có không phải là vĩnh viễn không có. Không cần xem thường sức mạnh của thần, nhất là…” Giáo hoàng đột nhiên khép miệng, giống như không muốn nói ra cái tên kia. Ông quay đầu, ánh mắt ngóng nhìn bóng hình xinh đẹp trong ánh sáng, thấp giọng, “Đây là lời tiên đoán của nữ thần Quang Minh.”

Đôi mắt màu tro rốt cục có chút dao động, “Nếu bọn họ thật sự đi ra, chúng ta nên làm gì đây?”

Trong con ngươi giáo hoàng hiện lên ánh sáng lạnh lẽo, “Giết.”

Bởi vì Dilin và Hydeine về học viện sớm, cho nên đại đa số học sinh còn chưa đến, ngay cả viện trưởng Orosey cũng đang nghỉ phép, chỉ có trưởng ban sơ cấp ở lại.

Anh ta gặp Hydeine ở quán cơm, sắc mặt lập tức biến đổi, trộm kéo hắn sang một bên nói: “Ngươi thật sự mua được thần cách của đất mẹ?”

Hydeine lười biếng gật đầu, “Ừa.”

Ánh mắt Mikris sáng long lanh, xoa xoa tay: “Cho ta xem đi.”
Hydeine lấy từ túi không gian ra ném cho hắn.

Mikris kinh hãi, dùng sáu loại ma pháp đảm bảo nó không bị ném trên mặt đất, mới cẩn thận cầm lên.

Chờ Dilin và Hydeine cơm nước xong, hắn vẫn đang nghiên cứu.

Dilin hiếu kỳ: “Có thể nhìn ra tác dụng của nó sao?”

Mikris nhìn đi nhìn lại rất nhiều lần, rốt cục nhịn không được hỏi: “Ngươi xác định ngươi không bị lừa đấy chứ?”

Hydeine nói: “Đây là chuyện khiến cho viện trưởng và giáo hoàng phiền não.”

Mikris nghi hoặc: “Tại sao?”

“Bởi vì bọn họ sẽ gửi hóa đơn cho Orosey.”

Mikris há hốc mồm, hồi lâu mới nói: “Viện trưởng sẽ phát điên.”

Hydeine vỗ vỗ vai hắn: “Đến lúc đó, ta sẽ ủng hộ ngươi.”

“Ủng hộ ta, ủng hộ ta chuyện gì?” Chẳng lẽ chuyện kế nhiệm viện trưởng? Mikris có chút khó tin. Không nghĩ tới mình thế mà lại có thể làm cho Hydeine vui lòng phục tùng. “Từ từ, các ngươi đi đâu đấy?”

“Rừng Mộng Yểm.” Hydeine không quay đầu lại.

Mikris nhìn bóng dáng ngày càng xa của hắn, lại nhìn thần cách trên tay, “Uy, thần cách của ngươi!”

“Giúp ta giao cho Orosey.” Hydeine ung dung.

“…” Mikris cẩn thận đánh giá thần cách một lát, cau mày: “Không phải mua được hàng giả đấy chứ?”
Orosey giao cho Dilin ba nhiệm vụ, cái cuối cùng là khó khăn nhất –

Thuần phục ma thú.

Mọi người đều biết, dã thú có dã tính, ma thú có ma tính, Orosey yêu cầu Dilin phải thuần phục ma thú cấp bảy tám chín mỗi loại một con. Ma thú từ cấp bảy trở lên được coi là ma thú cao cấp, mà Dilin hiện nay nhiều nhất mới chỉ là ma pháp sư cấp sáu, bên nào cao bên nào thấp vừa nhìn đã biết. Muốn hoàn thành nhiệm vụ, không dùng thủ đoạn đặc biệt không được.

Hydeine theo sau Dilin, nhìn cậu bay đến chỗ sâu nhất trong rừng.

“Ngươi định thuần phục ma thú nào?” Hydeine tạo kết giới, để hai người có thể nói chuyện.

Dilin trả lời: “Tôi từng xem qua tư liệu ở thu viện. Trong số ma thú cấp chín gấu vàng mắt xanh tốc độ chậm nhất, lực công kích thấp nhất, hơn nữa thích sống một mình. Cho nên tôi muốn thuần phục nó trước.”
“Cấp chín?”

Dilin mỉm cười: “Có ma thú cấp chín giúp đỡ, thuần phục cấp bảy cấp tám sẽ dễ dàng hơn nhiều đúng không?” Ma thú có cấp bậc phân minh, được ma thú cấp chín giúp sức, đến cấp bảy cấp tám thì có thể nói là dễ như trở bàn tay.

Hydeine đáp: “Nói đến thuần phục, gấu vàng mắt xanh da dày thịt béo nhất. Hơn nữa ma thú cấp bậc này bẩm sinh đã có ma pháp. Nếu ta nhớ không lầm, trong người gấu vàng mắt xanh có hai khối ma hạch.”

Dilin ngẩn người: “Hai khối ma hạch?”

Hydeine nói: “Cho nên nó am hiểu hai hệ ma pháp.”

Ma thú khác với con người. Con người sử dụng ma pháp dựa vào cảm giác và tinh thần lực để khống chế nguyên tố, còn ma thú dựa vào ma hạch hấp thu nguyên tố, sau đó phóng chúng ra. Cho nên con người chỉ có thể sử dụng một loại ma pháp, vì chỉ gần gũi một loại nguyên tố, nhất định sẽ xa lánh ba loại còn lại. Còn ma thú chỉ cần đủ ma hạch là có thể sử dụng các loại ma pháp khác nhau.

Dilin cảm thấy khó giải quyết, “Nó am hiểu hai loại ma pháp nào?”

“Thổ hệ và mộc hệ.”

Trong lòng Dilin trầm xuống.

Trong rừng cây, không nghi ngờ gì đây là hai loại khó đối phó nhất.

Cậu bắt đầu điểm lại trong đầu các phương án đối phó với thổ hệ và mộc hệ. Theo lời đạo sư đương nhiệm của Soso Weidar, trong bốn hệ ma pháp, phòng ngự của thổ hệ kiên cố hữu dụng nhất, hơn nữa bản thân gấu vàng mắt xanh lì lợm, phòng ngự của nó có thể nói là không chê vào đâu được. Còn mộc hệ yếu nhất trong bốn hệ ở trong rừng cây lại như cá gặp nước, là nơi có thể phát huy lực công kích và lực phòng ngự lớn nhất.

Dilin đột nhiên ảo não bản thân am hiểu thủy hệ chứ không phải hỏa hệ. Trước đó cậu muốn ỷ vào phong hệ ma pháp dùng tốc độ công kích gấu vàng mắt xanh, nhưng xem ra cũng rất không thực tế. Bởi vì nó hoàn toàn có thể náu mình trong phòng ngự.

Bọn họ đi trong rừng ba ngày, Dilin lần thứ hai hủy bỏ ý tưởng trước đó.

Hóa ra điều khó nhất trong thử thách này không phải đánh bại ma thú mà là tìm được ma thú.

Từ khi phong ấn của rừng Mộng Yểm bị hủy, không gian ở đây bị vây trong trạng thái cực kỳ thiếu ổn định. Muốn tìm được mục tiêu trong trạng thái này, cần có vận may rất lớn.

Hydeine đột nhiên hỏi: “Báo đạp tuyết được không?”

Dilin nói: “Đó là con gì?”

Hydeine vươn tay, một lóng tay chỉ phía trước, “Chính là con kia.”
Hắn vừa nói xong, Dilin liền nhìn thấy một con báo có thân thể cực kỳ duyên dáng chậm rãi đi ra từ rừng cây. Bộ lông đen tỏa sáng dưới ánh mặt trời, tứ chi thuần một màu trắng như tuyết. Có thể thấy nó rất chịu khó làm vệ sinh cá nhân hàng ngày.

“Nó cấp mấy?” Sau khi quyết định bỏ gấu vàng mắt xanh, Dilin chưa xem xét tiếp.

“Cấp chín.”

Trong lòng Dilin rùng mình.

Ma thú cấp chín dù có tập tính khác nhau, nhưng thực lực lại cường đại ngang nhau!

Gấu vàng mắt xanh có phòng ngự vô địch và hai hệ ma pháp, thực lực của báo đạp tuyết chắc chắn cũng không kém hơn.

“Đặc điểm của nó là gì?” Dilin vừa dứt lời, liền cảm thấy một trận gió từ trước thổi qua, chờ cậu cuống quýt lập kết giới xong, trên mặt đã xuất hiện vết máu.

Mà báo đạp tuyết đã về lại chỗ cũ, nhẹ nhàng liếm bàn chân mình như chưa từng rời đi.

“Hỏa hệ.” Giọng nói của Hydeine truyền đến từ phía sau cậu bảy tám thước, “Nó là ma thú duy nhất dùng hỏa nguyên tố để thi triển phong hệ ma pháp.”

Phong hệ ma pháp?
Ánh mắt Dilin sáng lên.

Nếu nó sử dụng phong hệ ma pháp, vậy cậu có thể đánh ngã nó!

Trong lúc cậu thập phần tin tưởng, chuẩn bị ra tay, trước mắt lại hoa lên, vô số ánh lửa đang tán loạn quanh trái phải. Kết giới thủy hệ bị lửa đánh tới cơ hồ dán vào người cậu.

“Grào.” Ánh mắt báo đạp tuyết bỗng nhiên xuất hiện trước mặt.

Trong lòng Dilin kinh hãi, thủy nguyên tố nháy mắt bùng nổ, đem lửa đẩy ra.

Hydeine thản nhiên: “Nó đang thăm dò.”

Như để khẳng định lời hắn, báo đạp tuyết lại xông lên, lần này tốc độ nhanh gấp bội.

Dilin chưa kịp thấy rõ thân ảnh nó đã bị xô mạnh ra ngoài.

“Phụt.” Khí huyết bốc lên trong ngực, cậu nhịn không được ói ra máu. Sau khi thành ma pháp sư, cậu không rèn luyện thân thể nữa, thể chất sớm đã không bằng lúc trước.

Hydeine khẽ nhíu mày, “Định bỏ cuộc sao?”

Dilin chậm rãi đứng lên, còn chưa trả lời, lại bị xô ra ngoài.

Có điều lần này đỡ hơn. Ít nhất cậu đã lập kết giới thủy hệ bảo vệ thân thể, cho nên chỉ ngã lộn một vòng, không bị thương.

Dilin chống tay vào cái cây bên cạnh, nhanh chóng đứng dậy, trong mắt lóe lên ý chí chiến đấu, “Chính là nó!”

This entry was published on 11/08/2013 at 9:18 Sáng. It’s filed under Thánh viện and tagged . Bookmark the permalink. Follow any comments here with the RSS feed for this post.

2 thoughts on “Thánh viện 97-98-99

  1. Queenlovetop on said:

    Bạn ơi chương 96 đâu? *mong chờ…*

(━┳━ _ ━┳━) | (¬_¬) | (; ̄Д ̄)| 凸(`0´)凸 | o(≧o≦)o | ಠ_ಠ | m(_ _;;m |(◎_◎;) | ⁀⊙﹏☉⁀ | (。⌒∇⌒)。 | 〜( ̄▽ ̄〜) | (#+_+) | (ノ ̄д ̄)ノ | ψ(`∇´)ψ | ヾ(^∇^) | ( ̄ー ̄)| O(≧∇≦)O | (∩_∩) | (。♥‿♥。) | づ ̄ ³ ̄)づ | (⌒▽⌒)| ┐( ̄ー ̄)┌ | (;へ:)| ╥﹏╥ | (︶︹︺) | ∑(O_O;) | \(//∇//)\ | ヾ( ̄□ ̄;)ノ | ( ̄^ ̄) | (^_−)☆ | ⊙﹏⊙ | ●ω● |≧▽≦ | |  

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: