Thánh viện chương 55 – 56

1028069b

55. Công thành đại tái (năm)…

Hydeine nhìn thấy Raymond, Soso và Kevin cùng đến, liền nhíu mày với Dilin.

Dilin nói: “Bọn họ ngưỡng mộ đạo sư đã lâu, nghe nói đạo sư sát hạch tôi, cố ý lại đây học tập.”

“A?” Hydeine cười như không cười, “Có muốn cùng thi không?”

Sắc mặt Kevin và Raymond nhất thời tối sầm.

Raymond vội vàng nói: “Bọn em đứng cạnh xem là được rồi.”

Hydeine: “Chỉ xem?”

Chẳng lẽ anh là ma đạo sư còn muốn so đo với học sinh?

Raymond và Kevin đều trừng hắn.

Soso nói: “Muốn thu học phí sao?”

Hydeine nói: “Đương nhiên.”

Raymond, Kevin: “…”

Hydeine nói: “Nếu đã đến đây, vậy tới giúp đỡ đi.”

Dập lửa còn muốn giúp đỡ? Chẳng lẽ muốn làm trò gì sao?

Xuất thân quý tộc Raymond tự nhiên biết bên trong có những trò đặc sắc gì, tim nhảy dựng đập thình thịch, cơ hồ không dám nhìn sắc mặt Dilin.

Kevin và Soso không nghĩ xa như hắn.

Kevin hỏi: “Giúp đỡ thế nào?”

Hydeine nói: “Ngươi hệ gì?”

Kevin nói: “Thủy hệ.”

“Tốt.” Hydeine nói với Dilin, “Đánh hắn.”

Mọi người nhất tề sửng sốt.

Hydeine chậm rì rì bổ sung, “Dùng ma pháp.”

Mọi người giật mình, nguyên lai là đánh nhau bằng ma pháp.

Raymond bình tĩnh lại. Thiếu niên luôn có tâm lý tìm kiếm mới lạ, sau khi nhẹ nhàng thở ra lại có vài phần thất vọng.

Cảm xúc của Kevin đối với Dilin thập phần phức tạp. Bắt đầu vì xuất thân quý tộc hiển hách của cậu, tổng có vài phần khinh thường và kiêng kị, sau khi tiếp xúc nhiều, khinh thường không còn, kiêng kị tiêu tan, nhưng vì cùng là ma pháp sư thủy hệ nên lại sinh ra tâm lý so sánh. Khó có cơ hội có thể giải quyết tâm lý này, đương nhiên nguyện ý.

Tâm tình của Dilin cũng tương tự.

Hai thiếu niên đứng đối diện, đều nhìn ra hiếu thắng trong mắt đối phương.

“Đến.” Miệng Kevin lẩm bẩm.

Ba.

Một thủy cầu không hề báo trước đánh vào đầu hắn, toàn thân ướt sũng, nhưng cùng lúc đó, chú ngữ của hắn cũng niệm xong, chỉ thấy bốn phía quanh người Dilin xuất hiện xoáy nước, vây cậu vào trong, tựa hồ muốn cuốn bay cậu đi.

Soso và Raymond nhất tề kinh hô.

Trong phút chốc, Dilin hoàn toàn bị bao phủ trong nước.

Raymond vừa định mở miệng, đã thấy lốc xoáy xoay tròn, tiêu thất.

Dilin một thân khô mát đứng đó, so với Kevin ướt như chuột lột, muốn tiêu sái có tiêu sái, muốn nhàn nhã có nhàn nhã.

Raymond nghi hoặc: “Vừa rồi, không phải hoa mắt chứ?”

Sắc mặt Kevin vô cùng khó coi. Ma pháp đắc ý nhất của mình bị hóa giải dễ dàng chưa tính, còn bị hoài nghi là ảo giác. Nếu không phải hắn vẫn còn đang khiếp sợ chưa hồi thần, chỉ sợ đã muốn phun máu để diễn tả buồn bực và oán giận trong lòng.

Dilin nhìn phía Hydeine.

Hydeine ôm ngực, lắc đầu: “Quá yếu.”

“…” Kevin bị một câu của hắn đập tỉnh, hận không thể tìm một cái hầm chui vào.

Hydeine bĩu môi với Kevin và Raymond, “Các ngươi cùng tiến lên.”

“…”

Đây là khuất nhục! Tuyệt đối khuất nhục! Không, quả thực là vô cùng nhục nhã!

Raymond và Kevin sóng vai đứng chung một chỗ, nhìn Dilin bằng ánh mắt cơ hồ muốn phun lửa.

Dilin vô tội xấu hổ nói với Hydeine: “Đạo sư, tôi…”

“Sát hạch thua, ngày mai không cần thi lại, trượt.” Hydeine nói.

Dilin hít một hơi thật sâu, gật đầu với Kevin và Raymond.

Hai người đối diện đồng thời di chuyển.

Dilin không dám chậm trễ, ngay lập tức thiết lập một tấm chắn bằng nước giữa ba người.

Lần này Kevin dùng thủy cầu công kích, vô số thủy cầu từ trên trời giáng xuống.

Dilin nhanh nhẹn né tránh.

Hydeine hừ lạnh.

Dilin biết hắn mất hứng mình dùng thể năng giải quyết vấn đề, đành phải làm giống như vừa rồi, liều mạng phân tách thủy nguyên tố của thủy cầu. So với hỏa nguyên tố của Hydeine, cảm giác và lực khống chế của cậu đối với thủy nguyên tố rõ ràng cao hơn nhiều, hơn nữa số lượng thủy cầu không nhiều lắm, phân tách cũng không cần cố hết sức. Chân chính khiến Dilin chú ý là Raymond. Hai người ở chung với nhau lâu như vậy, nhưng hiểu biết với Raymond chỉ dừng lại ở suy nghĩ cổ quái của hắn, cùng với việc hắn xem tiểu thuyết thật chăm chú, còn với ma pháp của hắn vẫn mảy may không biết. Cho nên khi cậu cảm thấy bùn đất dưới chân đột nhiên trồi lên, theo bản năng định lợi dụng thân thủ lần thứ hai tránh ra.

Hydeine thuận tay bắn ra hỏa cầu vào sát gót chân Dilin.

Dilin kinh hãi nhảy dựng, dùng phong hệ ma pháp nháy mắt vọt đến phía sau Raymond.

Hydeine lúc này mới vừa lòng.

Raymond và Kevin hiển nhiên không ngờ tốc độ của cậu nhanh như vậy, đến lúc kịp phản ứng, hai cột nước đã rót xuống đầu.

Kevin chịu qua một lần, đã thành quen. Còn Raymond rùng mình một cái thật mạnh.

“Đạo sư.” Dilin cung kính đi đến trước mặt Hydeine, đôi mắt trông mong nhìn hắn.

Hydeine vung tay với đám người Raymond, “Xem diễn xong rồi, trở về đi.”

Xem cuộc vui rõ ràng là bản thân hắn! Bọn họ rõ ràng là đến diễn kịch!

Raymond và Kevin thực phẫn nộ – nhưng chỉ dám trộm phẫn nộ trong lòng. Hai người tâm tình phức tạp liếc mắt nhìn Dilin một cái, một phải một trái kéo Soso đi.

Dilin âm thầm thở dài. Raymond và Kevin vốn tới giúp cậu, hiện tại ngược lại, bị cậu không duyên cớ giội nước một trận. Nếu có một ngày cậu bị chúng bạn xa lánh, không cần hỏi, nhất định là tại Hydeine.

“Không tính quá ngốc.” Hydeine đánh giá biểu hiện vừa rồi của cậu.

Vẻ mặt Dilin bình tĩnh. Khen ngợi cái gì, từ ngày cậu nhận thức Hydeine đã không hy vọng xa vời.

Hydeine nói: “Lại đây.”

Dilin đi qua.

“Xoay người.”

“…” Dilin hồ nghi nhìn hắn một cái. Ánh mắt kia giống như đang hỏi, anh có phải chuẩn bị đá tôi.

Hydeine nhướng mày: “Ngươi có thể lựa chọn chủ động, bị động.”

Dilin không lên tiếng xoay người, nhưng thân thể căng cứng, hiển nhiên thực phòng bị.

Trong giây lát, một mặt đá xuất hiện trước mặt.

Dilin ngẩn người, thân thể theo bản năng lui về phía sau, vừa lúc ngã vào ngực Hydeine.

Đầu Hydeine hơi nghiêng, mũi cọ vào tóc cậu, thản nhiên nói: “Đây là lam bảo thạch.”

Dilin đỏ bừng mặt. Cậu đã nghe kể nhiều về việc tặng châu báu. Tại Shamanlier, quý tộc có thói quen dùng các loại châu báu đến lấy lòng người mình yêu.

“Có thể tăng cảm giác của ngươi với thủy nguyên tố.” Câu sau của Hydeine giống như chậu nước lạnh xối cho nhiệt độ trên mặt cậu biến mất.

Dilin cảm thấy lam bảo thạch cách vật liệu y phục có chút thanh lương.

“Hai khối phía dưới lam bảo thạch là mảnh vỡ của đấu tinh.” Hydeine nói, “Tăng mạnh tinh thần lực.”

Dilin giật mình. Giá trị của đấu tinh thạch gần với nguyên tố tinh, mặc dù là đá vụn, cũng thực trân quý.

“Được rồi.” Hydeine giúp cậu đeo vào.

Dilin xoay người, trong mắt còn lưu lại chút cảm động. Có lẽ Hydeine đối xử với cậu thực nghiêm khắc, nhưng ở thời khắc mấu chốt vẫn là tương đối che chở. Cậu cảm giác được.

Hydeine nghiêng đầu nhìn, đột nhiên vươn tay đem mặt đá nhét vào trong áo cậu.

Tay hắn rất lạnh, da thịt nơi xương quai xanh của Dilin nhất thời nổi da gà.

Hydeine cất kỹ xong, mới nói: “Ngày mai nếu như thua…”

Dilin nháy mắt.

“Về sau ngày nào cũng sát hạch.”

Mặt Dilin trắng bệch. Cảm động tới quá sớm, đi quá nhanh.

“Nếu thắng…” Hydeine chậm rãi nói.

Dilin vểnh tai.

“Mỗi tuần sát hạch một lần.”

Mặt Dilin biến thành màu đen, “Không thể không sát hạch?”

“Có thể.” Hydeine nói, “Xử lý toàn bộ St Sorvi.”

“…” Cậu sớm nên biết, “có thể” của Hydeine cho tới giờ đều thành lập trên cơ sở “không có khả năng”.

Cho dù chỉ là sát hạch.

Hydeine đưa vòng cổ xong, không nói gì nữa thả cậu đi.

Dilin nhớ tới mình vừa giội nước Raymond và Kevin, thập phần áy náy, tự tay bưng đồ ăn ngon về phòng.

Kevin và Raymond đã thay quần áo, đang nói chuyện với Soso, thấy cậu tiến vào, cũng không hé răng.

Dilin đặt đồ ăn trên bàn, vội ho một tiếng: “Mình tới giải thích.”

Raymond và Kevin dùng khóe mắt liếc cậu.

Soso nói: “Các anh ấy vừa mới nói phải bắt anh kì lưng cho bọn họ đủ một năm.”

Dilin sắc mặt như thường, “Em không nói cho bọn họ biết anh một năm chỉ tắm một lần?”

Khóe miệng Raymond và Kevin co rút.

Raymond kêu lên: “Huynh đệ bao nhiêu lâu, việc nhỏ ấy cũng không đáp ứng? Mệt chúng tớ vừa mới nãy còn làm bia ngắm cho cậu một lần.”

“Hai lần.” Kevin giơ ngón tay tính toán.

Dilin giận giữ nói: “Mình sợ nhìn thấy các cậu lõa thể sẽ không kiềm chế được.”

Raymond vừa mới gắp khối pho mát bỏ vào miệng, thiếu chút nữa phun ra.

Kevin một bên giúp hắn vỗ lưng, một bên nói: “Cậu thật kinh tởm, chúng ta đổi điều kiện.”

Dilin kéo ghế dựa ngồi xuống nói: “Rửa chén?”

“Không thể để cậu vớ bở thế được. St Paders không cần nhân viên rửa chén.” Kevin nghiêm mặt, “Chúng tớ muốn biết, vì sao cậu không cần chú ngữ cũng có thể sử dụng ma pháp?”

“Cái này, là có nguyên nhân.” Dilin nói.

Raymond và Kevin vểnh tai.

Soso tuy rằng không thể sử dụng ma pháp, nhưng đối với phương diện kiến thức ma pháp cũng phi thường có hứng thú.

“Bởi vì, mình không biết bất kì chú ngữ nào.” Dilin nói.

Kevin và Raymond hai mặt nhìn nhau.

Raymond nhịn không được hỏi: “Vậy cậu sử dụng ma pháp thế nào?”

Dilin nói: “Khống chế thủy nguyên tố trong đầu.”

Kevin và Raymond nhìn cậu, như đang nghe kể chuyện cổ tích.

Dilin nghiêm mặt, dùng thanh âm đứng đắn nói: “Thật sự.”

Hồi lâu.

Raymond mới chậm rãi mở miệng: “Mình từng nghe ma pháp sư vỡ lòng nói qua, ma pháp sư cường đại nhất là không cần chú ngữ và động tác. Bọn họ dùng tư duy để khống chế nguyên tố.”

Kevin thấp giọng lặp lại: “Cường đại nhất?”

Dilin vội vàng khoát tay: “Danh hiệu này quá lớn.”

Raymond phồng mặt nói: “Thực hâm mộ cậu.”

“Hâm mộ cái gì?” Dilin mơ hồ đoán được hắn định nói gì.

“Hydeine đạo sư tuy rằng biến thái, còn muốn bắt cậu dập lửa, nhưng anh ta đích thực là một đạo sư tốt.” Raymond không cần đoán cũng biết thành tựu của Dilin hôm nay là từ đâu mà có.

Dù Dilin cảm thấy câu “còn muốn bắt cậu dập lửa” kia thực cổ quái, bất quá cũng không nghĩ sâu, chỉ đáp: “Mình không thực hiện được ma pháp tạo ra lốc xoáy như Kevin.”

Kevin không lên tiếng liếc nhìn cậu một cái.

Dilin nói: “Mình tin rằng chỉ cần kiên trì và cố gắng, mỗi loại phương pháp đều có thể đạt tới đỉnh cao.”

Trong lòng Raymond thoáng thoải mái, “Đúng vậy, Melina đạo sư chưa chắc đã đánh không lại Hydeine.” Ngoài miệng thì nói vậy, trong đầu vẫn không hề tự tin.

Dilin cười nói: “Nếu cậu có thể đạt tới trình độ rực rỡ chói lọi của Melina đạo sư thì quá tuyệt diệu.”

Raymond nghĩ nghĩ, nhất thời thoải mái. Mục tiêu của hắn là thuận lợi tốt nghiệp St Paders, điểm ấy học Melina đạo sư đã đủ dư thừa, không nhất định phải là Hydeine. Nghĩ đến đây, hắn lại nhớ tới tình cảnh đối thoại với Hydeine hồi chiều, mồ hôi lạnh ứa ra sau lưng. Chẳng những không hâm mộ Dilin, ngược lại còn thông cảm với cậu ấy.

Kevin đột nhiên nhìn Dilin: “Sau khi kết thúc trận đấu, chúng ta lại đấu tiếp một trận.”

Dilin không chút nghĩ ngợi đáp ứng.

Cậu có thể không kế thừa trọng trách gia tộc Bassekou, nhưng không thể không kế thừa kiêu ngạo của gia tộc Bassekou!

56. Công thành đại tái (sáu)…

Buổi tối xuất hiện một vị khách không mời mà đến.

Thời điểm Dilin và Raymond nhìn thấy Tommy xuất hiện ngoài cửa, đều có cảm giác đầu ẩn ẩn đau.

“Hắc, nhóm tiểu tử kia.” Tommy ôm một khung ảnh lồng kính to đùng tiến vào.

Dilin đành phải nhường chỗ ngồi.

Khung ảnh lồng kính đặt trên mặt đất, kéo mở khăn che, lộ ra một bức tranh phong cảnh.

Raymond giành nói: “Lần này cháu biết, đây là cảnh tượng hồ Huyễn cảnh.” Khó có dịp xem hiểu một bức họa, hắn vạn phần kích động.

“Đây là một trò chơi nhỏ.” Tommy không quá tán thưởng độ tinh tường của hắn. “Chủ yếu là đoán trong tranh có bao nhiêu con hải âu.”

Raymond: “…” Nơi này có hải âu?

Dilin, Soso và Kevin đều sáp lại gần.

Tommy tự mình tìm ghế dựa ngồi xuống.

Raymond nói: “Có gợi ý gì không? Tỷ dụ như, tại vị trí nào.”

Tommy nói: “Không bằng ta cho ngươi biết ở giữa hai số chẵn là cái gì?”

Raymond nhỏ giọng: “Là số lẻ.”

Kevin chỉ vào phía trên bức họa: “Một con, nơi này.”

Phải không?

Dilin và Raymond hoài nghi nhìn vị trí ngón tay hắn chỉ.

Tommy nói: “Ngươi nên đeo kính đi, kia rõ ràng là mây trắng.”

Kevin ngượng ngùng dời ngón tay.

Tommy đột nhiên vẫy tay với Soso đang đứng bên cạnh nghiêm túc tìm tòi, “Bé mặt tròn, lại đây.”

Dilin nhẹ nhàng kéo Soso đang hết sức chăm chú.

Soso mờ mịt quay đầu.

“Lại đây.” Tommy vỗ vỗ vị trí bên người.

Soso buồn bực ngồi xuống.

Tommy đưa tay sờ sờ đầu nhóc, “Gần đây thế nào?”

Soso thực nghiêm túc suy nghĩ nói: “Đồ ăn nơi này không ngon như ở nhà ăn học viện.”

Tommy gật đầu: “Đương nhiên. Đầu bếp ở St Paders đều là hỏa hệ ma pháp sư, tại phương diện khống chế độ lửa không có người nào có thể vượt qua bọn họ.”

Hỏa hệ ma pháp sư làm đầu bếp?

Nghĩ đến học viện dùng phong hệ ma pháp để chia đồ ăn, bọn Dilin không thấy ngạc nhiên nữa.

“Còn gì nữa?” Ngón tay Tommy nhẹ nhàng đặt trên đỉnh đầu Soso.

Soso nói: “Quan giám sát thực dài dòng.”

Tommy nói: “Đại đa số quan viên trên đại lục đều thực lắm miệng. Đó là đường tắt cho bọn họ thăng chức.”

Dilin và Raymond không hé răng.

Tuy hắn nói rất không lưu tình, nhưng đích thực là hiện trạng của đại lục.

Raymond có chút xấu hổ. Vị quan giám sát dài dòng này xuất thân từ Sonlisgar.

Tommy rất nhanh chuyển hướng đề tài, “Nhóc có tính toán gì cho cuộc thi ngày mai không?”

Soso nói: “Dilin định tìm chỗ cho cháu trốn.”

Tommy nhìn về phía Dilin.

Dilin nói: “Em ấy được phân nhiệm vụ thổi kèn.”

Tommy nói: “Nghe cũng tốt. Ngày mai nhớ ăn nhiều điểm tâm một chút, vậy mới có khí lực.”

Soso do dự, nhỏ giọng nói: “Cháu muốn dùng ma pháp.”

Chòm râu hoa râm của Tommy đảo qua trước ngực, đậu trên vai Soso.

“Cháu muốn giúp học viện đánh thắng St Sorvi.” Thanh âm Soso rất nhẹ, nhưng thực kiên định. Cặp mắt trong suốt yên lặng nhìn Tommy, hoàn toàn không có bất luận tư tâm gì.

Tommy thở dài: “Ta không giải được phong ấn của cháu.”

Dilin nhíu mày. Dù thời điểm hắn nói những lời này thanh âm thực bình tĩnh, nhưng ánh mắt lóe ra đã bán đứng ý nghĩ của hắn.

Soso rũ đầu xuống.

Tommy nói: “Kỳ thật cháu có thể thử học tập ma pháp trong trạng thái bị phong ấn.”

“Trong trạng thái bị phong ấn?” Dilin nhìn hắn như đang nhìn một tên lừa đảo. Để Soso học ma pháp trong trạng thái bị phong ấn, giống như để một người mù đi đọc thư.

“Tin tưởng ta. Cảm giác lực của nhóc ấy đối với nguyên tố rất mạnh, nếu nhóc có đủ tinh thần lực cường đại, sẽ trở thành ma pháp sư vĩ đại nhất trên đời.” Tommy trịnh trọng nói.

Dilin bất vi sở động, “Ngài có thể nói kỹ càng tỉ mỉ thêm chút không?”

Tommy nói: “Nhóc ấy sở dĩ bị phong ấn vì không đủ tinh thần lực để khống chế nguyên tố tinh linh của mình, ngược lại bị nguyên tố tinh linh khống chế. Mặt khác, nếu có đủ tinh thần lực mạnh mẽ để khống chế nguyên tố tinh linh kia, phong ấn sẽ không còn ý nghĩa tồn tại. Đương nhiên, nhóc ấy sẽ trở thành đệ nhất ma pháp sư của đại lục.”

Dilin nói: “Nhưng cảm giác của em ấy bị phong ấn.”

Tommy nói: “Tác dụng của phong ấn cũng không lớn như các ngươi tưởng tượng.” Đây là kết luận hắn cho ra sau nhiều lần suy xét. So với suốt ngày lo lắng khi nào phong ấn mất đi hiệu lực, hỏa nguyên tố tinh linh nóng nảy kia một lần nữa chạy ra, chẳng bằng bồi dưỡng tinh thần lực cho Soso, nếu nhóc quả thật có thể làm được, vậy Mộng đại lục sẽ xuất hiện một vị ma pháp sư siêu cấp.

Dilin nói: “Ngài không trả lời trực tiếp câu hỏi của cháu.”

Tommy nói: “Ta chỉ cho các ngươi một lựa chọn. Các ngươi có thể chọn tiếp nhận hoặc không.” Hắn đứng lên, nhìn Raymond và Kevin đã sớm không yên lòng, chậm rãi hỏi, “Thế nào? Tìm được mấy con?”

Raymond và Kevin cùng lắc đầu.

“Kỳ thật có một trăm lẻ một con.” Tommy không để ý bọn họ nhìn ngó lung tung khắp bức tranh, kéo vải bọc lại kỹ lưỡng, kẹp dưới cánh tay, đi ra ngoài.

Raymond nhịn không được hỏi: “Ở chỗ nào chứ?”

“Trong hồ. Đều đeo đá chết đuối.” Tommy thuận tay giúp bọn họ đóng cửa.

“…” Raymond nói, “Ai làm?”

Ngày hôm sau, trận đấu rốt cục bắt đầu.

Trong khách sạn tràn ngập không khí dị thường khẩn trương và khí tức căng thẳng.

Khi ăn điểm tâm, thanh âm thìa dĩa dao so với trước đều vang dội.

Dilin thậm chí nghe được tiếng tim đập loạn nhịp.

Raymond xoa xoa hai tay nói: “Rốt cục đã bắt đầu.” Buổi sáng hôm nay rời giường, lời này của hắn chưa từng ngừng lại, đây là biện pháp hắn dùng để xua tan khẩn trương.

Dilin nói: “Tất cả sẽ dõi theo ngài, tướng quân!”

Bả vai Raymond rụt lui, “Đáng chết, hình như chân mình rút gân rồi.”

Dilin cười: “Có cần tôi mát xa cho ngài không? Tướng quân đại nhân?”

Raymond nói: “Không, cậu chỉ cần lấy cho mình một ổ bánh bao, mình sắp chết đói.”

Dilin nói: “Cậu đã ăn chín cái bánh mì.”

Raymond nói: “Nhưng mình vẫn đói.”

“Không phải cậu đói, là khẩn trương.” Dilin nhẹ nhàng vỗ sau lưng hắn, “Ăn không thể giải quyết vấn đề, một vừa hai phải thôi. Mình không muốn có một tướng quân vì bụng quá lớn mà không chạy được.”

Raymond bình tĩnh lại, quay đầu nhìn Soso đang khí định thần nhàn uống sữa, “Em không khẩn trương?”

Soso nói: “Em chỉ phụ trách thổi kèn.”

Raymond ảo não: “Đáng lẽ mình nên lưu phần việc béo bở này cho bản thân.”

Ăn xong điểm tâm, toàn bộ học sinh tập hợp trước cửa khách sạn.

Nhóm ma đạo sư St Paders đứng ở phía trước nhất, mặt đối mặt nhìn bọn họ.

Quan giám sát thật cẩn thận nói với Hydeine: “Thời gian gần đến rồi.”

Hydeine dùng phong hệ ma pháp ném hắn ra xa mười thước, sau đó nói với học sinh: “Thua sẽ rất mất mặt.”

Học sinh yên tĩnh.

“Đừng có làm chúng ta bẽ mặt.” Hydeine nói xong, nghiêng đầu nhìn Melina, “Có cần nói thêm không?”

Melina trừng mắt liếc hắn một cái, nói với học sinh: “Người nào làm mất thể diện, ta sẽ ném hắn vào hồ Huyễn Cảnh.”

Đây là đe dọa trắng trợn.

Các học sinh xôn xao.

Hydeine thực vừa lòng với uy hiếp của bà. Đây là nguyên nhân hắn làm cho bà mở miệng.

“Raymond, kế tiếp giao cho ngươi.” Hắn ngoắc tay về phía Raymond, ánh mắt lại nhìn chằm chằm Dilin đứng bên cạnh.

Dilin mặt không đổi sắc.

Raymond đi đến trước đội ngũ, chân phải rút gân đến giờ còn có chút mềm nhũn, nhưng trên mặt thiếu niên lại lộ ra kiên định dũng cảm tiến tới, không chút nào lùi bước, “Để chúng ta mặc sức thi triển ma pháp, giành lấy thắng lợi!”

Phía dưới một mảnh yên lặng.

Điều này không giống với kịch bản trong tưởng tượng của Raymond, trong tưởng tượng của hắn, nhiệt tình của mọi người hẳn phải tăng vọt mà lặp lại câu vừa rồi mới đúng. Dilin, Kevin và Soso nguyên bản muốn phụ họa, nhưng miệng còn chưa có mở ra, đã bị sự tĩnh mịch xung quanh đè bẹp.

Raymond dùng ánh mắt hướng về phía Dilin xin giúp đỡ.

Dilin đột nhiên vỗ tay nói: “Tốt, nói rất tốt!”

“Nói rất tốt!” Kevin rất nhanh phụ họa ở một đầu khác.

Vỗ tay lục tục vang lên, sĩ khí không quá tăng vọt.

Raymond xoay người, hướng về phía tường thành.

Dilin bước theo hắn, thời điểm lướt qua Hydeine, Hydeine nhẹ giọng nói: “Khẩu hiệu không được.”

Dilin ngẩn người, quay đầu lại, Hydeine đã lẫn vào giữa các ma đạo sư khác.

Đi lên tường thành, có thấy thể rõ ràng bình nguyên bên ngoài tường thành.

Thái dương mọc lên từ nơi nào, lặn xuống phía sau lưng.

Raymond vất vả phân công vị trí của mỗi người. Về phối hợp, trước đã bàn bạc tốt lắm, nhưng có thể phát huy hiệu quả hay không, chỉ có trời biết.

Soso bị nhét vào góc, tay gắt gao nắm chặt kèn.

Dilin ở ngay bên cạnh nhóc.

Đây là chiếu cố đặc biệt của Raymond.

Trên bình nguyên, xuất hiện những hàng người đông nghìn nghịt, tốc độ cực nhanh tiến về đây.

Các tiểu ma pháp sư khẩn trương hô: “Đến đây đến đây.”

Qua không lâu, ẩn ẩn có tiếng vó ngựa.

Trong ngực Dilin đột nhiên nhiệt huyết sôi trào.

Nếu như nói điểm khác nhau lớn nhất giữa kỵ sĩ và ma pháp sư, chính là ma pháp sư thường xuyên yêu cầu lãnh tĩnh để cảm giác và khống chế ma pháp, trong khi kỵ sĩ thường dùng nhiệt huyết để chiến đấu.

Dilin hít một hơi thật sâu, chậm rãi áp chế nhiệt huyết vừa sôi trào.

Tay cầm kèn của Soso toát mồ hôi, lau lau trên quần áo: “Đã thổi chưa?”

“Chưa, chờ một chút.” Dilin nói.

Cửa thành mở ra, nhóm ma đạo sư St Paders mặc trang phục thuần một sắc đen đứng dưới tường thành, giống như giới tuyến không thể vượt qua.

Các học sinh trên tường thành chậm rãi bình tĩnh lại.

Thầy trò St Sorvi rốt cục đã đến.

Ngân giáp bạch mã thuần sắc, rực rỡ dưới ánh mặt trời mới mọc. Mặt sau đội ngũ là các công cụ cỡ lớn dùng để công thành.

“Thực uy phong!” Không biết ai trên tường thành nhỏ giọng nói thầm một câu.

Tay Dilin hơi căng thẳng. Dòng máu Bassekou trong thân thể kêu gào, giống như trách cứ cậu đứng sai trận doanh.

Kỵ sĩ đứng đầu nhảy xuống ngựa, cởi mũ giáp màu bạc, lộ ra mái tóc vàng sáng lạn như của Hydeine. Hắn đến trước mặt Hydeine, vươn tay nói: “Lucas.”

Mắt Hydeine nhìn ma đạo sư bên cạnh mình.

Đối phương thực thức thời bước ra, thay hắn bắt tay thăm hỏi với Lucas.

Lucas lơ đễnh cười với Hydeine, “Tính tình ma pháp sư còn cổ quái hơn so với tưởng tượng của ta.”

Hydeine thản nhiên: “Chứng tỏ ngươi rất thiếu trí tưởng tượng.”

Khiêu khích như vậy cũng không tạo ra bất luận ảnh hưởng gì đối với St Sorvi. Mỗi người bọn họ đều an tĩnh ngồi trên ngựa, chờ đợi lệnh tiến lên.

Quan giám sát cuối cùng tìm được cơ hội đứng ra, “Căn cứ vào hiệp nghị trước đó của song phương, các ngươi phải bảo hộ học sinh đối phương, cho nên thỉnh nhóm đạo sư St Paders ra phía sau học sinh St Sorvi, đạo sư St Sorvi lên tường thành.”

Lucas nhướng mày, chờ Hydeine tỏ thái độ.

Hydeine nói: “Không cần phá hư học sinh St Paders.”

Lucas nghi hoặc: “Phá hư?”

Hydeine nói: “Ý tứ bình thường.” Hắn phất tay, “Đi thôi.”

Tất cả ma đạo sư đột nhiên giống như gió, xuyên qua đoàn kị St Sorvi, nháy mắt đã xuất hiện phía sau.

Nội tâm Lucas rùng mình. Thực lực của đệ nhất học viện Mộng đại lục quả nhiên không phải tầm thường.

Hắn nghiêng đầu, vứt cho đồng sự phía sau một ánh mắt ra hiệu.

Trong khoảnh khắc, sáu thanh kiếm bay ra, đinh một tiếng, từ trên xuống dưới, dưới như cây thang cố định trên tường thành.

Lucas nhảy lên tường thành trước tiên, tại thanh kiếm thứ tư tính từ dưới lên, nhẹ nhàng nhún một cái, nhảy lên đầu tường.

Đạo sự St Sorvi theo sau hắn, nhịp nhàng nhảy lên đầu tường, người cuối cùng thuận tay đem sáu thanh kiếm thu hồi, sau đó lần lượt đứng phía sau học sinh St Paders.

Dilin bọn họ không có chút cảm giác an toàn nào, ngược lại, có một áp lực cực lớn áp bức, cơ hồ không thở nổi. Trong đó, cảm giác rõ ràng nhất là Raymond, thậm chí hắn mở miệng cũng thấy yết hầu khàn khàn.

Hắn nhịn không được đến bên Dilin, như thể chỉ có vậy mới có thể kéo lại dũng khí. “Hiện tại chúng ta nên làm thế nào?”

Dilin nhìn ra hắn khẩn trương, vươn tay nhẹ nhàng ôm vai hắn: “Dựa theo đúng kế hoạch.”

Lucas nhìn qua bên này.

Dilin không quay đầu lại.

Dù theo quy tắc, đạo sư song phương tới bảo hộ học sinh của đối phương, nhưng nghĩ cũng biết, sâu trong nội tâm bọn họ đều hy vọng học sinh của mình thắng. Cho nên trên cơ sở đảm bảo an toàn mỗi một học sinh, bọn họ đều sẽ dùng các loại phương pháp để trợ giúp cho phe mình.

Thực hiển nhiên, phương pháp St Sorvi dùng là áp lực.

Cậu nhìn lực lượng học sinh St Sorvi đồ sộ bất động, thầm thở dài. So sánh ra, tố chất tâm lý của học sinh St Paders quá kém.

Ô…

Tiếng kèn của đối phương vang lên.

Học sinh St Sorvi đồng loạt nhảy xuống ngựa, không nhanh không chậm tới gần tường thành.

Nhưng bọn hắn không xếp thành đội ngũ hình vuông đi tới, mà tản ra thành hình vòng cung.

Raymond cau mày: “Như vậy sẽ phân tán lực công kích.”

Dilin nói: “Trước hết phái người tấn công công cụ công thành!” Nói xong câu đó, cậu cảm thấy phía sau St Sorvi có hai đạo ánh mắt cực kì sắc bén nhìn mình.

Cậu buông Raymond ra, khẽ đẩy hắn một chút, “Cậu đến, quan chỉ huy.”

Raymond quay về phía Soso hô: “Thổi kèn!”

Ô…

Tiếng kèn so với đối phương rõ ràng yếu hơn.

Mười mấy hỏa cầu từ không trung đánh xuống.

“Đáng chết.” Raymond gấp đến độ cào da đầu, “Mình còn chưa nói công kích chỗ nào!”

Hỏa cầu yếu ớt rơi trên mặt đất, tiểu kỵ sĩ phía dưới nhẹ nhàng né tránh.

Dilin nhíu mày.

Không được, sĩ khí quá yếu!

Raymond vọt tới giữa tường thành, hét lớn: “Nghe rõ, tấn công cụ công thành.”

Hỏa cầu và thủy cầu chia nhau đánh ra ngoài, nhưng công cụ công thành đã tách ra.

Sau cây thang, một cột gỗ thật lớn!

Cột gõ đã vọt đến trước cửa thành.

Raymond sốt ruột, bất chấp tất cả quát: “Đánh vào người!”

Hỏa cầu và thủy cầu phóng xuống, nhưng học sinh nâng cột gỗ căn bản không thèm tránh. Ngay tại khoảnh khắc sắp đánh tới, hỏa cầu đột nhiên biến mất, thủy cầu giội vào người họ, không đau không ngứa.

Toàn bộ học sinh cực độ sợ hãi, nhìn về phía đạo sư của mình sau lưng St Sorvi.

Có mấy đạo sư còn đang vung tay giữa không trung, hiển nhiên vừa ra tay là bọn họ.

Đáng chết! Trúng kế!

Dilin đột nhiên nghĩ thông suốt quỷ kế của đối phương.

Dưới tình huống song phương không thể bị thương, thể lực kỵ sĩ chiếm thượng phong. Chỉ cần bọn họ có thể xông lên tường thành, bên ta phải thua không thể nghi ngờ!

Cậu nhìn về phía Hydeine ở xa xa. Điểm này cậu thật sự không tính đến, nhưng là…

“Làm thế nào bây giờ?” Raymond đã loạn bố cục, nhảy đến bên người cậu.

Dilin nhắm mắt, hít một hơi thật sâu nói: “Đáng chết, bằng bất cứ giá nào!”

Cậu đẩy Raymond vào vị trí phòng thủ của mình, vọt tới giữa cửa thành, hô to: “Chúng ta là ma pháp sư vĩ đại! Đánh cho kỵ sĩ cuốn xéo! Từ giờ trở đi, nghe ta chỉ huy!”

This entry was published on 12/07/2013 at 7:09 Chiều. It’s filed under Thánh viện and tagged . Bookmark the permalink. Follow any comments here with the RSS feed for this post.

One thought on “Thánh viện chương 55 – 56

(━┳━ _ ━┳━) | (¬_¬) | (; ̄Д ̄)| 凸(`0´)凸 | o(≧o≦)o | ಠ_ಠ | m(_ _;;m |(◎_◎;) | ⁀⊙﹏☉⁀ | (。⌒∇⌒)。 | 〜( ̄▽ ̄〜) | (#+_+) | (ノ ̄д ̄)ノ | ψ(`∇´)ψ | ヾ(^∇^) | ( ̄ー ̄)| O(≧∇≦)O | (∩_∩) | (。♥‿♥。) | づ ̄ ³ ̄)づ | (⌒▽⌒)| ┐( ̄ー ̄)┌ | (;へ:)| ╥﹏╥ | (︶︹︺) | ∑(O_O;) | \(//∇//)\ | ヾ( ̄□ ̄;)ノ | ( ̄^ ̄) | (^_−)☆ | ⊙﹏⊙ | ●ω● |≧▽≦ | |  

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: