Độc thủ diêm vương lệnh chương 9

Đệ cửu chương

(Mỹ nhân dục ế)

Gió đêm lạnh buốt xẹt qua bên tai, uốn lượn trên con đường nhỏ nằm ngổn ngang hơn mười cỗ thi thể.

Lôi Ngọc vuốt thẳng những sợi tóc hỗn độn, vỗ vỗ quần áo đầy bụi đất, thì thào oán hận: “Đây đã là nhóm thứ sáu trong vòng hai ngày sau khi chúng ta cắt đuôi Lưu đại công tử, cái nhóm ‘Ám sát’ kia không phải quá mức nóng vội sao?”

“Đúng a,” Tô Phóng tràn đầy đồng cảm, “Từ tam lưu đến nhất lưu thay phiên nhau xuất kích, thật khiến cho người ta mệt chết.”

“Coi mòi, vị nhân huynh kia có ý làm cho chúng ta suy sụp.” Khóe miệng Lôi Ngọc thoáng hiện lên một nét cười quỷ mị.

“Cái này kêu là khiến cho ‘khó lòng phòng bị’.” Ánh mắt Tô Phóng chớp động, “Cứ theo cái đà này, chúng ta sẽ có lúc sức cùng lực kiệt, cẩn thận mấy cũng có lúc sai sót…”

“Đến lúc đó, hắn sẽ chạy đến đánh chó dưới nước, chẳng phải thống khoái sao?”

“Đích xác rất sung sướng.” Tô Phóng gật đầu,” Bất quá, tiểu Ngọc nhi ngươi đừng quên, hai con chó rớt xuống nước này nhất định phải có một con họ Lôi.”

“Ta còn biết con còn lại họ gì.” Lôi Ngọc cười híp mắt.

“Ta cũng biết,” Tô Phóng cướp lời, “Có phải họ Tô danh Phóng?”

“Ngươi thật thông minh.” Lôi Ngọc khích lệ.

“Đâu có đâu có.” Tô Phóng một mực khiêm tốn.

“Uy,” Đang định châm biếm lại, đột nhiên Lôi Ngọc lộ ra vẻ vui mừng, “Ngươi nghe đi.”

“Là tiếng nước.” Tô Phóng nghiêng tai lắng nghe, tiếng róc rách mơ hồ lọt vào tai.

“Thật tốt.” Lôi Ngọc một hơi kéo Tô Phóng chạy vào sâu trong rừng rậm, “Hai ngày nay bận rộn đánh nhau với đám gia hỏa không mời mà đến, trên người đều là bùn, ta đang muốn tìm một chỗ mà tắm rửa thống thống khoái khoái một phen.”

Đường mòn quanh co vắng vẻ, rừng rậm tăm tối hoang vu, dường như hết thảy ánh sáng đã bị chặn ở ngoài. Nương vào thính giác linh mẫn như dã thú, hai người rẽ phải quẹo trái, xoay vòng liên tục, rốt cục…

Trước mắt thông thoáng rộng mở, trân châu phi tán theo đỉnh núi cao ngất ào ào rớt xuống, “đinh đinh đông đông” tiến nhập thủy đàm trong suốt như gương, phản chiếu dòng ngân quang yên ả từ vầng thu nguyệt.

“Thật đẹp.” Tô Phóng tán thưởng.

“Bùm.” Bọt nước văng khắp nơi, một thân ảnh tinh tế thon dài phá vỡ ý cảnh u nhã như thơ như vẽ. Lôi Ngọc vội vàng quăng bỏ quần áo cùng dây tơ buộc tóc trên người, khẩn cấp nhảy vào trong đàm, hưởng thụ lấy bích thủy thanh lương.

“Thật thoải mái.” Y lớn tiếng ồn ào.

“Thực sát phong cảnh.” Bị cắt ngang nhã hứng, Tô đại lâu chủ nhìn nam nhân đang nhàn nhã duỗi thân cùng tứ chi, lắc đầu cười khổ.

“Ngươi không tắm sao?” Lôi Ngọc  đứng dậy, lộ ra hơn phân nửa thân mình, ngửa đầu nhìn Tô Phóng. Dưới ánh trăng, mái tóc đen như mực quấn quanh da thịt bạch ngọc tinh tế, đôi môi anh đào khẽ động, đen, trắng, hồng ba sắc màu đối lập rõ ràng, hết sức mị hoặc, hảo một bức tranh mỹ nhân mộc dục hoạt sắc sinh hương.

“Ta… ta đợi chút nữa sẽ tắm.” Thình lình cảm thấy một trận miệng đắng lưỡi khô, Tô Phóng hốt hoảng quay lưng lại, không dám liếc mắt thêm một cái.

“Làm sao vậy?” Phát giác có điểm kỳ quặc, Lôi Ngọc khó hiểu hỏi.

“Không, không có gì.”

“Không có gì?” Lôi Ngọc tuyệt đối không tin, “Vậy sao ngươi không nhìn ta mà nói chuyện?”

“Này, này…” Nói quanh co nửa ngày, Tô Phóng hít sâu một hơi, đột nhiên quay lại, chăm chú nhìn Lôi Ngọc trong thoáng chốc, vẻ mặt ngưng trọng. “Ta vừa mới phát hiện một việc thực nghiêm trọng, ta lại có thể sinh ra dục vọng với ngươi.”

“Dục vọng?” Cằm Lôi Ngọc rớt xuống, sửng sốt một lúc lâu, y mới chậm rãi nói, “Ngươi coi ta là nữ nhân sao?” Ánh mắt y chậm rãi híp lại thành một đường, cả khuôn mặt u ám, sắp sửa bạo phát.

“Ta biết rất rõ ngươi không phải nữ nhân.” Nếu đã thừa nhận, Tô Phóng dứt khoát thoải mái công khai xem xét thân thể xinh đẹp, nhỏ gầy rắn chắc, trắng nõn mềm dẻo trước mặt. “Thân hình của ngươi, còn có tính cách nóng nảy của ngươi, có điểm nào giống nữ nhân?”

“Vậy tại sao ngươi lại có phản ứng với thân thể nam nhân?” Tức giận một khắc trước đó không cánh mà bay, Lôi Ngọc tò mò nheo mắt nhìn hắn, “Hay là ngươi có đoạn tụ chi phích?”

“Trước kia ta không hề có.” Tô Phóng đúng lý hợp tình nói, “Cho dù có, cũng là do ngươi gây nên.”

“Nga…” Lôi Ngọc kéo dài thanh âm, “Ý tứ của ngươi, có phải là mê luyến ta hay không?”

“Ta không biết.” Tô Phóng đáp lại rất dứt khoát cũng rất rõ ràng.

“Không biết?” Lôi Ngọc trợn mắt.

“Ta chưa từng muốn ăn nằm với ai, càng không có kinh nghiệm đàm tình thuyết ái, làm sao biết được mê luyến một người là cảm giác gì?” Tô Phóng sờ sờ đầu, “Chẳng lẽ ngươi có kinh nghiệm?”

“Ta cũng không có.” Nhắc tới chuyện này, Lôi Ngọc có chút uể oải.

“Có muốn thử kết giao với ta xem sao hay không?” Tô Phóng ý tưởng đột phát, “Dù sao hai ta cũng rất hợp nhau. Ý ngươi thế nào?”

“Tốt.” Lôi Ngọc sảng khoái nói, “Ngươi đã nói như vậy, ta không phản đối.”

“Ngươi… không lo lắng chút nào sao?”

“Không cần.”

“Thật sự không cần?”

“Này…”

“Cái gì?”

“Cái kia…”

“Ngươi chẳng lẽ… hối hận sao?” Lôi Ngọc từng chữ, từng chữ hỏi.

“Không phải.” Tô Phóng lập tức phủ nhận, “Ta là sợ ngươi sẽ đổi ý.”

“Vì sao?”

“Bởi vì… thông thường đáp ứng yêu cầu của người khác mà không suy xét, hơn phân nửa sau đó sẽ hối hận.”

“…”

Im lặng.

Thật lâu sau.

“Hỗn đản nhà ngươi!!” Gầm lên giận dữ, người nào đó nổi trận lôi đình, “Ta còn chưa trách ngươi hỏi đường đột, ngươi đã dám chê ta trả lời khinh xuất, ta xem ngươi là chán sống rồi!!”

“Uy! Đừng, đừng kích động!” Tô Phóng bị nước trong tay Lôi Ngọc té vào khiến cho hắn trái tránh phải né, chật vật vạn phần. “Bây giờ ta biết ngươi nghiêm túc rồi! Trước tiên ngươi nghe ta nói đã … Oa! Ngươi tỉnh táo lại chút!”

Trong lúc tranh cãi ầm ỹ, bỗng nhiên có tiếng xe ngựa lộc cộc chen vào, Tô, Lôi hai người đồng thần ngưng tâm tĩnh khí, nín thở chờ đợi.

Chốc lát, hình ảnh mờ nhạt từ xa lại gần, dần dần rõ ràng. Lôi Ngọc trước sau đếm, ước chừng có hai mươi mấy người, trong đó kẻ vạm vỡ chiếm đa số. Có hai chiếc xe khác, một chiếc chất đầy thùng to thùng nhỏ, cỗ còn lại rộng rãi hoa lệ, nương theo ánh trăng nhìn vào, bốn phía thân xe trang trí một mảnh đỏ tươi, nguyên lai là một cỗ xe cưới. Những chiếc thùng này, chắc là đồ cưới của cô dâu. Thùng cao nhất cắm một lá cờ, trên có thêu bốn chữ rồng bay phượng múa, Hổ Hùng tiêu cục.

Thoáng nhìn tiêu kỳ màu trắng chữ đen, Tô Phóng cùng Lôi Ngọc đồng thời bớt căng thẳng. Đại tiểu thư Hổ Hùng tiêu cục “Lăng Vân tiên tử” Đinh Yến cùng Nhị đương gia Phi Long bang “Vô cảnh cước” Cảnh Lạc Anh sớm có hôn ước, dự định trung thu năm nay thành hôn. Ngày mai đúng là mười lăm tháng tám, khó trách người của Hổ Hùng tiêu cục xuất hiện ở chỗ này.

“Đại ca,” Đại hán đi đầu ghìm chặt cương ngựa, dương dương tự đắc, “Ta nói không sai chứ? Chỉ cần xuyên qua rừng cây, chính là địa bàn của Phi Long, chúng ta nhất định có thể tới đúng lúc.”

Một gã đại hán ở xe khác cười nói: “Nhị đệ, may mà có ngươi biết đường tắt, nếu không chỉ sợ chúng ta lỡ mất ngày lành tháng tốt.”

Hai gã đại hán vô luận dáng người hay tướng mạo đều giống nhau như đúc, chỉ có điều ấn đường của ca ca so với đệ đệ có thêm một nốt ruồi đen. Huynh đệ sinh đôi này chính là tổng tiêu đầu và phó cục chủ của Hổ Hùng tiêu cục, “Côn tảo thiên quân” Đinh Hổ và “Đồng đầu thiết tí” Đinh Hùng.

“Đại ca,” Đinh Hùng đề nghị, “Ta nhớ cách đây không xa có một thủy đàm rất lớn, không bằng chúng ta lúc này rửa mặt nghỉ ngơi, chờ trời sáng lên đường cũng không muộn.”

“Hảo.” Đinh Hổ suy nghĩ một lát, lập tức nhấc tay ra hiệu, mọi người phía sau đồng loạt xoay người xuống ngựa, sau khi buộc cương vào tàng cây, sôi nổi ngồi xuống. Bên trong đám người có một nữ tử hồng y bắt mắt, hai đạo đao mi tà tà nâng lên, hiện ra một đôi mắt phượng ngậm hàm sát khí, đúng là thê tử của Đinh Hổ, đại tổng quản Hổ Hùng tiêu cục  “Toái thạch đao” Mạnh Như Yên. Nghe nói nữ tử này tính tình hào sảng, làm việc không câu nệ tiểu tiết, hôm nay vừa thấy, quả nhiên là tư thế oai hùng bừng bừng, người khác không dám nhìn gần.

“Nhị đệ, thủy đàm ở đâu?” Mạnh Như Yên xoa xoa cái trán đầy mồ hôi.

“Ở bên đó…” Đinh Hùng chuyển mắt, nửa câu nói phía sau nhất thời nghẹn ở trong miệng, không thể nói ra.

Nguyệt quang ngân bạch chiếu rọi người trong đàm tiêm nhược tú mỹ, kiều nhu vô y, một đôi tiễn thủy thu đồng thuần tịnh doanh nhiên. Ngay cả đi khắp đại giang nam bắc áp tiêu, Đinh thị huynh đệ cũng chưa từng gặp mỹ nhân khiến cho người người thương yêu như thế. Trong thời gian ngắn, toàn bộ mọi người trừng lớn mắt, chỉ lo ngơ ngơ ngẩn ngẩn nhìn đại mỹ nhân kiều nhan lộ ra như hoa trong nước. Đinh Hùng lại càng nhìn không chuyển mắt, người như vậy, há không phải tình nhân lý tưởng mình ngày nhớ đêm mong, khuya về nằm mộng?

Bên này vô cùng say mê, bên kia lại lửa giận ám trướng. Tình nhân của mình (mặc dù vừa mới ra lò) bị nam nhân khác dùng ánh mắt nóng bỏng “nhiệt tình” mười hai vạn phần gắt gao nhìn chằm chằm, Tô đại lâu chủ muốn không tức cũng khó. Hắn tà tà bước ra hai, ba bước, nghênh ngang chặn trước mặt hơn mười ánh mắt si ngốc mê mẩn, đem Lôi Ngọc (nói cho đúng, là mặt Lôi Ngọc) dấu chặt chẽ ở phía sau.

Dung nhan xinh đẹp của mỹ nhân chợt bị một nam tử nông thôn đầy mặt ngu đần, hàm hậu đậm chắc thay thế, Đinh Hùng không khỏi cảm thấy bất mãn, cao giọng quát mắng: “Ngươi làm gì?!”

“Làm gì?” Tô Phóng kéo kéo khóe môi không mang tiếu ý, “Tại hạ còn muốn hỏi các ngươi muốn làm gì?”

“Ta, chúng ta…” Đinh Hùng đột nhiện nhận ra trạng huống trước mắt, ha ha nói, “Không, không phải… cố ý mạo phạm…”

“Ta biết các vị không cố ý.” Lôi Ngọc lẳng lặng nói, “A Phóng, lấy cho ta một bộ xiêm y sạch sẽ.”

“Được…” Tô Phóng tâm bất cam tình bất nguyện lên tiếng, ngoan ngoãn đi đến bên bao quần áo lấy ra một bộ y vật cẩn thận đặt lên trên tảng đá gần bờ đàm. Aiz, ai bảo mình thốt không ra tiếng? Giờ phút này ngữ điệu Lôi Ngọc mặc dù bình tĩnh vô ba, không thấy một chút kích động, nhưng căn cứ vào kinh nghiệm tích lũy mấy ngày nay của Tô Phóng, đây tuyệt đối là sự yên tĩnh trước cơn bão.

Người thấu tình đạt lý biết bao! Đinh Hùng âm thầm tán thưởng, chỉ tiếc bên cạnh người thanh lệ tuyệt tục, lan tâm huệ chất như thế lại có một tên đầy tớ thô bỉ bất văn chướng mắt đến cực điểm.

“Các vị…” Lôi Ngọc chăm chú nhìn mọi người trên bờ, chưa hết câu, toàn bộ nam nhân đã thập phần tự giác quay lưng đi, chỉ còn lại Mạnh Như Yên vẫn còn đứng tại chỗ không nhúc nhích.

“Vị phu nhân này,” Tô Phóng vội ho một tiếng, “có thể mời ngươi…”

“Ta cũng muốn xuống nước tắm rửa,” Mạnh Như Yên sang sảng cười, “Đều là nữ nhân, cho dù cùng nhau tắm cũng không sao. Tiểu thư nhà ngươi cũng không thẹn thùng đến mức ấy chứ” Người không có vài phần can đảm tuyệt đối không dám tự tiện tiến vào rừng cây được bao phủ bởi tấm màn đen tĩnh lặng và âm trầm này. Thân là tổng quản Hổ Hùng tiêu cục, Mạnh Như Yên vô cùng thông tuệ, dĩ nhiên đoán được đối phương cũng là giang hồ đồng đạo.

“Khụ khụ… y không phải tiểu thư nhà ta…”

“Không sai,” Lôi Ngọc hung tợn trừng mắt nhìn Tô Phóng vừa nghiêng mặt cười trộm, lạnh lùng cắt lời hắn. “Ta là đại gia nhà hắn.”

“Đại, đại gia?!!” Vừa mới xoay qua chỗ khác, trong nháy mắt mọi người nhất tề vòng về, nghẹn họng nhìn trân trối, vẻ mặt ngu xuẩn vô cùng.

“Ta không tin!!” Đinh Hùng khó có thể tin kêu lên, bộ dáng ảo tưởng tan biến bị đả kích nặng nề, trong miệng còn lẩm bẩm. “Không có khả năng… tại sao có thể là nam nhân…”

!!!!

Lôi Ngọc đại giận.

“Vị công tử này,” Mạnh Như Yên liếc thấy sắc mặt Lôi Ngọc từ trắng chuyển thành xanh, nhân lúc y chưa kịp phát tác cướp lời, “Chúng ta nhất thời nhìn nhầm mà đắc tội, mong công tử rộng lượng.” Dứt lời, dùng sức kéo góc áo Đinh Hùng, đem hồn phách vừa bay ra ngoài của hắn gọi về.

“Đúng, đúng.” Đinh Hùng lúc này mới như từ trong mộng tỉnh lại, hắn một tay gãi đầu, vẻ mặt xấu hổ. “Tại hạ thất lễ, còn thỉnh huynh đài thứ lỗi.” Trong miệng nói “thất lễ”, ánh mắt lại không thể khống chế mà hướng về phía thủy đàm, thầm nghĩ muốn nhìn kỹ thêm một chút.

Thấy hắn hãy còn duỗi thẳng cổ không ngừng nhìn mình, Lôi Ngọc càng thấy bực bội. Nếu không phải Tô Phóng kịp thời thay y che đi ánh nhìn chướng mắt đó, chỉ sợ Lôi đại cốc chủ đã không nhịn được mà tặng cho Đinh Hùng một chiêu xuyên tim, để cho Hổ Hùng tiêu cục tang, hỉ cùng làm.

Cành lá xa xa truyền đến tiếng động sột soạt, mười mấy người áo xanh theo bốn phương tám hướng bay tới, thành một hình cung bao vây đám người ở trong, tư thế hệt như một đám cướp bóc chặn đường. Mọi người trong tiêu cục lập tức đồng thời trở về trận địa sẵn sàng đón địch, ai cũng khẩn trương vạn phần, sao còn có công phu rảnh rỗi đi bận tâm người trong đầm nước phía sau? Duy có Đinh Hùng sau khi bất mãn liếc Tô Phóng còn đang vững vàng che trước Lôi Ngọc một cái, mới không cam lòng mà xoay người.

“Xin hỏi các vị bằng hữu trên đường là ai?” Đinh Hổ trầm giọng hỏi.

“Ha ha ha…” Một tú tài trung niên trắng trẻo, bộ dáng cầm đầu cười to, ôm quyền nói, “Đinh lão đại, bất quá mới hai tháng không thấy, sao ngay cả trang phục của Phi Long bang chúng ta cũng không nhận ra?”

“Sầm huynh!” Chăm chú nhìn lên, Đinh Hổ hỉ động nhan sắc. “Sao ngươi lại tới đây?”

“Đương nhiên là tới đón các ngươi.” Người áo xanh cầm đầu một bên hướng về phía đám người Đinh Hùng, Mạnh Như Yên liên tiếp gật đầu, một bên nói, “Nghe đệ tử trong bang báo lại mới biết các vị đã đến, người làm chủ nhân như ta dĩ nhiên nên tận tình nghênh đón.”

“Đại đương gia Phi Long bang đích thân đón tiếp, chúng ta làm sao dám đảm đương?” Mạnh Như Yên yên nhiên nói.

“Tẩu phu nhân khách khí quá.” “Lăng Vân chưởng” Sầm Dương ha ha cười, “Chúng ta đã sắp thành người một nhà, cần gì phải khách khí như thế? Di?” Chuyển mắt  thoáng nhìn Lôi Ngọc đứng bên bờ đàm cùng Tô Phóng đang ân cần lau chùi cho y, hắn không khỏi kinh ngạc, “Hai vị huynh đệ này thực lạ mặt, chẳng lẽ là đệ tử vị nào mới thu nhận?”

“Sầm huynh hiểu lầm rồi.” Mạnh Như Yên giải thích, “Nhị vị chủ tớ bọn họ không phải là người trong tiêu cục chúng ta, mà là giang hồ đồng đạo ngẫu nhiên gặp ở chỗ này.”

“Nga?” Sầm Dương hồ nghi nhìn… từ trên xuống dưới… Tô, Lôi hai người, “Xin hỏi, nhị vị xưng hô như thế nào?”

“Tiểu đệ họ Lôi, hắn họ Tô.” Lôi Ngọc đáp lời, đơn giản rõ ràng, vào ngay điểm chính.

“Nguyên lai là Lôi công tử cùng Tô…” Nói tới đây, sắc mặt Sầm Dương phút chốc biến đổi, hiển nhiên là nghĩ tới điều gì, trên trán mồ hôi lạnh ròng ròng chảy xuống. “Sầm mỗ không biết nhị vị giá lâm, ngôn ngữ trong lúc có nhiều mạo phạm, vạn xin thứ tội.” Chuyển ngoắt một trăm tám mươi độ, khiến cho mọi người đứng nhìn đều choáng váng.

“Tốc độ truyền bá  đồn đại trên giang hồ thật đúng là không phải tầm thường.” Tô Phóng thở dài, “Tiểu Ngọc nhi, ngươi nói có đúng không?”

“Truyền không mau thì đã không kêu là đồn đại.” Lôi Ngọc từ từ nói.

“Sầm đại đương gia,” Thấy Sầm Dương bộ dáng sợ hãi, cảnh giác dè chừng, Tô Phóng vẻ mặt ôn hòa từ trong lồng ngực lấy ra một bái thiếp, “Đây là thiếp cưới một tháng trước ngươi cho người mang đến tệ lâu, chúng ta lần này đặc biệt đến chúc mừng.” Nói xong, còn vỗ vỗ vai Lôi Ngọc.

“Đúng a,” Lôi Ngọc triển mi lộ ra một nụ cười mê chết người không đền mạng, “Chén rượu cưới này tại hạ nhất định phải uống.”

“Đa tạ nhị vị.” Sầm Dương mừng  rỡ. Bản thân từng đặc biệt phái người đến Triêu Mộ lâu cùng Tuyệt Tâm cốc đưa thiếp mời, nhưng xét địa vị Phi Long bang  trong giang hồ, hắn chưa bao giờ ngờ rằng hai vị thủ lĩnh này sẽ đích thân xuất hiện, chỉ cần bọn hắn chịu phái người tới, đã xem như rất nể mặt. Không ngờ hôm nay hai người lại có thể dắt tay nhau đến, hắn sao có thể không mừng rỡ như điên? “Nhị vị nguyện ý bớt chút thì giờ đến tệ bang, tại hạ thực cảm tạ tam sinh hữu hạnh.” Hắn cung kính lạy dài thi lễ với Tô Phóng và Lôi Ngọc.

“Sầm đại đương gia không cần đa lễ.” Lôi Ngọc hơi hơi khom người, “Chỉ có điều tại hạ vội vàng tới, quà mừng ngày mai mới có thể sai người đưa đến nơi, đại đương gia sẽ không để tâm chứ?”

“Không dám không dám.” Sầm Dương liên tục nói, “Ngài chịu hạ mình đến, tệ bang dĩ nhiên đã rất vẻ vang, kẻ hèn này sao lại không biết xấu hổ mà khiến ngài tốn kém?”

“Lễ không thể bỏ.” Lôi Ngọc liếc qua người bên cạnh, “Ngươi nói có đúng không?”

“Đương nhiên.” Tô Phóng lập tức lấy từ trong lòng ra một cái hộp. Hộp này dài bảy tấc, rộng bốn tấc, hoa văn làm bằng gỗ thập phần cổ xưa thanh lịch. Mở nắp hộp ra, bên trong có một đôi ngọc bội tinh xảo, một rồng một phượng, chạm trổ tinh tế vô cùng, thân ngọc trong suốt lấp lánh, không chút tỳ vết, vừa nhìn đã biết là vật vô giá. “Một phần quà mừng này xin Sầm đại đương gia cùng Đinh cục chủ vui lòng nhận cho, tại hạ cung chúc Cảnh nhị đương gia cùng Đinh đại tiểu thư trăm năm hảo hợp, đầu bạc răng long.”

Sầm Dương cùng Đinh Hổ nhìn nhau, chần chờ nói: “Lễ quý  trọng như thế…”

“Tiền tài vốn là vật ngoại thân.” Tô Phóng cười, “Nhị vị không phải muốn ta thu lại vật đã đưa ra chứ?”

“Đúng vậy.” Lôi Ngọc hảo tâm nhắc nhở, “Hắn đây chẳng có cái gì, chỉ được cái nhiều tiền, hơn nữa lại có sở thích tặng lễ, nếu các vị khăng khăng không thu, chỉ sợ hắn thẹn quá hóa giận, cuồng tính đại phát.”

“Vậy nếu tại hạ từ chối thì thật bất kính.” Sầm Dương bị y hù đến sửng sốt, vội cuống quýt vươn tay nắm lấy hộp gỗ, chỉ sợ chậm một bước sẽ bị Tô đại lâu chủ “thẹn quá hóa giận” mà “cuồng tính đại phát”.

“Sầm huynh,” Đinh Hổ ngơ ngơ ngẩn ngẩn ở một bên nghe xong nửa ngày rốt cục nhịn không nổi, “Hai vị này đến tột cùng là…”

“Ai nha,” Sầm Dương đột nhiên dùng sức gõ đầu mình, “Ngươi xem, ta vui đến hồ đồ rồi! Đến, ta giới thiệu cho các vị, đây là cục chủ Hổ Hùng tiêu cục Đinh thị huynh đệ, còn có vị này, là phu nhân Đinh lão đại. Về phần hai vị đây…” Hắn cố ý ho khan một tiếng, ngừng lại một chút rồi mới tiếp tục nói, “Chính là hai nhân vật đại danh đỉnh đỉnh trong chốn võ lâm Triêu Mộ lâu Tô lâu chủ cùng Tuyệt Tâm cốc Lôi cốc chủ.”

!!!!!!

Trừ bỏ khiếp sợ vẫn là khiếp sợ. Giống như bị người khác gõ cho một côn, cách một lúc lâu sau, Đinh Hùng mới hậu tri hậu giác nói một câu: “Nguyên lai các ngươi không phải chủ tớ…”

Mọi người cười ngất.

This entry was published on 01/11/2011 at 9:33 Sáng. It’s filed under Độc thủ diêm vương lệnh and tagged . Bookmark the permalink. Follow any comments here with the RSS feed for this post.

8 thoughts on “Độc thủ diêm vương lệnh chương 9

  1. Hai anh kết giao với nhau một cách rất ư là …hào sảng =))

    Tiểu Ngọc Nhi, đi đâu anh cũng câu giai là sao 🙂

  2. Chương này hài quá…
    ….tên đầy tớ thô bỉ bất văn chướng mắt đến cực điểm…
    Tội nghiệp bạn Phóng mà, lúc thì bị coi là nhà quê, nhà giàu mới nổi, còn bị cho là phân trâu =)))~
    Bây giờ lại bị coi là tên đầy tớ thô bỉ
    *Cười lăn lộn*

    • Số 2 bạn trẻ đều là cái số “đừng để cái mặt nó lừa”. Chả ai nhìn bạn Ngọc lại bảo bạn là thủ lĩnh hắc đạo, nhưng anh Phóng còn thảm hơn, chẳng ai nhìn anh mà không nghĩ anh là nông dân =))

  3. baotram on said:

    Ế, cái mỹ nhân dục đồ kia dễ thương ứ chịu được :))

  4. Lan dau tien ta thay 1 cap ket giao voi nhau rat u la …the nay.

  5. thu mieu nhan on said:

    Ngất, lại bật dậy, hả cứ thế mà kết giao ah? Xuất hiện kẻ tự mình đa tình, tội quá chậm chân mất rùi!

  6. Anh Phóng thật sướng, đc ngắm mỹ nhân thoát y tắm rửa nha~ ta cũng muốn *chảy máu mũi-ing*

(━┳━ _ ━┳━) | (¬_¬) | (; ̄Д ̄)| 凸(`0´)凸 | o(≧o≦)o | ಠ_ಠ | m(_ _;;m |(◎_◎;) | ⁀⊙﹏☉⁀ | (。⌒∇⌒)。 | 〜( ̄▽ ̄〜) | (#+_+) | (ノ ̄д ̄)ノ | ψ(`∇´)ψ | ヾ(^∇^) | ( ̄ー ̄)| O(≧∇≦)O | (∩_∩) | (。♥‿♥。) | づ ̄ ³ ̄)づ | (⌒▽⌒)| ┐( ̄ー ̄)┌ | (;へ:)| ╥﹏╥ | (︶︹︺) | ∑(O_O;) | \(//∇//)\ | ヾ( ̄□ ̄;)ノ | ( ̄^ ̄) | (^_−)☆ | ⊙﹏⊙ | ●ω● |≧▽≦ | |  

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: