Thánh viện 59-60

342ac65c103853431a23336d9313b07ecb80888a

59. Công thành đại tái (chín)…

Trầm luân trong hắc ám và yên tĩnh lâu lắm, cho nên khi tỉnh lại thanh âm gì cũng trở nên lạ lùng và xa xôi.

Dilin chậm rãi mở to mắt.

Ánh sáng xuyên thấu qua bức màn khiến cho cậu hoa mắt, phân không rõ cảnh trong mơ và hiện thực.

Cảm xúc mạnh mẽ lúc thành chiến còn có chút lưu lại sâu trong cơ thể, tim không tự chủ được mà đập dồn dập hơn.

Cậu giật giật ngón tay, cánh tay nặng đến mức nâng không dậy nổi.

“Phải nghỉ ngơi ít nhất ba ngày, ngươi mới có thể tiếp tục vung tay làm anh hùng.” Thanh âm lười biếng.

Mắt Dilin nghiêng nghiêng nhìn về phương hướng giọng nói, “Đạo sư?” Thanh âm suy yếu khàn khàn xa lạ.

“Đúng vậy, Bassekou tướng quân.” Hydeine nháy mắt xuất hiện trước giường cậu, đôi mắt băng lam cười như không cười.

Tâm tình hình như không vui lắm.

Dilin cẩn thận hỏi: “Chúng ta thắng?”

“Có lãnh đạo anh minh sáng suốt như ngươi, anh dũng kháng địch, làm sao có thể không thắng?”

Dilin nghe được cả người run lên.

Tâm tình đích xác không tốt lắm.

“Ách, tôi ngủ lâu lắm sao?” Kỳ thật cậu càng muốn hỏi có thể uống miếng nước không.

“Không lâu, một ngày một đêm.” Bốn chữ một ngày một đêm bị kéo đến rất dài.

“…” Nhìn sắc mặt hắn, Dilin vẫn cảm thấy câm miệng tốt hơn.

Hydeine liếc đôi môi khô khốc của cậu, thản nhiên: “Muốn uống nước không?”

Dilin lập tức nói: “Cám ơn.”

Hydeine hất cằm về phía bàn, “Ở đó.”

Dilin: “…” Cậu đang tự hỏi, cậu chạy tới và cái bàn chạy tới cái nào có khả năng hơn.

“Kiếm của ngươi không phải rất dài sao, lấy ra kéo một chút, hẳn có thể kéo được.” Hydeine tươi cười có chút âm trầm.

Dilin đại khái biết mấu chốt vấn đề. “Tình huống lúc ấy thực khẩn cấp.”

“Ân.” Ngón tay nhẹ nhàng gõ lên giường.

“Tôi chỉ rút kiếm theo bản năng.”

“Ân.” Ngón tay lại gõ một cái.

“…Tôi sai.” Cuối cùng Dilin nói.

Hydeine nhướng mày: “Sai ở đâu?”

“Không nên rút kiếm.”

“A?”

“Tôi là một ma pháp sư.” Cổ họng Dilin bốc hỏa.

Hydeine nhìn cậu một lúc lâu, mới cong một ngón tay về phía bàn, chén nước lập tức bay đến trong tay hắn, ấm nước treo trên chén nước, chậm rãi nghiêng, rót đầy nửa chén nước, sau đó bay trở lại bàn.

Dilin âm thầm cân nhắc mình có thể dùng thủy nguyên tố làm được không.

Hydeine một tay nâng đầu cậu, một tay đem chén đến bên môi cậu, hơi đổ vào.

Dilin uống một ngụm nhỏ, yết hầu còn chưa được làm dịu, chén đã dời đi. “Đạo sư.” Cậu còn chưa hết khát.

“Không đủ thì gọi thủy nguyên tố.” Hydeine nhìn xuống cậu từ trên cao, “Hay là, ngươi chỉ nhớ rõ huy kiếm như thế nào?”

Dilin ngoan ngoãn ngậm miệng.

Kỳ thật cậu thực ủy khuất.

Nguyên bản tưởng rằng bản thân sau khi tỉnh lại, hoặc nhiều hoặc ít sẽ thu được chút ca ngợi, khích lệ hoặc vỗ tay, dù sao cậu cũng hiểu lần này mình biểu hiện phi thường không tồi, nhưng không nghĩ tới nghênh đón cậu chỉ có trào phúng.

Hydeine không nhìn cậu cúi đầu, đứng lên trở lại ghế tựa cạnh bàn ngồi xuống.

Dilin dùng dư quang khóe mắt gắt gao nhìn theo bóng lưng hắn. Cậu rất muốn hỏi kết quả trận đấu cuối cùng thế nào, Soso, Raymond bọn họ đi đâu. Nhưng chiếu theo không khí vừa rồi, chắc chắn vô luận hỏi câu gì cũng chỉ nhận lại càng nhiều giễu cợt.

Cậu càng nghĩ càng không thú vị, trợn tròn mắt nằm một lát, mí mặt lại nhịn không được chậm rãi díu lại.

Tỉnh lại lần hai, đã là nửa đêm, bụng kêu ùng ục, trong bóng đêm càng thêm rõ ràng.

Dilin giật giật tay, tuy rằng thực suy yếu, nhưng xác định có thể cử động. Cậu mạnh mẽ chống tay ngồi lên.

“Làm gì?” Thanh âm Hydeine đột nhiên phát ra, Dilin cả kinh ngã ngửa, đầu nặng nề đập vào trụ giường, “A!”

Ánh lửa bật sáng, ngọn nến như sao băng cháy trên bàn.

Dilin nhìn Hydeine đi tới, kinh ngạc nói: “Anh còn chưa đi?”

Hydeine khoanh tay trước ngực: “Xem ra, ngươi không cần nước và đồ ăn.”

“…” Không có đồ ăn nước uống, cậu có khả năng sẽ biến thành thây khô. Dilin vẻ mặt cầu xin nói: “Đạo sư…”

Hydeine không nói một lời nhìn cậu, cho đến khi Dilin toàn thân sợ hãi, mới xoay người: “Chờ.”

Qua một lát, liền có người hầu bưng súp ngô lên.

Dilin ngửi thấy hương vị, con sâu thèm ăn trong bụng liền thức tỉnh, thiếu chút nữa bổ nhào qua.

Người hầu cẩn thận đi đến trước giường, cầm thìa làm bộ muốn bón cho cậu.

Dilin lắp bắp kinh hãi, “Anh…”

Người hầu mỉm cười: “Tajires tiên sinh cho tôi một kim tệ.”

Dilin quả thật mệt mỏi, cũng không tiếp tục cự tuyệt, tùy ý hắn bón cho mình một chén. Chờ thấy đáy bát, cậu vẫn chưa hết đói, nhân tiện nói: “Một chén nữa.”

Người hầu lắc đầu: “Không được, chỉ có thể uống một chén.”

Dilin trừng hắn.

Người hầu nói: “Tajires tiên sinh phân phó.”

Đây là uy lực của kim tệ. Dilin thở dài. Bất quá sao Hydeine biết mình còn muốn ăn tiếp?

Người hầu rời đi, khi Hydeine trở về đã thay đổi quần áo, không khí thản nhiên phiêu đãng mùi thơm ngát sau khi tắm.

Dilin nhìn hắn, trên người bắt đầu ngứa từng đợt, “Tôi cũng muốn tắm rửa.” Cậu nhịn không được gãi gãi cổ.

“Được. Chỉ cần ngươi có thể di chuyển.” Hydeine lắc lắc mái tóc ướt sũng, trên tay ngưng tụ một ngọn lửa, lại bắt đầu hơ tóc.

Dilin chớp chớp mắt, trong đầu xuất hiện điểm sáng thủy nguyên tố, đang muốn tách thủy nguyên tố từ mái tóc vàng kia ra, chợt nghe Hydeine quát lớn: “Ngươi đang làm cái gì?”

Cậu hoảng sợ, “Cái gì?”

Hydeine trầm mặt, “Muốn dùng ma pháp tự sát sao?”

Dilin mờ mịt.

“Ngươi muốn tinh thần lực cạn kiệt lần nữa cũng không hề gì,” Hydeine nói, “Nhưng ta báo trước, ta không có nhiều đấu tinh thạch như vậy để tới cứu ngươi hết lần này đến lần khác.”

Tinh thần lực cạn kiệt? Hết lần này đến lần khác?

Ký ức trước khi ngất chậm rãi hiện lên trong óc.

Dilin há miệng thở dốc, “Tôi, tinh thần lực cạn kiệt?”

Hydeine nhìn chòng chọc cậu, “Ngươi nghĩ là đói đến bất tỉnh?”

“…” Kỳ thật cậu căn bản không nghĩ gì. “St Sorvi thế nào?”

“Về nhà, chẳng lẽ lưu lại giúp các ngươi ăn mừng?”

Ăn mừng?

Nhãn tình Dilin sáng lên, “Cho nên chúng ta thắng?”

Hydeine nói: “Tinh thần lực cạn kiệt quả nhiên ảnh hưởng đến trí lực. Nếu ngươi còn tiếp tục hỏi vấn đề ngu ngốc này, ta không bảo chứng sẽ không ném ngươi ra khỏi đây.”

Dilin nói: “Không thể hỏi tiếp một câu?”

Hydeine từ chối cho ý kiến.

“Bọn Soso và Raymond đâu?”

“Về rồi.”

“Về đâu?” Từ sau khi Dilin tỉnh lại, cảm xúc vẫn luôn lên cao xuống thấp biến chuyển không ngừng.

“St Paders.”

“Nhưng là,”Dilin giơ tay, ngón tay yếu ớt chỉ chỉ hắn, lại chỉ chỉ chính mình, “Vì sao chúng ta còn ở lại?”

Cậu vừa dứt lời, liền phát hiện mình bị một trận gió đưa đến bãi đất trống đằng sau khách sạn.

Tinh không bát ngát.

Nhưng gió rất lạnh.

Thanh âm Hydeine truyền tới từ cửa sổ trên lầu, “Ta chỉ cho phép ngươi hỏi thêm một vấn đề ngu xuẩn, ngươi vượt mức.”

Dilin dưới sự trợ giúp của bồi phòng khách sạn, run rẩy trở lại phòng. Trong lúc ấy, cậu nghe được nhóm thầy trò St Paders sau ngày trận đấu chấm dứt liền trở về, tựa hồ có chuyện gì. Còn cậu khi đó lâm vào hôn mê, Hydeine lưu lại chăm sóc.

Dù có chút lòng lang dạ sói, nhưng tự đáy lòng Dilin vẫn cảm thấy, nếu lưu lại Soso hoặc Raymond, thân thể cậu hẳn sẽ phục hồi nhanh hơn.

Hydeine cũng không ở trong phòng chờ cậu.

Dilin bò lên giường, một lần nữa nằm xuống, tiếp tục ngủ.

Cậu phải khôi phục thân thể nhanh nhanh một chút, những ngày ăn không đủ no thế này thật sự không tốt lắm.

Sáng sớm ngày hôm sau, Dilin nghe tiếng chim hót ngoài cửa sổ liền rời giường, cảm thấy thân thể khôi phục đã được năm sáu phần. Tuy rằng còn có chút suy yếu và hoa mắt, nhưng sinh hoạt hằng ngày không thành vấn đề.

Sau khi có thể tự do hoạt động, việc đầu tiên cậu làm là xuống lầu ăn hai bát súp ngô lớn.

Ăn xong, cậu thỏa mãn quay đầu, nhìn thấy Hydeine đi từ trên lầu xuống, “Đạo sư.” Cậu chống bàn đứng lên.

“Có thể đi rồi?” Hydeine hỏi.

“Ân…” Trả lời thoáng chần chờ, tựa hồ sợ hắn giao nhiệm vụ hoặc chuyện xui xẻo gì.

“Vậy xuất phát.” Hydeine tùy tiện ném hai đồng tiền lên bàn xem như trả phòng, sau đó không để ý đến biểu tình muốn nói lại thôi của Dilin, nhanh hướng ra ngoài.

Dilin đành phải nặng nề nện bước theo sau hắn.

Ngoài cửa cũng không xuất hiện xe bò như trong trí nhớ, mà là một chiếc xe ngựa bình thường, vừa nhìn đã biết là cho thuê, thi nhiên đi tới khi được Hydeine gọi.

Dilin coi như vừa lòng.

Trước ngồi xe ngựa sau ngồi thuyền, trên đường tuy rằng xóc nảy, nhưng cũng không mệt chết.

Cậu và Hydeine trước sau ngồi lên xe ngựa, xa phu quát to một tiếng khởi hành.

Dilin sợ Hydeine tiếp tục nghĩ về trận đấu, cho nên vừa lên xe liền nhắm mắt giả bộ ngủ. Lúc sau, cậu lăn ra ngủ thật. Chờ tỉnh lại, thái dương đã xuống núi. Cậu nhìn con đường xa lạ bên ngoài, kinh ngạc nói: “Đây không phải đường lúc đến.”

“Ân.”

“Chúng ta đi đâu?” Từ Sonlisgar đến St Paders chỉ có một con đường.

“Tùy tiện ngao du.” Hydeine nói xong, học cậu nhắm mắt lại, cự tuyệt tiếp tục nói chuyện.

Dilin: “…”

60. Công thành đại tái (mười)…

Gần chạng vạng, xe ngựa rốt cục đi vào một tòa thành thị xa lạ.

Dilin tò mò đánh giá kiến trúc hai bên. Các quốc gia trên Mộng đại lục đều có phong cách kiến trúc khác nhau, kiến trúc của Sonlisgar thích dùng mái vòm làm đỉnh chóp. Nhìn mái vòm hai bên lớn nhỏ khác nhau, cậu liền biết mình vẫn còn trong cảnh nội Sonlisgar.

Xe ngựa dừng lại trước tòa nhà lớn nhất nơi ngã tư đường.

Hydeine mở cửa xuống xe, Dilin theo sau hắn.

Xa phu vội vàng giục ngựa đi.

“Nơi này là đích đến?” Dilin nhịn nửa ngày vẫn là nhịn không được phải hỏi.

Hydeine liếc mắt nhìn cậu, “Ngươi hy vọng biến nơi này thành mục đích nhân sinh của ngươi?”

Mục đích nhân sinh? Nghe như đang nói mộ địa.

Dilin thức thời ngậm miệng.

Hai người một trước một sau đi đến trước đại môn của tòa nhà.

Đây là một đại môn rất có khí thế, trên cửa vẽ ký hiệu đại biểu cho tứ đại nguyên tố.

Môi Dilin ngập ngừng hai cái.

Hydeine không quay đầu giải thích: “Ký hiệu này chỉ có tác dụng trang trí.”

Dilin hiếu kỳ: “Vì sao muốn dùng ký hiệu nguyên tố để trang trí cửa?”

“Tốt hơn so với tranh chân dung của hội trưởng nghiệp đoàn ma pháp.”

Dilin rất nhanh lĩnh ngộ, “Nơi này là nghiệp đoàn ma pháp?” Shamanlier cũng có nghiệp đoàn ma pháp, bất quá khi đó cậu chưa có tư cách đến.

Hydeine đưa tay nhẹ nhàng xoa thủy tinh đen bên cạnh, cửa tự động mở ra. Dilin theo sau hắn đi vào.

Bên trong không khác biệt lắm so với khách sạn bình thường.

Một quầy hàng vừa dài vừa cũ chắn đi đại đa số tầm mắt. Phía sau quầy ngồi một người trung niên tầm ba bốn mươi tuổi, một tay đỡ đầu, mệt mỏi buồn ngủ.

Ngón tay Hydeine nhẹ nhàng gõ lên mặt quầy một cái.

Người trung niên nhất thời bật ngồi dậy, “Đến lúc ăn khuya?”

Hydeine nói: “Không, đang thời gian cơm chiều.”

Người trung niên ngơ ngác nhìn hắn, “Tôi ăn cơm chiều rồi.”

“Nhưng chúng ta chưa ăn.” Đề tài quỷ dị cư nhiên được hai người một hỏi một đáp duy trì liên tục.

Người trung niên rốt cục ý thức được bất thường. Hắn nhìn Hydeine, lại nhìn Dilin, kinh ngạc: “Hai người là ai?”

Hydeine xoay xoay chiếc nhẫn trên tay phải.

Bởi vì đèn trong quầy khá tối, người trung niên không thấy rõ đồ đằng trên nhẫn hắn, đành phải xuất ra giấy và mực đóng dấu đặt lên bàn.

Hydeine nhẹ nhàng nhấn mặt ngoài nhẫn lên mực đóng dấu, rồi ấn tiếp lên giấy.

“Cái này là…” Người trung niên cẩn thận xem xét thật lâu, lại lôi một quyển sách cũ nát đến mức nhìn không rõ hình dạng ra so sánh.

Dilin chưa từng chú ý đến trang sức trên người Hydeine, cho nên lần đầu biết nguyên lai nhẫn của hắn có tác dụng đại biểu thân phận.

“St Paders… học viện ma pháp?” Người trung niên giật mình ngẩng đầu.

Hydeine nói: “Phát âm của ngươi thật chuẩn xác.”

“A. Anh, a không, ngài tới làm gì?” Các đốt ngón tay cầm sách của người trung niên hơi trắng bệch.

“Ăn cơm chiều.” Hydeine nói, “Ngay từ đầu ta đã nói cho ngươi biết.”

Nghiệp đoàn ma pháp và học viện ma pháp St Paders trừ bỏ đều có hai chữ ma pháp trong tên, không hề có quan hệ gì. Nhưng vì địa vị đặc biệt tại Mộng đại lục của St Paders, cùng với việc bọn họ chưa bao giờ thiếu vắng nhân tài ma pháp cấp cao, nghiệp đoàn ma pháp các nhiệm kì trước đều đơn phương nhét bọn họ vào bên trong nghiệp đoàn. Bất cứ ai nắm giữ dấu hiệu ma đạo sư và học sinh học viện ma pháp St Paders đều được hưởng đãi ngộ của thành viên nghiệp đoàn ma pháp – thậm chí đãi ngộ so với thành viên bình thường còn tốt hơn.

Ví dụ như hiện tại, Hydeine và Dilin liền có được hai gian phòng phi thường thoải mái cùng bữa tối vô cùng thịnh soạn.

Người phụ trách nghiệp đoàn ma pháp tại Sonlisgar thậm chí lập tức dùng ma pháp trận từ thủ đô chạy về. Trên thực tế, hắn vừa mới thở phào được một cái khi nghe tin toàn thể sư sinh St Paders đã ngồi thuyền về học viện, ai ngờ không đến một ngày, lại xuất hiện hai con cá lọt lưới.

Chờ Hydeine và Dilin cơm nước xong, liền thấy hắn cười tủm tỉm đứng ngoài cửa, “Ngài tới có việc gì?”

Lời dạo đầu của hắn giống y hệt vị nhân viên tiếp tân kia chẳng hề có chút mới mẻ.

Hydeine ngoắc ngón tay về phía hắn.

Người phụ trách tuy rằng cảm thấy không vui với thái độ khinh miệt này, nhưng vẫn ngoan ngoãn đi tới như cũ.

“Ta muốn tra ghi chép của một người.” Hydeine nói.

Người phụ trách cẩn thận hỏi: “Người nào?”

“Vincent Lin.”

Người phụ trách nói: “Đó cũng là đạo sư của quý học viện?”

Hydeine nghĩ nghĩ, “Đã từng.”

Người phụ trách nói: “Nếu không phiền, có thể cung cấp chút bối cảnh của ông ta không?”

“Hắn đã từng là đạo sư vỡ lòng của ta.” Hydeine chậm rãi nói.

Dilin lắp bắp kinh hãi.

Cảm giác này thật giống như biết một ma thú rất lợi hại kỳ thật cũng có thời kì tuổi nhỏ thay răng.

“Vậy ông ta hiện tại làm sao?” Người phụ trách đánh giá hắn, âm thầm tính toán tuổi của vị lão sư vỡ lòng kia.

“Đây là điều ta muốn biết.” Hydeine nói, “Ta muốn biết lần cuối cùng hắn liên hệ với nghiệp đoàn ma pháp là khi nào, ở địa phương nào.”

Người phụ trách do dự. Điều tra ghi chép của thành viên nghiệp đoàn ma pháp là công việc quan trọng phải được hội trưởng phê chuẩn, hơn nữa cho dù không cần phê chuẩn, cũng không phải việc nằm trong quyền hạn hắn có thể làm được. “Ta muốn xin chỉ thị của hội trưởng.”

“Được.” Hydeine cũng không trông cậy hắn một hơi có thể đáp ứng.

“Nếu không ngại, có thể thỉnh giáo tính danh của ngài?” Người phụ trách hỏi.

“Hydeine Tajires.”

Người phụ trách xác định đó là một cái tên xa lạ, trong lòng không khỏi thất vọng. Nếu người trước mắt là Chaifuang thì tốt biết bao nhiêu. Nghĩ đến ma pháp sư siêu tuyệt trong truyền thuyết, hắn khó nén khỏi kính ngưỡng, “Xin chờ một chút, ta lập tức đi báo cáo.”

Đối với đạo sư vỡ lòng trong lời Hydeine, Dilin cũng cảm thấy rất ngạc nhiên. Nhưng cậu biết một cơ cấu như nghiệp đoàn ma pháp tuyệt đối sẽ không lập tức trả lời, tối thiểu trước tiên cần chứng thực thân phận Hydeine, sau đó hội trưởng nghiệp đoàn sẽ triệu tập phó hội trưởng hoặc nhân vật trưởng lão nào đó đến thảo luận, cuối cùng mới cho ra kết luận. Tuyệt đối không thể có câu trả lời trong vòng một buổi tối. Cho nên cậu sớm trở về phòng ngủ say.

Sáng ngày thứ hai, Dilin đến phòng Hydeine báo danh, nghiệp đoàn ma pháp quả nhiên còn chưa đáp lại.

Sắc mặt Hydeine bắt đầu âm trầm.

Dilin lấy cớ luyện tập ma pháp, đang muốn chuồn êm, chợt nghe Hydeine nói: “Ta luyện cùng ngươi.”

Nhìn đám mây đen trên mặt hắn, câu “không cần khách khí” bị ngậm trong miệng không nói ra.

Đại khái trong lòng có chuyện, khảo nghiệm của Hydeine cũng không thực nghiêm khắc, chỉ là giúp cậu củng cố ma pháp phân giải lần trước lĩnh ngộ.

Chỉ luyện nửa giờ, Hydeine đã ngừng lại, “Được rồi.”

Dilin vừa lúc cảm thấy đầu có chút choáng váng, liền gật đầu.

Hydeine nói: “Chúng ta đi ngao du trong thành.” Dilin đành phải đảm đương nhiệm vụ người hầu.

Quy mô thành trấn này to hơn gấp nhiều lần so với trấn trước. Riêng tường thành ước chừng đã cao gấp đôi. Nhân khẩu trong thành cũng nhiều, hai bên đường đầy những quán hàng rong và diễn xiếc mới lạ.

Nhưng đại đa số đồ vật Dilin đã nhìn quen tại Shamanlier, cũng không quá ngạc nhiên. Ngược lại Hydeine thỉnh thoảng lại dừng chân ngắm nhìn.

“Đạo sư lâu rồi không ra ngoài?” Dilin không có việc gì đành hỏi.

“Kể từ lúc có ký ức tới nay, đây là lần đầu tiên ta rời học viện.” Đáp án của Hydeine cực kì nằm ngoài dự liệu của cậu.

Dilin sững sờ: “Nhà ban đầu thì sao?”

Học viện St Paders không phải là nơi thu lưu thiếu nhi, mười ba tuổi là thời điểm thu học sinh. Trừ phi Hydeine từ mười ba tuổi mới bắt đầu có ký ức, còn không vậy trước kia hắn ở nơi nào?

“Không có nhà.” Hydeine thản nhiên.

Trong lòng Dilin chấn động, dù tò mò, vô luận thế nào cũng hỏi không nổi.

Ngược lại Hydeine chủ động giải đáp: “Trước kia học viện St Paders từng mở một ban nhi đồng thiên tài, tìm kiếm thiên tài nhi đồng có tư chất ma pháp trên toàn bộ đại lục mang về bồi dưỡng từ nhỏ.”

“Thế nào là nhi đồng thiên tài có tư chất ma pháp?” Dilin rất ngạc nhiên.

Hydeine nói: “Vấn đề này sợ rằng chỉ có Vincent Lin mới có thể trả lời. Lúc ấy bị tuyển chọn tổng cộng có mười hai người, chỉ có ta và Chaifuang không có thân nhân.”

Dilin nhìn thân ảnh cô độc của hắn, nhịn không được lặng lẽ nắm chặt tay hắn.

Hydeine theo bản năng tránh ra.

Dilin cảm thấy tổn thương. Cậu không nên quên, người trước mắt này không phải Soso cần được quan tâm, cũng không phải Raymond cùng tuổi, mà là đạo sư của cậu, một người đã trưởng thành, cao hơn cậu, tầm nhìn xa hơn cậu.

“Chúng ta trở về đi.” Trải qua sự kiện nắm tay, Hydeine hiển nhiên cũng không còn hưng trí kể chuyện.

Dilin âm thầm hối hận, chỉ có thể yên lặng theo sau hắn.

Trở lại nghiệp đoàn ma pháp, người phụ trách đã chờ ở đại sảnh, nhìn thấy hắn lập tức đi tới nói: “Thứ ngài muốn đã được chuẩn bị tốt.”

Ánh mắt Hydeine chợt lóe, sải dài bước tiến về phía trước.

Người phụ trách chạy sau hắn, tình thế giống như Hydeine mới là người dẫn đường.

“Bên này, là bên này.” Người phụ trách phải dẫn đường, không thể không chạy chậm.

Thật vất vả vào văn phòng, người phụ trách lôi ra một quyển bút kí, đặt trước mặt hắn: “Đây là tin tức tổng bộ cung cấp, tôi đã sao chép xong.” Nghe hội trưởng nghiệp đoàn ma pháp nói, ma đạo sư trước mắt này tuyệt đối không phải hạng vô danh tiểu tốt. Nói cũng đúng, St Paders ngọa hổ tàng long, không biết có bao nhiêu ma pháp sư lợi hại ngoại giới không biết đến. Nghĩ đến đây, hắn không khỏi hâm mộ thanh niên và thiếu niên trước mắt.

Có thể tiến vào St Paders thật sự là giấc mộng suốt đời của mỗi một ma pháp sư. Lúc trước hắn cũng từng tham gia cuộc thi, đáng tiếc thất bại.

Hydeine im lặng nhìn ghi chép, ngón tay cuối cùng dừng ở một dòng, “Năm năm trước, thành Neal của Sangtu.”

Người phụ trách sáp đến: “Đúng vậy. Lúc ấy ông ta tuyên bố treo giải thưởng năm nghìn kim tệ cho nguyên tố tinh. Nhưng nguyên tố tinh ông ta muốn thật sự quá lớn, đừng nói là năm nghìn kim tệ, cho dù là năm vạn kim tệ cũng chưa chắc tìm được.”

Hydeine cau mày: “Chỉ có năm năm trước?”

Người phụ trách nói: “Đúng vậy. Lúc ấy ông ta cung cấp phương thức liên lạc là một khách sạn nhỏ thành Neal, hiện tại đã bị phá bỏ và dời đi nơi khác.”

Hydeine khép lại sách, không nói một lời rời đi.

Dilin thay hắn nói với người phụ trách: “Cám ơn, vất vả.”

Người phụ trách thấy người lớn không có gì nói, ngược lại đem mục tiêu đặt trên người người nhỏ, “Cậu là học sinh St Paders?”

“Đúng vậy.”

“Nghe nói tốt nghiệp học viện St Paders rất khó?”

Dilin nói: “Tôi mới vừa vào học năm nay.”

“A. Vậy sao? Nghe nói nhập học năm nay đơn giản hơn nhiều so với năm trước.”

Dilin nói: “Có lẽ. Tôi cũng không tham gia cuộc thi.”

“Tại sao?” Người phụ trách trừng to mắt.

Dilin nói: “Miễn khảo.”

Người phụ trách đứng tại chỗ suy nghĩ nửa ngày mới nhớ ra ngoại lệ chiêu sinh duy nhất của St Paders, “A, là quý tộc?”

Bất quá người trả lời đã đi mất.

Hydeine còn ở trong phòng, cũng không thu dọn đồ đạc chạy lấy người như trong tưởng tượng của Dilin.

Cửa phòng mở rộng.

“Cái kia,” Dilin đứng cạnh cửa, do dự nói, “Có lẽ anh có thể tiếp nhận giải thưởng ông ta treo?”

Hydeine ngẩng đầu từ trong bản bút kí, nhìn thấy là cậu, vẫy vẫy tay.

Dilin đi tới.

“Ta không có nguyên tố tinh lớn như vậy.” Hydeine nói.

Dilin khó hiểu.

“Đây là vấn đề thành thật.” Hydeine khép lại sách, “Ta sẽ tìm được hắn, nhưng không phải bằng thủ đoạn lừa gạt.”

“…”

Dilin không thể không xem kỹ người trước mắt một lần nữa. Nguyên tắc của anh ta luôn xuất hiện ngoài dự kiến.

“Hắn xuất hiện tại Sangtu,” Hydeine tùy tay lấy bản đồ từ túi không gian ra, sau đó nhìn quốc gia trái phải Sangtu nói, “Kanding đế quốc và Shamanlier, hai quốc gia giàu cố nhất đại lục, cũng là quốc gia có khả năng có nguyên tố tinh lớn nhất.”

Trong lòng Dilin căng thẳng, “Anh cảm thấy ông ta sẽ trốn tại Shamanlier hoặc Kanding đế quốc?”

“Hắn không phải người dễ dàng bỏ cuộc.” Nếu dễ dàng bỏ cuộc, cũng không chấp nhất với phong nguyên tố nhiều năm như vậy.

Dilin nghĩ nghĩ nói: “Nếu như là Shamanlier, tôi nghĩ tôi có thể hỗ trợ.”

Hydeine nghiêng đầu, đôi mắt trạm lam trong suốt như nước.

Nghĩ đến có thể trợ giúp người trước mắt, trong lòng Dilin dâng lên một cỗ hưng phấn khôn kể. Có lẽ là bị chèn ép lâu lắm, khó được một lần có cơ hội khiến cho đối phương dựa dẫm, cậu không muốn bỏ qua. Cho dù vì vậy mà phải trở lại nơi cậu không muốn kia.

“Được.” Hydeine nói.

Dilin nghe thấy tim mình đập mạnh trong ngực, khóe miệng nhẹ nhàng giương cao.

Nghiệp đoàn ma pháp đều thiết kế ma pháp trận tại các thành phố lớn của đại lục, có thể dùng để truyền tống người, vật và thư. St Paders cũng có đủ thực lực làm như vậy, nhưng viện trưởng đầu tiên của học viện lo lắng đến vị trí địa lý kỳ lạ của St Paders, tâm tính lại không muốn bị ngoại nhân quấy rầy, hạ nội quy không được đến bất kì vị trí nào trong học viện bằng ma pháp truyền tống trận, từ đó về sau, phương tiện giao thông duy nhất có thể đi vào St Paders chính là thuyền.

Tính cả lần rời nhà bằng ma pháp trận đi Julan tìm Soso nhập học St Paders, đây là lần thứ hai Dilin sử dụng ma pháp trận, trong lòng thực khẩn trương. Cậu quay đầu nhìn Hydeine cũng lần đầu dùng ma pháp trận nhưng biểu hiện thập phần bình tĩnh, âm thầm bội phục.

“Ngươi đang nghĩ gì?” Hydeine hỏi.

Dilin đem suy nghĩ nói ra. Đây là thừa nhận điểm tốt, cậu tin tưởng Hydeine sẽ rất thích ý.

Nhưng cậu lại một lần nữa phán đoán sai phản ứng của Hydeine.

“Đến khi ngươi đủ cường đại, sẽ phát hiện ra trên đời này không có sự tình gì đáng sợ.” Nhìn ra trong mắt hắn rành rành viết, ngươi chưa đủ cố gắng.

“…” Ca ngợi là một nghệ thuật. Mà Dilin hiển nhiên chưa phải nghệ sĩ.

This entry was published on 16/07/2013 at 3:20 Chiều. It’s filed under Thánh viện and tagged . Bookmark the permalink. Follow any comments here with the RSS feed for this post.

12 thoughts on “Thánh viện 59-60

  1. ( ̄Д ̄) thằng cha trời đánh !!! lấy hộ người ta ly nước cũng ko dc…(ノ ̄д ̄)ノ

  2. * “Cậu giật giật ngón tay, cánh tay nặng đến mức nâng không dậy nổi.”

    —–> “nâng dậy không nổi” nghe nó sẽ xuôi tai hơn =]

    * “Đến khi ngươi đủ cường đại, sẽ phát hiện ra trên đời này không có sự tình gì đáng sợ.”
    —> Cháu yêu chú chú Haydeine ạ! =3=

(━┳━ _ ━┳━) | (¬_¬) | (; ̄Д ̄)| 凸(`0´)凸 | o(≧o≦)o | ಠ_ಠ | m(_ _;;m |(◎_◎;) | ⁀⊙﹏☉⁀ | (。⌒∇⌒)。 | 〜( ̄▽ ̄〜) | (#+_+) | (ノ ̄д ̄)ノ | ψ(`∇´)ψ | ヾ(^∇^) | ( ̄ー ̄)| O(≧∇≦)O | (∩_∩) | (。♥‿♥。) | づ ̄ ³ ̄)づ | (⌒▽⌒)| ┐( ̄ー ̄)┌ | (;へ:)| ╥﹏╥ | (︶︹︺) | ∑(O_O;) | \(//∇//)\ | ヾ( ̄□ ̄;)ノ | ( ̄^ ̄) | (^_−)☆ | ⊙﹏⊙ | ●ω● |≧▽≦ | |  

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: