Lão bà nô – chương 2

Chương thứ hai

“Có lửa, phòng chứa củi phát hỏa” Tân khách đang tụ tập trong đại sảnh, đột nhiên có gia đinh hốt ha hốt hỏang chạy tới cao giọng la hét.

Hiên Viên Chiếu cả kinh đứng lên: “Cái gì? Phòng chứa củi?” Sắc mặt hắn thoắt trở nên trắng bệch, trước đó một khắc, Ly Lạc bảo muốn đi phòng chứa củi lấy quà sinh nhật cho hắn. Y nói đã gọt cho mình một con búp bê, như thế nào lại…như thế nào lại biến thành như vậy.

“Phái người đi cứu hỏa.” Bình Vương gia chậm rãi nói, mà Hiên Viên Chiếu sớm đã chạy ra ngòai.

Lửa phòng chứa củi cháy rất mạnh, mặc dù có nhiều gia đinh đang dội nước hòng dập lửa, ngay cả một đứa nhỏ như Hiên Viên Chiếu cũng minh bạch, lửa này căn bản không dập tắt nổi.

“Ai nha, may mắn phòng chứa củi là gian biệt lập, không lan đến các phòng khác, quên đi, đốt cũng được.” Bình Vương gia giả mù sa mưa nói, hắn đương nhiên biết Ly Lạc lúc này đã ở ngòai mười dặm.

“Ly Lạc…Ly Lạc…” Hiên Viên Chiếu đột nhiên gào lớn, hướng phòng chứa củi lao tới, bị Bình Đại tinh mắt vung tay điểm trúng huyệt ngủ.

Đứng trước một mảnh đổ nát, Hiên Viên Chiếu cả người tê dại, Ly Lạc, đêm qua còn nói mãi mãi không chia lìa, Ly Lạc, không nghĩ tới, cứ như vậy vĩnh viễn rời mình đi.

“Bình Đại…” Nước mắt Hiên Viên Chiếu chậm rãi chảy xuống, hắn nhẹ nhàng gọi người bên cạnh.

“Tiểu vương gia…người đã không còn, vẫn thỉnh tiểu vương gia cố nén bi thương…” Bình Đại cúi người, thật là đau lòng, nhìn đứa nhỏ này lớn lên đến giờ chưa bao giờ thấy hắn rơi nước mắt.

“Ta sẽ vĩnh viễn…vĩnh viễn nhớ kỹ, vào đúng ngày sinh nhật sáu tuổi của ta…ta…ta đã mất Ly Lạc, vương phi tương lai của mình. Ta sẽ vĩnh viễn…vĩnh viễn nhớ kỹ Ly Lạc.” Hắn vuốt ve thanh tiểu mộc đao trên cổ, ánh mắt hướng về phía phương trời vô định, hai mắt tiêu cự không có, sau đó thân thể cứ như vậy mà ngã xuống.

“Tiểu vương gia…tiểu vương gia…” Từ đống đổ nát truyền ra tiếng hô kinh hãi của Bình Đại, làm chấn động cả vương phủ.

Hiên Viên Chiếu hôn mê suốt hai ngày hai đêm, khiến Bình Vương gia bất ngờ và lo lắng cực độ, thậm chí còn muốn triệu hồi Ly Lạc về. May mắn ngay trước khi hắn thay đổi chủ ý, Hiên Viên Chiếu tỉnh lại.

“Chiếu nhi a, Ly Lạc đã chết, ngươi không nên quá thương tâm.” Bình Vương gia lau nước mắt vui mừng.

“Ly Lạc? Ly Lạc là ai?” Hiên Viên Chiếu ngẩng đầu, chớp đôi mắt đen tỏ vẻ khó hiểu.

“Ngươi…ngươi quên rồi? Quên Ly Lạc rồi?” Bình Đại không thể tin được, rõ ràng hôm trước còn nói muốn vĩnh viễn nhớ kỹ, kết quả hôn mê một hồi liền quên sạch, điều này sao có thể.

Hiên Viên Chiếu cúi đầu nghiêm túc suy tư trong chốc lát, sau đó lắc đầu: “Ta không biết Ly Lạc là ai. Thế nào? Là người rất quan trọng của ta sao?”

“A, không phải, không phải, Ly Lạc là một con mèo mà thôi, quên rồi cũng không sao, chẳng có gì ghê gớm.” Không nghĩ tới chuyện lại tiến triển thuận lợi một cách thần kỳ như vậy, Bình vương gia quả thực muốn cười ha hả.

Liếc mắt thấy trên cổ con trai đeo một thanh tiểu mộc đao, hắn ho khan hai tiếng: “Chiếu nhi, mang thanh mộc đao này làm gì, để phụ vương tìm cho ngươi một danh đao đệ nhất đắt tiền hơn được không?”

“Không.” Ngòai mong đợi, Hiên Viên Chiếu kiên định lắc đầu: “Con muốn thanh mộc đao này.” Hắn nhíu mày cẩn thận suy nghĩ trong chốc lát, sau đó lại vỗ vỗ đầu: “Thật kỳ quái, rõ ràng không nhớ ra, nhưng sao lại có cảm giác thanh mộc đao này rất quan trọng nhỉ?”

“Nga…” Bình Vương gia nghẹn lời: “Chiếu nhi, vậy ngươi có nhớ ta là ai không?” Không nên a, nếu khéo quá hóa vụng, có khi con trai mình ngay cả cha cũng quên mất.

“Sao lại không nhớ, ngài là phụ vương ta, cái này còn cần phải sao?” Hiên Viên Chiếu chu cái miệng đáng yêu nhìn về phía phụ vương hắn: “Thiệt là, sao đột nhiên phụ vương lại trở nên ngốc như vậy?”

“Nga.” Bình Vương gia nghẹn họng, nhưng vẫn hỏi thêm mấy vấn đề. Sự thật chứng minh, trừ bỏ chuyện Ly Lạc, trí nhớ của Hiên Viên Chiếu không hề bị hao tổn chút nào, việc này không thể không khiến Bình Vương gia cảm thấy kỳ quái.

“Được rồi được rồi, phụ vương đừng hỏi nhiều vậy nữa, con muốn lên phố đi tìm tiểu mỹ nhân, sau đó mua hết về, tương lai làm thiếp của con.” Hiên Viên Chiếu phấn chấn tinh thần đứng dậy, đối với chí hướng cao xa của mình, hắn nửa điểm vẫn không thay đổi.

“Ai, nếu như Chiếu nhi quên cả cái này đi có phải tốt không.” Bình Vương gia cảm thán, bất quá chuyện cho tới bây giờ cũng không thể mười phân vẹn mười, Hiên Viên Chiếu có thể quên đi Ly Lạc đã là hết sức may mắn.

Mười hai năm sau.

Đường phố Vân Đô thành, vẫn là cảnh tượng người người qua lại như mắc cửi, phồn hoa náo nhiệt vô cùng.

Chỉ bất quá gần đây, vì một nước nhỏ gần Lộc quốc bị Đại Danh quốc tiêu diệt, khiến cho phần lớn dân chạy nạn tràn vào khu vực Lộc quốc, kéo tới Vân Đô thành.

Vì Lộc quốc phồn vinh cường thịnh, rất nhiều dân chạy nạn từ biệt quốc đến đây đều sống thỏai mái, trên đường đi kết thành đòan đội làm tên khất cái, cuộc sống vẫn tiêu dao như thường.

Một cỗ xe ngựa hoa lệ từ trên đường lớn chậm rãi chạy đến, ở dưới mái hiên cửa hàng, tòan bộ dân chạy nạn và đám khất cái đứng lên cao giọng hô: “Tiểu vương gia là Bồ Tát sống a, Bồ Tát sống đại từ đại bi.”

Một thanh niên mặc áo vải đầu đội mũ, vốn đang định tiến vào cửa hàng, nghe thấy thế liền đột nhiên dừng cước bộ, hướng về phía xe ngựa.

Hiên Viên Chiếu từ trong xe đi ra, bên người là Bình Nhị, Bình Tam. Hắn hài lòng nhìn đám người phía dưới, ha ha cười, rồi nói với Bình Nhị: “Thưởng tiền.” Lời nói vừa dứt, vô số đồng tiền rơi xuống như thiên nữ tán hoa, đám dân chạy nạn tranh nhau xông lại giành lấy.

Ngay cả những hài đồng đứng bên cửa cũng gia nhập đội ngũ đọat tiền. Hiên Viên Chiếu nhìn những người nằm nhòai dưới chân hắn, cảm giác ưu việt trong lòng càng thêm gia tăng, lại nói với Bình Tam: “Tốt, đều thưởng.”

Bình Tam móc từ trong túi ra không còn là tiền đồng, mà là đem ngân bảo như mưa rào rắc trên đường lớn. Lần này, ngay cả những người đang đứng cười xem náo nhiệt cũng đều ngồi xổm xuống.

“Ha ha ha, cảm giác thật sự không tồi.” Hiên Viên Chiếu ngửa mặt lên trời cười lớn, trên mặt tràn đầy đắc ý.

Bỗng nhiên, tiếng cười của hắn ngừng lại, hai mắt mở to không dám tin nhìn về hướng một thanh niên duy nhất đang đứng thẳng cách đó trăm thước. Hắn dụi dụi mắt, lại dụi dụi mắt, cuối cùng không thể không thừa nhận, cái người trẻ tưổi này đích xác không vì tiền tài mà khom lưng.

Mười hai năm khổ luyện, Ly Lạc đã thành một tuyệt đỉnh cao thủ khiến cho sư phụ cũng phải khen không dứt miệng. Năm mười sáu tuổi, tay y đã vững như bàn thạch, mười bảy tuổi, tốc độ rút kiếm của y đã không kém đệ nhất sát thủ trên giang hồ.

Vậy mà giờ phút này, đôi tay không hề run rẩy mười hai năm qua lại hơi run lên. Y nhìn thiếu niên anh tuấn đứng không xa đang đang trừng mắt với mình, trong lòng tới lui chỉ có một câu: “Chiếu nhi, ta đã trở về, Chiếu nhi…”

“Bình Nhị, cái tên kia là ai?” Hiên Viên Chiếu nổi giận kêu: “Tại Vân Đô thành cư nhiên còn có kẻ không coi ta ra gì! Hừ, khẳng định là từ nơi khác tới, y không lấy tiền thì cút ra xa một chút.”

Thật sự là đáng giận, tâm tình tốt đều bị phá hủy. Hiên Viên Chiếu óan hận hướng về phía Ly Lạc hung hăng nắm tay, ý tứ rất rõ ràng: thức thời thì nhanh biến.

Vẫn bá đạo như trước kia a. Không, phải nói là càng thêm bá đạo, khó trách ngay cả vương gia cũng chịu không nổi, từ năm ngóai đã giục ta nhanh chóng xuống núi. Ly Lạc trong lòng tràn ra một nét cười thóang hiện, mà cái biểu hiện tươi cười bên môi lúc này lại thành một lọai khiêu khích xem thường.

Y khoanh tay dựa vào gốc đại thụ ven đường, từ từ nói: “Đường này không phải ngươi mở, cây này không phải ngươi trồng, ta muốn đứng chỗ nào thì đứng chỗ đó, ngươi có là thiên vương lão tử cũng không quản được.”

Người này…tên khốn này dám mở miệng cãi lại mình, còn…còn châm chọc mình. Được hòang đế ca ca cùng lão cha cưng chiều, tiểu vương gia Hiên Viên Chiếu một hơi súyt nữa hít thở không thông, thiếu chút nghẹn chết ở đó.

Run lẩy bẩy dưới lớp quần áo, hắn nổi giận nhảy xuống xe, lại thấy trong đám người đã có mấy kẻ ngẩng đầu hướng bên này nhìn sang, không khỏi càng thẹn quá hóa giận: “Bình Tam, tiếp tục phát tiền.”

Nếu như nói trên đời này có một lọai đồ vật so với náo nhiệt còn hấp dẫn hơn, vậy tuyệt đối chính là tiền. Cho nên vốn có người chuẩn bị ngẩng đầu xem náo nhiệt, lại nhanh chóng cúi xuống, nhặt tiền quan trọng a.

“Ngươi là ai? Dám châm chọc bổn vương, ngươi có biết bổn vương là ai không?” Hiên Viên Chiếu mặc dù tuổi không bằng Ly Lạc, nhưng thân người so với Ly Lạc cao hơn không ít, phi thường tiện lợi cho hắn từ trên nhìn xuống gia tăng khí thế phe mình.

“Ta đương nhiên không biết ngươi là ai, bất quá nếu ngươi đã hỏi, ta đây cũng hỏi lại ngươi, xin hỏi các hạ, ngươi là cái gì vậy?” Ly Lạc không chút hoang mang đáp, khóe miệng thủy chung mang theo một mạt cười.

“Tên khốn, dám hỏi bổn vương là cái gì, xem ra ngươi thật là chán sống rồi.” Thân là vương gia uy quyền lần đầu tiên bị khiêu chiến, Hiên Viên Chiếu nộ bất khả át, thiếu điều nhảy dựng lên chỉ vào mũi Ly Lạc mà gầm rú.

“A, nguyên lai ngươi chẳng là cái gì, đối với một người như vậy, ta tựa hồ càng không có lý do cần biết hắn là ai.” Ly Lạc ra vẻ bừng tỉnh đại ngộ, thiếu chút nữa khiến Hiên Viên Chiếu bên cạnh tức giận đến hộc máu.

“Ngươi, ngươi, ngươi…” Hiên Viên Chiếu giận dữ, nhưng vì tài đối đáp kém xa Ly Lạc không thể phản kích, cuối cùng chỉ có thể hung hăng rống to câu nói kinh điển chuyên dùng để hư trương thanh thế: “Ngươi…ngươi chờ đấy cho ta.”

“Ta chờ ở chỗ này, tiểu vương gia chắc là muốn mang viện binh đến phải không?” Ý cười bên khóe miệng Ly Lạc biến mất: “Vậy ngươi cần nhớ cho kỹ, tên của ta là…Ly Lạc.”

“Ly Lạc?” Hiên Viên Chiếu nghi hoặc nhắc lại một lần, sau đó gật đầu nói: “Hảo, bổn vương nhớ kỹ, có cam đảm thì đừng trốn.” Nói xong hắn xoay người bước lên xe ngựa, sau đó cỗ xe cũng lao đi.

Ánh mắt Ly Lạc thóang hiện ra vẻ thất vọng, thì thào nói: “Chiếu nhi quả nhiên đã quên ta.” Nhưng nỗi thất vọng rất nhanh đã bị một cỗ đấu chí thay thế.

Ly Lạc nhìn xe ngựa dần rời xa, đột nhiên cười đến vô cùng khóai trá: “Không sao cả, Chiếu nhi, còn nhiều thời gian, ta còn thời gian cho ngươi một lần nữa nhớ kĩ ta.”

***

“Cha…cha…” Hiên Viên Chiếu vọt như gió lốc vào vương phủ, nhưng vừa nhìn thấy trong đại sảnh một mạt bóng vàng liền lập tức dừng lại cước bộ, hơn nữa còn nhanh chóng cúi đầu xuống: “Đại…đại ca.”

“Ân, Chiếu nhi.” Thanh niên anh tuấn duệ tú buông chén trà đứng dậy, mỉm cười với đệ đệ bảo bối của mình: “Sao lại vội vã thế? Ngươi a, cho tới bây giờ cũng không biết ổn trọng là gì.”

“Đại ca, có người trên đường khi dễ ta.” Hiên Viên Chiếu nhãn châu lay động nói. Mặc dù đại ca đối với mình yêu cầu nghiêm khắc, nhưng tuyệt đối không để mình bị khi dễ.

“Cái gì? Có người khi dễ ngươi, ta xem ngươi không khi dễ người khác là may rồi.” Sao có thể không biết tính cách ác liệt của đệ đệ mình, Hiên Viên Thanh khẽ lắc đầu, không cho là phải.

Lão cha phía sau nghe vậy nhảy dựng lên: “Cái gì? Cư nhiên có kẻ dám khi dễ Chiếu nhi? Này còn ra thể thống gì? Đến cùng là ai? Bình Nhị Bình Tam, lập tức mang thập đại thị vệ, thủ hạ của đại tướng quân đi bắt tên đó về cho ta.”

“Cha.” Hiên Viên Thanh chau mày, phụ thân làm sao vậy, hắn không phải không biết tính tình Chiếu nhi, sao lần này không cẩn thận hỏi lại, chưa phân biệt tốt xấu đã hạ lệnh bắt người.

“Thanh nhi, chuyện này ngươi đừng quản, chúng ta đường đường Bình vương phủ, sao có thể để cho người khác khi dễ được. Chiếu nhi, ngươi nói, sau khi đem tên đó tới, muốn như thế nào mới hết giận? Có người dám khi dễ con trai bảo bối của ta, thật sự là ăn gan hùm mật báo mà.”

Bình Vương gia vù vù tra nháo, càng làm cho Hiên Viên Thanh thấy kì quái. Mà Hiên Viên Chiếu đứng bên thấy lão cha sủng nịch mình, lập tức đắc ý đem đủ lọai chuyện không hợp lý vứt lên chín tầng mây.

“Cha, ta muốn cho tên đó làm người hầu của ta, mỗi ngày đều phải khi dễ y mới đủ.” Đang tưởng tượng đến viễn cảnh tươi đẹp sau này Ly Lạc thấy mình đều phải hạ mình cúi đầu, Hiên Viên Chiếu căn bản không phát hiện lão cha hắn khóai chí cười đến tận mang tai.

“Tốt tốt tốt, cứ dựa theo lời Chiếu nhi nói mà làm.” Chuyện tiến triển thuận lợi ngòai mong đợi, Ly Lạc thật sự tài năng a.

Bình Vương gia vui vẻ ra mặt: “Bình Nhị, nhớ kĩ, đem người nọ bắt về làm người hầu, dù sao y chỉ có một mình, hẳn cũng không có hậu thuẫn.”

Không đúng, nhất định có cái gì không đúng. Hiên Viên Thanh cau mày nhìn lão cha của mình chỉ còn thiếu điều không khua chân múa tay để biểu đạt hưng phấn.

Mặc dù Bình vương phủ là một trong những thế lực lớn nhất kinh thành ngọai trừ hòang cung, nhưng phụ thân cùng mình vẫn tuân thủ nghiêm ngặt đạo quân thần, chưa bao giờ làm chuyện ỷ thế ức hiếp người.

Còn Hiên Viên Chiếu, mặc dù tính tình có chút ngang ngược phóng túng, nhưng cũng không dám hòanh hành không cố kị, hắn nhiều năm ầm ỹ kêu đi đọat mỹ nhân, nhưng cho tới bây giờ không có lần nào dám thật sự đi cướp người.

Thậm chí danh tiếng Hiên Viên Chiếu trong kinh thành còn vô cùng tốt. Mặc dù bộ dáng vênh vang tự đắc, nhưng tâm tính không xấu, ngược lại thường xuyên phát tiền cứu trợ khất cái, đương nhiên, cũng không thể bởi vậy mà nói đệ đệ nhà mình có nhiều thiện lương, nhưng Hiên Viên Thanh rất rõ, Chiếu nhi mặc dù không có tài, nhưng cũng không phải con nhà phú quý thiên tính ngoan độc ác liệt.

Còn đang nghi hoặc, ở bên kia Bình Nhị đã hô một tiếng tuân lệnh, kích động đi bắt người.

Hiên Viên Thanh vừa định gọi hắn trở về, đã thấy lão cha mình đánh mắt lại, y tạm thời ẩn nhẫn không hỏi, rất rõ ràng, đây có thể là cái bẫy mà nạn nhân chính là đệ đệ đáng thương của mình.

“Đại tướng quân, Lâm công công vừa đến truyền khẩu dụ của hòang thượng, lệnh cho ngài lập tức tiến cung.” Phó tướng vẫn theo bên người bước tới, sắc mặt phi thường khó coi.

“Lập tức tiến cung? Ta không phải vừa mới từ trong cung trở về sao?” Hiên Viên Thanh cau mày: “Thủy Sinh, công công có nói chuyện gì không?” Mặc dù nói vậy, y cũng chuẩn bị thay quần áo.

“Lâm công công nói…nói…” Thủy Sinh len lén liếc mắt nhìn Hiên Viên Thanh một cái, muốn nói lại thôi.

“Đừng có dông dài, có chuyện gì nói mau.” Hiên Viên Thanh khẽ quát, thiệt là, đi theo mình nhiều năm như vậy, sao hôm nay lại loanh quanh thế.

“Vâng, đại tướng quân. Lâm công công nói, hòang thượng đang tức giận, bởi vì…bởi vì Khả Hãn Đại Danh quốc vừa gửi quốc thư nói…nói…nói…”

“Nói cái gì?” Ngữ khí Hiên Viên Thanh đã ẩn chứa tức giận: “Hắn còn có gì để nói, không phải vừa mới bị ta giáo huấn một trận sao? Hắn còn tư cách nói cái gì?”

“Hắn nói đại tướng quân chỉ đánh bại một đội quân vô năng của hắn, nếu là quân đội tinh nhụê của Đại Danh bọn họ xuất động, thắng bại khó có thể đóan trước. Hắn còn có ý muốn cùng Đại Lộc quốc chúng ta hòa hảo, nhưng điều kiện là…điều kiện là…hòa thân.”

Thủy Sinh bất đắc dĩ nhìn tướng quân của mình, y sẽ không đóan ra nội dung tiếp theo đâu.

“Hòa thân? Ân, đó cũng là chuyện tốt, Dịch Tà Chi kì thực không tồi, Đại Danh cùng Đại Lộc tiềm lực tương đương, hơn nữa kỵ binh của bọn họ rất lợi hại, ta cũng không dám cam đoan sẽ tòan thắng. Quan trọng nhất chính là, phong tục hai nước không khác nhau mấy, Dịch Tà Chi là một quân chủ anh tuấn xuất sắc, hơn nữa hắn đối với nữ nhân của mình không tệ, công chúa qua đó sẽ không chịu khổ, lại có thể miễn trừ binh đao, tạo phúc cho dân chúng.” Hiên Viên Thanh khẩu khí chùng xuống, buộc lại áo chòang nha hòan đưa tới: “Hòang thượng nhất định không nổi giận vì chuyện này.”

“Hoàng thượng không phải vì điều này mà sinh khí, hoàng thượng tức giận vì…vì Khả Hãn Đại Danh kia yêu cầu đối tượng hòa thân là…là đại tướng quân ngài. Hắn nói người hắn lấy chỉ có thể là đại tướng quân, nếu không thà rằng chung thân không cưới.”

Một hơi đơn giản nói rõ hết, nếu không đại tướng quân của mình cái gì cũng biết trừ chuyện tình yêu đại khái sẽ đóan không ra.

Thủy Sinh lui lại mấy bước, miễn cho gió bão từ người đại tướng quân quét tới, mặc dù tướng quân nhà mình tính tình luôn tao nhã lịch sự, nhưng chuyện này đổi lại là ai khác cũng đều khó tiếp nhận, huống chi đại tướng quân phải chuẩn bị trở về tiếp nhận tứ hôn của hòang thượng.

Bình Vương gia phun ra nước trà trong miệng, ngơ ngẩn nhìn về phía con trai mình: Không phải đâu, chằng nhẽ Thanh nhi lại xuất sắc như thế. Nghe nói ở Đại Danh quốc tuấn nam mỹ nữ vô số, Khả Hãn Đại Danh tầm mắt luôn ở rất cao, lần này như thế nào lại bị mê hoặc?

“Đi, tiến cung. Còn nữa, lập tức điều động binh mã cho ta, ngày mai ta sẽ về biên cương, tên khốn Dịch Tà Chi kia không được giáo huấn, xem ra không hiểu trời cao đất dày.”

Hiên Viên Thanh bóp nát chén trà, quên cả cáo lui với lão cha, sải bước ra khỏi cửa vương phủ. Y vừa mới rời đi, Bình Nhị liền bước vào, mà Hiên Viên Chiếu lúc này mới lấy lại tinh thần.

Hắn một bước nhảy lên, cười ha hả nói với Ly Lạc: “Hảo a, ta xem ngươi còn dám tiếp tục đùa giỡn uy phong của ta, ta xem ngươi còn dám châm chọc ta, thế nào? Cuối cùng cũng rơi vào tay ta, ha ha ha…”

Ly Lạc nhàn nhã cười nói: “Ân, ta cũng không nghĩ đến, bản lãnh bắt người của tiểu vương gia đích thực cao minh, xem ra ta chỉ có thể nhận xui xẻo.”

“Cái gì bắt người? Nói nhảm, ta mua quang minh chính đại. Bình Nhị, ngươi chưa đưa bạc cho y sao?” Hiên Viên Chiếu chuyển hướng Bình Nhị, hắn hi hi cười nói: “Tiểu vương gia đưa cho y cũng được.”

Hiên Viên Chiếu gật đầu: “Ân, cái này được rồi, đến lúc có người bẩm báo hòang đế ca ca về chuyện đó, ta sẽ nói.” Hắn tựa hồ không thể chờ được giáo huấn Ly Lạc, bởi vậy lập tức hướng Bình Vương gia đang ra vẻ chẳng có chuyện gì bên cạnh mà cáo từ.

Đi theo Hiên Viên Chiếu tới đình viện tinh tế sạch sẽ, Ly Lạc trong lòng cảm xúc ngổn ngang trăm mối.

Mười hai năm trước, y rời nơi này đi, đã trải qua vạn thủy thiên sơn, rốt cuộc lại trở về.

“Ta đã nói ta sẽ trở về.” Y dùng thanh âm chỉ có chính mình nghe được nhỏ giọng nói, nhìn về phía Hiên Viên Chiếu, hắn đang cau mày tự hỏi cái gì?

“Tiểu vương gia liệu có phải đang suy nghĩ xem nên hành hạ ta thế nào mới có thể hết giận?” Ly Lạc cười nói: “Không bằng như vậy đi, ta thích nhất chẻ củi, cho ta thay tiểu vương gia chẻ củi được không?”

“Chẻ củi?” Hiên Viên Chiếu hòai nghi nhìn Ly Lạc: “Ngươi nghĩ ta là ngốc tử sao? Ngươi chắc chắn là sợ chẻ củi cho nên mới cố ý nói như vậy, nhưng được rồi, nếu ngươi đã cầu, bổn vương cũng không thể không đáp ứng.”

Hắn bày ra một bộ dáng tươi cười tự cho là giống hồ ly: “Tốt lắm, Bình nhị, dẫn y sang đông viện, đem sang đó một đống củi, không bổ xong thì phạt y đêm nay không được ăn cơm.”

“Nếu ta bổ được nhiều củi thì có khen thưởng không?” Ly Lạc ngay ngắn hỏi, Hiên Viên Chiếu tức giận đến suýt giơ chân: “Ngươi, cái tên không biết trời cao đất dày này, chờ bổ xong hết rồi hẵng nói.”

“Không được, có thưởng có phạt mới là tiểu vương gia anh minh, nếu bổ không xong phạt không ăn cơm, vậy bổ được nhiều củi đương nhiên cũng phải khen thưởng.” Ly Lạc không chịu bỏ qua, mà Hiên Viên Chiếu đã tức giận đến cực độ, căn bản không thấy được ánh mắt tính kế của đối phương.

“Hảo, nếu như ngươi bổ xong hai đống củi, bổn vương sẽ đặc biệt cho phép ngươi cùng ăn cơm với bổn vương, nói cho ngươi biết, tại bàn ăn của ta đều là sơn hào hải vị, không phải người bổn vương coi trọng, căn bản đừng nghĩ đến chuyện ngồi đó, ngươi cố gắng bổ củi a.” Hắn hắc hắc cười gian hai tiếng.

“Hảo, một lời đã định.” Ly Lạc mỉm cười quay đầu, nói với Bình Nhị: “Vậy phiền vị đại ca này chỉ đường.”

“Tiểu vương gia, vạn nhất y thật sự bổ xong hai đống củi, ngươi thật muốn cùng y ngồi ăn cơm sao?” Bình Tam cười hỏi, Hiên Viên Chiếu mười hai năm trước cùng Ly Lạc ăn cơm, sau đó nhiều năm như vậy trừ bỏ cha và huynh, không dùng cơm cùng kẻ nào khác nữa.

“Đương nhiên bổn vương nói lời phải giữ lấy lời, nếu không chẳng phải càng bị cái tên ghê tởm kia xem thường sao.”

Hắn lại đắc ý quơ quơ đầu: “Yên tâm đi Bình Tam, y tuyệt đối bổ không xong hai đống củi. Hắc hắc, ngươi có phát hiện kì thật y nhìn cũng không tệ lắm? Hơn nữa không biết tại sao, bổn vương tựa hồ…tựa hồ không chán ghét y…Ai, không có mỹ nhân làm bạn đúng là rất tịch mịch a, tốt xấu y cũng có thể xem như trên trung bình, làm người bồi ăn cơm cũng được.”

Bình Tam gật đầu, thầm nghĩ xem ra vương gia mặc dù quên đi Ly Lạc nhưng kì thật ở sâu trong đáy lòng vẫn có bóng dáng của y tồn tại.

Nếu không, nhiều năm như vậy, mặc dù hắn ở trên đường thích trêu chọc các cô nương xinh đẹp, đến lầu xanh lưu luyến nô đùa cùng hoa khôi, nhưng chưa bao giờ thấy hắn thật sự muốn đem ai về nhà làm thiếp, chỉ được cái hò hét như vậy mà thôi.

“Hương Diệp cô nương, tối nay nấu cho vương gia thật nhiều món, mỗi món nấu nhiều một chút được không?” Tìm đầu bếp chính của trù phòng, Bình Tam tự phân phó.

Còn Bình Nhị mang theo Ly Lạc rời đi, tới đông viện, liền lập tức thu hồi vẻ mặt thản nhiên khi đứng trước Hiên Viên Chiếu, tươi cười hớn hở nói với Ly Lạc: “Hảo tiểu tử, thật có tiền đồ, trông mong ngươi nhiều năm như vậy, cuối cùng cũng trở về.”

Mấy năm nay cùng vương phủ âm thầm thư qua tin lại, cho nên Ly Lạc đối với tình hình trong Bình Vương phủ vẫn nắm rõ như lòng bàn tay, nghe Bình Nhị nói thế, y cũng cao hứng tiếp lời: “Đúng vậy nhị ca, ta ngày đêm đều ngóng trông trở về, chỉ là hiện giờ ta trưởng thành…”

“Ân, cái này ngươi không cần lo lắng, tiểu vương gia mấy năm nay mặc dù thích mỹ nhân, ham mê đi thanh lâu cùng hoa khôi ca kĩ tìm vui, nhưng chưa bao giờ có ý niệm nạp thiếp trong đầu, chỉ là ngày ngày to mồm hò hét mà thôi, ta quan sát nhiều năm, phát hiện hắn mặc dù quên mất ngươi, nhưng trong lòng vẫn chịu ảnh hưởng của ngươi sâu nhất.”

Bình Nhị vừa nói, một hơi đã dẫn Ly Lạc đến bên đống củi phía trước: “Thế nào, không ít chứ? Ngươi có thể bổ hết được không? Nếu không ta lén tìm mấy người đến giúp ngươi một tay.”

“Yên tâm đi nhị ca, tuyệt đối không có vấn đề, nếu không chẳng phải ta phí công lăn lộn mười hai năm qua sao?” Ly Lạc nói xong, không nhịn được cười tiếp tục: “Ta cảm giác được mình nắm chắc phần thắng, Chiếu nhi đâu biết trong vương phủ còn có gian tế giúp đỡ ta thế này.”

Bình Nhị cũng cười nói: “Đúng vậy, mặc kệ thế nào, tiểu vương gia mấy năm nay vẫn không có thành tài, nhược như còn kịp, cũng muốn xem thủ đọan của ngươi.”

Ly Lạc gật đầu: “Được rồi, nhị ca, ngươi qua bên đó đi, miễn cho thời gian quá dài khiến Chiếu nhi sinh nghi.” Nói xong tùy tiện cầm lấy một thanh củi ở trên mặt đất, một chưởng bổ xuống, bó củi lập tức bị chém thành mấy mảnh.

Đương khi Hiên Viên Chiếu chạy tới, Ly Lạc tự nhiên là dùng sài đao. Tiểu vương gia nhìn trên mặt đất chất ngay ngắn một đống củi, tròng mắt thiếu chút nữa bay ra ngòai, lại nhìn Ly Lạc đã bắt đầu bổ đống thứ ba, hắn rốt cuộc tức giận hừ một tiếng.

“Được rồi, gọi tên kia lại đây ăn cơm.” Hiên Viên Chiếu một bụng oán khí, cúi xuống đất lầm bầm một câu: “Dám dùng âm mưu quỷ kế trêu chọc bổn vương, ngươi chờ đó cho ta.”

Ly Lạc đi tới, ủy khuất nói: “Vương gia nói lời gì vậy, ta rõ ràng nói cho vương gia ta thích nhất chẻ củi, là chính ngươi lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử, kết qủa khéo quá hóa vụng, sao có thể đem mọi chuyện đổ lên đầu ta.”

“Ngươi…” Hiên Viên Chiếu chán nản, hiểu chính mình lại bị Ly Lạc trêu chọc, nhưng không biết vì sao, nhìn bộ dáng ủy khuất của y khác xa thái độ càn rỡ xem thường trên phố, trong lòng hắn tại sát na này lại âm ẩm cảm giác hạnh phúc.

“Mẹ kiếp, nhất định là nhầm lẫn, phi phi phi…” Hiên Viên Chiếu phun nước miếng lên mặt đất, lập tức đem ý nghĩ không tiền đồ vừa rồi ném lên chín tầng mây.

Là tên khốn nào đêm nay làm nhiều món như vậy, Hiên Viên Chiếu nhìn Ly Lạc ăn uống vô cùng vui vẻ, trong lòng liên tục mắng chửi tên đầu bếp trù phòng, chẳng lẽ ngay cả lão thiên cũng đối nghịch với hắn sao?

Ly Lạc ăn thực sung sướng. Mấy năm nay trên núi, chỉ có chút rau dưa đơn giản qua ngày, sư phụ của y là người thanh tâm quả dục, căn bản không hề quan tâm đến chuyện đó, y cũng không có ý tứ vụng trộm đi ăn mặn. Hiện giờ nhìn thấy một bàn đầy món ngon, sao có thể khống chế được.

Huống chi ngồi đối diện chính là người mình yêu mến. Mấy năm nay không thấy được không chạm vào được, khi còn bé đột nhiên phát hiện một phân cảm tình, không ngờ theo thời gian ngày từng ngày càng thêm sâu đậm.

Chờ đến khi gặp Hiên Viên Chiếu, hắn so với tưởng tượng của mình còn anh tuấn tiêu sái uy vũ hơn, một lòng tự nhiên càng muốn ở lại bên hắn.

“Tiểu vương gia sao lại không ăn? Không phải đã no rồi chứ?” Ly Lạc cầm lấy chân vịt nướng, tước di phần da rồi cắn một cái, ấp a ấp úng hỏi.

Hiên Viên Chiếu đang bận suy nghĩ, nghe thấy y hỏi, vừa muốn tức giận nói vài câu, chợt nghe Bình Tam đứng bên cười nói: “Ly Lạc ngươi cứ ăn hết mình, tiểu vương gia nói, bữa cơm này có người đẹp ngươi bồi ăn, hắn sẽ không ăn gì khác.”

“Bình Tam.” Hiên Viên Chiếu rống to: “Ngươi buổi chiều bị rơi xuống sông hay sao? Có phải nước vào óc không, ta lúc nào nói những lời như thế, ngươi…ngươi đây là khinh nhờn.”

“Tiểu vương gia không cần tức giận, ta biết chính mình tướng mạo bình thường, ăn uống lại khó coi, không có nửa điểm phong nhã, sao có thể lọt vào mắt vương gia.” Ly Lạc thản nhiên nói, đáy mắt thoáng hiện lên một ý cười.

“Ngươi…ngươi biết là tốt rồi.” Hiên Viên Chiếu ngang ngạnh nói trái lòng mình. Kì thật hắn không cảm thấy Ly Lạc ăn uống khó coi, mặc dù y có chút ngấu nghiến, nhưng lại có vẻ phi thường ngay thẳng đáng yêu, tốt hơn nhiều so với những danh môn thục nữ thích làm bộ, ăn một miếng thịt bò còn chia làm mười miếng nhỏ.

“Ta đương nhiên biết.” Ly Lạc gật đầu, sau đó cầm lấy tấm vải trắng trên bàn lau bàn tay đầy dầu mỡ: “Được rồi tiểu vương gia, ta ăn no rồi, cáo lui trước, đa tạ tiểu vương gia khỏan đãi.” Nói xong không chờ Hiên Viên Chiếu tiếp lời, liền xoay người rời đi.

Hiên Viên Chiếu đương nhiên không biết khóe miệng Ly Lạc đang cười đến co rút, còn lo lắng hỏi Bình Tam: “Ta…ta vừa rồi có phải nói nặng quá không?”

Bình Tam nghĩ thầm tiểu vương gia ngươi có nói cái gì sao? Ngòai miệng đương nhiên không thể nói vậy, vẫn gật đầu như thật: “Đúng vậy tiểu vương gia, ngài thật sự nói quá nặng lời, bất cứ ai cũng không muốn bị người khác kêu là óc đầy nước.”

“Không đúng a, ta tựa hồ cái gì cũng không nói a.” Hiên Viên Chiếu nghi hoặc lẩm bẩm, sau đó đột nhiên nhận ra, liền gõ vào đầu Bình Tam một cái: “Đồ đần, ta nói óc đầy nước chính là ngươi, cũng không phải nói y, ngươi đừng có vu oan cho ta.”

***

“Đầu giường ánh trăng rọi, ngỡ mặt đất phủ sương. Ngẩng đầu nhìn trăng sáng, cúi đầu nhớ cố hương.” Giữa phòng ngủ tinh tế tao nhã, đột nhiên nổi lên một thanh âm ngâm nga trầm thấp đầy từ tính.

“Lại nữa rồi, tối nay khẳng định là ngày trăng tròn.” Bình Nhị ở gian ngòai lật người một cái, không thèm để ý đến thi hứng của chủ tử nhà mình, tiếp tục nằm ngủ.

“Sao thế? Chiếu nhi mỗi đêm trăng tròn đều không ngủ được sao?” Ly Lạc đang nằm ở tầng thượng, đầy hứng thú đứng dậy, con mắt to linh họat lay chuyển: Có lẽ đây là một cơ hội tốt nga.

“Đâu chỉ vậy.” Bình Tam cũng nhỏ giọng lải nhải: “Rồi ngươi xem, chờ một chút sẽ thấy hắn quần áo chỉnh tề ra ngòai thưởng nguyệt ngắm hoa, ai nha ta không bồi hắn đâu, Bình Nhị, nhường cho ngươi.”

“Nghĩ hay nhỉ, ta không đi, ngươi đi đi. Mà thôi, tiểu vương gia gọi chúng ta cứ vờ không tỉnh, cho hắn tự mình vui đùa.” Bình Nhị lẩm bẩm rồi lật người một cái.

Ly Lạc bò dậy, không chờ phản ứng của Bình Nhị Bình Tam, liền nhanh chóng phóng ra ngòai.

Quả nhiên chỉ trong chốc lát, Hiên Viên Chiếu ăn mặc chỉnh tề đi ra.

“Bình Nhị Bình Tam, đêm nay trăng thanh gió mát, lạc hoa thành trận, chính là lúc quan hoa thưởng nguyệt, đến đây, các ngươi cũng theo bổn vương phong nhã một hồi.” Hiên Viên Chiếu đầy mặt tươi cười đến bên giường hai tên tâm phúc, thấy hai người không hề động tĩnh, hắn chưa vội từ bỏ ý định bèn nói lại một lần nữa.

Rốt cuộc, kêu rát họng năm lần bảy lượt cộng với đá hai cước mà hai tên kia vẫn cứ ngủ say như heo, hắn không thể không buông tha.

“Hai ngươi là đồ đần, suốt ngày chỉ biết ăn ngủ với vũ đao lộng thương, một chút cũng không hiểu tâm hồn là gì, xem các ngươi tương lai làm sao tìm được lão bà.” Hắn hung tợn nói, rồi quay người đi ra ngòai.

“Hô…” Bình Nhị thở ra một ngụm khí lớn: “Chậc chậc, chẳng có ý gì mới mẻ, muốn lôi được hai chúng ta ra ngòai, tốt xấu gì cũng phải nói câu nào đó khác đi.”

“Khác sao được, ngươi quên trời đông tháng chạp giá rét lúc hắn gọi chúng ta cũng là ‘trăng thanh gió mát, lạc hoa thành trận, ngắm hoa ngắm trăng’ sao? Đã thành lệ rồi, còn muốn hắn sửa thế nào.” Bình Tam ha ha cười, nâng người nhanh chóng quan sát ngòai cửa sổ.

“Ân, nói cũng đúng. Bất quá chúng ta đều đã ba mươi lăm ba mươi sáu tuổi, còn có tâm tư nào muốn thê thiếp thành đàn, tương lai ở bên tiểu vương gia mà lấy được một người vợ đã là không tồi rồi, hắc hắc, uy hiếp của tiểu vương gia quá mức vô lực.” Bình Nhị chế nhạo.

“Ngươi còn nói miệng, cẩn thận đến lúc đó lại không lấy được lão bà. Được rồi, dù sao Ly Lạc cũng ở bên ngòai, chúng ta cứ ngủ đi.” Bình Tam nói xong, lôi kéo tấm chăn mỏng trên người, tiếp tục ngủ say như heo.

Trong đình viện, vầng trăng tròn cao cao treo trên bầu trời, nguyệt hoa nghìn dặm, sáng lên một dòng thu thủy trong suốt. Bốn phía đào lý hạnh lê đương kì nở hoa rực rỡ nhất, một trận gió đêm se lạnh thổi qua, ào ào rơi xuống hàng nghìn hàng vạn phiến hoa cánh hoa, được ánh trăng chiếu rọi, quả nhiên đẹp không tả xiết.

Hiên Viên Chiếu mắt nhìn ngây dại, bất quá cảnh tượng hắn say đắm không phải lạc hồng từng trận, mà là thân ảnh múa kiếm dưới tàng cây hạnh cao lớn tốt tươi.

“Dòng sông đông rót, đào thải hết ngàn thuở phong lưu nhân vật. Luỹ cổ tây biên, người bảo đấy Tam Quốc Chu Du Xích Bích. Đá rối mây xen, sóng tung bờ rạn, cuộn bốc ngàn trùng tuyết. Non sông như vẽ, một thuở bao nhiêu hào kiệt. Xa nghe Công Cẩn đương thì, Tiểu Kiều vừa mới cưới, anh hùng phong cách. Phe phẩy quạt khăn, khoảng tiếu đàm, quân giặc tro tiêu khói diệt. Nước cũ thần du, đa tình cười khéo giống, tóc mau trắng toát. Đời như giấc mộng, một chén trên sông thưởng nguyệt.” (1)

Ngâm xướng hào hùng rung động tâm can, kiếm khí khuấy động hoa lạc mãn thiên, bóng dáng Ly Lạc chợt như kinh hồng chợt như kiều long, một thân bạch y, mái tóc đen dài tung bay, thân pháp tư thái như nước chảy mây trôi, giữa hào khí hàng nghìn hàng vạn lại ẩn chứa một vẻ quyến rũ thướt tha không nói nên lời. Vừa như dương liễu xanh xanh soi bóng mặt nước, lại như hồng mai rừng rực ngạo thị gió trăng.

Hiên Viên Chiếu bị một màn này chấn động, đến khi giữa bụng nổi lên phiên giang hải đảo, mới phát giác chính mình đã quên hô hấp.

Bỗng nhiên bóng dáng phía trước ngừng lại, Ly Lạc thu kiếm sau lưng, giương mắt nhìn Hiên Viên Chiếu: “Tiểu vương gia thật hăng hái, cũng là đi ra thưởng nguyệt ngắm hoa sao? Chỉ đổ tại đêm nay trăng thanh gió mát lạc hoa thành trận, ta ngẫu nhiên nổi hứng, đã làm cho tiểu vương gia chê cười.”

“A? A, không không không…” Hiên Viên Chiếu khụ hai tiếng, nghĩ thầm người này sao lại đọat hết lời ta muốn nói. Hắn hạ tầm mắt xuống, rồi không nhịn được muốn nhìn Ly Lạc thêm lần nữa, tóc mai ẩm ướt lấm tấm mồ hôi, bởi vì múa kiếm mà gương mặt thoáng nhuộm một tầng đỏ ửng, còn có hai tròng mắt ướt át mang theo ý cười, thật là đẹp quá a.

Hiên Viên Chiếu ngước mắt nhìn lên, trong lồng ngực tim đập rộn ràng, chí hướng cao xa suốt ngày hắn hò hét mà không có thực hiện lúc này đột nhiên hiện ra: Này…đây mới đích thực là tiểu mỹ nhân, là…là tiểu mỹ nhân trong lòng ta khao khát có được…Hắn kích động đến mức hai tay đều run lên.

“Tiểu vương gia, sao ngươi nhìn ta chằm chằm vậy?” Ly Lạc nghi hoặc tự nhìn lại mình, sau đó đột nhiên cười nói: “Đúng rồi, múa kiếm dưới tán cây khiến cho hoa rơi đầy người, khó trách tiểu vương gia chê cười.” Y nói xong nhẹ nhàng vươn cánh tay thon dài như ngọc, phủi đi những cánh hoa rơi trên vai trên thân mình.

“Đừng…” Hiên Viên Chiếu định ngăn cản, hoa điểm xuyết trên người mỹ nhân, thật là cảnh đẹp a, nhưng hắn chợt phát hiện, dưới ánh trăng Ly Lạc đưa tay phất đi cánh hoa, động tác lại đầy một phen phong tình.

(1)   (Niệm nô kiều – Nhớ cảnh Xích Bích -Người dịch: Nguyễn Chí Viễn)

Advertisements
This entry was published on 24/11/2010 at 7:59 Sáng. It’s filed under Lão bà nô and tagged . Bookmark the permalink. Follow any comments here with the RSS feed for this post.

6 thoughts on “Lão bà nô – chương 2

  1. Hô hô, vậy là Chiếu Nhi đã bị Lạc Lạc đoạt hồn rồi, bắt đầu cuộc sống “đau khổ” đi là vừa, ^^. Cám ơn bạn đã dịch bộ này nhé!

  2. Ối giờ ạ, ta đọc đến khúc Chiếu nhi nói mong ước từ nhỏ trỗi dậy, đây mới đích thật là tiểu mỹ nhân mà không nhịn được cười. Có chút mong chờ chương tiếp theo à nhà. Ta đi đọc tiếp đây. Mà một chương dài ghê, edit chắc cực lắm. Thương nàng ghê!!! Hê hê hê

  3. siêu siêu dễ thương ah

  4. Đọc xong chap này ta không hiểu | (¬_¬) | Rốt cuộc Hiên Viên Thanh – anh trai Hiên Viên Chiếu – là tướng quân hay hoàng đế a ヾ( ̄□ ̄;)ノ Editor hiển linh đê ( ̄^ ̄)

(━┳━ _ ━┳━) | (¬_¬) | (; ̄Д ̄)| 凸(`0´)凸 | o(≧o≦)o | ಠ_ಠ | m(_ _;;m |(◎_◎;) | ⁀⊙﹏☉⁀ | (。⌒∇⌒)。 | 〜( ̄▽ ̄〜) | (#+_+) | (ノ ̄д ̄)ノ | ψ(`∇´)ψ | ヾ(^∇^) | ( ̄ー ̄)| O(≧∇≦)O | (∩_∩) | (。♥‿♥。) | づ ̄ ³ ̄)づ | (⌒▽⌒)| ┐( ̄ー ̄)┌ | (;へ:)| ╥﹏╥ | (︶︹︺) | ∑(O_O;) | \(//∇//)\ | ヾ( ̄□ ̄;)ノ | ( ̄^ ̄) | (^_−)☆ | ⊙﹏⊙ | ●ω● |≧▽≦ | |  

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: