Thánh viện 91-92

101201479711cbb6d2

91. Học phần tốt nghiệp (một)…

Tuy sự tình Dilin muốn tốt nghiệp lan truyền ở St Paders đến ồn ào huyên náo, nhưng ngày khảo nghiệm, ngoài thí sinh và ban giám khảo chỉ có một mình Hydeine đến xem. Đương nhiên không phải mọi người không muốn đến, mà là viện trưởng sợ lỡ như Dilin không vượt qua khảo nghiệm, trước đông người sẽ rất mất mặt, cho nên để đạo sư toàn học viện khống chế nhân số “thích hợp”, đảm bảo học sinh yên ổn trật tự.

Vì thế, ngày hôm đó, toàn học viện tăng tiết học.

Giám khảo lần này ngoại trừ viện trưởng Orosey, còn có thành viên hội đồng trong truyền thuyết. Thanh danh của họ tại học viện vô cùng vang dội, bởi vì rất nhiều chính sách gây ra tiếng than dậy đất đều xuất phát từ trong tay bọn họ, nhưng họ lại rất ít lộ diện. Raymond từng đoán bọn họ sợ bị người ta ném dép dọc đường, nay Dilin đã nhìn thấy thì cho rằng, là bởi vì bất tiện.

– tuổi bọn họ thật sự lớn lắm rồi.

Orosey đứng giữa họ mà chẳng khác gì một chàng trai chính trực thời kỳ trưởng thành.

“Cậu bé” vội ho một tiếng, “Được rồi. Dilin Bassekou, trò chuẩn bị sẵn sàng chưa?”
Dilin bình tĩnh gật đầu.

“Vậy, trò định triển khai phong nguyên tố thế nào?” Orosey hỏi. Thực ra họ đã có mấy phương án liền, nhưng đây là khảo nghiệm của Dilin, phương án đương nhiên cũng có thể do trò ấy nghĩ ra.

Dilin nói: “Con muốn nhờ một vị giám khảo dùng hỏa nguyên tố thi triển phong hệ ma pháp.”

Orosey nghe được gật đầu.

Dilin là ma pháp sư thủy hệ, cậu hy vọng đối phương dùng hỏa nguyên tố hiển nhiên là vì tránh hiềm nghi.

“Để ta đến.” Một ông lão da mặt nhăn nheo như quả quýt run rẩy đứng lên sau bàn giám khảo, “Ta là ma pháp sư hỏa hệ, phong hệ ma pháp ta sử dụng là thuật trôi nổi.”

Dilin khẽ cau mày.

Thuật trôi nổi là phong hệ ma pháp rất đơn giản, dùng nguyên tố nâng người lên. Cậu nhớ rõ những lần phát hiện phong nguyên tố trước đó là đều khi tốc độ nguyên tố vận hành cực nhanh trong phong hệ ma pháp. Điểm ấy, thuật trôi nổi lại không có.

Nhưng đối phương đã nổi lên, Dilin cũng chỉ có thể ra sức tập trung tinh thần lực để cảm giác.

Ông lão chậm rì rì bay tới trước mặt cậu, để tỏ vẻ nhàn nhã, còn đặc biệt bay lên bay xuống hai cái.

“Thuật trôi nổi đơn giản nhất a…” Hydeine đứng ở bên, đột nhiên như có như không lẩm bẩm.

Con mắt ông lão vẹo sang, sắc mặt có chút không vui.

Trán Dilin có một lớp mồ hôi mỏng chảy ra, cậu hoàn toàn không cảm ứng thấy phong nguyên tố.

Hydeine nhướng mắt, nhìn ông lão, thản nhiên nói: “Nếu ông không trôi được, ta có thể giúp.”

“Hừ.” Ông lão chẳng thèm nói gì, đột nhiên bay vòng quanh Dilin một vòng.

Có!

Mắt Dilin sáng lên.

Tuy vừa rồi phong nguyên tố xuất hiện rất nhanh, biến mất càng nhanh, nhưng cậu khẳng định mình vừa cảm ứng được phong nguyên tố.

Ông lão vừa dừng lại, liền thấy Dilin đang chớp đôi mắt sáng ngời nhìn mình, không khỏi nhớ tới đứa chắt trai ở nhà, trong lòng mềm nhũn, “Thế nào?”

“Thầy có thể bay nhanh hơn không?”

Ông lão: “…” Quả nhiên là người của Hydeine, đáng ghét y như nhau! Nghĩ thì nghĩ, ông vẫn vòng vòng bay lên. Hơn nữa, hình như để chứng minh mình càng già càng dẻo dai, tốc độ bay của ông ta càng lúc càng nhanh.

Orosey và thành viên hội đồng nhìn có chút chóng mặt. Bọn họ cũng không còn trẻ.

Phút chốc.

Ngay lúc bọn họ nghĩ có nên nhắm mắt vào, ông lão đột nhiên bị quăng ra ngoài.

Orosey đứng bật dậy.

Hội đồng tuy rằng không được hoan nghênh, nhưng bọn họ đích thật là tài phú quý giá của St Paders. Trình độ ma pháp của bọn họ không hẳn rất cao, nhưng hiểu biết và lý luận ma pháp thấu đáo hơn đại đa số người, bởi họ từ trẻ đã lựa chọn con đường bỏ qua thực tiễn, nghiên cứu lý luận. Đó cũng là nguyên nhân vì sao đề nghị và quyết định của hội đồng luôn trái ngược với số đông người trong học viện.

Vô số phong hệ ma pháp bay về phía Dilin, đều bị một kết giới hỏa hệ đỏ rực ngăn chặn.

Ông lão vốn đang văng ra cuối cùng vững vàng dừng lại cách mặt đất 10 cm, không tổn hại gì.

Orosey nhẹ nhàng thở ra, nhìn đầy thâm ý về phía Hydeine vừa ngăn trở mọi phong hệ ma pháp.

Hydeine khoanh tay: “Tôi đang duy trì sự công bằng của cuộc khảo nghiệm.”

Thành viên hội đồng trợn mắt nhìn hắn, tình huống vừa rồi nếu không xử lý tốt, xương cốt già cỗi của vị kia có khả năng sẽ bị rơi tan nát. Nhưng nói đúng ra, bọn họ lại không có lý do chỉ trích. Dầu sao, ông lão đó đã vững vàng đáp xuống đất.

Hai chân ông lão vừa chạm đất, liền vọt tới trước mặt Dilin, nắm chặt vai cậu, kích động hỏi: “Vừa rồi trò làm như thế nào?”

Dilin để mặc ông ta lắc, trên mặt vẫn luôn mỉm cười: “Con chỉ di dời phong nguyên tố của ngài.”

“Phong nguyên tố của ta?” Ông lão hồ nghi nhìn cậu.

Dilin nói: “Trước đây con vẫn luôn phỏng đoán, dưới sự trợ giúp của ngài, phỏng đoản này có ít nhất tám chín khả năng là đúng. Con cho rằng phong nguyên tố chính là hỏa nguyên tố và thủy nguyên tố bị biến dị do vận động cực nhanh trong khi thi triển phong hệ ma pháp.”

Hội nghị xôn xao.

Lý luận này nằm ngoài dự liệu của ông.

Ông lão hỏi: “Ý của trò là, trên đời vốn không có phong nguyên tố, chính là hỏa nguyên tố và thủy nguyên tố vận động cực nhanh sinh ra phong nguyên tố?”

Dilin gật đầu: “Đúng vậy. Vừa rồi sau khi con phát hiện phong nguyên tố sinh ra, số lượng hỏa nguyên tố giảm đi.”

“Nói bậy.” Một thành viên hội đồng đứng lên, “Trò là ma pháp sư thủy hệ, sao có thể cảm giác được hỏa nguyên tố?”

Dilin nhìn về phía Hydeine.

Hydeine không phụ kỳ vọng mở miệng nói: “Năng lực mỗi người cao thấp khác nhau.”

Thành viên hội đồng vừa đứng lên tức giận đến suýt gập cả lưng.

Hydeine tiếp tục: “Ta cũng có thể cảm giác ba hệ nguyên tố khác, chẳng qua tạm thời không đủ câu thông với chúng, không thể sử dụng mà thôi.”

Orosey lần thứ hai thay đổi sắc mặt, “Không đủ câu thông là ý gì?”

Hydeine đáp: “Ông không cảm thấy ma pháp sư bị giới hạn trong một loại ma pháp nguyên tố… là rất cô quạnh sao?”

Ông lão trước mặt Dilin rung giọng: “Anh muốn trở thành ma pháp sư song hệ?”

Hydeine lắc đầu: “Ông đánh giá ta quá cao.”

Những người khác không hiểu ra sao.

Chỉ có Dilin biết, toàn bộ khiêm tốn của Hydeine đều để làm nền cho kiêu ngạo của hắn.

Quả nhiên, Hydeine nói tiếp: “Ta không có chung thủy như vậy, ta chỉ muốn nếm thử mùi vị của ma pháp sư toàn hệ thôi.”

“…” Ông lão không nói gì nhìn hắn.

Orosey ngẫm nghĩ: “Chuyện này chúng ta nói sau, trước tiên nói về phong nguyên tố của Dilin. Vừa rồi chúng ta ngồi có hơi xa, khụ, cho nên có thể thử lại lần nữa không?”

Ông lão không vui: “Thầy nghi ngờ tôi à?” Ông có thể khẳng định vừa rồi toàn bộ hỏa nguyên tố đều bị ông khống chế, nếu không phải do Dilin triệt hạ phong nguyên tố sinh ra từ hỏa nguyên tố, ông không nghĩ ra nguyên nhân nào khác cho việc mình đột nhiên rơi xuống.

Orosey vội vàng khoát tay: “Không phải, là chúng tôi cũng muốn đích thân cảm thụ phong nguyên tố chút ít.”

Các thành viên hội đồng khác cũng phụ họa theo.

“Một bên cộng lại đến mấy nghìn tuổi, một bên chỉ có mười mấy tuổi…” Hydeine cái gì cũng chưa nói, lại giống như cái gì cũng đã nói.

Mặt Orosey có chút không nhịn được, nhìn về phía mấy thành viên hội đồng kia, cuối cùng đề xuất ngoại trừ Orosey và hai thành viên hội đồng, còn lại ngồi hết tại chỗ.

Orosey nói: “Để không lãng phí tinh thần lực của trò, ba người chúng ta cùng bay lên, trò có thể tận lực thi triển. Nếu mỏi mệt, ngày mai tiếp tục cũng được.”

Dilin cười: “Không sao, con làm được.” Trải qua trận đấu với St Sorvi, chiến đấu ngoài thành Dabe, tinh thần lực của cậu sớm đã tiến triển cực nhanh, tuy rằng còn xa mới bằng Hydeine, nhưng chí ít cũng đạt tiêu chuẩn trung cấp viện.

Orosey thấy cậu chắc chắn, không nói tiếp nữa, cùng hai thành viên hội đồng khác đột ngột bay lên.

Dilin nhắm mắt nín thở.

Có kinh nghiệm lần trước, lần này cậu rất nhanh nắm được phong nguyên tố. Cậu sợ nếu tùy tiện di dời phong nguyên tố như lần trước sẽ khiến cho bọn họ té ngã, thực lực của mình không đủ để tiếp ba người cùng lúc, liền cố ý đưa phong nguyên tố về hướng ngược lại.

Có điều hiển nhiên cậu đã đánh giá cao năng lực khống chế phong nguyên tố của mình.

Phong nguyên tố vừa bị bắt, còn chưa bay ngược lại, liền đột nhiên tan biến.

Ba người Orosey vẫn không thể tránh khỏi chuyện rớt xuống dưới.

May mắn lần này bọn họ có chuẩn bị, khoảnh khắc té xuống, dùng thuật trôi nổi ổn định thân thể, không chật vật như ông lão trước đó.

Bọn họ đáp xuống mặt đất, một thành viên hội đồng liền hưng phấn nắm lấy cậu hỏi: “Phong nguyên tố trông như thế nào?”

Dilin miêu tả sơ sơ. Thật ra cũng không có gì để miêu tả, chẳng khác nguyên tố bình thường lắm, chẳng qua màu sắc nhạt hơn, khó bắt giữ hơn thôi.

Các thành viên hội đồng như nhặt được báu vật, một đám người châu đầu ghé tai, hết ra sức trao đổi đến đề xuất tư tưởng.

Orosey đứng tại chỗ, vui mừng nhìn Dilin, chậm rãi nói: “Con chính là niềm kiêu hãnh của St Paders.”

92. Học phần tốt nghiệp (hai)…

Tràng khảo nghiệm kết thức, Dilin và Hydeine trở về trên con đường nhỏ.

Cùng là con đường bọn họ đã đi qua không biết bao lần, nhưng tâm tình lúc này của Dilin hoàn toàn khác biệt. Từ sau khi thừa nhận quan hệ tình nhân, đây là lần đầu tiên Dilin thực sự cảm thấy khoảng cách giữa mình và Hydeine đã kéo lại gần.

Nhìn đôi tay thon dài phía trước, cậu đột nhiên có xung động muốn nắm lấy.

Tình nhân… hẳn là có thể nắm tay nhau?

Dilin chậm rãi nuốt nước miếng, thử thăm dò vươn tay ra.

Hydeine quay đầu lại.

Dilin cắn răng một cái, tay đột nhiên nắm lấy đối phương.

“Hử?” Mắt Hydeine mang theo nghi vấn.

Dilin trấn định dời đi sự chú ý của hắn, “Lời anh vừa nói ở tràng khảo nghiệm có thật không?”

“Ma pháp sư toàn hệ?” Hydeine nói, “Đây là hướng nghiên cứu hàng đầu của ta. Ngươi đã xác định phong nguyên tố, vậy nghiên cứu về phong nguyên tố giao cho ngươi.”

Bàn tay Dilin nắm hắn hơi đổ mồ hôi, “Ý tôi không phải điều đó.”

Hydeine nhướng mày.

“Anh nói, anh không chung thủy như vậy…” Dilin đột nhiên cảm thấy thật dọa người. Là một người đàn ông, thế mà lại đi so đo vấn đề này.

Hydeine ngẩn người, rồi lập tức lộ vẻ tươi cười, “Ngươi nói coi?”

Dilin nghiêm mặt: “Chung thủy và trung thành, là phẩm cách cao thượng mỗi người đều phải có.” Cũng là gia quy bất thành văn của gia tộc Bassekou. Kỳ thực cậu cũng không biết tại sao mình lại thốt ra những lời này. Có thể khẳng định, trước khi có mình, tình sử của Hydeine hoàn toàn trống rỗng. Nhưng dù thế nào cậu vẫn thấy câu nói kia thật chói tai.

Hydeine nói: “Hô. Muốn ta chung thủy cũng có thể.”

Dilin biết kế tiếp mới là trọng điểm.

“Ngươi đến thử xem.” Hydeine thi nhiên hạ chiến thư.

Về kết quả lần này, học viện tựa hồ hoàn toàn không định giấu giếm, chẳng những công bố chi tiết quá trình và kết quả khảo nghiệm, ngay cả câu cảm khái cuối cùng của Orosey cũng không chừa, khiến Dilin thoắt cái biến thành nhân vật nổi tiếng bậc nhất St Paders. Có danh hiệu hiển hách niềm kiêu hãnh của St Paders, cậu đến đâu cũng bị đám đông vây xem. Duy nhất đáng ăn mừng chính là trung cấp viện và cao cấp viện không được tùy tiện đến viện sơ cấp, cậu mới có thời gian thở một hơi.

Có điều bạn học sơ cấp viện không buông tha cậu dễ dàng như vậy.

Không nói tới đám người Raymond, Kevin, ngay cả Alidi và Jeffrey đã lâu không qua lại cũng đến hỏi han.

Dilin thỏa mãn lòng hiếu kỳ của từng lớp từng lớp người xong, rốt cục chống đỡ hết nổi, đổ ầm lên giường.

Raymond cầm một gậy ma pháp không biết từ đâu ra, đi tới đi lui trước mặt cậu, cười đến cực xấu xa, “Không phải giả vờ, ngay cả hội đồng cậu cũng đối phó trót lọt, tinh thần lực nhất định rất cường đại, chỉ có từng này không thể làm mệt chết cậu được.”

Dilin nhướng mắt.

Soso ngồi bên giường đau lòng nói: “Nghe nói có thể vào được hội đồng đều là ma pháp sư rất lợi hại trong học viện, chắc phải vất vả lắm mới thông qua khảo nghiệm của bọn họ.”

Raymond vỗ vai nhóc, “Yên tâm, đây không phải chuyện để em phiền não.”

Dilin mở to mắt trừng hắn một cái.

Raymond vội vàng cười với Soso: “Hắc hắc, anh nói giỡn.”

Soso nói: “Em biết anh nói thật.”

Raymond nghẹn.

“Nhưng mà cho dù không thể nào bằng được Dilin, em cũng sẽ cố gắng.” Soso hồn nhiên khờ dại, “Đạo sư nói, cơ hội là vô cùng tận, và chỉ đến với người chịu cố gắng.”

Raymond nói: “Có mười thầy giáo thì chín người sẽ nói vậy.”

Dilin trêu: “Nói những lời đó tức là cậu có lưu tâm.”

Raymond sáp qua, trơ mặt cười: “Tụi mình là anh em a. Nói nhanh, rốt cục luyện tập thế nào để cảm giác thấy phong nguyên tố?”

Cửa bị gõ hai tiếng, Kevin với đầu vào.

Raymond ngoắc hắn, “Mau mau mau, thời khắc mấu chốt trong nghiệp giáo của thầy Dilin.”

Kevin đang từ tốn nhất thời giống như bị vặn dây cót, lập tức xông tới, đóng cửa, ngồi xuống, mỉm cười, hành động liền mạch lưu loát.

Dilin cũng bất đắc dĩ ngồi xuống, lặp lại y chang lời đã nói với Orosey và hội đồng.

Raymond phồng má, “Có ý gì? Chẳng lẽ chỉ có ma pháp sư thủy hệ và hỏa hệ mới làm được?” Là một ma pháp sư thổ hệ, hắn cảm giác bị kỳ thị.

“Không.” Vẻ mặt Kevin trầm ngâm lắc đầu, “Mình nghĩ ý của cậu ấy là, cho tới bây giờ, tác dụng lớn nhất được phát hiện của phong nguyên tố là khắc chế dùng hỏa nguyên tố và thủy nguyên tố thi triển phong hệ ma pháp vận tốc cao.

Raymond nghe hắn nói, nhất thời tưởng tượng trong đầu tình cảnh trong cuộc khảo nghiệm của Dilin, cả kinh, “A! Vạn nhất đối phương dùng phi hành thuật…”

Kevin tiếp lời: “Sẽ bất ngờ không kịp đề phòng mà ngã chết.”

Chuyện đó Dilin đã nghĩ đến, hơn nữa cậu suy nghĩ còn thấu đáo hơn. Hiện tại lực khống chế của cậu với phong nguyên tố không đủ, cho nên chỉ có thể dùng hỏa nguyên tố và thủy nguyên tố thi triển phong hệ ma pháp, nhưng nếu như có thể khống chế tốt phong nguyên tố, nói không chừng có thể phản chế phong hệ ma pháp của đối phương! Dù ý định này bị thất bại trong cuộc khảo nghiệm, nhưng lòng tin của cậu với lý luận ấy cũng không dao động.

Soso đột nhiên hỏi: “Chừng nào anh tốt nghiệp?”

Không khí đang nóng hôi hổi nhất thời vì đề tài này mà lạnh đi.

Dilin cười: “Vẫn chưa thể lập tức tốt nghiệp, trước tiên phải thông qua nhiệm vụ viện trưởng giao phó, thu hoạch số học phần tương ứng.”

Raymond cảm khái: “Không ngờ chúng ta cùng nhập học còn chưa đến một năm, cậu đã tốt nghiệp trước mất rồi.”

Kevin hỏi: “Mình nghe Raymond nói, cậu muốn ở lại trường à?”

Dilin gật đầu: “Đúng vậy.”

Raymond nháy mắt với cậu: “Ở lại bên Hydeine há?”

Dilin đỏ mặt, vẫn kiên định gật đầu.

Soso ngồi bên cạnh ôm lấy cậu, thấp giọng: “Em không muốn tách khỏi anh.”

Dilin vỗ vỗ tay nhóc, “Chúng ta còn ở trong cùng một học viện mà.”

Raymond vuốt cằm: “Có điều với cá tính của Hydeine, về sau có khả năng Soso sẽ bị coi là cái gai trong mắt.”

Dilin trừng hắn.

Raymond le lưỡi.

Tay Soso nắm chặt, “Em sẽ cố gắng học giỏi ma pháp.”

Dilin vuốt đầu nhóc, “Ừ. Anh tin em.”

Đêm hôm đó, ngay cả lúc ngủ say Soso cũng gắt gao ôm Dilin thật chặt, như thể sợ rằng chỉ cần mình vừa quay người, đối phương sẽ biến mất.

Sáng hôm sau rời giường, tâm tình Soso vẫn rất kém.

Dilin có chút luống cuống.

Raymond vỗ vai cậu: “Đây là tâm tình của chim con khi phải rời xa chim mẹ.”

Dilin nói: “Thời điểm không có mình, cậu chăm sóc em ấy nhé.”

“Cậu không cần lo lắng, có tụi mình rồi. Chờ đến lúc về nhà tâm tình của em ấy chắc chắn sẽ tốt lên.” Raymond đáp.

Dilin hình như nghĩ tới điều gì, mày không khỏi nhíu chặt.

Việc thực hành tốt nghiệp rất nhanh được định ra.

Orosey cho Dilin thời gian ba tháng, trong đó bao gồm cả ngày nghỉ về thăm nhà.

Dilin biết, thời gian ba tháng không thể gọi là dư dả, nhất là khi cậu nhìn thấy nội dung nhiệm vụ.

Orosey nhìn Hydeine ngồi bên cửa sổ khoan thai pha cà phê, nói đầy thâm ý: “Đây là thực hành tốt nghiệp của trò, ta và hội đồng đã bàn bạc, hoàn toàn dựa vào năng lực hiện nay của trò mà lập ra, không phải lo lắng.”

Dilin bình tĩnh bỏ tờ giấy ghi nhiệm vụ vào túi không gian, mỉm cười: “Vâng ạ.”

Orosey hỏi Hydeine: “Anh định ở nơi nào trong kì nghỉ?”

Hydeine buông chén cà phê, lạnh nhạt quay đầu lại: “Ông chuẩn bị mời tôi à?”

Mời Hydeine tuyệt đối là chuyện cần dũng khí hạng nhất. Ai cũng biết tính xoi mói và  lực phá hoại của hắn nổi danh ngang nhau. Orosey cân nhắc, quyết định hy sinh bản thân, “Nếu anh không ngại.”

“Sang năm tôi sẽ cân nhắc.” Hydeine đáp, “Ngày nghỉ năm nay tôi có kế hoạch rồi.”

Orosey nhanh chóng liếc về phía Dilin.

Dilin không e dè thú nhận: “Đúng vậy. Ngoài thành Dabe con đã mời đạo sư, anh ấy đồng ý rồi.”

Thành Dabe…

Orosey suýt thốt ra lời khuyên bảo, may sao nuốt trở vào được.

Nguy hiểm ở thành Dabe ông đã nghe Melina và Chaifuang kể lại. Thế thì lời mời ngoài thành Dabe chắc là ôm quyết tâm phải chết há? Orosey tự định nghĩa. “Được rồi. Hy vọng hai người có thể vượt qua kì nghỉ tốt đẹp.” Ông dừng một chút, cường điệu, “Chính là kì nghỉ.”

Hydeine đứng lên, dùng khóe mắt liếc ông: “Ông cho rằng ma pháp sư từng chiến đấu ngoài thành Dabe mà lại làm bừa trong lần thực hành vặt vãnh này sao?”

“…” Orosey khẳng định ánh mắt hắn nhìn mình chính là khinh bỉ.

Dilin hòa giải: “Con nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ đúng hạn, trở lại học viện.
Orosey gật đầu, đối với thiếu niên rất có khả năng trở thành niềm kiêu hãnh chói lọi của St Paders trong tương lai, ông càng xem càng vừa lòng, nhất là sau khi biết cậu bé bằng lòng buông bỏ tước vị công tước Shamanlier, lưu lại làm trợ giáo. Phải biết, đầu năm nay thiếu niên vừa có thiên phú vừa có mắt nhìn như vậy là rất hiếm thấy. (Ặc, ta nghi Orosey nhìn vừa mắt Dilin chẳng qua vì ẻm tình nguyện hi sinh bản thân rước cục nợ Hydeine đi thì có)

Advertisements
This entry was published on 09/08/2013 at 7:08 Sáng. It’s filed under Thánh viện and tagged . Bookmark the permalink. Follow any comments here with the RSS feed for this post.

(━┳━ _ ━┳━) | (¬_¬) | (; ̄Д ̄)| 凸(`0´)凸 | o(≧o≦)o | ಠ_ಠ | m(_ _;;m |(◎_◎;) | ⁀⊙﹏☉⁀ | (。⌒∇⌒)。 | 〜( ̄▽ ̄〜) | (#+_+) | (ノ ̄д ̄)ノ | ψ(`∇´)ψ | ヾ(^∇^) | ( ̄ー ̄)| O(≧∇≦)O | (∩_∩) | (。♥‿♥。) | づ ̄ ³ ̄)づ | (⌒▽⌒)| ┐( ̄ー ̄)┌ | (;へ:)| ╥﹏╥ | (︶︹︺) | ∑(O_O;) | \(//∇//)\ | ヾ( ̄□ ̄;)ノ | ( ̄^ ̄) | (^_−)☆ | ⊙﹏⊙ | ●ω● |≧▽≦ | |  

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: