Thánh viện 57-58

6edef40egw1dm7fhmayxuj

57. Công thành đại tái (bảy)…

Tại thời khắc này, đã không ai còn chú ý tới người nào là chỉ huy, giống như một đám lạc lối gặp được người dẫn đường, mặc hắn nói đúng hay sai, tóm lại có thể dẫn mọi người đi là được.

Dilin rất rõ ràng tâm lý này, cho nên cậu không nói lời thừa, trực tiếp hạ chỉ lệnh.

“Thổ hệ ma pháp sư ngáng chân, không để bọn họ tới gần cửa thành!”

“Thủy hệ đánh về phía đầu.”

“Hỏa hệ nhắm vào thang và gỗ công thành!”

“Mộc hệ đợi lệnh!”

Dilin dùng tốc độ nhanh nhất nói, hai tay duỗi ra, một trận gió mạnh thổi bay, mạnh mẽ ngăn trở cước bộ kỵ sĩ St Sorvi.

Trì hoãn chốc lát này, giúp ma pháp sư St Paders có đầy đủ thời gian niệm xong chú ngữ.

Trong phút chốc.

Hơn mười ngọn lửa và thủy cầu từ trên đầu tường phóng xuống.

Nước che chắn tầm nhìn của kỵ sĩ, lửa bén vào gỗ công thành và thang, nhưng không bốc cháy.

Ma pháp sư đứng cạnh Dilin nói: “Bọn họ tẩm nước, không dễ đốt.”

Đang nói, trên mặt đất trước tường thành nhô lên một đống đất, nhưng học sinh St Sorvi có năng lực cân bằng rất tốt, đại đa số người chỉ loạng choạng, rất nhanh lại tiếp tục hướng về phía trước.

“Đắp lũy cao trước cửa thành, bảo hộ cửa thành!” Trán Dilin toát mồ hôi, gió thổi qua, từng trận rét run.

Nhưng mệnh lệnh của cậu hạ quá muộn, gỗ công thành phanh một tiếng, nặng nề đánh vào cửa thành.

Sáu cây thang tới tấp dựa vào tường thành, có mấy ma pháp sư St Paders sợ tới mức thét chói tai. Bọn họ đại đa số là bình dân, chưa bao giờ tiếp thu huấn luyện quân sự, tình cảnh trước mắt chân thật đến mức giống như thật sự có địch nhân muốn công phá  gia viên và tổ quốc, sợ hãi trong lòng tựa như nước trong chén, không ngừng tràn ra.

Dilin lấy lại bình tĩnh.

Gỗ công thành lần thứ hai nặng nề đánh vào trên cửa.

Công kích của nước, lửa, đất vẫn tiếp tục. Trong tay bọn họ không cầm gậy ma pháp, mà mang nhẫn… Hiển nhiên, vì trận đấu lần này, đạo sư bọn họ cũng vung tay một phen. Nhưng dù có đạo cụ ma pháp phụ trợ, uy lực ma pháp bọn họ thi triển cũng không tăng mạnh. Trước khi bọn họ trưởng thành thành ma pháp sư chân chính, các ma pháp nhỏ đối với chiến tranh mà nói, thật sự giống như gãi không đúng chỗ ngứa, trừ bỏ coi được ở ngoài, không hề có lực uy hiếp.

“Làm sao giờ?” Kevin xuất hiện phía sau cậu.

“Còn nhớ tuyệt chiêu của cậu không?” Dilin cũng không quay đầu lại. Trong đám tân sinh bọn họ, Kevin tuyệt đối có thể tính là mũi nhọn.

Kevin không lên tiếng, hai tay lập tức đưa ra trước, miệng niệm chú ngữ.

Thủy nguyên tố dung hợp thành gió lốc, cuốn kỵ sĩ trước cửa thành vào trong, quăng ra ngoài. Lần này, nhóm đạo sư St Paders không nhúng tay, chỉ dùng gió nhẹ nhàng tiếp lấy trước khi bọn họ bị vứt ra trên mặt đất, không để cho bọn họ rơi thảm. Về phần tại sao bọn họ chỉ bị vứt ra ba thước, lại rơi xuống vị trí cách gần mười ba thước… Điều này không quan trọng.

Gỗ công thành rơi xuống đất, cửa thành cuối cùng nhẹ nhàng thở phào.

Kevin xoa xoa cái trán đầy mồ hôi.

Tường thành tuy rằng không cao, nhưng vượt qua phạm vi sử dụng ma pháp bình thường của hắn, cho nên vừa rồi với hắn mà nói, đã là phát huy vượt xa thường ngày.

“Kế tiếp chúng ta nên làm gì?” Hắn nhìn về phía Dilin.

Dilin nhíu mày. Cậu đột nhiên nhớ tới một vấn đề…

Cuối cùng thế nào mới tính là đả bại đối phương?

St Sorvi thắng lợi rất đơn giản, chính là cướp lấy tường thành.

Nhưng bọn cậu không thể tiêu diệt đối phương, lại không thể rời tường thành đi cướp đoạt bình nguyên…

Dilin phát hiện, thủ thành thật sự là bẫy rập cực lớn, trách không được St Sorvi sống chết không chịu tiếp nhận củ khoai sọ phỏng tay này. Cậu có chút hối hận, sớm biết vậy, lúc trước cậu nên cùng Raymond đàm luận chiến lược thủ thành kỹ càng, mà không phải có lệ.

“Lên đây!”

Có ma pháp sư hô to.

Dilin quay đầu nhìn, quả nhiên có kỵ sĩ sắp trèo lên đến nơi, mũ giáp màu bạc lóe lên dưới thái dương mọc cao, chói sáng đến mức không thể mở mắt.

Gió thổi mạnh qua, hất cả người hắn rơi từ trên thang xuống.

“Nơi này nơi này.” Một đầu khác, một hỏa hệ ma pháp sư liều mạng dùng hỏa cầu công kích thang.

Kevin nói: “Tiếp tục như vậy không được.”

Dilin trầm mặc.

Cậu cũng biết tiếp tục như vậy không xong.

Vừa rồi là nhất thời xúc động trong cục diện rối rắm, căn bản không có phương án ứng chiến hoàn mỹ.

Cậu nhìn về phía nhóm đạo sư St Paders, không biết bọn họ giờ phút này đang suy nghĩ gì? Lo lắng, cáu kỉnh, ảo não, phẫn nộ, thất vọng hay đau lòng?

Khuôn mặt như giễu như không của Hydeine tiến vào trong óc.

Nếu là anh ta, nhất định sẽ một mình đối phó? Cho rằng chiến tranh là của một người.

“Chúng ta có phải nên phối hợp chiến?” Tại nơi của Raymond thấy các loại tiểu thuyết, Kevin cũng có kinh nghiệm nhất định.

Dilin lôi vòng cổ trước ngực ra. Lam bảo thạch và đấu tinh toái thạch tỏa sáng rực rỡ.

Cậu nhắm mắt, vươn hai tay.

Các loại nguyên tố lại biểu hiện rõ ràng trong đầu.

Phanh!

Gỗ công thành một lần nữa đánh vào đại môn.

Nơi nơi thanh âm ngâm xướng.

Nhiệt độ của lửa, độ ẩm của nước, hỗn độn vũ động giữa không trung.

Dilin mở to mắt, hai tay hơi nâng lên.

Thủy nguyên tố trong thang bị ép ra. “Đốt thang!’ Thanh âm của cậu gần như lãnh khốc.

Các học sinh hỏa hệ căn bản không hỏi nguyên nhân, trực tiếp sử dụng hỏa hệ ma pháp.

Thang nhất tề bốc cháy.

Kỵ sĩ treo trên thang quyết định rất nhanh, rút kiếm cắm vào tường thành, sau đó nhảy lên chuôi kiếm, mượn lực phi lên đầu tường.

Dilin phát huy uy lực phong hệ ma pháp đến mức lớn nhất, đem ba người đầu tiên đặt chân lên đầu tường, cơ hồ có thể xếp vào danh sách anh hùng trận đấu thổi bay xuống.

Raymond đột nhiên hướng về phía này, “Có thể sử dụng kế hoạch C!” Thành quả thức đêm trước trận đấu rốt cục có thể phát huy công dụng.

Đã ác chiến hơn nửa canh giờ, các ma pháp sư nhí St Paders chậm rãi nắm chắc tiết tấu trận đấu.

Sáu hố đất nhỏ xuất hiện trước cửa thành ngay tại nơi nhóm kỵ sĩ phá cửa đặt chân, gỗ công thành nhất thời không cầm chắc, nặng nề rơi xuống đất.

Nước dội xuống từ trên trời, giống như tưới hoa, biến hố đất nhỏ thành hố nước.

Ma pháp sư mộc hệ rốt cục tìm được tác dụng của mình.

Alidi kích động hét lớn một tiếng: “Thời khắc của trường thảo đã đến!”

Phối hợp thủy, thổ, mộc, trên cột gỗ xuất hiện một cái cây thật lớn, cắm rễ sâu vào trong hố đất, mặc cho người St Sorvi nhổ thế nào cũng không ra.

Đốt thang, cắm rễ gỗ công thành, St Paders từ trong nguy cơ lớn nhất tìm được cơ hội thở dốc.

Hai tay Dilin dựa vào tường thành, chậm rãi thở ra một hơi.

“Làm tốt lắm!” Raymond và Kevin một trái một phái ôm tay cậu.

Dilin kéo khóe miệng. Cậu đã nghe kể nhiều về chiến tranh, rất rõ ràng đây chỉ là bắt đầu. Ưu thế thể lực lớn nhất của St Sorvi còn chưa phát huy.

Tiếng kèn ô ô thổi lên.

Bọn Dilin quay đầu, Soso đứng ở đầu kia tường thành, trong tay cầm chặt kèn, lộ ra tươi cười cực kì sáng lạn.

Raymond thấp giọng: “Chúng ta thắng sao?”

Bốn phía thực an tĩnh.

Nhóm đạo sư St Sorvi bị phái tới bảo hộ đều mặt không đổi sắc đứng sau bọn họ, đôi mắt nhìn như không thấy trước hết thảy. Gương mặt Lucas giấu sau khôi giáp màu bạc, nhưng ánh mắt lại như có điều suy nghĩ mà chú ý nhất cử nhất động của Dilin. Hiển nhiên, một loạt động tác vừa rồi của cậu đã khiến cho hắn hứng thú.

Đinh đinh đinh…

Thanh âm trước sau không đồng nhất gõ vào tường.

Các học sinh St Paders từ trên tường vươn đầu ra.

Thanh kiếm một phen cắm vào tường thành, giống như động tác lúc nãy của đạo sư St Sorvi. Chỉ là dù đi một bước hay cắm một thanh kiếm, tốc độ và sức mạnh đều kém hơn rất nhiều.

“Đợt công kích thứ hai.”

Tới thực mau.

Ngón tay Dilin căng thẳng, “Thủy hệ ma pháp sư chuẩn bị!”

Thái dương đã chuyển từ đông sang tây, chiến đấu vẫn tiếp tục.

Ven tường thành, nơi nơi đều là dây leo ướt sũng và vết nước che phủ mặt đất cháy sém.

Nếu không phải nhìn thấy tận mắt, rất khó tưởng tượng, chỉ là học sinh hai học viện vừa nhập học không bao lâu, thế nhưng cũng có thể khiến cho tình trạng trận đấu trở thành thảm thiết như vậy. May mà, không có thương vong.

“Ai nói không có thương vong.” Raymond kháng nghị, “Cậu xem đầu gối mình này.”

“Là cậu tự ngã, còn trách ai.” Kevin nói.

Raymond hung hăng trừng mắt liếc đạo sư St Sorvi vẫn đứng bên cạnh không nhúc nhích. “Bọn họ căn bản không tuân thủ ước định.”

Kevin nói: “Bọn họ chỉ bảo hộ thương tổn trong chiến đấu, không bao gồm thương tổn ngoài ý muốn.”

Raymond còn muốn biện bạch tiếp, nhưng Dilin phất phất tay.

Trong gió truyền đến tiếng bước chân cực nhẹ.

Học sinh St Sorvi lại bò lên tường.

Cậu quét mắt nhìn hàng ngũ bên mình.

Đại đa số đều dựa vào chân tường ngủ say, bổ sung tinh thần lực. Còn lại vài người đang đứng cũng chỉ là miễn cưỡng chống đỡ.

Raymond nhìn Dilin không biết lần thứ mấy dùng gió quét học sinh St Sorvi sắp chạm vào đầu tường bay xuống dưới, hâm mộ trong mắt đã biến thành kính nể. Thời điểm này, Dilin hoàn toàn xứng đáng là lãnh tụ tinh thần.

Những người khác sở dĩ có thể ngủ an ổn như vậy, bởi vì Dilin từ đầu đến cuối đều đứng ở chính giữa, đảm đương phòng tuyến cuối cùng.

“Còn tiếp tục chịu đựng, cậu sẽ suy sụp.” Kevin ngồi xuống. Tinh thần lực của hắn đã đến cực hạn. Tinh thần lực đến cực hạn là chuyện cực kì đáng sợ, so với thể lực đến cực hạn còn đáng sợ hơn nhiều. Hao phí tinh thần lực quá độ, có khả năng biến thành mất trí. Không ai nguyện ý vì một trận đấu như vậy mà trở thành đần độn, dù sao cũng chẳng phải thời khắc tồn vong sinh tử của quốc gia.

“Bọn họ lại tới.” Raymond bất đắc dĩ, “Mình muốn uống nước.”

Trước mắt hắn lập tức xuất hiện một thủy cầu bập bềnh giữa không trung.

Raymond nhìn một chút, lắc đầu nói: “Thôi. Tới gần nó, mình có ảo giác sẽ bị đánh.”

Dilin thuận tay hạ thủy cầu.

Không nên lãng phí.

Alidi lôi kéo Jeffrey tới, “Còn tiếp tục như vậy, chúng ta nhất định sẽ thua.”

Dilin hết sức chăm chú nhìn học sinh St Sorvi lại bắt đầu leo lên, “Nói câu nào mới hơn đi.”

“Chúng ta cần nghĩ biện pháp.” Alidi nói.

“Đương nhiên. Chúng ta… cho nên cậu nghĩ nhanh lên.” Trong óc Dilin ông ông oang oang. Vô luận thế nào, đem tất cả thắng bại trận đấu đặt trên người cậu, thật sự quá mức nặng nề.

Kevin thả ra một câu, “Có ma pháp nào hoàn toàn chặn đứng bọn họ không?”

Tốc độ hội tụ thủy nguyên tố của Dilin càng ngày càng chậm, cho nên không thể  không chuẩn bị sử dụng ma pháp từ lúc đối phương mới đến được một nửa.

Raymond lo lắng nhìn sắc mặt Dilin tái nhợt, “Cậu có khỏe không?”

“Cậu vừa mới nói gì?” Hai tay Dilin chống tường thành.

“Cậu có khỏe không?” Không phải thính lực cũng kém đi chứ? Raymond càng lo lắng.

Dilin nghiêng đầu nhìn Kevin, “Câu kia của cậu.”

“Ma pháp hoàn toàn đả bại bọn họ.” Kevin rất nhanh tiếp lời.

Dilin nhắm mắt, ngón tay nhẹ nhàng vuốt mũi, giây lát, mở to mắt, “Mạnh tay một lần đi.”

58. Công thành đại tái (tám)…

“Nghe được lắm.” Kevin nhiệt huyết sôi trào, “Chúng ta phải làm như thế nào.”

Trong đầu Dilin bốc lên vô số ma pháp hệ khác. Hydeine cấm cậu xem ma pháp có liên quan đến phương diện thủy hệ, cho nên đối với ma pháp hỏa hệ, thổ hệ, mộc hệ cậu đều có nghiên cứu nhất định, tựa như lúc trước nói cho Raymond cách để gia tăng uy lực chú ngữ của thổ hệ ma pháp.

“Hợp lực, sử dụng đại hình ma pháp trận!” Cậu nghe được chính mình lãnh tĩnh nói.

Kevin và Raymond nhìn cậu quái dị.

“Ma pháp trận?” Ma pháp sư đứng ở gần không thể tin mà trừng cậu, “Ngay cả bộ dáng ma pháp trận chúng ta cũng chưa từng nhìn thấy, dùng như thế nào?”

“Chưa ăn thịt heo, cũng không phải chưa thấy heo chạy.” Thanh âm của Dilin cực kì trấn định, “Đưa người còn lực chiến đấu đến đây.”

Raymond nhìn học sinh St Sorvi đang leo lên phía trước, “Chỉ sợ không kịp.”

“Mình thủ nơi này.” Dilin nói, “Các cậu làm theo lời mình nói, vẽ ma pháp trận cho đúng, sau đó khởi động nó.”

“Ma pháp trận nào?” Vẫn luôn trầm mặc ở bên không nhúc nhích như tượng đá, Lucas rốt cục nhịn không được mở miệng hỏi.

Dilin không quay đầu lại, “Cho dù anh không tin chúng tôi, cũng có thể tin tưởng đạo sư của chúng tôi.”

Lucas mím chặt môi.

Ma pháp đối với hắn mà nói, là một lĩnh vực thần bí nằm ngoài vòng hiểu biết. Dù hắn cho rằng những học sinh chỉ có thể sử dụng ma pháp cấp thấp trước mắt còn xa mới đủ trình độ của ma pháp sư tiêu chuẩn, nhưng trên người thiếu niên này phát ra khí thế hắn không thể xem thường.

Nhìn các pháp sư nhí chậm rãi tụ tập đến phía sau cậu, cách nhìn của hắn về chức nghiệp ma pháp sư có chút thay đổi. Ít nhất vào lúc này, ma pháp sư St Paders cũng không ẻo lả yếu ớt giống như hắn từng thấy.

Hai tay Dilin chậm rãi nâng cao. Kỳ thật động tác này cũng không có ý nghĩa thực dụng nào, cậu chỉ muốn dùng động tác để giảm bớt áp lực cho mình. Mảnh vụn đấu tinh và lam bảo thạch đeo trước ngực đồng thời sáng lên. Thủy nguyên tố nhanh chóng di động, một lần nữa tống xuất học sinh St Sorvi đang bò lên ra ngoài trăm mét!

“Tốt lắm, hiện nghe ta nói.” Cậu nửa nghiêng nười, bảo đảm tình hình trước tường thành vẫn nằm trong tầm mắt mình, “Ma pháp trận chúng ta cần sử dụng bây giờ, là ma pháp trận không gian.”

Không có tiếng kinh hô, tất cả mọi người khống chế tốt cảm xúc. Trải qua một hồi chiến tranh như vậy, thần kinh bọn họ được gia tăng nhiều lắm, so với trước không chỉ gấp đôi.
“Ma pháp không gian không phân biệt phe hệ, chỉ cần đầy đủ tinh thần lực.” Dilin ngoắc tay hướng Soso.

Soso lập tức chạy lại.

“Em tới vẽ theo lời anh bảo.”

Raymond xung phong nhận việc: “Khi còn bé, giáo sư gia đình từng khen mình có thiên phú hội họa xuất sắc.”

Kevin nói: “Vậy sao cậu còn đứng ở đây?”

Raymond nghẹn, hồi lâu mới nói: “Cha mình nói để con trai làm họa sĩ dễ dẫn đến tán gia bại sản.”

Kevin nói: “Hy vọng ông ấy có thể ý thức được vấn đề không nằm ở họa sĩ, mà nằm ở con trai.”

“Cần mình pha một ấm trà hoa hồng cho các cậu tiếp tục tán gẫu không?” Dilin sáp lại.

Raymond nói: “Đổi sang cà phê được không? Mí mắt mình sắp díu vào nhau rồi.”

Dilin không rảnh tiếp tục ba hoa với hắn, “Lại đây hỗ trợ.”

Soso vẽ vòng tròn theo lời cậu.

Raymond nói: “Ách, hình tròn mà như quả trứng thế này không sao chứ?”

Dilin liếm đôi môi khô khốc. Cậu mới chỉ nhìn qua ma pháp trận trong sách, có thể thành công hay không không thể nói chính xác. Nhưng nhìn tình hình hiện nay, trừ việc tập hợp tinh thần lực của mọi người thực hiện ma pháp trận, cậu không nghĩ ra biện pháp nào khác để giành thắng lợi. “Tận lực vẽ cho tròn một chút.”

“Từ từ.” Jeffrey dùng thanh âm cơ hồ có thể bỏ qua nói, “Vẽ ma pháp trận yêu cầu bút và mực nước đặc thù.”

Dilin nghe thấy. Cậu sửng sốt kêu lên: “Thiếu chút nữa mình quên.”

Soso cầm trong tay bút lông ngỗng và mực nước bình thường, luống cuống nhìn cậu.

Raymond nói: “Chúng ta trước hết đánh lui đám tràn lên phía dưới, rồi lại về suy nghĩ tiếp vấn đề này.”

Một ma pháp sư nói: “Mình có loại bút và mực nước này.” Hắn nói xong, lấy từ túi không gian ra một chiếc bút nhìn qua giống như than đen và một chai mực nước phát sáng.

Dilin vỗ vỗ tay, “Xem ra, chúng ta có thể tiếp tục hành động.”

Lucas đứng một bên đột nhiên lo lắng.

Thái dương dần dần rơi xuống đầu kia trấn nhỏ.

Trong hôn ám, một đám lửa nhỏ bốc lên đầu tường.

Mảnh vụn đấu tinh và lam bảo thạch trước ngực Dilin đều xuất hiện vết nứt. Cậu tinh tường cảm giác thấy thân thể và tinh thần mình cũng sắp hỏng mất. Vì bảo tồn tinh thần lực ma pháp sư bọn họ, mấy vòng công kích đều dựa vào một mình cậu chống đỡ. Đến bây giờ, đã gần hai tiếng.

Raymond thấy cậu bám trên tường thành, bộ dáng có thể bất tỉnh bất cứ lúc nào, nhịn không được dùng bả vai đỡ cậu đứng lên, “Tiếp tục kiên trì trong chốc lát. Ma pháp trận sẽ nhanh vẽ xong.”

“Nhéo mình một cái.” Dilin dùng tay chỉ trán.

Raymond nhẹ nhàng nhéo.

“Cậu nhéo chỗ nào?” Dilin không hề cảm giác, thần trí vẫn từ từ lâm vào bóng đêm thâm trầm.

Raymond nói: “Tay cậu, hay cậu muốn nhéo vị trí mẫn cảm hơn?”

“Vẽ xong rồi!” Thanh âm hưng phấn phía sau cắt ngang đối thoại của bọn họ.

“Nhéo mặt mình.” Dilin nói.

Raymond không khách khí nhéo một cái thật mạnh, “Được chưa?”

Dilin miễn cưỡng gật đầu, xoay người.

Nước thuốc ma pháp đặc thù để vẽ ma pháp trận tỏa sáng lấp lánh dưới đám lửa nhỏ.

Soso thu hồi bút, tê liệt ngồi bên cạnh, hai đùi tê dại không đứng dậy nổi.

Dilin cẩn thận kiểm tra ma pháp trận, gật đầu nói: “Không sai biệt lắm. Các cậu chia làm sáu tổ, đứng ở sáu cái đỉnh, sau đó đồng thời ngâm xướng chú ngữ.”

Raymond thấy cậu đứng bất động tại chỗ, lo lắng hỏi: “Cậu còn chịu đựng được không?”

Dilin gật đầu, “Khởi động ma pháp trận yêu cầu thời gian, mình giúp các cậu ngăn trở tiến công.”

“Mình cùng cậu.” Raymond nhìn ra cậu đã là nỏ mạnh hết đà.

“Thời khắc thế này, mình không hy vọng có người đoạt mất nổi bật đâu.”Dilin cười cười, đẩy hắn vào trong.

Bóng đen chợt lóe.

Học sinh St Sorvi trải quả một ngày cố gắng, rốt cục lần đầu tiên xông lên đầu tường.

Nhìn gương mặt kinh hách của nhóm đồng bạn, Dilin không chút nghĩ ngợi rút kiếm từ trong túi không gian quay đầu lại vung lên.

Đối phương hiển nhiên không ngờ ma pháp sư cư nhiên cũng huy kiếm, theo bản năng lui về sau nửa bước, “A” một tiếng ngã xuống từ tường thành. Thanh âm khi ngã xuống của hắn thật sự vang vọng, cho nên đám học sinh St Sorvi đều thoáng ngưng lại.

Dilin vội nói: “Mau đọc chú ngữ.” Cậu không lo lắng học sinh kia bị thương, đạo sư St Paders tuyệt đối không cho phép, cho dù hắn tự sát.

“dassala etagu-npaya…”

Thanh âm ngâm xướng trầm thấp mà mệt mỏi của các ma pháp sư nhí giống như hạt nước nhỏ giọt, chậm rãi nhập vào trong bóng đêm thâm trầm, khởi động mấu chốt thắng bại trận chiến này.

Tựa hồ ý thức được nguy cơ, thế công của St Sorvi đột nhiên tăng mạnh!

Dilin hít một hơi thật sâu, đưa tay chọc vào mặt nơi vừa mới bị Raymond nhéo, đau đớn khiến cậu thoáng thanh tỉnh.

Trong đầu cậu thủy nguyên tố trôi nổi giữa không trung xuất hiện như có như không, tối đen cơ hồ nhìn không ra.

Cậu nhắm mắt lại.

Thủy nguyên tố chậm rãi di động, càng lúc càng nhanh, càng lúc càng nhanh…

Thân thể dần dần mất đi cảm giác, đầu giống như muốn nổ mạnh, sưng đau khó nhịn.

Đột nhiên…

Thủy nguyên tố tiêu thất.

Trong đầu tối đen như mực, không còn thứ gì.

Nhưng tại khoảnh khắc biến mất, cậu dường như cảm giác thấy một chút rất nhỏ, nhỏ đến mức gần như ảo giác…

Nguyên tố.

“jelovia bolileyar!”

Chú ngữ hoàn thành.

Ma pháp trận trên tường thành sáng lên quang mang, lại nhanh chóng ảm đạm.

Ma pháp trận xuất hiện dưới tường thành.

Học sinh St Sorvi bị gió cuốn từ trên tường thành xuống dưới còn chưa đứng vững, đã bị hút vào trong quang mang của ma pháp trận, nháy mắt biến mất khỏi chiến trường.

Đám người Raymond vừa định hoan hô, liền nhìn thấy Dilin lập tức té ngã trên đất.

“Kết thúc?” Chaifuang rút tay từ trong áo ra.

Hydeine nhướng mày: “Ngươi dời bọn chúng đi nơi nào?”

Chaifuang mỉm cười, hiển nhiên không định giấu diếm thủ đoạn nhỏ của mình, “Một ngàn thước, một vạn thước, hoặc là mười vạn thước, ai biết được? Ma pháp trận bọn chúng vẽ không tồi, ta chỉ thêm chút tinh thần lực giúp chúng gia tăng uy lực ma pháp trận. Vô luận thế nào, tạm thời ta rất khó gặp lại bọn họ.”

Melina nói: “Ngươi nên sớm ra tay mới phải.” Đứng tại chỗ hứng gió lạnh cả ngày, tâm tình bà tương đối tồi tệ.

Chaifuang giải thích: “Cả ngày hôm nay tôi đều tìm cơ hội xuống tay.”

St Sorvi suy tính rất nhiều, lại quên mất điều quan trọng nhất. Ma pháp sư có thể không dấu vết mà bảo hộ học sinh St Sorvi, cũng có thể không dấu vết mà làm bừa.

“Huống chi,” Chaifuang dừng một chút, cười như không cười nói, “Còn phải lưu đầy đủ thời gian cho đệ tử chúng ta khoe tài.” Trên mặt hắn đang cười, trong lòng lại ảo não. Nếu Ciro chưa trở về Kanding đế quốc, hôm nay làm náo động khẳng định không phải là Dilin.

Hydeine nhìn đầu tường nhíu nhíu mày, thuận miệng nói: “Không cần tự ti, hôm nay ngươi nổi bật gần bằng hắn.”

“…” Chaifuang  đang muốn tổ chức từ ngữ để đáp trả một câu, Hydeine đã sử xuất một trận gió, trở về trong trấn.

Advertisements
This entry was published on 15/07/2013 at 11:43 Sáng. It’s filed under Thánh viện and tagged . Bookmark the permalink. Follow any comments here with the RSS feed for this post.

One thought on “Thánh viện 57-58

  1. “đem ba người đầu tiên đặt chân lên đầu
    tường, cơ hồ có thể xếp vào danh sách anh hùng trận đấu thổi bay”

    —-> thiếu dấu phẩy đằng sau “anh hùng trận đấu” nên hơi bị khó hiểu, dễ lầm lẫn =]z

(━┳━ _ ━┳━) | (¬_¬) | (; ̄Д ̄)| 凸(`0´)凸 | o(≧o≦)o | ಠ_ಠ | m(_ _;;m |(◎_◎;) | ⁀⊙﹏☉⁀ | (。⌒∇⌒)。 | 〜( ̄▽ ̄〜) | (#+_+) | (ノ ̄д ̄)ノ | ψ(`∇´)ψ | ヾ(^∇^) | ( ̄ー ̄)| O(≧∇≦)O | (∩_∩) | (。♥‿♥。) | づ ̄ ³ ̄)づ | (⌒▽⌒)| ┐( ̄ー ̄)┌ | (;へ:)| ╥﹏╥ | (︶︹︺) | ∑(O_O;) | \(//∇//)\ | ヾ( ̄□ ̄;)ノ | ( ̄^ ̄) | (^_−)☆ | ⊙﹏⊙ | ●ω● |≧▽≦ | |  

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: