Thánh viện chương 53 – 54

365

53. Công thành đại tái (ba)…

Mắt thấy trận đấu ngày càng tới gần, từ trên xuống dưới Sonlisgar đều tràn ngập không khí khẩn trương.

Nguyên bản tưởng rằng trận đấu giữa hai đại học viện tiến hành tại quốc thổ bổn quốc là một việc trọng đại đủ để khoe khoang, ai ngờ sẽ phức tạp như vậy?

Quan giám sát không ngừng xin chỉ thị cùng trao đổi, cuối cùng đạt thành hiệp nghị với song phương hai ngày trước trận đấu – St Paders vẫn là phe thủ thành, nhưng St Sorvi sẽ không gia tăng nhân thủ, song phương lấy nhân số ngang nhau đến triển khai quyết đấu.

Nhận được tin tức,  vẻ mặt Raymond lập tức suy sụp, đặt mông ngồi trên giường Dilin, nửa ngày chỉ biết thở dài, ngẩn người không nói một từ.

Theo sau hắn vào cửa, Kevin giải thích cho hai người còn lại trong phòng: “Cậu ấy đang phiền não về phương án tác chiến.” Sau khi từ công thành biến thành thủ thành, toàn bộ phương án đã định ra đều biến thành công cốc. Mắt thấy thời gian còn lại một ngày, Raymond gấp đến độ miệng nhả bong bóng như cá chết.

Dilin an ủi: “Không phải cậu đã thống kê pháp thuật mỗi người am hiểu nhất sao? Hiện tại chỉ cần làm ngược lại, biến bọn họ làm lá chắn trên tường thành là được.”

Raymond oán giận: “Mình càng muốn biến đám St Sorvi kia thành lá chắn nhét vào bùn.”

Kevin nói: “Chờ cậu học được ma pháp giam cầm rồi nói sau.”

“Ma pháp giam cầm?” Dilin tò mò nhìn cậu ta.

Kevin nói: “Hydeine chưa dạy qua sao? Một loại ma pháp giống như dây thừng trói buộc con người, a, anh ta là ma đạo sư hỏa hệ. Loại ma pháp này chỉ có thủy hệ, thổ hệ và mộc hệ có thể sử dụng.”

Hydeine không nói không phải vì anh ta là ma đạo sư hỏa hệ, mà là vì anh ta căn bản không muốn dạy cậu ma pháp.

Trong lòng Dilin thấy lạt lẽo. Nhưng cậu không thể không kiêng nể gì mà mở mồm oán giận như Raymond. Kiềm chế trong thời gian dài đã tạo cho cậu thói quen giấu buồn bực và thất vọng trong lòng. Nếu như còn có người nào khiến cho cậu không thể giấu giếm, phải là Soso, đáng tiếc nhóc không thể giúp đỡ gì.

Raymond còn đang thở dài.

Dilin cuối cùng chịu hết nổi, bảo hắn mang bản đồ đến.

Bản đồ do Raymond lấy từ chỗ quan giám sát, mặt trên chỉ vẽ tiểu trấn và một phần tường thành.

Vì công thành, Raymond đã vẽ lăng nhăng lên bản đồ, cơ hồ nhìn không ra nguyên trạng. Hắn thấy Dilin nhíu mày, lúng túng nói: “Vốn là chuẩn bị áp dụng thế công dày đặc.”

Dilin chỉ vào đám mũi tên hướng về trước bao trùm chi chít trên tường thành, nghi hoặc nói: “Đây là gì?”

“Thổ hệ ma pháp. Phe ta tổng cộng có mười sáu học sinh thổ hệ ma pháp, có thể kéo tường thành lên cao.”

Dilin buồn bực: “Kéo tường thành lên cao?”

Raymond giận dữ: “Đáng tiếc bây giờ không dùng được.”

“Đắp cao tường thành chẳng lẽ không phải việc phe thủ thành phải làm sao?” Dilin nhìn hắn.

Raymond chớp chớp mắt, “Mình vốn tưởng, thời điểm đối phương thủ thành đột nhiên thấy tường thành cao lên, nhất định sẽ thật bất ngờ?”

Dilin giội nước lã, “Sau đó thời điểm chúng ta leo lên tường sẽ phát hiện thang không đủ dài.”

Raymond lại chớp chớp mắt, hiển nhiên không ngờ đến điểm này.

“Đúng rồi, các cậu có thể kéo tường thành lên cao?”

“Chúng tớ thử qua, đại khái khoảng năm đến tám cm.” Raymond bổ sung, “Tuyệt đối suôn sẻ, không xuất hiện bất kì hình dạng dị thường nào. Cậu thấy dùng để thủ thành được không?”

Năm đến tám cm?

Dilin dùng ngón tay đo, sau đó thở hắt ra nói: “Mình thấy chiến lược kinh hách vừa rồi không tồi, có thể tại thời điểm bọn họ đấu tranh anh dũng, dùng để phân tán sự chú ý.” Ánh mắt cậu chuyển qua đường cong trên cửa thành, “Đây là cái gì?”

“Thủy công.” Raymond nói, “Mình và Kevin thương lượng qua, các cậu có thể tập trung cột nước tiến công cửa thành, tương tự như đem cột gỗ đập vào cửa. Đương nhiên, hiện tại vô dụng.”

Dilin nói: “Sửa thành trùng kích địch nhân được không?”

“Đương nhiên không có vấn đề.” Raymond dần có manh mối, bắt đầu hưng trí bừng bừng chỉ vào bản đồ nói tiếp.

Dilin vừa nghe vừa nghĩ, thỉnh thoảng xen vào vài ý kiến của mình.

Chờ thảo luận xong, đã là rạng sáng.

Soso và Kevin nằm trên giường đối diện, chăn bị hai người lôi kéo thành một đống.

“Hô!” Mây đen tụ tập trên ót cũng như trong lòng Raymond cuối cùng tán ra, tươi cười nói, “Nếu không ngày mai chúng ta tiếp tục?”

Dilin xuống giường, vỗ tỉnh Kevin, kéo chăn trong tay hắn, đắp lại cho Soso.

Kevin dụi mắt đến trước mặt Raymond, ngáp một cái: “Thảo luận xong chưa?”

Raymond nhảy khỏi giường, đấm chân nói: “Còn điều phối nhân thủ nữa. Cậu có biết, bình thường chúng ta đi học đều đi theo lão sư của riêng mình, căn bản không biết ma pháp của mọi người đã đến trình độ nào, hơn nữa chưa từng phối hợp, lập tức muốn tham dự trận đấu lớn như thế, khẳng định có sơ hở.” Nói tới đây, hắn không khỏi oán giận nói, “Không biết Hydeine nghĩ gì, một chốc nói muốn công, chốc lại thỏa hiệp nói phòng thủ. Trước đây chúng ta luyện tập phối hợp vài lần đều dùng cho tiến công, hiện tại toàn bộ đều không dùng được.”

Dilin nói: “Tiến công kỳ thật chính là phòng thủ.”

Raymond nháy mắt. Buổi tối nay hắn chưa học được cái gì, chỉ học được một chiêu, thấy cái gì không hiểu thì nháy mắt.

Quả nhiên, Dilin tự giác giải thích: “Đánh cho đối phương không cách nào hoàn thủ thì sẽ không cần phòng thủ.”

Raymond hắc hắc cười nói: “Có đạo lý. Chùng ta dùng ma pháp đánh cho bọn họ mảnh giáp không còn!”

“Bất quá có một điều phải nhớ kỹ.”Dilin nghiêm túc, “Tuyệt đối phải thay phiên. Nếu không, chúng ta sẽ bị đối phương đánh đến kiệt sức.”

Raymond tràn đầy lĩnh hội với trình độ bưu hãn của học sinh St Sorvi bồi dưỡng ra, trịnh trọng gật đầu nói: “Yên tâm, mình sẽ chú ý.”

Trước trận đấu một ngày, đạo sư của St Paders rốt cục đến nơi.

Chaifuang cùng đoàn với Melina, cư nhiên còn có Tommy Clarklan.

Raymond đứng ở hàng ngũ hoan nghênh, nhỏ giọng nói với Dilin: “Ông ấy đến đây lấy cảnh vẽ tranh?”

Dilin nói: “Mình hy vọng ông ấy chỉ định vẽ phong cảnh.”

Raymond nói: “Kỳ thật có một bức tranh tập thể làm kỷ niệm cũng không tồi. Về sau có thể dùng để khoe với đàn em tư thế oai hùng ca khúc khải hoàn của nhóm chúng ta.”

Dilin nói: “Cậu khẳng định nhận ra bản thân trong bức họa?”

Raymond nói: “Mình theo đuổi là ý cảnh.”

Sau khi nói vài câu, nhóm đạo sư phong trần mệt mỏi tiến vào khách sạn, trở về phòng dưới sự hướng dẫn của bồi phòng.

Đội ngũ hoan nghênh giải tán.

Không ít người trên đường về thấp giọng đoán đạo sư có phải cũng ngồi xe bò tới.

Raymond đang định kéo Dilin tiếp tục thảo luận kế hoạch tác chiến, chợt nghe thấy giọng nói đặc biệt của Hydeine gọi sau lưng: “Dilin.”

“A!” Buồn bực là Raymond.

Dilin vỗ vai hắn, xoay người đi về phía Hydeine.

“Cuộc thi ngày mai, ta muốn sát hạch một chút.” Hydeine khép lại quyển sách trên tay.

“Sát hạch?” Tuy rằng nghe từ miệng các bạn học khác rất nhiều lần, nhưng từ miệng đạo sư của mình là lần đầu tiên.

Hydeine nói: “Nếu không qua, ngày mai ngươi không phải thi, trực tiếp trượt.”

“…” Loại uy hiếp này tất nhiên không để lại đường lui. “Sát hạch thế nào?”

“Đương nhiên là sát hạch ma pháp.” Hydeine đứng lên, tiện tay ném sách vào túi không gian, ý vị thâm trường cười nói, “Hay là ngươi chuẩn bị để ta khảo nghiệm chiến lược quân sự của ngươi?”

Dilin có trì độn cũng cảm giác được, hắn không vui khi mình có hứng thú với phương diện quân sự. Về việc đem chức chỉ huy giao cho Raymond, dù cậu vẫn luôn nhắc nhở bản thân không nên để tâm, nhưng ở cái tuổi tràn ngập mơ ước, người giỏi nhất cũng khó triệt để buông tha.

Cậu rốt cục nhịn không được hỏi ra miệng, “Anh không hy vọng tôi tham dự vào việc an bài chiến thuật cho lần thành chiến này?”

“Vì sao ngươi lại cho rằng, làm ma đạo sư, ta sẽ hy vọng học sinh của mình phát huy sự tinh thông về quân sự trong khi thi?” Hydeine khoanh tay liếc cậu.

Dilin trong giây lát đã hiểu ý tứ của hắn, biện giải: “Sẽ không lãng phí bao nhiêu thời gian.”

“Không có tướng quân nào không chú ý đến chiến thuật của mình trên chiến trường.” Hydeine nói, “Mà ngươi hiện tại là đệ tử của ta, chỉ được phép tập trung vào ma pháp.”

“Một ma pháp sư ưu tú trên chiến trường phải biết phối hợp với chiến thuật!”

Hydeine cười lạnh: “Ưu tú? Là bình thường. Ma pháp sư vĩ đại chân chính phải dựa vào chính sức mạnh của mình để thay đổi chiến cuộc, không phải dựa vào cái gọi là chiến thuật!”

Dilin nói: “Thông qua chiến thuật, có thể phát huy tốt sức mạnh bản thân.”

“Quá ỷ lại chiến hữu sẽ ngăn cản đột phá ma pháp. Quán tính ỷ lại sẽ mài mòn sức sáng tạo và dũng khí của ngươi.” Hydeine đưa tay nắm cằm cậu, đôi mắt xanh thẳm đối diện con ngươi của cậu, nói từng chữ, “Nhớ kỹ! Tại bất luận thời điểm nào, vô luận là sức lực không còn hay lực bất tòng tâm, không được hoài nghi năng lực mình. Phải vĩnh viễn nhớ rõ, chỉ cần ngươi nguyện ý, ngươi có thể làm bất cứ chuyện gì.”

54. Công thành đại tái (bốn)…

Thanh âm của hắn mang theo từ tính, vang dội hữu lực hiếm thấy, cặp mắt xanh lam bắn ra quang mang sắc bén, trực tiếp xuyên nhập, khiến cho tâm Dilin không khỏi run lên.

Hydeine thấy đạt được hiệu quả mong muốn, chậm rãi buông tay ra, xoay người đi vài bước, phát hiện cậu không theo kịp, quay đầu lại nói: “Cần ta gọi xe bò đến đón ngươi sao?”

Dilin mím chặt môi, không nói một lời đi theo sau hắn.

Cậu đột nhiên có cảm giác, trắc nghiệm lần này sẽ rất khó.

Hậu viện khách sạn còn có một bãi đất trống nhỏ, vây bởi một vòng tường thấp, chân tường cỏ dại mọc thành bụi, mặt tường loang loang lổ lổ, giống như sắp đổ đến nơi.

Hydeine dừng bước, tùy tay xuất ra một ngọn lửa giữa không trung, “Dập tắt nó.”

Dilin điều khiển thủy nguyên tố ngưng tụ thành thủy cầu, đánh vào ngọn lửa.

Lửa tắt.

“Lại đến.” Lại là một ngọn lửa tương tự.

Dilin tuy không biết nguyên nhân, nhưng vẫn phóng thủy cầu qua như cũ.

Thủy cầu xối xuống lửa, lửa bất vi sở động.

Dilin trừng to mắt, lại thử một lần, kết quả không thay đổi. Cậu không bỏ cuộc, xuất ra hai thủy cầu to hơn, trái phải giáp công.

Chỉ nghe “ba” một tiếng, hai thủy cầu chạm vào nhau, bọt nước va chạm bắn ra bốn phía, ngọn lửa vẫn y nguyên.

“Đây là lửa gì?” Dilin nhịn hết nổi hỏi.

Hydeine chậm rãi đến trước ngọn lửa, thổi một hơi, lửa tan thành mây khói.

“…” Dilin nói, “Nó sợ gió?”

“Không, nó chỉ sợ ta.” Hydeine thuận tay lại xuất ra một ngọn lửa nữa, “Lại đến.”

Dilin hít một hơi thật sâu.

Hydeine nhướng mày.

Phút chốc, một đạo kình phong quất qua!

Mái tóc vàng của Hydeine tung bay, lại chậm rãi hạ xuống, lộ ra cái trán trơn bóng.

Dilin đờ đẫn nhìn ngọn lửa vẫn không nhúc nhích ngay cả khi gió thổi.

Hydeine nói: “Nếu có hai nhóm địch nhân liên minh, đồng thời tấn công ngươi, ngươi sẽ làm thế nào?”

Dilin cau mày nói: “Vấn đề này quá chung chung.”

Hydeine nói: “Ngươi có thể trả lời chung chung.”

“Diệt bọn hắn.” Dilin không chút nghĩ ngợi hồi đáp.

Hydeine nhún vai: “Ngươi diệt đi.”

Dilin nhìn ngọn lửa tiếp tục trầm tư.

Hydeine phất tay về phía mấy cây dại. Chúng giống như có sinh mệnh tự động chạy tới xếp thành ghế dựa. Hydeine lấy từ túi không gian ra một tấm thảm lông trải lên trên, sau đó ngồi xuống.

“Nếu hai nhóm địch nhân liên minh, đồng thời tấn công…” Dilin lầm bầm lầu bầu.

Hydeine lấy ra một quyển sách, chậm rãi lật trang bìa.

“Diệt chúng… ly gián?” Ánh mắt Dilin đột nhiên sáng ngời, giống như ngọn lửa phản chiếu trong mắt.

Hydeine vừa ngẩng đầu, liền nhìn thấy ngọn lửa kia thu nhỏ một chút.

Dilin hưng phấn nói: “Quả nhiên là vậy.” Hydeine chặt chẽ khống chế hỏa nguyên tố cùng một chỗ, độ dày đặc so với lửa bình thường cao hơn nhiều, cho nên ngọn lửa biến thành thể rắn, không nhúc nhích, cũng không thể dùng nước dập tắt. Vừa rồi cậu dùng thủy nguyên tố phân tách hỏa nguyên tố trong lửa, quả nhiên khiến nó thu nhỏ.

Hydeine nói: “Nếu đây là ngọn nếu của ngươi trước khi đi ngủ, có lẽ phải đợi đến sáng hôm sau nến tàn ngươi mới bắt đầu ngủ được.”

Dilin nói: “Đây là sát hạch?”

“Không. Đây là hâm nóng người.” Hydeine lại thổi một hơi, lửa tắt.

Dilin nói: “Vậy sát hạch là…” Nếu đây là hâm nóng người, vậy chỉ sợ sát hạch sẽ càng khó ứng phó. Cậu cố giữ tinh thần.

Hydeine tùy tay vẽ ra một khiên lửa hình tròn, “Công kích ta!”

Hắn vừa mới nói xong, đã có mười mấy thủy cầu đánh vào khiên lửa.

Hydeine cách tấm khiên liếc cậu.

Tựa hồ cảm giác thấy hắn nhìn chăm chú, Dilin mỉm cười giải thích: “Tôi đang làm nóng người.”

Ngọn lửa trên tấm khiên hừng hực thiêu đốt, hiển nhiên khác với ngọn lửa vừa rồi, ít nhất hỏa nguyên tố không gắt gao tụ tập lại một chỗ trở thành thể rắn. Nhưng thủy cầu vẫn không mảy may ảnh hưởng đến nó.

Dilin nghĩ ngợi, dùng phương pháp dập lửa vừa rồi để đối phó với tấm khiên.

Bên ngoài khiên lửa bị chậm rãi phân giải đi, nhưng rất nhanh, ngọn lửa mới lại bốc lên, thay thế vị trí cũ, thậm chí so với vừa rồi còn dày đặc hơn.

Dilin nhíu mày.

Hydeine cười lạnh một tiếng, đẩy khiên lửa về phía cậu.

Gót chân Dilin khẽ động, đang muốn lui ra sau nửa bước, trong óc lại hiện lên ánh mắt khinh thường của Hydeine, chân lập tức dừng lại, dùng phong hệ ma pháp toàn lực thổi về phía khiên lửa.

Ngọn lửa bạt về phía sau, lại quay trở lại, nửa bước chưa dời.

“Ta xem rất nhiều sách ma pháp của người khác.” Hydeine chậm rì rì nói.

“Ân.” Dilin thuận miệng trả lời.

Hydeine nói: “Thực khoái trá?”

Dilin ngẩn người, không rõ hắn chỉ cái gì khoái trá.

“Tựa như bé gái thích đọc tiểu thuyết ái tình.” Hydeine nói, “Không hề thực dụng, nhưng có thể giết thời gian.”

Dilin rốt cục hiểu, hắn đang trêu chọc mình. “Cũng không phải lúc nào cũng thế!” Cậu đột nhiên dùng thủy nguyên tố ngưng tụ thành một tấm khiên tương tự như hỏa nguyên tố, kề sát khiên lửa, cố gắng bức nó về phía trước!

“Ý tưởng kỳ dị.” Hydeine xoay chân.

Khiên lửa lại mạnh mẽ tiến tới một bước.

Trán Dilin dần dần toát mồ hôi lạnh, khiên nước càng ngày càng loãng, ánh sáng màu cam xuyên qua tầng nước trong suốt chiếu lại, giống như gió nóng quất vào mặt. Cậu nhắm mắt, lấy lại bình tĩnh, một lần nữa hóa thủy nguyên tố thành khiên nước, phân giải khiên lửa.

“Làm nóng người” của Hydeine nhất định có đạo lý của hắn.

Dilin nhìn ngọn lửa lần thứ hai lụi xuống, đột nhiên tăng tốc độ phân giải của thủy nguyên tố.

Đúng rồi, chính là tốc độ!

Ngọn lửa bù lại trước khi hỏa nguyên tố bị phân giải yêu cầu tốc độ, chỉ cần tốc độ phân giải của cậu nhanh hơn, khiên lửa sẽ bị dập tắt, tuy rằng làm vậy cũng không hề dễ dàng.

Thời gian trôi qua từng giây từng phút.

Dilin đã hoàn toàn chìm đắm trong cuộc chiến đấu với tấm khiên lửa.

Hydeine lấy đồng hồ quả quýt ra nhìn giờ.

Khiên lửa còn lại một nửa.

“Chậc.” Năm ngón tay Hydeine thu lại, khiên lửa biến mắt.

Dilin đột nhiên thả lỏng, đưa tay lau mồ hôi lạnh trên trán.

“Ăn cơm trưa xong tiếp tục.”

Dilin trở lại ký túc xá, Soso đã mang cơm về giúp cậu.

Raymond một bên ân cần giới thiệu: “Thịt bò nướng than nổi danh nhất Sonlisgar, bên trên ướp gia vị độc đáo, cam đoan cậu sẽ ăn hết sức ngon miệng.”

Dilin ngồi trên ghế, cầm lấy dao nĩa nghiêm túc nhìn tảng thịt bò: “Là mấy con bò kéo xe cho chúng ta?”

Raymond há miệng thở dốc, hồi lâu mới nói: “Buổi chiều mình sẽ đi nghiệm chứng.”

Dilin tùy tiện ăn một miếng, liền bỏ xuống.

Raymond bất mãn nói: “Ăn không ngon?”

Dilin lắc đầu.

Raymond nói: “Hydeine lại đưa ra nan đề khó giải sao?”

“Mình phải sát hạch.”

“Sát hạch cái gì?” Soso và Raymond đều rất ngạc nhiên, ngay cả Kevin vẫn luôn ngồi bên cạnh ngắm tranh cũng ngẩng đầu.

“Dập lửa.”

Ba người, ba khuôn mặt tò mò.

Dilin phất tay, ngả đầu ngủ trên giường không chịu giải thích tiếp.

Ba cái đầu lập tức chụm lại một chỗ.

Raymond thấp giọng nói: “Dập lửa? Chẳng lẽ là Hydeine phóng hỏa ở phía trước, cậu ấy dập lửa phía sau?”

Kevin nói: “Không có khả năng đơn giản như vậy. Có thể nào là phóng hỏa đầy trời, sau đó để cậu ấy dập lửa đằng sau?”

Raymond tức giận: “Cái đó và cái mình vừa nói có gì khác nhau?”

Kevin nói: “Của mình khó hơn.”

“Có thể nào không phải là lửa bình thường?” Soso đột nhiên nhả ra một câu.

Raymond và Kevin cùng quay đầu nhìn nhóc.

Soso theo bản năng rụt rụt cổ.

Raymond vuốt cằm: “Có khả năng. Nếu không Dilin không lý nào không nói ra.”

“Nhưng cái gì là lửa không bình thường?” Kevin nghi hoặc hỏi.

“Chẳng lẽ?” Raymond biến sắc.

Kevin nhìn về phía hắn, lại phát hiện hắn đang nhìn đũng quần mình.

“…Không thể nào?” Khóe mắt Kevin giật giật.

“Các anh đang nói gì thế?” Soso mờ mịt.

Raymond vội ho một tiếng: “Em thấy thịt bò giữa trưa thế nào?”

Đến chiều, Dilin vừa tỉnh dậy, đi giầy xong liền chạy xuống lầu dưới, phía sau rất nhanh truyền đến tiếng bước chân. Cậu ngạc nhiên quay đầu. Soso, Raymond và Kevin đều vội vội vàng vàng chạy lại đây.

“Các cậu…” Dilin hỏi bằng ánh mắt.

Raymond nói: “Chúng tớ muốn đi tham quan học tập.”

Dilin do dự.

Không biết buổi chiều Hydeine sẽ ra đề bài gì, cậu cũng không muốn bộ dáng bó tay của mình bại lộ trước mặt người khác.

Raymond và Kevin hiển nhiên hiểu lầm do dự của cậu.

Raymond vỗ vai cậu nói: “Đều là bạn bè, có chuyện ngàn vạn lần không cần để trong lòng.”

“Nhưng mình cảm thấy tự mình đi giải quyết là được rồi.”  Sát hạch của cậu không lý nào để cho bọn họ giúp đỡ.

“Có chúng tớ, ít nhất anh ta sẽ không lộ liễu trắng trợn như vậy a.” Raymond nói bóng gió.

Dilin nháy mắt.

Hydeine sẽ không lộ liễu trắng trợn vì bọn họ ở đó? Tự tin của cậu ấy đến từ chỗ nào vậy?

Bất quá, bọn hắn có ý tốt, cậu cũng không muốn phụ lòng họ, thuận theo nói: “Được rồi. Cùng đi thôi.”

Raymond nhẹ nhàng thở ra.

Bọn họ không phản đối thầy trò yêu nhau, nhưng tuyệt đối phản đối cưỡng bức, uy hiếp, ngược đãi!

This entry was published on 12/07/2013 at 1:10 Chiều. It’s filed under Thánh viện and tagged . Bookmark the permalink. Follow any comments here with the RSS feed for this post.

4 thoughts on “Thánh viện chương 53 – 54

  1. “Diin an ủi: “Không phải cậu đã thống kê pháp thuật am hiểu nhất của từng người sao?” ——–> “Diin” thành “Dilin”.

    Ôi ôi sức liên tưởng, tưởng tượng của Rymond mí lại Kevin thực *ba trấm* :v :v

  2. Chẳng lẽ dập lửa 2 ông kia nghĩ là …. =]]]]]

(━┳━ _ ━┳━) | (¬_¬) | (; ̄Д ̄)| 凸(`0´)凸 | o(≧o≦)o | ಠ_ಠ | m(_ _;;m |(◎_◎;) | ⁀⊙﹏☉⁀ | (。⌒∇⌒)。 | 〜( ̄▽ ̄〜) | (#+_+) | (ノ ̄д ̄)ノ | ψ(`∇´)ψ | ヾ(^∇^) | ( ̄ー ̄)| O(≧∇≦)O | (∩_∩) | (。♥‿♥。) | づ ̄ ³ ̄)づ | (⌒▽⌒)| ┐( ̄ー ̄)┌ | (;へ:)| ╥﹏╥ | (︶︹︺) | ∑(O_O;) | \(//∇//)\ | ヾ( ̄□ ̄;)ノ | ( ̄^ ̄) | (^_−)☆ | ⊙﹏⊙ | ●ω● |≧▽≦ | |  

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: