Thánh viện 85-86-87-88

1044879_299644766847062_1226040567_n

85. Phân tích nan đề (năm)…

“Nước…” Miệng Dilin mấp máy thật lâu, mới nói được ra tiếng.

Melina sờ trán cậu, “Ta đi lấy.” Tuy bà là ma pháp sư thủy hệ, tạo ra nước là chuyện rất dễ dàng, nhưng bà chỉ có thể tạo nước lạnh, muốn nước ấm phải có ma pháp sư hỏa hệ phối hợp. Thời điểm này, nghĩ đến ma pháp sư hỏa hệ, không thể không nhớ tới Hydeine.

Vô luận từng không vừa mắt người này cỡ nào, giờ này khắc này, bà thực tâm thực lòng lo lắng cho hắn.

Kỳ thật bà rất rõ, dưới tình huống kia, phần thắng của Hydeine không vượt quá ba phần trăm. Dù bà tin tưởng lấy sự biến thái của Hydeine, tuyệt đối còn có đòn sát thủ lợi hại, bất quá sức mạnh của con người luôn có giới hạn.

Lấy xong nước trở về, lại phát hiện trên giường trống không. Trong lòng bà cả kinh, lập tức từ cửa sổ bay ra ngoài, vừa vặn nhìn thấy Dilin nằm trên mặt đất cách đó không xa.

Melina vội vàng nâng cậu dậy, cúi đầu xem xét miệng vết thương. Máu loãng đã rỉ ra băng gạc. Sắc mặt Dilin mười phần tái nhợt, miệng ra sức hớp từng ngụm không khí.

Melina cho cậu uống thuốc giảm đau.

Loại thuốc này không thể uống nhiều, uống nhiều sẽ giảm bớt năng lực cảm giác với nguyên tố của ma pháp sư, có điều nhìn tình trạng của Dilin, nếu không ăn, cậu rất nhanh sẽ đau đến bất tỉnh.

Dilin nuốt thuốc, nhắm mắt nằm một lát.

“Khá hơn chút nào không?” Khó có được lúc bà dịu dàng.

Dilin chậm rãi mở to mắt, tốc độ hô hấp rõ ràng chậm lại, thân thể bắt đầu giãy dụa.

“Trò muốn làm gì?” Bà nổi giận.

Dilin siết chặt tay bà, trong mắt là quật cường và cố chấp.

Melina thở dài, “Trò có thể làm gì?”

Dilin ngửa đầu nhìn không trung, yên lặng nhắm mắt.

Khi Melina cho rằng cậu đã bỏ cuộc, chuẩn bị dùng phong hệ ma pháp nâng cậu về, Dilin đột nhiên giống như cơn gió tiêu thất trước mặt bà.

Melina nhìn phía trước không có bóng người, phẫn nộ nhỏ giọng nguyền rủa, sau đó dùng phong hệ ma pháp chạy đến tiền tuyến.

Lửa múa bên cát vàng.

Cát vàng và lửa đỏ điên cuồng dây dưa, cơ hồ tìm không thấy khe hở, mặt đất chấn động.

Một đạo thân ảnh xa xa lao về bên này, làm như không thấy đại chiến trước mắt, cho dù đến phụ cận, cũng không chút nào giảm tốc độ, trực tiếp nhảy vào trong cát vàng lửa nóng.

Cát vàng vốn phân tách chiến đấu đột nhiên tụ lại, dụng lực dập tắt ngọn lửa bốn phía!

Lửa giống như bị đè ép, trải ra gần trăm mét, thành một thảm lửa thật lớn.

Ở giữa đám lửa, ba thân ảnh đứng ở ba vị trí, giữa mỗi người duy trì khoảng cách nhất định.

“Ngươi thua.” Nam tử tóc đỏ lạnh lùng nói, mỗi khối cơ bắp trên người đều căng cứng, hiển nhiên gã thắng cũng không dễ dàng.

Hydeine đứng nơi xa nhất. Hắn chậm rì rì lấy ra một ma pháp trượng, dùng tay chống, cứng rắn không cho thân thể ngã nhào. Nhưng sắc mặt còn khó coi hơn người chết.

Đứng giữa hai người là một thiếu niên quỷ dị bị ma văn quấn quanh toàn thân. Ánh mắt cậu đỏ lên, gắt gao nhìn nam tử tóc đỏ chằm chằm. Nhưng trong mắt chỉ có thống khổ, ngoài ra không có gì khác.

Nam tử tóc đỏ dời tầm mắt, tránh nhìn vào mắt cậu. “Ta làm vì ngươi.”

Thân thể thiếu niên run run, răng nanh gắt gao cắn môi dưới, giống như đang phải chịu thống khổ cực đại.

“Ta làm vì ngươi.” Nam tử tóc đỏ nói thêm lần nữa, hơi cất cao giọng, không biết là đang thuyết phục cậu hay thuyết phục chính mình. “Chỉ cần đi theo ta, ngươi có thể có được hết thảy. Đến lúc đó ngươi sẽ biết, cố chấp với hiện tại là chuyện ngu xuẩn cỡ nào.”

Thiếu niên trừng gã, một giọt lệ chậm rãi chảy ra từ khóe mắt.

Nam tử tóc đỏ sửng sốt, sắc mặt đột nhiên trầm xuống. “Ningya, chẳng lẽ lựa chọn đi theo ta, khiến cho ngươi khó chịu như thế?”

Ningya không mở miệng, nhưng môi dưới bị cắn chảy máu đã thông báo đáp án của cậu.

Sắc mặt nam tử tóc đỏ càng khó coi, tiến lên một bước, kéo tay cậu, căm hận nói: “Vậy ngươi tới đây làm gì?! Rơi lệ để ta mềm lòng? Đáng tiếc, ta không làm được!”

Ningya chậm rãi ngẩng đầu.

Con ngươi của cậu toàn một màu đen, nhìn gần, vừa trong trẻo, vừa đờ đẫn.

Nam tử tóc đỏ giống như bị gợi nhớ điều gì, tim không khỏi phát đau.

Ningya đột nhiên cong hai đầu gối, quỳ xuống.

Nam tử tóc đỏ vẫn nắm cánh tay cậu, sức lực lại thoáng thả lỏng, “Có ý gì?”

“Ta đáp ứng.” Ningya rốt cục mở miệng, thanh âm cực kỳ ám ách, hoàn toàn không trong sáng nhu hòa như trước.

Nam tử tóc đỏ nhìn đỉnh đầu xám trắng của cậu, nhưng không thấy vui sướng chút nào. “Đáp ứng cái gì?”

“Đáp ứng đi theo ngươi.” Ningya trả lời hữu khí vô lực. Thân thể tinh thần bị tra tấn lâu như vậy, đã mài mòn nhuệ khí và khờ dại của thiếu niên. Dưới loại cường thế này, giãy dụa ra sao đều chỉ uổng công, chỉ giúp cho đối phương có càng nhiều cơ hội thương tổn, khiến cho người trợ giúp mình gặp nhiều phiền toái.

Rõ ràng đã đoán trước kết quả, nhưng không có vui sướng và khoái cảm như đã tưởng. Nam tử tóc đỏ buông tay, giận dữ nói: “Nếu ngươi đáp ứng ngay từ đầu, đã không xảy ra nhiều chuyện như thế.”

Ningya cúi đầu, “Buông tha bọn họ.”

Nam tử tóc đỏ nhìn Hydeine.

Với người này, gã thực tán thưởng. Người có thể ngăn trở công kích của gã không nhiều lắm, người có thể phản kích lại càng ít, mà ngăn trở công kích và phản kích thành công, đến nay mới chỉ thấy duy nhất người này.

Tuy rằng, hắn ta đã là nỏ mạnh hết đà.

“Được.” Nam tử tóc đỏ vươn tay.

Vân đen trên người Ningya giống như rắn bò về tay nam tử tóc đỏ, cuối cùng biến mất tại da thịt màu đồng cổ.

“Đi thôi.” Nam tử tóc đỏ không thu tay.

Ningya nhu thuận đưa tay nắm lấy.

Hydeine nhíu mày.

“Đạo sư.” Ningya quay đầu nhìn hắn.

Hydeine lẳng lặng nghe.

“Đây là lựa chọn của ta. Còn có,” cậu dừng một chút, “Cám ơn, và thực xin lỗi.”

Nam tử tóc đỏ có chút không kiên nhẫn, trực tiếp kéo cậu vào ngực.

Cát bụi lần nữa dâng lên.

Thân thể Hydeine lung lay trong gió như sắp đổ, rốt cục nhịn không được quỳ một gối xuống, đỡ lấy đầu. Tinh thần lực của hắn đã triển khai quá mức, vừa rồi nếu không phải Ningya xuất hiện, hiện tại dù hắn không chết trong tay nam tử tóc đỏ, cũng biến thành kẻ ngớ ngẩn cạn kiệt tinh thần lực.

Bất quá cho dù chưa đến mức đó, hiện tại cũng không khá hơn chút nào.

Cát vàng chậm rãi hạ xuống.

Một cỗ lực thần thánh thấm vào thân thể, khiến đau đớn trên người hắn hơi giảm bớt.

Hydeine mở to mắt.

Weiler và Meron đứng trước mặt, lo lắng nhìn hắn.

“Không có việc gì chứ?” Meron hỏi.

Hydeine lắc đầu, chậm rãi đứng lên.

Ba người không nói gì.

Hydeine biết, bọn họ nhất định không phải vừa mới tới. Chẳng qua vướng nam tử tóc đỏ, nên không hiện thân.

Dường như nhìn ra giễu cợt của hắn, Meron nói: “Kiếp nạn này có thể vượt qua, thật tốt quá.”

Weiler không nói. Hắn luôn tâm cao khí ngạo, nhưng vừa rồi nhìn tranh đấu giữa cát và lửa, hắn biết, ma pháp sư trước mắt nhìn qua trẻ tuổi hơn mình nhiều đã vượt xa mình về trình độ ma pháp.

Meron thấy hắn đứng không vững, chủ động vươn tay: “Ta đưa anh về.”

Hydeine đang muốn từ chối, trong lòng đột nhiên hiện lên cảm giác kỳ quái, quay đầu nhìn về hướng thành Dabe.

Đột nhiên, một cỗ xung lực đánh vào người hắn, cùng ngã trên mặt đất.

Meron vốn định vươn tay, nhưng sau khi biết được người đến là ai, lại rụt tay về.

“Dilin?” Hydeine nghiến răng nghiến lợi.

Dilin không trả lời.

– bởi vì cậu ngất đi rồi.

Kết quả cuối cùng, Dilin bị cõng về, Hydeine bị dìu về. Dù Hydeine chưa bao giờ thừa nhận, theo lời hắn nói, chỉ là tiện đường đồng hành.

Hydeine tinh thần lực cạn kiệt, bụng Dilin bị trọng thương, hai người phải dưỡng thương một tháng mới khỏi.

Mối nguy của thành Dabe đã qua, dân Langzan một lần nữa trở lại cố thổ. Nhưng bởi vì bóng ma trước đây, lấy thành Dabe làm giới tuyến, phía bắc thành Dabe trở nên hoang tàn, không ai chịu cư trú. Ngày cả thành Dabe cũng từ một trấn lớn phồn hoa biến thành trạm kiểm soát.

Sau khi Hydeine và Dilin có thể đi lại, đã bị học viện St Paders phái người đón về.

Hydeine một trận chiến thành danh, được đích thân hội trưởng nghiệp đoàn ma pháp Bradley phong làm ma pháp sư mạnh nhất trên bảng xếp hạng. Đây là lần đầu tiên trong vòng một trăm năm, nghiệp đoàn ma pháp không có động tay động chân, đem vị trí đứng đầu giao cho người học viện St Paders.

Dilin cũng bị chú ý rất nhiều.

Hoàng đế Shamanlier đích thân hạ chiếu thư khen ngợi, cũng tỏ vẻ nếu cậu nguyện ý, lúc nào cũng có thể về nước tiếp nhận phong thưởng bá tước. Người thừa kế tước vị lại được phong thưởng là việc thực hiếm thấy ở Shamanlier. Nhất thời, gia tộc Bassekou gà bay chó chạy. Ai cũng biết, tuy Dilin hiện giờ chỉ là bá tước, nhưng cậu còn nhỏ, về sau nhất định sẽ đạt được tước vị rất cao. Như vậy, danh hiệu công tước của Andre Bassekou có thể sẽ giao cho người khác kế thừa, nói cách khác, trong gia tộc Bassekou sẽ xuất hiện hai vị quý tộc thực quyền quý, thụ hưởng vinh quang đó chỉ sợ tìm không ra gia tộc thứ hai trên Mộng đại lục.

Có điều hai người bị vây trên đỉnh sóng lại không hưng phấn như trong tưởng tượng của người khác. Trên thực tế, sau khi bọn họ về tới St Paders, liền bắt đầu những ngày bình thường như trước.

Có lẽ còn không bằng ngày trước.

Bởi vì ma pháp của Dilin rõ ràng ngừng tiến triển, vì thế sắc mặt Hydeine càng ngày càng thối.

Dilin thực ủy khuất. Cậu chẳng có cách nào thay đổi hiện trạng.

Trước đó tuy cậu đã phát hiện ra tình cảm của mình với Hydeine, nhưng lúc ấy phải đối đầu với kẻ địch mạnh, không có tâm tư đi sâu vào tự hỏi, hiện tại rảnh rỗi, trái tim chính trực của thiếu niên bắt đầu nhộn nhạo không sao bình tĩnh nổi.

Mỗi lần Hydeine nhìn cậu, huyết khí của cậu lại dâng lên, chẳng còn nhớ gì.

Mỗi lần Hydeine tức giận, huyết khí của cậu vẫn dâng lên, chẳng còn nhớ gì.

Tóm lại, chỉ cần nhìn thấy Hydeine, tỷ lệ thất thần của cậu càng ngày càng tăng, trong lòng luôn có cỗ tà hỏa rục rịch không nói nên lời.

Raymond đã khái quát hai chữ về các loại trạng huống của cậu sau khi trở lại, “Tư xuân.”

86. Phân tích nan đề (sáu)…

Để chứng thực độ chính xác của hai chữ này, Kevin và Raymond tiến hành một loạt thí nghiệm.

Ban đầu hắn cố ý cùng Kevin thảo luận về giới nữ trong học viện trước mặt Dilin, bởi vì nữ giới bọn hắn biết trong học viện thực sự thiếu đến thảm thương, cho nên ngay cả Melina đạo sư cũng được đưa vào thảo luận, ngẫu nhiên còn có công chúa Joanne xa ngoài ngàn dặm. Bất quá thực nghiệm này rất nhanh thất bại, vì thế, càng nhiều phương án uy lực hơn lộ diện.

Tỷ như –

Học tiếng mèo kêu.

Nửa đêm ngày thứ năm nghe tiếng mèo, Dilin rốt cục nhịn không được ngồi xuống, “Trong học viện không có mèo!”

Raymond nằm trên giường: “Cậu không hiểu. Dục vọng cơ thể có thể xuyên qua đại dương, sá chi một cái hồ Huyễn Cảnh.”

Dilin bưng trán, “Nửa đêm cậu không còn việc gì làm sao?”

Raymond bọc kín mình trong chăn, vẻ mặt hoảng sợ nhìn cậu, “Cậu định làm gì mình?”

“…” Dilin không nói gì nhìn hắn, “Cậu cảm thấy mình có thể làm gì cậu?”

“Nhiều lắm!” Raymond tỏ vẻ bi phẫn, “Thật lâu trước kia mình đã biết, mình có mị lực trêu hoa ghẹo nguyệt!”

Dilin: “…”

Raymond đột nhiên nghiêm túc: “Có điều đối tượng tư xuân của cậu là Hydeina à?”

Dilin nằm xuống, xoay người, coi như không nghe thấy.

“Đáng chết.” Đầu kia Raymond thấp giọng nguyền rủa, “Thế mà không phản bác. Chẳng lẽ Kevin thật sự nói đúng rồi?”

Dilin nói: “Kevin hình như ở một mình.”

Raymond còn đắm chìm trong suy nghĩ của mình, lơ đãng trả lời: “Ừa.”

“Phòng rất thiếu hơi người.”

“Ừa?”

“Có muốn dọn qua đó không?” Dilin để thoát khỏi “mèo” dây dưa hàng đêm, không thể không ra hạ sách.

Raymond thật lâu không đáp, chờ đến lúc Dilin sắp tiến vào mộng đẹp, hắn lại đột nhiên mở miệng: “Mình đi rồi, cậu đi rồi, Soso phải làm sao?”

“Mình chưa nói mình muốn đi.” Dilin cắn răng.

“Sớm muộn thôi.” Raymond dùng ngữ khí từng trải, “Hydeien đâu thể dọn tới.”

Dilin: “…”

“Aiz.” Raymond thở dài một tiếng chấm dứt đối thoại.

Soso.

Dilin vốn mệt mỏi buồn ngủ đột nhiên tỉnh táo, nghiêng đầu nhìn người ngủ say bên cạnh. Lại nói, cậu đã lâu không tản bộ buôn chuyện với Soso. Cũng không phải do cậu nghĩ đông nghĩ tây hết thời gian, mà là từ sau khi cậu trở về, Soso đều ở ngoài đến khuya. Mỗi lần hỏi nhóc chỉ nói đạo sư giao việc. Nhưng công việc của nhóc là chỉnh lý công văn, không thể tu luyện ma pháp, tại sao lại bận rộn thế?
Xuất phát từ quan tâm của chim mẹ với chim con, cậu quyết định ngày mai tự đi tìm kiếm đáp sán.

Hydeine phát hiện hôm nay Dilin luyện tập cực kì nghiêm túc. Từ sau khi trở về từ Langzan, nắm giữ của cậu với phong nguyên tố vẫn trì trệ. Khó thấy được cậu thông suốt, Hydeine đặc biệt giao thêm bài tập.

Gần đến chạng vạng, Dilin lại bắt đầu thất thần.

Hydeine nhướng mày: “Thủ pháp dùng biểu hiện tồi tệ để lôi kéo sự chú ý của gia trưởng là cực độ ngây thơ.”

Dilin cũng biết gần đây biểu hiện không tốt, nếu không phải Hydeine khoan dung độ lượng, chỉ sợ sớm đã bị đánh thương tích đầy mình.

“Có việc?” Cho dù cúi đầu cũng có thể cảm thấy cậu đang có tâm sự nặng nề.

Dilin nói: “Gần đây Soso về nhà rất khuya.”

Hydeine liếc mắt, “Ngươi khẳng định hắn không phải con tư sinh của ngươi?”
Dilin: “…”

“Ta nghe nói hắn đổi đạo sư.” Đáp án của Hydeine ngoài dự liệu của cậu.

“Đổi đạo sư?”

Hydeine nói: “Trong lúc Chaifuang trợ giúp Langzan, cấp trên trong học viện phê chuẩn.”
Dilin hỏi: “Tại sao?”

Hydeine nói: “Hắn có cảm giác với thổ nguyên tố.”

Dilin kinh hỉ: “Thật sự? Không phải em ấy bị phong ấn sao?”

“Phong ấn lần này của hắn chủ yếu nhằm vào hỏa nguyên tố. Bởi vì hỏa nguyên tố có độ ấm, cho nên phong ấn chủ yếu ngăn cách cảm giác của hắn với độ ấm. Thổ nguyên tố yêu cầu cảm giác với độ ấm không cao, cho nên hắn có thể cảm giác cũng không có gì đáng ngạc nhiên.”

“Phong ấn lần này?” Dilin sắc bén nghe ra không ổn trong lời nói.

Hydeine mỉm cười, lưu loát xoay người, “Tan học.”

Dilin biết chuyện hắn không muốn nói, mình có hỏi thế nào cũng vô dụng, trước mắt quan trọng nhất phải đi xem tiến triển của Soso.

Do Hydeine đi quá nhanh, Dilin chưa kịp hỏi đạo sư mới của Soso là ai. Đành phải đi tìm Chaifuang trước.

Từ Langzan trở về, quan hệ giữa Chaifuang và Hydeine dịu đi nhiều, học viện cũng được thái bình. Cho nên học sinh của Chaifuang thấy Hydeine đến, biểu thị thực hoan nghênh, cũng thân thiết trả lời câu hỏi của cậu.

“Soso em ấy chuyển sang làm học sinh của Weidar đạo sư.” Với đàn em mặt tròn tròn, cười ngọt ngào, nhóm đàn anh vẫn tương đối thương nhớ.

Dilin đi trên đường nhớ lại tư liệu về Weidar.

Nếu không lầm, ông ấy là ma pháp sư thổ hệ. Trong học viện, thầy trò cùng hệ rất hiếm, bởi vì St Paders đề cao sáng tạo, nếu thầy trò cùng hệ, ma pháp của học sinh sẽ lưu lại dấu vết thầy giáo, bất lợi cho sự tự chủ. Có điều nếu như vậy, Soso dù có cảm giác với thổ nguyên tố, nhất định cũng rất ít, đến mức viện trưởng không cho là nhóc có thể đột phá trên thổ hệ ma pháp, cho nên dứt khoát để ma pháp sư thổ hệ giúp nhóc một phen, trở thành một ma pháp sư thổ hệ bình thường là được rồi.

Dilin đoán hoàn toàn chính xác.

Phương thức dạy học của Weidar cho Soso chính là dạy những chú ngữ có sẵn của thổ hệ ma pháp, cũng chỉ cho nhóc làm thế nào dùng cảm giác mỏng manh tạo ra uy lực ma pháp lớn nhất.

Thời điểm Dilin đến, Weidar đang dạy ma pháp phòng ngự của thổ hệ.

“Trong bốn hệ ma pháp, phòng ngự của thổ hệ kiên cố nhất hữu dụng nhất. Phòng ngự thủy hệ tuy có thể lấy nhu thắng cương, nhưng ma pháp sư phải không ngừng dùng tinh thần lực chống đỡ nó, tương đương với việc tiêu hao tinh thần lực. Hỏa hệ ma pháp mạnh nhất ở công kích, phòng ngự của nó chẳng bằng nói là bẫy rập, cũng không thực dụng. Phòng ngự của mộc hệ cũng không tồi, nhưng cần có cây cối hoa cỏ mới có thể sử dụng. Chỉ có thổ hệ, phòng ngự kiên cố nhất, thực dụng nhất, yêu cầu ít điều kiện nhất, sinh ra hiệu quả lớn nhất. Được rồi, con tới thử xem.” Sau khi Weidar chê bai ba hệ một phen, rốt cục nói đến trọng điểm.

Soso đứng trước mặt ông, hai mắt dán trên gò đất nhỏ dưới chân, hết sức chăm chú.

Để giúp nhóc cảm thụ tốt thổ nguyên tố, Weidar đặc biệt chuẩn bị cho nhóc một gò đất nhỏ.

“bibalafier din-yaloo!”

Theo lời ngâm xướng của nhóc, gò đất nhỏ giống như chú lùn chậm rãi đứng dậy, chắn trước mặt nhóc. Dù nó chỉ cao đến đầu gối, nhưng vậy đã là rất tốt rồi.

Weidar vừa lòng gật đầu, “Xem ra thổ nguyên tố rất có cảm giác với con.”

Soso nghi hoặc: “Không phải con có cảm giác với chúng sao?”
Weidar nói: “Con có thể làm gì chúng? Khiêu vũ hay ca hát? Ma pháp sư và nguyên tố là quan hệ nương tựa lẫn nhau, chủ yếu là con dựa vào chúng. Chỉ khi chúng nó thích con thừa nhận con, cảm giác với nguyên tố của con mới có thể mạnh lên.”

“Vậy, nếu nguyên tố tinh linh hùng mạnh đến mức phá tan phong ấn, người bị phong ấn có thể khôi phục cảm giác với nó không?” Thanh âm Dilin tiến lại.

“Trên lý luận vẫn có thể. Nhưng ai lại đi phong ấn cảm giác với nguyên tố?” Weidar nói xong, mới sực tỉnh hỏi, “Cậu là ai?”

“Dilin sơ cấp viện, xin ra mắt Weidar đạo sư.”

Weidar chợt nói: “A, trò chính là học sinh của Hydeine.”

Thấy Dilin, Soso lập tức chạy tới, kéo cậu đến trước gò đất, tự hào nói: “Về sau em có thể bảo vệ anh rồi.”
Dilin xoa đầu nhóc.

Weidar chế nhạo: “Tường đất bé tí như vậy, con định bảo vệ đầu hay chân cậu ta?”
Soso nắm tay: “Con sẽ cố gắng!”

Weidar nói: “Thầy thật cao hứng khi thấy con có lòng tin như vậy.”

Soso thấy ông không tin, vội vàng nói: “Con có thực hành mà. Lần trước đạo sư nói thư viện số năm có rất nhiều sách thổ hệ ma pháp, đêm nào con cũng đến đó.”

“A? Đến thư viện số năm thật sao?” Weidar ngạc nhiên. Thư viện số năm không giống các thư viện khác, nơi đó sách tạp nham rất nhiều, đều là ghi chép dân gian không thể đưa vào chương trình dạy học. Vì cảm giác nguyên tố của Soso quá yếu, ông mới thuận miệng nói, không ngờ nhóc thật sự tới đó. “Con học được gì ở đó rồi?”

Soso nghiêm túc đáp: “Con đang xem một quyển tên là ‘mười điều thổ hệ tinh linh ưa thích’. Con nghĩ, chờ đến lúc con hoàn toàn hiểu rõ, ấn tượng của thổ nguyên tố về con sẽ tốt hơn một chút.”

Có loại sách này sao?

Weidar vuốt cằm: “Được rồi. Nếu có hiệu quả, nhớ giới thiệu cho thầy. Chương trình học hôm nay kết thúc ở đây, con đi ăn cơm với bạn đi.”

Soso cúi đầu chào ông, cám ơn ông đã giảng bài cả ngày hôm nay, sau đó vội vàng cùng Dilin đến nhà ăn.

Lần đầu tiên Dilin phát hiện tốc độ ăn cơm của Soso có thể nhanh đến thế, hơn nữa toàn bộ quá trình không nói một câu, ăn xong đến thẳng thư viện số năm.

Vị trí của thư viện số năm hơi hẻo lánh, bên ngoài bị bao vây bởi một hàng cây lớn, chỉ lộ ra nóc nhà.

Quản lý là một bà lão sáu mươi, nhìn thấy bọn họ liền trực tiếp phất tay, không hỏi một tiếng.

Soso quen thuộc tìm được khu thổ hệ ma pháp, sau đó thấp giọng nói với Dilin: “Hỏa hệ ở góc dưới cùng bên phải.”

“Khụ khụ!” Tiếng ho khan của bà lão vang lên.

Soso thè lưỡi, tay làm động tác yên lặng.

Dilin gật đầu, đi về hướng nhóc chỉ. Có điều đi được một nửa, cậu đã bị những quyển sách rực rỡ muôn màu khác kéo lệch phương hướng.

“Một trăm phương thức giúp cho phái nữ vui thích”, “Một trăm phương thức giúp cho phái nam vui thích”… Thực hiển nhiên, đây là một bộ hệ liệt.

Cậu tiếp tục đảo qua giá sách.

“Bí ẩn nụ hôn”, “Bi kịch một mình trong phòng”…

Tiếng bước chân đột nhiên ngừng.

Thư viện số năm có một đặc điểm mà ngoại trừ viện trưởng, quản lý thư viện, ngay cả nhóm đạo sư cũng không biết. Đó chính là, để tránh những học sinh chưa đủ tuổi đọc phải những cuốn sách hạn chế độ tuổi, dưới những quyển sách đó đều trang bị một khối tinh thạch nhỏ màu đen khó nhìn thấy. Khi quyển sách này rời đi vị trí ban đầu, tinh thạch tương ứng trong ma pháp trận của quản lý sẽ sáng lên.

Cho nên, bà lão lúc này đang nhìn thấy một quầng sáng nhỏ đột nhiên xuất hiện trong ma pháp trận vốn tối như mực.

“yd696969?” Bà lôi ra một quyển ghi chép thật lớn, tìm kiếm từng trang, cuối cùng rốt cục tìm ra tên quyển sách này –

“Một trăm câu hỏi về kỹ thuật trên giường.”

87. Phân tích nan đề (bảy)…

Dilin không biết bản thân ma xui quỷ khiến thế nào lại vươn tay, cầm quyển sách từ trên giá xuống. Mãi đến khi mở ra trang sách, nhìn thấy khuôn mặt tươi cười trên lời mở đầu, cậu mới đột nhiên phát hiện mình đang làm gì, mặt lập tức đỏ bừng.

Nhưng yên tĩnh bốn phía giống như cổ vũ không lời, để ngón tay cậu tiếp tục lật giở.

Những vấn đề mơ hồ được sách giải thích và miêu tả, từ từ rõ ràng. Dilin thậm chí tưởng tượng ra ảnh động trong đầu, mà nhân vật chính là –

“Dilin?” Sau giá sách truyền đến tiếng gọi nhỏ của Soso.

Dilin nhảy dựng, trấn định thả sách về chỗ, sau đó đi nhanh ra ngoài.

“Anh vừa đọc sách gì vậy?” Soso thuận miệng hỏi.

Lưng Dilin cứng đờ, “Không có gì, sách linh tinh ấy mà.”

“Không mượn về xem sao?” Trên tay Soso ôm hai quyển sách thật dày.

“Em mượn sách gì thế?”

Lực chú ý của Soso quả nhiên bị chuyển hướng, như dâng vật quý đưa cho cậu xem, “Một quyển là ‘Thủ tục phòng ngự của thổ hệ ma pháp’ hôm nay đạo sư dạy, một quyển là ‘Sáu đường tắt thổ hệ ma pháp không muốn người khác biết’.”

“Học tập ma pháp đến nơi đến chốn vẫn tốt hơn. Đường tắt chỉ hạn chế thiên phú của em phát triển.” Dilin bật thốt lên, chợt phát hiện giọng điệu mình giờ phút này lại có vài phần tương tự Hydeine.

Soso vò đầu: “Em cũng biết, nhưng đạo sư nói cảm giác của em với thổ hệ ma pháp rất yếu, cho dù bắt đầu học tập từ bây giờ, cũng chỉ có thể trở thành một ma pháp sư cấp bốn cấp năm bình thường.”

Trong lòng Dilin mềm nhũn, xoa đầu nhóc nói: “Không nhất định, nỗ lực sẽ được đền đáp.” Kỳ thật rất nhiều người trước khi tu tập ma pháp, đều có thể cảm giác được không chỉ một loại nguyên tố. Nhưng sau khi quyết định lựa chọn một loại, lực cảm giác với các nguyên tố kia sẽ từ từ yếu đi, rồi mất hẳn. Cậu có cảm giác với nguyên tố khác toàn do đủ loại áp bức trước kia của Hydeine, khiến cho cậu tuy không thể khống chế ba hệ nguyên tố còn lại, nhưng dưới tình huống tập trung tinh thần cực độ, vẫn có thể mơ hồ cảm thấy sự tồn tại của chúng.

Soso mỉm cười, “Không sao cả, có anh ở đây mà. Em chỉ cần lập một tường thành vững chắc, việc khác giao hết cho anh.”

Dilin gật đầu.

Hai người ra bàn ngoài, Soso đem sách trên tay đưa cho bà lão.

Bà lão giúp nhóc thực hiện thủ tục mượn sách.

Dilin không biết liệu có phải mình quá mẫn cảm hay không, luôn cảm thấy ánh mắt bà lão như hữu ý vô tình dò xét mình.

Vất vả chờ thủ tục xong xuôi, Dilin và Soso đang định đi, chợt nghe bà lão phía sau nói: “Trò không mượn sách sao?”

Dilin sửng sốt, quay đầu lại: “Không ạ.”

Bà lão nói: “Xem xong rồi sao?”

Trực giác Dilin mách bảo bà ta đã biết gì đó, mặt thoáng chốc đỏ như hơ lửa.

“Có vài quyển không thích hợp cho các trò đọc, cho nên lần sau có lẽ ta sẽ thu hồi.” Bà lão một lần nữa cúi đầu, “Cho nên nếu chưa xem hết, tốt nhất đọc cho hết đi.”

Soso nghi hoặc: “Sách nào không thích hợp?”

Dilin kéo Soso chạy trối chết.

Một mạch chạy về phòng ngủ, Raymond tưởng bọn họ bị làm sao, vội vàng hỏi: “Bị ai đuổi giết à?”

Soso vừa thở vừa lắc đầu.

Thể lực của Dilin hơn Soso nhiều, nhanh chóng thuận khí xong: “Rèn luyện thân thể.”

Raymond nghi hoặc: “Cậu chuẩn bị chuyển sang St Sorvi học?”

Soso mở to hai mắt.

Raymond nói: “Mình nói giỡn.”

Dilin nói: “Có lẽ đi St Sorvi cũng không tồi.”

Raymond trừng mắt.

Dilin nói: “Mình cũng nói giỡn.”

Raymond: “…”

Buổi tối Dilin đang tắm rửa trong phòng tắm, trong đầu không biết tại sao lại nhớ lại quyển “Một trăm câu hỏi về kỹ thuật trên giường” kia. Trí nhớ của cậu không tồi, từng câu từng chữ trên sách đều khắc rõ ràng trong óc, sau đó cậu phát hiện…

Cậu cương lên.

Sinh hoạt của cậu vẫn luôn rất hạn chế, chưa từng vì chủ động tưởng tượng mà phát sinh tình huống này. Nhìn phản ứng trên thân thể mình, cậu chậm rãi đưa tay qua, sau đó thử dùng tri thức trên sách giải quyết vấn đề.

Thời gian trôi rất nhanh, cũng rất chậm.

Sau trận khoái cảm xa lạ, cậu ngửa mặt nằm trong bồn tắm.

Raymond gõ vào cửa hai cái, “Hôm nay sao lâu thế?”

“Sắp xong rồi!” Dilin nháy mắt nhảy dựng, luống cuống tay chân thu dọn.

Đến lúc cậu mở cửa, mũi Raymond ra sức ngửi, sau đó cau mày: “Sao thơm vậy?”

“Mình tắm hai lần.”

“Tại sao?” Raymond hỏi.

Dilin làm như không có việc gì đi ra, “Mình yêu sạch sẽ.”

“…”

Để tỏ vẻ bản thân cũng yêu sạch sẽ, Raymond tắm ba lần.

Thế nên sau khi Soso đi vào, suýt nữa ngạt thở trong phòng tắm.

Tiến độ ma pháp của Dilin vẫn trì trệ không tiến bộ.

Nhẫn nại của Hydeine cuối cùng cũng cạn kiệt.

“Rốt cục ngươi đang suy nghĩ cái gì?” Đôi mắt trạm lam lóe ra quang mang nguy hiểm.

Dilin cố lấy dũng khí: “Đạo sư, anh thích phương thức tỏ tình nào?”

“Phương thức tỏ tình?” Mặt Hydeine lộ vẻ cổ quái.

Dilin liếm liếm môi: “Với người trong lòng ấy.” Ngồi chờ chết cho tới bây giờ không phải tác phong của cậu, nếu đã xác định tâm ý, chịu qua dày vò, tốt xấu cũng muốn thử một phen.

“Ngươi thích một người?” Hydeine khoanh tay liếc cậu.

Dilin nhẹ nhàng gật đầu.

“Ai?” Dứt khoát hỏi thẳng.

Dilin nói: “Còn chưa xác định.”

Hydeine nhướng mày: “Ngươi muốn xác định?”

Dilin chần chờ gật đầu. Cậu không rõ tuổi Hydeine, tuy nhìn qua rất trẻ, nhưng khó nói khi nào hắn chuẩn bị lập gia đình. Từ sau khi phát hiện tâm tình “thích” này, cậu bắt đầu lo được lo mất từng vấn đề nhỏ.

“Không bằng ta giúp ngươi.” Lời Hydeine ý tứ không rõ ràng.

“Giúp tôi?”

“Ngày nào còn chưa xong chuyện này, ngươi còn chưa chịu yên ổn học ma pháp.” Ngón tay Hydeine trên cánh tay khẽ búng một cái, “Cho nên, là đạo sư của ngươi, ta có nghĩa vụ giúp ngươi giải quyết phiền não này.”

Dilin chớp chớp mắt, “Đạo sư thật sự giúp tôi?”

“Ừa.”

“Dù đối phương là ai?”

“Ừa.”

“Đạo sư giúp tôi khiến cho đối phương ưng thuận?” Tuy biết mình làm vậy có chút ti bỉ, nhưng Dilin vẫn lập một cái bẫy.

Hydeine lại không nhảy vào. “Không đảm bảo.”

“…”

“Bất quá ta có thể nhanh chóng cho ngươi một đáp án.”

“…” Nghĩ đến hậu quả có thể sinh ra sau khi Hydeine biết, Dilin nhanh chóng lắc đầu, “Hay thôi đi.”

Hydeine nheo mắt: “Ngươi không tin ta?”

“Không, tôi chỉ nghĩ, chuyện phiền phức như vậy để tôi tự giải quyết là được rồi.”

“Nếu ngươi có thể giải quyết, sao phải tìm đến ta?”

Dilin cười khan: “Tôi chỉ muốn tìm người hỏi một chút.”

Hydeine nhìn cậu chòng chọc.

Sau lưng Dilin rét run.

“Bỏ đi.” Ngoài dự kiến của Dilin, Hydeine không cố ép, “Có điều để chứng minh ngươi có thể giải quyết, ngày mai ngươi phải lặp lại toàn bộ những gì ta đã dạy tháng này.”

Dilin giật mình: “Ngày mai?”

“Ngươi muốn bây giờ cũng được.”

“…”

“Hay ngươi đổi ý, muốn nói đáp án cho ta?”

Dilin khẽ cắn môi, “Ngày mai thì ngày mai!”

Khóe miệng Hydeine lạnh lùng nhếch một cái.

Mười một giờ khuya, Raymond phát hiện Dilin còn chưa về phòng. Soso vốn nói phải đợi Dilin, nhưng mấy ngày nay nhóc quá mệt, đầu đã dính vào gối thì trừ phi đến hừng đông, còn không đừng nghĩ có thể đánh thức nhóc.

Raymond đợi trên giường một lát, cuối cùng lo lắng đi tìm người.

Tuy nói an ninh trong học viện không tồi, nhưng nghĩ đến hàng xóm bên cạnh là ma thú rừng Mộng Yểm, hắn vẫn cảm thấy có chút bất an.

Vừa bước xuống giường, còn chưa ra khỏi cửa, đã thấy Dilin đứng trong sân luyện ma pháp.

“Sao cậu đột nhiên chăm chỉ vậy?” Raymond kinh ngạc.

Dilin thu hồi ma pháp, thở dài: “Ngày mai kiểm tra.”

“Kiểm tra?” Raymond khẩn trương, “Kiểm tra cái gì? Tại sao mình không biết?”

“Là kiểm tra đặc biệt bố trí cho mình.” Dilin nói.

Raymond nhẹ nhàng thở ra, lập tức phát hiện mình làm thế không ổn lắm, vội an ủi cậu: “Yên tâm. Lấy cưng chiều của Hydeine với cậu, ổng tuyệt đối sẽ không làm khó cậu đâu.”

“Cưng chiều?” Dilin giống như thấy ma trừng hắn.

Raymond hỏi: “Chẳng lẽ cậu không cảm thấy sao?”

Dilin lắc đầu.

“Không phải người nào tại thời khắc sống còn cũng nhờ bạn bè đem học sinh của mình đi.” Raymond nói.

Dilin nhớ tới đại chiến ngoài thành Dabe, ra vẻ trấn định: “Không chỉ có mình, còn có cô Melina và hội trưởng Bradley.”

“Bọn họ là hàng ngũ bạn bè.”  Raymond nói, “Cậu thật sự không biết Hydeine đối xử với cậu rất đặc biệt sao?”

Dilin nói: “Mình là học sinh duy nhất của anh ta.”

Cậu vừa nói thế, Raymond cũng ngẩn người. Đích xác, đặc biệt hay không cũng chỉ là tương đối, Dilin là học sinh duy nhất của Hydeine, căn bản không có ai khác để so sánh với. Thế nhưng hắn rất nhanh nghĩ ra phương thức so sánh khác, “Vậy cậu so cách đạo sư của mình đối xử với mình và cách Hydeine đối xử với cậu.”

“… Tính đạo sư của cậu không giống tính đạo sư của mình.” Dilin nói.

Raymond lại cảm thấy cậu nói có lý, “Ai. Thôi, không nghĩ vấn đề này nữa. Dù sao trọng điểm không phải ổng nghĩ thế nào về cậu, mà là cậu  nghĩ thế nào về ổng.”

Dilin nói không ra lời.

Raymond nhìn chằm chằm vẻ mặt cậu đến gần ba phút đồng hồ, sau đó bưng trán thở dài: “Thật sự là không có mắt mà.”

88. Phân tích nan đề (tám)…

Dilin theo bản năng bảo vệ người trong lòng, “Anh ấy không tốt chỗ nào?”

Raymond chẳng cần nghĩ ngợi, lập tức đáp lại: “Tính cách không tốt.”

Dilin nói: “Thỉnh thoảng anh ấy cũng rất dịu dàng.” Tuy rằng không thường xuyên lắm, biểu hiện không rõ ràng lắm, cảm giác không mãnh liệt… Nhưng, đích xác từng có.

Raymond nhìn vẻ mặt dịu dàng của cậu, mắt suýt nữa lọt tròng, “Không phải cậu nói ngày mai kiểm tra sao? Vậy mà nói là dịu dàng? Dịu dàng đến kiểm tra chết cậu đi!”

Dilin giận dữ: “Anh ấy muốn tốt cho mình.”

Điểm ấy Raymond không thể phản bác, “Vậy cậu định làm thế nào?”

Dilin do dự: “Hôm nay mình vốn định tỏ tình.”

“Khụ khụ.” Raymond sặc nước miếng.

“Nhưng nói không ra.”

Raymond lý giải: “Đây mới là phản ứng người bình thường nên có.” Hắn nhìn bạn tốt buồn rầu, cũng không biết phải khuyên thế nào. Nếu đối tượng cậu ấy thích là người khác, có lẽ hắn còn có thể tư vấn, nhưng là Hydeine… Hắn vừa ngẫm đã thấy da đầu run lên, thật sự rất khó đặt mình vào hoàn cảnh người khác mà suy nghĩ hộ cậu ấy.

“Người bình thường làm thế nào theo đuổi?” Dilin hỏi.

Raymond nói: “Viết thư tình, tìm người làm mối, tặng hoa hồng… đại khái thế? Shamanlier thì sao?”

Dilin nói: “Không khác lắm.”

Hai người trầm mặc.

Viết thư tình cho Hydeine?

Người đưa thư tình nên chuẩn bị khẳng khái chịu chết.

Tìm người làm mối cho Hydeine?

Người nọ chắc chắn sống không bằng chết.

Về phần tặng hoa…

Raymond đột nhiên nói: “Mình thấy, Hydeine sẽ không xuống tay nặng với cậu đâu.”

Dilin khó hiểu.

“Trong bao nhiêu người như vậy, có lẽ cậu là người duy nhất ổng tôn trọng vài phần. Mặc kệ có phải ổng có ý với cậu hay không, chí ít có thể xác định, cậu là người có khả năng bị xử lý thấp nhất.”

Dilin nhìn Raymond chằm chằm, phát hiện hắn nghiêm túc. “Cho nên, ý cậu là?”

“Nói trực tiếp là biện pháp có tỉ lệ tử vong nhỏ nhất.” Raymond nói.

Dilin im lặng nhìn hắn trong chốc lát, dùng giọng nói không chút nào lo lắng phản bác: “Anh ấy không phải người bạo lực như vậy.”

Hắn không phải người bạo lực như vậy sao?

Đến ngày hôm sau, thời điểm đứng trước mặt Hydeine, Dilin phát hiện mình không thể khẳng định điều đó. Lời thoại tối qua bắt đầu giống như thủy nguyên tố, bơi qua bơi lại trong đầu, không chịu nằm yên.

Hydeine sớm đã thành quen với biểu tình nặng nề tâm sự của cậu, thản nhiên hỏi: “Chuẩn bị tốt chưa?”

“Chờ một chút.” Dilin thở sâu, “Tôi có lời muốn nói.”

Hydeine nhướng mày.

“Về đề tài ngày hôm qua.” Dù trong lòng khẩn trương muốn chết, ngữ khí nói chuyện của Dilin vẫn rành mạch phân minh, “Tôi thừa nhận, tôi đích thực có thích một người.”

Hydeine liếc cậu, “Ngày hôm qua ngươi đã thừa nhận.”

Bị cắt lời, óc Dilin trống rỗng ba giây đồng hồ.

Hydeine nói: “Ngươi chỉ muốn nói điều này?”

“Không phải, là, đạo sư.” Dilin khẩn trương đến mức miệng khô lưỡi khô, nói năng bắt đầu lập cập, “Anh cảm thấy tôi thế nào?”

“Không tồi.” Hydeine trả lời rất nhanh.

Tim Dilin ngừng trong giây lát, sau đó đập kịch liệt, vội hỏi: “Đó không phải ý của tôi. Tôi muốn nói, nếu, tôi giả thiết, tôi thích anh, anh có thể chấp nhận tôi không?” Cậu nín thở chờ đợi.

“Có thể.” Trả lời vô cùng ngắn gọn dứt khoát.

“…” Dilin ngây dại.

Hydeine khoan thai: “Có điều, nói thẳng sẽ được miễn thi là thỏa thuận ngày hôm qua, cho nên, cuộc thi hôm nay không thể miễn.”

Dilin nhìn khuôn mặt bình tĩnh của hắn, nhịn không được truy hỏi: “Đạo sư, anh khẳng định anh hiểu ý tôi?”

“Năng lực biểu đạt của ngươi rất kém sao?” Hydeine liếc mắt.

Cho nên, hiện tại xem như cậu tỏ tình thành công?

Dilin cảm thấy mọi việc trước mắt rất không chân thực. Để có cảm giác chân thực, cậu liều mạng với nguy cơ khiến Hydeine phản cảm, lần thứ hai hỏi: “Chúng ta… bây giờ, là người yệu?”

“Ừa.” Hydeine khoanh tay, sốt ruột nói, “Ngươi định kéo dài tới khi nào?”

Dilin đột nhiên thở ra, sửa lại sắc mặt, toàn thân hoàn toàn tiến vào trạng thái chiến đấu.

“Bắt đầu!”

Kết quả thi chỉ có thể nói là tạm được, cũng may Hydeine không nói gì, xem như trót lọt.

Dilin trở lại ký túc xa, bị Raymond đang chờ kết quả đến dài cổ bắt được, “Thế nào?”

Dilin bình tĩnh nhìn hắn.

Raymond nhẹ nhàng lắc đầu, thăm dò: “Không được?”

“Ảnh đồng ý.”

“Ổng đồng ý cũng không sao, chúng ta còn muốn… Ổng đồng ý?” Cảm xúc Raymond phi từ thấp lên cao, khó tin nhìn cậu.

Dilin gật đầu.

Raymond kích động: “Cậu nói thế nào?”

Dilin đem đối thoại ban sáng thuật lại.

Raymond nghe đến trợn mắt, “Cứ như vậy?”

“Cứ như vậy.”

“Ổng cứ thế mà đồng ý?”

“Ừa.”

Raymond cúi đầu ngồi im trên giường một lát, đột nhiên vỗ giường nói: “Mình biết rồi! Ổng từ đầu đã vừa ý cậu! Nếu không nhiều học sinh như thế tại sao ổng chẳng nhận ai, chỉ chọn mỗi mình cậu?” Vướng mắc lâu ngày trong lòng cuối cùng được giải đáp.

Dilin nói: “Bởi vì tư chất của mình cao.”

“…” Người đang yêu đều không biết xấu hổ!

Raymond ngả đầu xuống giường.

Nhờ cái miệng rộng của Raymond, sự tình giữa Hydeine và Dilin rất nhanh đã truyền khắp già trẻ lớn bé St Paders.

Viện trưởng thậm chí đích thân đến nói chuyện với Hydeine.

Sắc mặt Hydeine không thay đổi thừa nhận.

Orosey thực đau đầu, “Ta không phản đối tự do yêu đương.”

Hydeine nhìn ông.

“Anh biết đấy, ta chưa bao giờ để ý loại chuyện này. Có điều, sợ rằng quan hệ tình nhân sẽ tạo thành ảnh hưởng nhất định đến việc học của học sinh, ta cảm thấy để Dilin chuyển đạo sư là biện pháp tốt nhất.” Orosey vừa nói vừa nhìn sắc mặt hắn.

Hydeine hỏi: “Ông thấy ai sẽ dạy tốt hơn tôi?”

“Đây không phải vấn đề dạy tốt hay không. Mà là quan hệ của hai người có chút phức tạp, chúng ta muốn đơn giản hóa một chút.”

Hydeine nói: “Tôi phản đối.”

Orosey đành ngả bài, “Kỳ thực đây là ý tứ của hội đồng. Hiếm có lúc nào, tất cả phiếu lại thông qua.”

Hydeine lạnh lùng nhìn ông ta.

Orosey nói: “Ta phải tôn trọng quyết định của hội đồng.”

“Tôi sẽ xin tốt nghiệp cho Dilin.” Hydeine nói một câu long trời lở đất.

Ánh mắt Orosey nhìn hắn không khác gì nhìn kẻ điên, “Trò ấy đang ở sơ cấp viện, mới học chưa đến một năm!”

Hydeine nói: “Ông không thể phủ nhận trên thế giới có thiên tài tồn tại.”

Orosey nói: “Nhưng thế này không phải thiên tài, là thần.”

“Tôi sẽ chứng minh.”

Orosey nói: “Muốn tốt nghiệp phải có đủ học phần. Trò ấy đủ rồi chắc?”

“Tôi nhớ tham gia quân tình nguyện có thể nhận được một số học phần nhất định, cống hiến cho học viện cũng có thể đạt được học phần. Học phần nhiều ít do đạo sư quyết định.” Hydeine nói.

Orosey hít sâu một hơi: “Bản lĩnh ma pháp để tốt nghiệp thì sao?”

“Phong nguyên tố.” Hydeine nhìn thẳng biểu tình khiếp sợ của Orosey, “Vậy đã được chưa?”

Orosey theo bản năng nói: “Đừng có giỡn.”

“Vincent đã thừa nhận.”

Nhắc tới Vincent, sắc mặt Orosey ngưng trọng hẳn lên, “Anh từng gặp hắn?”

“Đúng.”

“Hiện tại hắn ở đâu?”

“Đại khái là… ở trong nhà.”

Orosey nhíu mày suy nghĩ, “Trò ấy phải chứng minh mình đích xác có thể cảm giác được phong nguyên tố.”

“Một lời đã định.”

Dilin không phải người cuối cùng nhưng là người thứ hai đếm ngược từ dưới lên biết tin mình sắp tốt nghiệp.

Thời điểm Raymond báo tin, cậu đang phiền não quan hệ giữa mình và Hydein không tiến triển. Dù song phương đã tán thành quan hệ tình nhân, nhưng phương thức hai người ở chung chẳng khác gì trước.

Cậu thậm chí hoài nghi, định nghĩa tình nhân của Hydeine khác của mình.

Cho nên khi cậu nghe thấy mình sắp tốt nhiệp, đầu óc còn chưa kịp ý thức, “Tại sao?”

“Có tin đồn, viện trưởng muốn chuyển đạo sư cho cậu. Hydeine không đồng ý, cho nên mới cho cậu tốt nghiệp sớm.” Raymond nói.

Dilin giờ mới kịp phản ứng, giật mình hoảng hốt: “Làm thế nào tốt nghiệp?”

“Không biết.” Raymond nói, “Có điều ổng nói như vậy, hẳn đã nắm chắc… Nhỉ?” Hắn nhìn Dilin, giống như muốn tìm ra manh mối từ trên mặt cậu.

Dilin không dằn nổi, lao ra cửa, “Mình đi tìm anh ấy hỏi rõ ràng.”

“Nhớ rõ trở về báo cáo kết quả!” Raymond đứng ở cửa hét, rất nhanh trong hành lang thò ra một loạt đầu người.

Bao gồm cả Alidi và Jeffrey.

Alidi thấy Raymond nhìn mình, con ngươi xoay động, đang muốn nói chuyện, lại thấy đối phương mỉm cười, đóng mạnh cửa.

Tuy đều là quý tộc miễn thi, lúc vừa nhập học đã từng qua lại. Nhưng ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, ai thích hợp làm bạn với ai hơn, dần dà sẽ nhìn ra. Giống như Raymond, Dilin, Soso về sau lại thân thiết với Kevin xuất thân bình dân, còn với bọn Alidi thì bất hòa.

***

Roài, rốt cuộc cũng thành người yêu rồi nhá *bắn pháo*

Advertisements
This entry was published on 08/08/2013 at 7:03 Sáng. It’s filed under Thánh viện and tagged . Bookmark the permalink. Follow any comments here with the RSS feed for this post.

2 thoughts on “Thánh viện 85-86-87-88

  1. Trong 4 chương này có thiệt nhiều tình huống khó đỡ, cười nghiêng ngả.
    Cảm ơn chủ nhà vì đã edit hay đến vậy =]z

(━┳━ _ ━┳━) | (¬_¬) | (; ̄Д ̄)| 凸(`0´)凸 | o(≧o≦)o | ಠ_ಠ | m(_ _;;m |(◎_◎;) | ⁀⊙﹏☉⁀ | (。⌒∇⌒)。 | 〜( ̄▽ ̄〜) | (#+_+) | (ノ ̄д ̄)ノ | ψ(`∇´)ψ | ヾ(^∇^) | ( ̄ー ̄)| O(≧∇≦)O | (∩_∩) | (。♥‿♥。) | づ ̄ ³ ̄)づ | (⌒▽⌒)| ┐( ̄ー ̄)┌ | (;へ:)| ╥﹏╥ | (︶︹︺) | ∑(O_O;) | \(//∇//)\ | ヾ( ̄□ ̄;)ノ | ( ̄^ ̄) | (^_−)☆ | ⊙﹏⊙ | ●ω● |≧▽≦ | |  

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: