Thánh viện 93-94-95

453968_29599_1163362_uGsE

93. Học phần tốt nghiệp (ba)…

Kỳ nghỉ đã đến đồng nghĩa với việc cuộc thi cuối kì cũng đến. Có điều cuộc thi lần này không gióng trống khua chiêng như trước, mà do đạo sư của mỗi học sinh cho điểm. Trên cơ bản, chỉ cần không phải quá lười biếng, học viện sẽ mở một con mắt nhắm một con mắt cho bọn họ về nghỉ, kể cả những học sinh không đủ tiêu chuẩn cũng sẽ hoãn đến kỳ sau “bồi dưỡng”.

Đương nhiên Dilin càng không phải lo lắng về điểm cuối kỳ. Để cho cậu có thể thuận lợi tốt nghiệp, Hydeine chỉ còn thiếu nước chấm điểm “trên mười” vào học phần của cậu.

Thi lại lần trước Raymond đã được về nhà, không còn hưng phấn giống những người khác. Hắn biết Dilin cũng về nhà một lần, nên không thấy khó hiểu với sự bình tĩnh của cậu, nhưng Soso… tưởng rằng em ấy sẽ vui sướng đến sáng mắt cơ, sao lại dửng dưng như vậy nhỉ?

Hắn lặng lẽ đi vào phòng tắm, vỗ vỗ Dilin đang giặt quần áo, “Soso không có chuyện gì chứ?”

Dilin ngẩng mặt nhìn về phía phòng, thở dài khẽ lắc đầu.

“Uy. Mọi người sống chung lâu như vậy, còn có gì không thể nói?” Để tỏ vẻ thân mật khắng khít, Raymond đặc biệt ngồi xuống ôm chặt cậu.

Dilin trở mình xem thường.

Cậu không nói, Raymond đành tự đoán, “Chẳng lẽ vì không nỡ rời khỏi cậu? Nhưng sớm hay muộn cậu cũng phải gả chồng a?”

“Ai nói mình muốn gả?” Dilin cắn chặt răng.

“Chẳng lẽ cậu còn trông vào Hydeine đến gả?” Raymond nắm chặt vai cậu, ngắt nhéo nói: “Có điều thiên phú của cậu cao, nếu cố gắng thì chắc vẫn có hy vọng. Nhưng hiện giờ phải tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục đã.”

Dilin cau mày: “Cái gì mà tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục?”

Raymond sửng sốt nhìn cậu, “Đừng nói với mình cậu chưa từng nghĩ đến vấn đề này.”

“Vấn đề gì?”

“Chính là… vấn đề gả hay cưới đó.” Raymond vừa nói, vừa nháy mắt ranh mãnh.

Dilin đáp: “Cái này không quan trọng, dù sao hôn lễ cũng có thể có hai chú rể mà.”

“Hôn lễ có thể có hai chú rể, nhưng trên giường chỉ có một người có thể chủ động.” Raymond gần như đã nói toẹt ra.

Dilin rất nhanh kịp phản ứng, trong đầu đột nhiên hiện lên nội dung của cuốn “Một trăm câu hỏi chuyện giường chiếu”, mặt nháy mắt đỏ bừng.

“Hiện tại bắt đầu nghĩ cũng không muộn. Mình thấy Hydeine chắc không thuộc loại quá gấp gáp đâu, còn cậu lại đang ở tuổi tương đối ngây ngô…” Câu nói tiếp theo tự động biến mất dưới ánh mắt tràn ngập cảnh cáo của Dilin. Raymond ngẫm nghĩ, ra sức kéo cậu, nói: “Đừng bảo mình không có tình nghĩa, kỳ thật, nếu cậu không muốn ở phe bị động, có nghĩ tới việc ra tay trước không?”
Tay Dilin đang giặt quần áo khựng lại.

“Mình nghĩ hiện tại nhất định Hydeine không có chút nào cảnh giác cậu.” Hắn nhìn sườn mặt của Dilin. Dung mạo Dilin thanh tú xinh đẹp, tạo ra ảo giác yếu đuối cho người khác. “Cho nên chỉ cần cậu có kế sách, nói không chừng có thể chiếm vị trí chủ động.”

Trong lòng Dilin buông lỏng.

“Raymond! Đi liên hoan.” Kevin đẩy cửa ra, chui đầu vào trong hô.

Dù quan hệ giữa Raymond, Kevin và Dilin không tồi, nhưng tại học viện, bọn họ còn có những bạn bè khác. Đám kia thích náo nhiệt, thường xuyên tụ hội, lần này cũng tổ chức liên hoan cuối kì nghênh đón kỳ nghỉ. Raymond quay đầu trả lời, “Rồi!” Hắn thấy Dilin như có điều suy nghĩ, bèn nói: “Thôi đừng nghĩ nhiều nữa. Đi liên hoan với tụi mình không? Rất nhiều người muốn gặp vị siêu cấp thiên tài trong truyền thuyết đấy!”

Dilin lắc đầu: “Mình còn quần áo phải giặt, cậu mang Soso đi đi.” Cho dù sau khi tốt nghiệp cậu sẽ ở lại trường, nhưng chắc chắn không thể giống như bây giờ cùng ăn cùng ở với Soso, cho nên cậu hy vọng Raymond có thể giúp Soso tạo thêm quan hệ xã hội, tránh cho nhóc thấy cô đơn.

Raymond hiểu ý cậu, lập tức vỗ ngực, một lời hai ý nói: “Yên tâm, giao cho mình.”

Dilin lại vùi đầu giặt quần áo, cho đến khi tiếng bước chân của Soso và Raymond biến mất sau tiếng đóng cửa, mới dừng tay.

Trên giường… chỉ có một người chủ động.

Học kỳ thứ nhất rốt cục đã chấm dứt.

Tuy Hydeine chỉ có một mình Dilin là học sinh, nhưng làm đạo sư của học viện, hắn vẫn phải chờ tất cả đạo sư công bố điểm, lại nghe viện trưởng tổng kết học kỳ, sau đó mới được rời đi.

Cho nên, Dilin chỉ có thể đi trước với Soso.

Trên thực tế, trước khi Hydeine đến làm khách nhà cậu, Dilin cũng muốn nói chuyện với Andre trước. Dù cậu tin tưởng phụ thân sẽ chấp thuận chuyện này, nhưng dù sao cũng là việc đại sự của đời người, cậu vẫn thấy có chút thấp thỏm.

Thuyền xuất phát.

Dilin nhìn Raymond tiến vào khoang thuyền của chiếc thuyền khác, rồi cùng Soso và Kevin đi tìm chỗ ngồi.

Một học kỳ ở chung khiến cho thiếu nam thiếu nữ tuổi này đều tìm được bạn bè, không còn nhút nhát như khi vừa tới.

Dilin nhanh chóng trở thành tiêu điểm của mọi người, một chốc bị yêu cầu biểu diễn phong hệ ma pháp, một chốc lại bị yêu cầu giải thích phong nguyên tố, khiến cho cậu nhỡ mất cơ hội nói chuyện nghiêm túc với Soso trước khi xuống thuyền.

Tiếng xôn xao vẫn luôn duy trì liên tục cho đến khi cập bến.

Dilin vất vả chào hỏi mọi người xong, mới phát hiện Soso đang đứng bên cạnh một người xa lạ mặc trang phục quan lễ nghi của cung đình.

“Xin hỏi ngài là…” Dilin nghi hoặc hỏi.

“Tôi là quan lễ nghi cung đình mới của vương tử Soso, tên Zoe.” Ông ta mỉm cười, hành lễ cực kì thỏa đáng với cậu.

Dilin hỏi: “Bill đâu?” Dù Bill cứng nhắc, nhưng lòng trung thành của ông ấy với Soso không ai có thể nghi ngờ.

Zoe trả lời: “Thầy Bill ngã bệnh, đang ở trong cung tĩnh dưỡng.”

Dilin âm thầm nhíu mày. Cậu nhìn Soso yên lặng không nói, cười đáp: “Được rồi, chúng ta đi thôi.”

Zoe cúi người: “Chỉ sợ không thể cùng đường với Bassekou thiếu gia. Thân thể vương thượng khó chịu, đang tĩnh dưỡng tại biệt viện Ryan, hy vọng vương tử Soso có thể mau tới gặp người. Tôi sẽ chuẩn bị cho ngài một cỗ xe ngựa khác, chúc ngài đi đường vui vẻ.”

Trong lòng Dilin hơi cảm thấy bất an, “Thân thể dượng khó chịu, ta là cháu cũng nên đến thăm.”

Zoe ngẫm nghĩ: “Xin để tôi báo trước cho vương thượng và vương hậu, sau đó sẽ gửi lời mời đến Bassekou thiếu gia.”

Bất an của Dilin càng thêm mãnh liệt.

Zoe thấy cậu trầm mặt, vội vàng nói: “Đây hoàn toàn do tôi đứng trên lập trường của ngài để suy xét. Nghe nói Kanding đế quốc và Shamanlier đang xảy ra xung đột nhỏ ở Sangtu. Dù có Quang Minh thần hội ở giữa hòa giải, nhưng tình thế vẫn không lạc quan. Tôi sợ công tước Bassekou sẽ phải sớm ra chiến trường, cho nên mới không dám tự tiện đáp ứng, để tránh làm lỡ thời gian gặp mặt giữa ngài và công tước Bassekou.”

Dilin cảm thấy ông ta có điều giấu giếm, nhưng tin tức của ông ta không khỏi khiến cậu lo lắng. Cậu biết cho dù ông ta không muốn mình đưa Soso trở về, cũng tuyệt đối không dám lấy việc quân chính đại sự làm lý do.

“Dilin.” Soso đột nhiên kéo ống tay áo cậu, miễn cưỡng mỉm cười, “Anh về nhà đi, em sẽ tự chăm sóc bản thân thật tốt.”

Dilin nắm lấy tay nhóc, trấn an: “Từ nơi này đến biệt viện Ryan không xa, anh có thể đưa em về mà.”

Soso lắc đầu: “Em không thể bắt anh dừng lại chờ em mãi được. Em muốn học cách trưởng thành, một ngày nào đó, em sẽ đuổi kịp bước chân của anh! Em nói rồi, cho dù anh kết hôn, em cũng sẽ làm hàng xóm của anh, vĩnh viễn ở bên anh.”

“Soso.” Dilin nhìn nhóc cố gắng ra vẻ thoải mái, trong lòng nhói đau. Thiếu niên vẫn đứng sau lưng cậu, để cậu cẩn thận chở che rốt cục quyết định bước ra khỏi vòng tay cậu đi tìm bầu trời thuộc về mình rồi sao? Rõ ràng là chuyện đáng vui vẻ, tại sao cậu lại cảm thấy bất an và mất mát?

Soso ôm lấy cậu, vùi đầu vào vai cậu, “Mấy ngày nay em nghĩ kĩ rồi. Em không thể để anh bảo vệ mãi, cho dù có thể em vĩnh viễn không có khả năng bảo vệ anh, nhưng em cũng không muốn trở thành gánh nặng của anh.”

Dilin nghe giọng nhóc nghẹn ngào, nhịn không được nhẹ nhàng vỗ về lưng nhóc.

“Được rồi, chúng ta đi thôi.” Soso buông tay, rời khỏi ngực cậu, nhìn hai cỗ xe ngựa cách đó không xa, cố nhấc khóe miệng mỉm cười, “Dù sao chúng ta cũng sẽ gặp lại nhau sớm thôi.”

“Ừ.” Dilin xoa đầu nhóc.

Nếu cậu có thể biết trước tương lai, có lẽ giờ khắc này cậu sẽ không buông tay dễ dàng như vậy. Thế nhưng, nhân sinh luôn tràn ngập những bất ngờ và mạo hiểm, cũng bởi vì vậy, cho nên nhân sinh mới có vô vàn hy vọng và ước mơ. Cho dù Dilin nâng niu Soso cỡ nào, và cho dù Soso lưu luyến Dilin đến đâu, bọn họ rồi sẽ phải bước trên hai con đường khác nhau, tới những điểm đến khác nhau, tìm được hạnh phúc khác nhau.

94. Học phần tốt nghiệp (bốn)…

Sau khi nghe từ Zoe về quan hệ chuyển biến xấu của Shamanlier và Kanding đế quốc, Dilin liền chạy không ngừng nghỉ về thủ đô Julan, sau đó dùng ma pháp trận nháy mắt chuyển dời đến thủ đô Shamanlier – thành Bert.

Đáng tiếc dù cậu tiết kiệm hết thảy mọi thời gian có thể tiết kiệm, vẫn chậm một bước.

Khi Bob nhìn thấy cậu phong trần mệt mỏi xuất hiện ngoài cửa, câu nói đầu tiên là: “Thiếu gia, ngài về trễ. Ngày hôm qua công tước đại nhân đã mang quân đội khởi hành bí mật đến Sangtu.”

Tim Dilin nhảy dựng, “Thật sự phải gây chiến sao?”

Bob trầm ngâm: “Chuyện này rất phức tạp. Thiếu gia vào đi đã.”

Dilin về phòng sửa sang rồi xuống lầu, Bob cũng đã chuẩn bị xong một bữa tối cực kì phong phú.

“Công tước đại nhân biết thiếu gia mấy ngày này sẽ trở về, cho nên vẫn luôn dặn mọi người thời thời khắc khắc chuẩn bị.” Bob chan canh giúp cậu.

Dilin ăn rất nhanh, bởi vì trong lòng còn nhiều nghi vấn.

Bob hình như cũng nhìn ra cậu vội vàng, cho nên chờ đến khi cậu buông dao nĩa, không nói hai lời cùng cậu vào thư phòng.

“Rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì? Tại sao lại có xung đột ở cảnh nội Sangtu?” Không thể trách Dilin nghi hoặc. Sangtu là đại bản doanh của Quang Minh thần hội, vẫn luôn ở trong vị trí trung lập. Nhất là vài năm gần đây, dưới sự chu toàn của Quang Minh thần hội, Shamanlier và Kanding đế quốc tuy thỉnh thoảng vẫn quấy rầy Sangtu đào móc một ít của cải, nhưng chưa từng dẫn quân đội xâm nhập. Một mặt là để tránh xung đột chính diện, mặt khác là cố kỵ thế lực càng ngày càng lớn của Quang Minh thần hội. Nếu phải điều quân vào Sangtu, chứng tỏ tình thế vô cùng khẩn cấp.

Bob giải thích: “Hiện nay quân đội chỉ âm thầm tiến vào Sangtu. Dù là quốc gia ta hay Kanding đế quốc, đều không định gióng trống khua chiêng.

Dilin hỏi: “Tại sao? Nguyên nhân là gì?”

Bob nói: “Nguyên nhân do một hiểu lầm nhỏ giữa nam tước Khalid thân tín của hoàng tử Howl Kanding đế quốc và bá tước Montreal của ta.”

“Hiểu lầm nhỏ?”

“Chí ít hiện nay hai bên đều lấy lý do này để tỏ thái độ.” Bob nói.

Ánh mắt Dilin chợt lóe, “Vậy nguyên nhân thật sự là…”

“Hiệp nghị mật giữa Shamanlier và Kanding đế quốc.” Bob chớp mắt.

Đáy lòng Dilin sáng tỏ.

Sangtu đương nhiên không đủ tư cách để hai đại cường quốc của Mộng đại lục phải vì nó âm thầm phối hợp diễn kịch, mục tiêu chắc chắn là Quang Minh thần hội. Xem ra, Shamanlier cũng tốt mà Kanding đế quốc cũng hay, hoàng đế hai nước đã càng ngày càng không thể chịu được Quang Minh thần hội chỉ tay năm ngón với bọn họ.

“Nhưng sao lại đột ngột vậy?” Dilin hỏi. Bất mãn của hai nước với Quang Minh thần hội tích lũy theo năm tháng, nhìn thế nào cũng không giống sẽ đột nhiên bùng nổ

Bob nói: “Trước đó, giáo hoàng Quang Minh thần hội từng âm thầm viết một phong thư cho hai vị hoàng đế, hy vọng hoàng đế kế nhiệm của hai nước có thể cử hành nghi thức tại chính điện của Quang Minh thần hội, hưởng phúc trạch che chở lớn nhất của thần hội.”

Dilin nghi hoặc: “Điều này cũng không có gì không tốt. Chẳng phải hiện tại nghi thức cũng được cử hành trong thần điện sao?”

“Đương nhiên có khác nhau.” Bob đáp, “Cử hành tại quốc gia mình sẽ do hoàng đế bệ hạ làm chủ, đi đến chính điện của thần hội lại do giáo hoàng định đoạt.”

Dilin lập tức kịp sáng tỏ dụng ý của giáo hoàng.

Ông ta muốn nắm quyền bổ nhiệm hoàng đế của hai đại quốc trong tay! Trách sao hai đại đế quốc không nhịn được cùng giải quyết.

Nếu trận chiến có mục đích thực sự phía sau, Dilin rốt cuộc thoáng yên lòng. Chí ít xem thế cục hiện nay, Shamanlier và Kanding đế quốc chỉ muốn gây áp lực cho Quang Minh thần hội, mà thần hội cũng tuyệt không có khả năng lập tức đối địch với hai đại cường quốc. Cho nên ba phương hiện nay chỉ là hình thức mà thôi.

Nghĩ như vậy, tâm tình nhất thời bình tĩnh, mỏi mệt lại ào tới.

Dilin đi ngủ sớm, đến trưa hôm sau mới sảng khoái tỉnh táo rời giường xuống lầu. Vừa tiến vào nhà ăn, liền nhìn thấy một thân ảnh cao ngạo quay lưng về phía mình, chậm rãi uống cà phê.

“Đạo sư?” Cậu vui mừng tiến lên, hai tay dừng lại trước khi đụng tới bả vai hắn, bước chân dừng ở trước mặt hắn.

Hydeine chỉ uống một ngụm cà phê rồi buông, “Đổi một ly mới.”

Dilin cười tủm tỉm nhận cái chén chạy đi, rất nhanh lại bưng chén mới cho hắn từ phòng bếp.

Hydeine cầm lấy nếm thử, vừa lòng gật đầu.

“Sao đạo sư tới nhanh vậy?” Dilin còn tưởng ít nhất ba bốn ngày nữa hắn mới tới.

Hydeine nói: “Ngươi thấy ở lại với mấy người đó thì khoái trá ở điểm nào?”

“…” Thật sự là đã lâu không vui. Dilin kéo ghế dựa ngồi xuống.

Bob dọn cơm trưa.

Dilin vừa ăn vừa trộm ngắm Hydeine.

Hydeine dùng dĩa cắt miếng thịt bò vừa lấy vào trong đĩa, thản nhiên hỏi: “Ngươi muốn hỏi gì?”

“Không có, tôi chỉ đang tiếc là cha tôi vừa rời nhà.”

Hydeine nghiêng đầu nhìn cậu.

Dilin nói: “Tôi định chính thức thông báo cho phụ thân chuyện của hai chúng ta.”

Động tác nhấm nuốt của Hydeine hơi dừng lại.

Tuy phản ứng của hắn rất nhỏ, nhưng ở bên hắn lâu  như vậy, Dilin vẫn dễ dàng nhìn ra hắn mất tự nhiên.

“Hay là, để tôi viết thư cho ông trước?” Dilin thử thăm dò.

Hydeine nói: “Tùy ngươi.”

Đây là cao hứng hay mất hứng vậy? Dilin có chút không chắc chắn.

Hydeine dừng dao nĩa, nhẹ hớp một ngụm cà phê, thờ ơ hỏi: “Phụ thân ngươi thích gì?”

“A?”

Mười ngón tay Hydeine giao nhau, đồng tử trạm lam lóe ra ánh sáng rực rỡ, “Chung quy vẫn phải có quà ra mắt.”

“A.” … Đây là cao hứng nhỉ? Dilin âm thầm đoán.

Hydeine theo trường phái hành động, giữa trưa vừa nói xong, buổi chiều đã lôi kéo Dilin ra phố mua.

Dilin rất ít khi dạo phố, nhưng cậu biết thánh địa mua sắm nổi danh nhất thành Bert chính là phố Daniel phía đông thành. Nơi đó chẳng những có đủ các loại cửa hiệu châu báu, trang sức, đồ ăn hấp dẫn với người thường, còn có rất nhiều cửa hàng bán dụng cụ ma pháp, vũ khí và công cụ phòng ngự cho những nghề nghiệp đặc biệt.

Hydeine lựa chọn một cửa hàng vũ khí.

Andre là võ tướng, lại thường xuyên ra chiến trường, vũ khí và công cụ phòng ngự là thích hợp nhất.

Dilin vốn muốn nói phụ thân đánh trận nhiều năm như vậy, đã có vũ khí và công cụ phòng ngự tiện tay, nhưng thấy nóng bỏng trong mắt Hydeine, lời muốn nói ra miệng đều bị nuốt xuống.

“A, khách nhân tôn kính, tôi có thể giúp gì cho ngài?” Chủ tiệm hỏi, ánh mắt lộ ra nghi hoặc. Ông ta nhìn ra trên người chàng trai trẻ tuổi đi phía trước rõ ràng là áo choàng ma pháp sư. Chẳng lẽ vào nhầm?
“Báu vật trấn điếm của các ngươi là gì?” Hydeine nói thẳng

“…” Chủ tiệm tính toán khả năng đánh thắng vị ma pháp sư trước mắt.

Hydeine lấy ra một túi tiền từ túi không gian.

Mặt chủ tiệm không đổi sắc.

Tuy rằng túi tiền rất lớn, nhưng có lớn hơn nữa kim tệ trong túi cũng có hạn.

Hydeine mở túi ra.

Mắt chủ tiệm đột nhiên trừng to.

Trong túi là đủ loại bảo thạch to lớn màu sắc sáng rõ. Bảo thạch cực kỳ lưu hành và nổi tiếng trong giới ma pháp sư, có thể dùng để tân trang pháp trượng, khởi động ma pháp trận, thậm chí tăng tu vi ma pháp sư. Đừng nói một túi cho dù là một viên cũng có thể đổi được một ngàn kim tệ.

Chủ tiệm đột nhiên có xung động muốn đánh hắn.

“Báu vật trấn điếm đâu?” Tiếng nói ngọt nị nhưng lộ ra lãnh ý của thanh niên gọi ông ta tỉnh khỏi mộng đẹp.

Chủ tiệm nhớ ra mình chỉ có thực lực kỵ sĩ cấp ba, không khỏi cảm thán: Đánh nhau, quả nhiên vẫn là mơ mộng xa xôi không thể với tới a.

“Thỉnh ngài chờ.” Nghĩ thì nghĩ, chủ tiệm vẫn nhanh nhẹn rút từ dưới quầy một quyển sách mẫu, “Mời ngài nhìn. Những thứ này đều là báu vật trấn điếm của tôi.”

Hydeine mở sách, Dilin cũng sáp lại nhìn.

Trong sách là các hình vẽ trông rất sống động.

Theo ánh mắt của Dilin, hầu như đều là thượng phẩm, nhưng cũng chỉ là thượng phẩm, cách cực phẩm một khoảng rất xa.

Hydeine hỏi: “Phụ thân ngươi thích gì?”

Dilin ngẫm nghĩ: “Kiếm đi.” Có điều gần đây chiến tranh không nhiều lắm, cho nên kiếm báu cực phẩm trong tay phụ thân kia – Mị Hoặc Tâm Thần – không bị tổn hại lớn, phỏng chừng có thể dùng cả đời.

Hydeine lật đến trang cuối cùng, sắc mặt cau có, “Chỉ có từng đó?”

Chủ tiệm cười nịnh: “Nhìn tận mắt đẹp hơn so với trên giấy nhiều lắm.”

Hydeine lắc đầu, xoay người ra khỏi cửa.

Dilin theo sau hắn, không biết nên nói gì. Vũ khí và công cụ phòng ngự cực phẩm rất ít xuất hiện trong những cửa hàng thế này, trừ phi là…

“Chúng ta đến phòng đấu giá đi.” Hydeine giành trước lời cậu định nói.

Dilin giật mình: “Phòng đấu giá? Nhưng vào được phòng đấu giá phải trải qua thẩm tra thân phận nghiêm khắc mới có thể có được tư cách hội viên…” Thanh âm của cậu biến mất. Bởi vì cậu nhớ ra, chỉ cần là ma pháp sư, tự động sẽ có tư cách hội viên phòng đấu giá. Nói cách khác, chỉ cần được nghiệp đoàn ma pháp tán thành, ma pháp sư ngay lập tức biến thành hội viên của đại đa số phòng đấu giá hợp pháp trên đại lục.

“Không phải ngươi có một thử thách về phòng đấu giá sao?” Hydeine hỏi.

Dilin cau màu: “Đúng vậy.”

Orosey cho cậu ba thử thách, một trong số đó chính là tiếp nhận an bài của nghiệp đoàn ma pháp hoàn thành một cuộc bán đấu giá. Tuy cậu không biết tại sao phải làm việc đó, nhưng nếu để lấy học phần, dĩ nhiên càng đơn giản càng tốt.

“Vậy, chúng ta đến nghiệp đoàn ma pháp báo danh trước?” Dilin nói.

Hydeine gật đầu.

Nghiệp đoàn ma pháp thành Bert ngụ tại phía tây thành, cùng công hội lính đánh thuê ở phía nam, Quang Mình thần hội ở phía bắc tạo thành thế chân vạc.

Nghiệp đoàn ma pháp kiểm tra thân phận của Hydeine và Dilin xong, lập tức lo liệu giúp bọn họ tư cách hội viên phòng đấu giá. Trưởng phân hội nghiệp đoàn thân thiết đi ra tiếp đãi.

Dilin kể về thử thách chủ trì phòng đấu giá của mình.

Phân hội trưởng ngạc nhiên: “Nhưng toàn bộ người chủ trì của phòng đấu giá đều phải thông qua huấn luyện và kiểm tra năng lực.”

Dilin hỏi: “Cần huấn luyện bao lâu?”
Phân hội trưởng trả lời: “Ít nhất phải nửa năm. Bởi vì phòng đấu giá đều tiếp nhận người mua lớn, không thể qua loa một mảy may nào.”

Hydeine cau mày: “Không có ngoại lệ?” Orosey dù có vô vị, cũng không đi nói giỡn chuyện này. Nếu ông ta đặt ra thời hạn ba tháng, khẳng định trong ba tháng có thể hoàn thành.

“Phòng đấu giá hợp pháp thì tuyệt đối không có khả năng, nhưng, phòng đấu giá dưới đất còn có thể.” Phân hội trưởng hạ giọng, “Tôi nghĩ ý của viện trưởng là chỉ phòng đấu giá dưới đất. Bởi vì, phòng đấu giá dưới đất thành Bert vừa vặn có chút liên quan đến nghiệp đoàn chúng ta.”

Mắt Dilin sáng lên: “Tôi có thể chủ trì một cuộc đấu giá không?”

Phân hội trưởng nhìn cậu, mắt ẩn ẩn chút lo lắng, “Trước khi cậu chủ trì, có lẽ nên đến nhìn trước không khí của phòng đấu giá đã. Bởi vì nó không yên bình giống như phòng đấu giá hợp pháp đâu.”

“…”

Đến tối hôm đó Dilin và Hydeine mới hiểu ý ông ta.

Phòng đấu giá dưới đất chỉ mở buổi tối đón lượng người đông nghìn nghịt.

Tiếng kêu gào, tiếng ồn ào, tiếng chửi rủa, tiếng tán tỉnh… Mọi âm thanh có thể tưởng tượng ra đều có thể nghe thấy trong này.

Hydeine và Dilin vừa đi vào, đã bị bao phủ trong biển người.

Đấu giá bắt đầu.

Người chủ trì ra sức thổi kèn.

Đại khái thổi đến hai ba phút đồng hồ, hội trường mới dần an tĩnh.

Trần hội trường treo một tấm biển thật lớn, trên mặt chỉ có hai chữ – ngồi xuống!

Lại trì hoãn năm sáu phút, Dilin và Hydeine ngồi hàng cuối cùng mới nhìn thấy rõ ràng bộ dạng người chủ trì.

Đó thật sự là một người lực lưỡng, quần áo phong phanh gần như bao không hết cơ ngực của anh ta.

“Hắc! Các huynh đệ, ngậm miệng chó lại đi! Đã đến thời điểm các ngươi phải kinh ngạc tán thán!” Người chủ trì cười hắc hắc, cầm trong tay một cái búa nhỏ gõ vào chuông, “Hôm nay các ngươi đến rất đúng lúc, tin tưởng ta, nếu trong túi áo của ngươi chỉ chứa một ngàn kim tệ, ngươi sẽ hối hận đến gào khóc! Hôm nay chính là thời khắc mấu chốt trong lịch sử, đồ vật kế tiếp sẽ làm cho các ngươi hoa mắt chóng mặt… Không cần hoài nghi, đêm nay bất kì đồ vật nào cũng có thể thay đổi vận mệnh gia tộc các ngươi. Đúng vậy, là vận mệnh gia tộc. Mỗi gia tộc đều sẽ nổi điên vì một báu vật truyền đời như vậy! Ha ha, được rồi, chúng ta cùng cố gắng tiến lên để thành kẻ điên của gia tộc nào!”

“Hú…” Phía dưới kêu loạn.

Dilin nhức đầu. Cậu không cách nào tưởng tượng ra mình đứng ở trên đài giống người chủ trì này, một bên vặn vẹo eo mông, một bên làm loại… phong cách giới thiệu kia.

“Chúng ta hãy tới chiêm ngưỡng bảo bối đầu tiên.” Màn sân khấu phía sau anh ta bị kéo lên, một vòng tay khảm các loại bảo thạch được đặt trên tấm vải đỏ bưng ra. “A, trời a, các ngươi tưởng tượng được không? Trên đời lại có đồ vật mê người như vậy. Vàng, bảo thạch… ngươi có biết chúng nó kết hợp sẽ có ý nghĩa gì không? Một vị mỹ nhân tuyệt thế sẽ cởi đồ sạch sẽ nằm trên giường tùy các ngươi an bài!”

Phía dưới phát ra tiếng cười to hiểu biết.

“Vòng tay kia được ra giá năm trăm kim tệ. Đến đây, múa may cánh tay của các ngươi, nói cho ta biết số tài phú các ngươi nguyện dâng hiến.”

“Năm trăm lẻ một kim tệ.” Phía dưới có người hô.

“Năm trăm mười kim tệ.”

“…”

“Sáu trăm kim tệ.”

Nhìn người chủ trì trên đài thành thạo giao thiệp với nhóm người mua, tim Dilin đập nhanh. Trước mắt có thể là thử thách lớn nhất cậu gặp được từ lúc chào đời. Còn khẩn trương hơn cả lúc đối mặt với viện trưởng và hội đồng.

“Mỗi người có một phong cách khác nhau.” Hydeine đột nhiên nói.

“Tôi biết. Nhưng mà,” Dilin đáp, “Tôi không nghĩ ra cách nào khác để giữ yên bọn họ.” Cậu nhìn ra những người mua này tuyệt đối không phải người dễ chơi, thậm chí có thể nói, bọn họ lúc nào cũng chờ cơ hội để làm xấu mặt người chủ trì.

Hydeine nói: “Thực lực của ngươi hẳn có thể đối phó với đại đa số người nơi đây. Còn lại giao cho ta.”

“… Nơi này là phòng đấu giá.”

“Ừ.”

“Không phải tràng đấu võ.”

Hydeine nhướng máy: “Ta nghĩ ngươi không biết cơ đấy.”

Trong lúc đó, vòng tay bảo thạch kia đã tìm được chủ nhân.

Bán đấu giá rất nhanh tiến tới đồ vật khác.

“Chậc chậc, kỵ sĩ, chiến sĩ, dũng sĩ… các ngươi thật có phúc. Các ngươi sẽ nhìn thấy ở đây chiến hữu tốt nhất… Honorable Gruson!”

Một trường kiếm không vỏ được bưng ra.

95. Học phần tốt nghiệp (năm)…

Honorable Gruson có thể truy nguyên đến một nhân vật truyền kì rất lâu trước đây.

Trước khi Shamanlier vào Kanding đế quốc xuất hiện, quốc gia mạnh nhất Mộng đại lục tên là Mộng đế quốc. Mộng đại lục lấy tên từ nó. Mà Honorable Gruson là thanh kiếm đứng đầu trong mười thanh bội kiếm của vị hoàng đế khai quốc Mộng đế quốc.

Tuy không biết thanh trường kiếm này có phải thật sự là Honorable Gruson không, nhưng có thể khẳng định, nó khiến cho đại đa số người ở đây hứng thú.

Trong đó có Dilin và Hydeine.

Cho dù đứng cách xa, bọn họ cũng có thể cảm thấy khí vương giả phát tra từ thanh kiếm, thứ tuyệt đối không thể bắt chước được.

Người tham gia phòng đấu giá dưới đất ít nhiều đều có con mắt tinh tường, bọn họ có thể nhìn ra cho dù không có thanh danh kia, đây cũng là một kiếm báu cực phẩm. Chẳng qua có thêm thanh danh, giá cả thanh kiếm càng thêm cao mà thôi.

“Giá  quy định của thanh kiếm này là… hai ngàn kim tệ.” Người chủ trì cười tủm tỉm nghe những lời la mắng phía dưới.

“Hai ngàn lẻ một kim tệ.”

“Hai ngàn lẻ hai kim tệ.”

Bởi vì giá cả quá cao, mỗi người đều ra giá thực cẩn thận.

“Hai ngàn lẻ ba…”

“Một vạn kim tệ.”

Cả phòng nhất thời yên tĩnh, tất cả mọi người quay đầu về phía tiếng nói đàn ông ngọt nị truyền đến.

Ánh mắt người chủ trì sáng long lanh, “Vị tiên sinh này, anh xác định là một vạn kim tệ?”

Hydeine lười biếng gật đầu.

“Hứ, thằng ngốc!” Phía trước có người thóa mạ.

Nhất thời khắp nơi vang lên tiếng cười nhạo chế giễu.

Có đôi khi, khinh bỉ là phương thức biểu thị ghen tị rõ ràng nhất.

Người chủ trì kêu to: “Một vạn kim tệ! Còn có giá nào cao hơn không? Nếu không có, thanh kiếm này sẽ thuộc về vị ma pháp sư tiên sinh!”

Như trước là không khí trầm mặc khiến cho người người phát hoảng.

“Được! Thành giao!”

Kiếm rất nhanh được đưa xuống.

Giao dịch tiến vào lần thứ ba.

Nhân viên phòng đấu giá lặng lẽ đến bên người Hydeine, hỏi xem hắn muốn lập tức trả tiền lấy vật hay chờ đấu giá hoàn thành mới lấy. Hydeine nhìn ánh mắt Dilin còn dính chặt trên đài, lựa chọn phương án sau.

Nhân viên hỏi xong cũng không rời đi, mà an tĩnh ngồi một bên chờ đợi.

Hydeine nhướng mày. Đây là phòng ngừa người mua đổi ý sao? Dù sao phòng đấu giá dưới đất cũng không có chế độ hội viên như phòng đấu giá kinh doanh hợp pháp, không có hồ sơ ghi chép từng người.

Vật đấu giá thứ ba là một người.

Tuy Shamanlier và Kanding đế quốc cấm buôn bán nô lệ, nhưng không thể xóa bỏ hoàn toàn chế độ tôi tớ. Mà phòng đấu giá dưới đất chính là lợi dụng điểm này. Đứng ở trên bàn là một mỹ nữ tuyệt thế thiên kiều bá mị. Da thịt bóng loáng như mỡ dê, đôi mắt tinh thuần như bầu trời, nhất là khí tức quyến rũ phát ra từ người nàng khiến cho không ai có thể không say mê, trong nháy mắt phòng đấu giá đang nặng nề một lần nữa ồn ào như chợ vỡ.

Giá quy định của mỹ nữ là tám ngàn kim tệ.

Dilin nhìn người chủ trì và người mua điên cuồng, trong lòng khổ sở.

Phòng đấu giá kỳ thật là tấm gương phản ánh rõ nhất hiện trạng quốc gia. Giá bán một mỹ nữ có thể hơn xa giá bán một danh kiếm tuyệt thế, như vậy, quốc gia này dù chưa đến mức trầm luân trong thối nát, cũng không còn xa lắm.

Hydeine và Dilin đứng dậy đi về phía sau trả tiền lấy kiếm.

Nhưng khi bọn họ đến hậu đài, lại nhìn thấy chủ phòng đấu giá đang phẫn nộ, những người khác đều lo lắng đứng đó, chân tay luống cuống.

Khi nhân viên thông báo muốn lấy kiếm, mặt vị chủ kia bắt đầu nhăn nhó, nửa ngày mới lộ ra tươi cười, khom người với Hydeine và Dilin: “Vạn phần có lỗi. Tôi biết đây là một sai lầm không thể tha thứ, nhưng mà không ngờ trên thế giới này lại tồn tại thứ vô sỉ đến vậy, thật ngoài ý muốn của con người. Tôi thật sự…”

Dilin ngắt lời: “Xảy ra chuyện gì?”

Da mặt người chủ run lên, tươi cười nháy mắt bị xóa sạch, “Honorable Gruson… bị trộm.”

Hydeine nhướng mày.

Người chủ vội vàng nói: “Đương nhiên đương nhiên, tôi nhất định sẽ chiếu theo quy củ bồi thường cho ngài. Nhưng hai vạn kim tệ không phải con số nhỏ, tôi không thể gom được ngay lập tức. Ngài xem, có thể thư thả mấy ngày không? Đương nhiên đương nhiên, tôi tuyệt đối sẽ không quỵt nợ. Xin ngài tin tưởng, giao dịch lớn như vậy…”

“Ai trộm?” Đây mới là tiêu điểm chú ý của Hydeine.

Ông chủ hung hăng trừng đám phía sau.

Trong đó có một người lá gan to nhất bước về phía trước nói: “Chúng tôi cũng không biết bị mất như thế nào. Kiếm đang đặt ở nơi đó đột nhiên biến thành…” Anh ta từ từ giơ thứ trong tay, “Dưa chuột.”

“Thủ pháp ăn trộm xuất quỷ nhập thần, chẳng lẽ là người nghiệp đoàn đạo tặc?” Nhân viên đứng bên cạnh đột nhiên hỏi.

Người nọ đáp: “Cho dù không phải cũng không tránh khỏi có quan hệ. Nghiệp đoàn đạo tặc cũng chia cấp bậc đạo tặc giống như ma pháp sư đúng không? Có thể thần không biết quỷ không hay đột phá cảnh vệ của phòng đấu giá chúng ta, ít nhất phải là đạo tặc cấp một.”

Ông chủ căm hận nói: “Chỉ sợ là siêu cấp.”

Những người khác giật mình.

Tại nghiệp đoàn đạo tặc, đạo tặc siêu cấp không khác gì ma pháp sư cấp mười, thuộc loại cường giả cao nhất.

Hydeine bình tĩnh quay đầu bước đi.

Ông chủ nhẹ nhàng thở ra, trong lòng mừng thầm. Xem ra vị này không thèm để ý đến tiền bồi thường.

“Tiền bồi thường nhớ đưa đến phủ công tước Bassekou, kí tên Hydeine Tajires.” Dilin nhìn ông chủ lần thứ hai biến sắc, cười khẽ đuổi theo Hydeine.

Phủ công tước Bassekou?

Hydeine… Tajires…

Ông chủ ôm ngực, lấy tư thế cực kỳ tao nhã chậm rãi ngã xuống đất.

Hydeine đi đến cửa, đột nhiên dừng bước.

Dilin hỏi: “Anh chuẩn bị đi tìm nghiệp đoàn đạo tặc sao?”

“Ngươi còn chưa hẹn ngày đi chủ trì đấu giá.” Hydeine nói.

Dilin sửng sốt, không ngờ lúc này hắn còn nghĩ đến chuyện đó. “Phân hội trưởng sẽ sắp xếp hộ tôi. Thanh kiếm kia… Kỳ thật cũng không quan trọng lắm, chọn lễ vật khác cũng được.” Cậu tuy chưa từng giao thiệp với nghiệp đoàn đạo tặc, nhưng có nghe nói đến. Nó cũng giống như nghiệp đoàn vong linh, thuộc loại nghiệp đoàn ẩn hình trên Mộng đại lục, bị Quang Minh thần hội, nghiệp đoàn ma pháp và nghiệp đoàn kỵ sĩ khinh bỉ và kiêng dè, lại không biết làm thế nào với nó.

Hydeine nói: “Từ thời khắc ta giành được nó, nó đã thuộc về ta. Ta chán ghét người khác đụng vào đồ của ta.”

Dilin biết tính cách hắn, khuyên nữa chỉ tổ thêm dầu vào lửa, lại nghĩ, việc gay go hơn cũng từng làm qua, lần này hẳn sẽ đỡ nguy hiểm và khó khăn.

Hai người đi dạo trong thành một vòng mới về phủ công tước.

Bog chỉ vào cái thùng lớn chứa ba vạn kim tệ trong đại sảnh: “Người của phòng đấu giá dưới đất đưa tới.”

Dilin cười: “Nhanh thật.”

Hydeine nhìn chăm chú, đột nhiên hỏi: “Phụ thân ngươi có thích tiền không?”

“Hả?” Dilin ngơ ngác.

Hydeine lẩm bẩm: “Đưa tiền có phải thực dụng hơn không?” Như vậy thích gì có thể mua nấy.

Bob coi như không nghe thấy, ho một tiếng: “Tôi đã viết việc Tajires đạo sư đến phủ vào thư gửi công tước đại nhân.”
Dilin mỉm cười, có chút ngượng ngùng. Đương nhiên cậu biết, thư của Bob chắc chắn không chỉ đơn giản kể về việc đến phủ.

Advertisements
This entry was published on 10/08/2013 at 1:13 Chiều. It’s filed under Thánh viện and tagged . Bookmark the permalink. Follow any comments here with the RSS feed for this post.

9 thoughts on “Thánh viện 93-94-95

  1. chậc cái pic của nàng wá kawaii đi …. づ ̄ ³ ̄)づ

(━┳━ _ ━┳━) | (¬_¬) | (; ̄Д ̄)| 凸(`0´)凸 | o(≧o≦)o | ಠ_ಠ | m(_ _;;m |(◎_◎;) | ⁀⊙﹏☉⁀ | (。⌒∇⌒)。 | 〜( ̄▽ ̄〜) | (#+_+) | (ノ ̄д ̄)ノ | ψ(`∇´)ψ | ヾ(^∇^) | ( ̄ー ̄)| O(≧∇≦)O | (∩_∩) | (。♥‿♥。) | づ ̄ ³ ̄)づ | (⌒▽⌒)| ┐( ̄ー ̄)┌ | (;へ:)| ╥﹏╥ | (︶︹︺) | ∑(O_O;) | \(//∇//)\ | ヾ( ̄□ ̄;)ノ | ( ̄^ ̄) | (^_−)☆ | ⊙﹏⊙ | ●ω● |≧▽≦ | |  

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: